Abo Tieu The Than Cua Co Tien Sinh
Thẩm Úc xuất viện sau một tuần ở bệnh viện. Trong tuần đó, Thẩm Úc không mấy khi nhìn thấy Cố Anh Nghệ, phần lớn thời gian cậu đều ở trong trạng thái ngủ say do được tiêm thuốc an thần.Là trợ lý của Cố Anh Nghệ đến làm thủ tục xuất viện cho cậu. Trợ lý nói với cậu: "Phu nhân, dạo này công ty của tiên sinh rất bận, nên anh ấy bảo tôi đến đây làm thủ tục xuất viện cho ngài."Thời gian dần xoa dịu cảm xúc của Thẩm Úc, nhưng không biết có phải vì cú sốc quá lớn hay không mà cả người cậu trông thiếu sức sống hơn thường ngày, ánh mắt thường xuyên ngây dại, mơ màng.Biết là Cố Anh Nghệ đã dặn dò trợ lý, Thẩm Úc liền ngoan ngoãn đi theo trợ lý về nhà.Biệt thự có thêm hai cô hầu gái Beta trẻ tuổi. Đó là do Cố Anh Nghệ dặn trợ lý chọn hai người tháo vát đến chăm sóc Thẩm Úc. Hai người này trước đây từng làm việc ở nhà cũ của cố lão gia tử, trông cũng rất nhanh nhẹn, nên trợ lý đã điều họ từ đó về đây.Hai cô gái đứng chờ ở cửa biệt thự. Thấy trợ lý dẫn một Omega thần sắc hoảng hốt bước vào, họ vội vàng nhanh nhẹn chạy đến giúp xách hành lý: "Ông Lưu, phu nhân."Trợ lý Lưu gật đầu. Nhiệm vụ Cố Anh Nghệ giao đã hoàn thành. Anh nhìn đồng hồ, dặn dò người hầu: "Phu nhân mới ra viện, trước hết hãy dìu cậu ấy lên lầu nghỉ ngơi đi. Công ty còn có việc, tôi xin phép đi trước.""Vâng, tiên sinh."Thẩm Úc dán băng gạc trên trán, những vết bầm tím trên mặt đã xẹp đi hơn nửa. Cậu gọi trợ lý lại: "Anh ơi, lão công khi nào thì về ạ?"Trợ lý Lưu nhìn Thẩm Úc, người đầy vết thương nhưng hoàn toàn không hay biết gì, có chút không đành lòng.Cố Anh Nghệ vừa mới trở lại công ty, những rắc rối Cố Tiến Đông để lại cần được xử lý từng chút một, bận đến sứt đầu mẻ trán, nên tạm thời không rảnh lo cho Thẩm Úc. Trợ lý Lưu ngừng một lát rồi nói: "Tiên sinh mới về công ty, có rất nhiều việc phải giải quyết. Chờ anh ấy bận xong chắc chắn sẽ về."Tâm tư Thẩm Úc đều hiện rõ trên mặt. Cậu rất phụ thuộc vào Cố Anh Nghệ, và cũng rất muốn gặp anh."Thế, có thể bảo lão công về sớm một chút được không ạ?"Trợ lý Lưu: "Ừm, tôi sẽ chuyển lời đến tiên sinh. Ngài vừa mới xuất viện, vẫn nên về nghỉ ngơi trước đi."Trợ lý Lưu nói xong liền rời đi. Hai cô hầu gái chờ trợ lý đi xa mới bắt đầu xì xào bàn tán về Thẩm Úc: "Ai, tôi nghe nói Cố Anh Nghệ cưới một kẻ ngốc. Vừa nãy ông Lưu ở đây không dám nhìn kỹ, giờ tôi mới nhận ra anh ta đúng là không được bình thường cho lắm."Một cô hầu gái khác cũng nhỏ giọng phụ họa: "Từ lúc cậu ta bước vào là em đã thấy rồi, chỉ cần nhìn một cái là biết ngốc ngốc khờ khờ, đúng là y như lời đồn."Hai người trước đây từng làm việc ở nhà cũ của cố lão gia tử, từng nghe qua vài tin đồn về Thẩm Úc. Nghe nói cậu từng bị t·ai n·ạn xe, ảnh hưởng đến não, trí lực giảm sút rồi biến thành ngốc. Cũng có người đồn rằng đây là chuyện "mèo giả làm Thái tử", người con ruột của Thẩm gia gặp chuyện bất trắc, thế là đưa đứa con song sinh từng bị bỏ rơi bên ngoài – một kẻ ngốc – về thay thế. Sau khi Cố Anh Nghệ biết chuyện thì muốn hủy hôn, nhưng bị cố lão gia tử ép phải cưới.Tin đồn lan rộng, mọi người đều mặc nhiên tin là thật. Ai cũng nói Cố Anh Nghệ vốn chẳng hề yêu thích Thẩm Úc. Cha của Thẩm Úc trước kia, khi thấy Cố Anh Nghệ sa cơ, còn quay sang ôm lấy đùi Cố Tiến Đông, thậm chí còn giúp Cố Tiến Đông chống lại anh.Sau khi Cố Anh Nghệ lật đổ Cố Tiến Đông, việc đầu tiên anh làm chính là thu mua toàn bộ Thẩm gia. Chỉ trong một đêm, cái tên "Thẩm gia" đã không còn tồn tại, toàn bộ công ty bị Cố thị nuốt trọn.Nếu thật sự yêu Thẩm Úc, sao anh có thể làm ra chuyện như vậy với Thẩm gia?Hai người hầu càng tin chắc vào suy nghĩ của mình, ánh mắt nhìn Thẩm Úc cũng thay đổi, đầy vẻ coi thường.Trước kia, dù gì phía sau Thẩm Úc cũng có cái bóng của Thẩm gia chống lưng. Nhưng giờ Thẩm gia đã sụp đổ, nếu không phải vì danh nghĩa "phu nhân của Cố Anh Nghệ", thì đến cả thân phận hạ nhân như họ cũng chẳng thèm đặt cậu vào mắt.Biệt thự có thêm người hầu, Thẩm Úc vẫn lễ phép chào hỏi hai người. Vì hai cô gái kia lớn tuổi hơn, cậu tự nhiên gọi cô cao hơn là "đại tỷ tỷ", người nhỏ hơn thì gọi là "tiểu tỷ tỷ":
"Đại tỷ tỷ, tiểu tỷ tỷ, chào hai người ạ."Cậu nói chuyện chậm rãi, ngắt quãng, nghe như thể vừa học nói, khiến cả hai người kia càng cảm thấy không cần giữ dáng vẻ người hầu nữa.Dù gì thì... cậu ta cũng chỉ là một đứa ngốc, mà một kẻ ngốc thì hiểu được gì chứ.Cô hầu gái cao hơn tên là Trần Yến. Cô ta liếc mắt trợn trắng rồi lẩm bẩm: "Nói chậm thế này, không biết lại tưởng cậu ta bị nói lắp." Nói xong liền ném hành lý của Thẩm Úc xuống đất, quay người về phòng.Người thấp hơn là Trương Lộ, cũng chẳng buồn để ý đến Thẩm Úc, lặng lẽ đi theo Trần Yến.Nhận ra hai cô gái này dường như không thích mình, Thẩm Úc có hơi buồn. Cậu vốn dĩ đã chẳng phải người dễ được người khác yêu quý.Trong suốt thời gian nằm viện, cún cưng Sài Sài của cậu vẫn được để ở nhà kính trồng hoa. Vừa về đến nhà, Thẩm Úc liền đi tìm nó. Sài Sài trông như gầy đi một chút, đến lúc ăn cẩu lương cũng ăn ngấu nghiến, như thể đã nhịn đói rất lâu rồi.Thẩm Úc xót xa vuốt ve Sài Sài, thay nước mới cho nó, rồi đổ đầy thức ăn.Cho Sài Sài ăn xong, cậu trở vào nhà.Hành lý chỉ có mấy món đồ cá nhân cậu dùng trong bệnh viện, vốn chẳng nặng gì. Nhưng thương tích trên người cậu vẫn chưa lành, nên mỗi bước đều vô cùng vất vả. Cậu cắn răng, xách từng chút một lên lầu.Cậu thường không ngủ yên, ban đêm hay gặp ác mộng, có khi giật mình tỉnh dậy trong cơn mồ hôi lạnh.Đến giờ cơm tối, đã qua hẳn giờ ăn thường lệ, Thẩm Úc ngủ thiếp đi rồi lại bị cơn ác mộng đánh thức. Cậu mở trừng mắt, hơi thở gấp gáp, phải mất một lúc mới hoàn hồn trở lại.Trước đây, dì Trần luôn gọi cậu dậy ăn cơm. Nhưng hôm nay, hai cô hầu gái chẳng gọi cậu tiếng nào.Thẩm Úc vốn không phải người được nuông chiều từ bé. Bụng cậu đã bắt đầu réo từng hồi. Phòng khách tối đen như mực, hai cô hầu hẳn đã ngủ. Cậu dụi đôi mắt nhập nhèm, lê dép chậm rãi xuống bếp, định tự làm chút gì đó ăn lót dạ.Không ngờ khi mở tủ lạnh ra thì bên trong trống không – đến cả mì sợi và trứng gà cũng không có lấy một quả.Lúc dì Trần còn ở đây, tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp nguyên liệu tươi mới.Thẩm Úc đứng lặng nhìn chằm chằm vào chiếc tủ lạnh trống rỗng, chớp mắt ngơ ngác."Ục... ục..."Thẩm Úc xoa xoa bụng đang kêu thầm thì. Không có gì để ăn, nhưng cậu thực sự rất đói.Đói đến mức không chịu nổi, trong bếp lại chẳng có thứ gì, cậu chỉ còn cách cầm lấy một cái ly, định ra phòng khách rót nước uống tạm.Cậu vốn rất quen thuộc với bố cục phòng khách, nên chỉ bật đèn ngủ mờ mờ. Ánh sáng lờ mờ mơ hồ, cậu bước nhẹ nhàng về phía máy lọc nước, nào ngờ chẳng biết bị vướng phải thứ gì, ngã nhào xuống đất. Ly pha lê trên tay cũng vỡ tan thành từng mảnh vang lên tiếng loảng xoảng. Đầu gối cậu đập mạnh vào bàn trà, phát ra âm thanh va đập chói tai.Đau đến từng cơn nhói buốt, sắc mặt Thẩm Úc tái mét, cậu rít khẽ một hơi lạnh.Đèn phòng khách tạch một tiếng bật sáng.Ánh sáng bất ngờ khiến Thẩm Úc theo phản xạ nhắm chặt mắt lại."Đêm hôm khuya khoắt, cậu làm cái gì vậy hả?! Không để người ta ngủ à?!"Bên tai vang lên giọng trách móc the thé, chát chúa. Trần Yến đứng chống nạnh, mặt đầy tức giận, nhìn chằm chằm cậu đang ngồi dưới sàn.Thẩm Úc lồm cồm bò dậy, vừa xin lỗi vừa luống cuống nói:
"Em... em đói bụng, muốn tìm gì đó ăn... Thực xin lỗi... em không cố ý..."
"Đại tỷ tỷ, tiểu tỷ tỷ, chào hai người ạ."Cậu nói chuyện chậm rãi, ngắt quãng, nghe như thể vừa học nói, khiến cả hai người kia càng cảm thấy không cần giữ dáng vẻ người hầu nữa.Dù gì thì... cậu ta cũng chỉ là một đứa ngốc, mà một kẻ ngốc thì hiểu được gì chứ.Cô hầu gái cao hơn tên là Trần Yến. Cô ta liếc mắt trợn trắng rồi lẩm bẩm: "Nói chậm thế này, không biết lại tưởng cậu ta bị nói lắp." Nói xong liền ném hành lý của Thẩm Úc xuống đất, quay người về phòng.Người thấp hơn là Trương Lộ, cũng chẳng buồn để ý đến Thẩm Úc, lặng lẽ đi theo Trần Yến.Nhận ra hai cô gái này dường như không thích mình, Thẩm Úc có hơi buồn. Cậu vốn dĩ đã chẳng phải người dễ được người khác yêu quý.Trong suốt thời gian nằm viện, cún cưng Sài Sài của cậu vẫn được để ở nhà kính trồng hoa. Vừa về đến nhà, Thẩm Úc liền đi tìm nó. Sài Sài trông như gầy đi một chút, đến lúc ăn cẩu lương cũng ăn ngấu nghiến, như thể đã nhịn đói rất lâu rồi.Thẩm Úc xót xa vuốt ve Sài Sài, thay nước mới cho nó, rồi đổ đầy thức ăn.Cho Sài Sài ăn xong, cậu trở vào nhà.Hành lý chỉ có mấy món đồ cá nhân cậu dùng trong bệnh viện, vốn chẳng nặng gì. Nhưng thương tích trên người cậu vẫn chưa lành, nên mỗi bước đều vô cùng vất vả. Cậu cắn răng, xách từng chút một lên lầu.Cậu thường không ngủ yên, ban đêm hay gặp ác mộng, có khi giật mình tỉnh dậy trong cơn mồ hôi lạnh.Đến giờ cơm tối, đã qua hẳn giờ ăn thường lệ, Thẩm Úc ngủ thiếp đi rồi lại bị cơn ác mộng đánh thức. Cậu mở trừng mắt, hơi thở gấp gáp, phải mất một lúc mới hoàn hồn trở lại.Trước đây, dì Trần luôn gọi cậu dậy ăn cơm. Nhưng hôm nay, hai cô hầu gái chẳng gọi cậu tiếng nào.Thẩm Úc vốn không phải người được nuông chiều từ bé. Bụng cậu đã bắt đầu réo từng hồi. Phòng khách tối đen như mực, hai cô hầu hẳn đã ngủ. Cậu dụi đôi mắt nhập nhèm, lê dép chậm rãi xuống bếp, định tự làm chút gì đó ăn lót dạ.Không ngờ khi mở tủ lạnh ra thì bên trong trống không – đến cả mì sợi và trứng gà cũng không có lấy một quả.Lúc dì Trần còn ở đây, tủ lạnh lúc nào cũng đầy ắp nguyên liệu tươi mới.Thẩm Úc đứng lặng nhìn chằm chằm vào chiếc tủ lạnh trống rỗng, chớp mắt ngơ ngác."Ục... ục..."Thẩm Úc xoa xoa bụng đang kêu thầm thì. Không có gì để ăn, nhưng cậu thực sự rất đói.Đói đến mức không chịu nổi, trong bếp lại chẳng có thứ gì, cậu chỉ còn cách cầm lấy một cái ly, định ra phòng khách rót nước uống tạm.Cậu vốn rất quen thuộc với bố cục phòng khách, nên chỉ bật đèn ngủ mờ mờ. Ánh sáng lờ mờ mơ hồ, cậu bước nhẹ nhàng về phía máy lọc nước, nào ngờ chẳng biết bị vướng phải thứ gì, ngã nhào xuống đất. Ly pha lê trên tay cũng vỡ tan thành từng mảnh vang lên tiếng loảng xoảng. Đầu gối cậu đập mạnh vào bàn trà, phát ra âm thanh va đập chói tai.Đau đến từng cơn nhói buốt, sắc mặt Thẩm Úc tái mét, cậu rít khẽ một hơi lạnh.Đèn phòng khách tạch một tiếng bật sáng.Ánh sáng bất ngờ khiến Thẩm Úc theo phản xạ nhắm chặt mắt lại."Đêm hôm khuya khoắt, cậu làm cái gì vậy hả?! Không để người ta ngủ à?!"Bên tai vang lên giọng trách móc the thé, chát chúa. Trần Yến đứng chống nạnh, mặt đầy tức giận, nhìn chằm chằm cậu đang ngồi dưới sàn.Thẩm Úc lồm cồm bò dậy, vừa xin lỗi vừa luống cuống nói:
"Em... em đói bụng, muốn tìm gì đó ăn... Thực xin lỗi... em không cố ý..."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me