Ai No Kusabi Ten Goc Ai No Kusabi Ten Tieng Anh The Space Between The
Tập 5Mái tóc vàng đặc trưng chính là biểu tượng cho quyền lực cũng như thứ bậc cao nhất trong cấp tinh anh. Vẻ ngoài đẹp đẽ y như tạc tượng tạo nên cảm giác cao quý không dễ tiếp cận. Cái nhìn mạnh mẽ khiến người ta phải run sợ.Chất giọng anh trầm, lạnh lẽo lại rất tàn bạo, nên không khó để khiến niềm kiêu ngạo của Riki lung lay thảm hại. Riki từng cho rằng, quỷ Satan mới chính là bản chất của anh. Riki ngay cả tên của anh cũng không biết, chỉ biết anh là một Tanagura Blondy.Dĩ nhiên là nếu cậu thật sự muốn biết và dành thời gian tìm hiểu, cậu sẽ rất ngạc nhiên vì tin tức về anh nhiều không đếm xuể. Cơ mà bây giờ, cậu không dám chắc là cậu muốn biết.Cũng không phải chỉ vì cảm thấy chua chát vì sự kiện kia.Mà nếu biết nhiều hơn, chỉ cái tên thôi, cũng có nghĩa là cậu sẽ bị người đàn ông này ám sâu hơn. Kỳ thực, chỉ cần nghĩ về anh một chút thôi cũng khiến cậu giận sôi lên rồi.
Chợ đen chính là thí dụ điển hình nhất của anh. Với Riki, ký ức đêm đó chính là sỉ nhục lớn nhất đời cậu. Cậu không muốn nghĩ đến một lần nào nữa. Vậy mà tại sao, cứ hễ khi nào không cần làm việc là cái diện mạo đó lại lại nhân cơ hội chèn ép bộ não của cậu?Đau đớn bình thường thì còn dễ bỏ qua, đằng này nó lại vô cùng nhức nhối và âm ỉ mãi không thôi. Vào những lúc như vậy, Riki lại vô ý đưa tay vào túi quần, nắm chặt chùm chìa khoá, nghiến răng ken két. Vật trong lòng bàn tay cậu chính là đồng xu người đàn ông đã quẳng lại trước khi rời đi.“Tiền thừa đấy.” Anh đã nói như thế. Riki từng nghĩ đến việc sẽ ném nó xuống ống cống, hoặc là, nhờ Zach đổi thành tiền mặt. Nhưng mà chẳng hiểu tại sao cậu vẫn giữ nó tới giờ. Thật ra cậu không biết nó là vật gì, giá trị bao nhiêu nên cũng không dám đi đổi.Hơn nữa, cậu cũng không muốn thấy Zach gợi lên con mắt tò mò về nguồn gốc của thứ này. Cuối cùng vẫn chẳng thể quẳng nó đi được. Sẽ khác rất nhiều nếu nó là chiến lợi phẩm của một cuộc đấu đá.Tại sao lại giữ cái thứ làm giảm khí thế của bản thân này cậu cũng không rõ.Tự dưng lại có một công việc tốt rơi xuống, gặp gỡ Katze, chính mắt nhìn thấy cuộc sống của “mặt sẹo”, Riki không hề có ý thức cảnh giác đồng tiền nhục nhã ấy chút nào. Mặc dù từ đó đến giờ, cậu nghĩ, có lẽ cậu giữ nó để cảnh cáo bản thân mình từng là thằng nhóc ngu xuẩn mà thôi.Nhưng mà lúc đó, cậu cảm thấy cậu nắm được điều gì đó. “Mịa nó! Đúng là ngu mà!” Mắng mỏ bản thân xong, cậu cầm lấy đồng xu, kẹp ở đầu ngón tay rồi giơ về phía có ánh sáng. Chẳng có gì bất thường cả, ngoại trừ thiết kế bên ngoài có màu vàng chói mắt cậu chưa từng nhìn thấy bao giờ. Có thể là gì nhỉ? Huy chương, dấu ấn, … ? Nhận ra cậu đang đánh giá nó kiểu như trước giờ chưa từng để ý kỹ, Riki nặng nề thở dài.Vừa lúc thở ra một hơi, đồng nghiệp của cậu, Alec, ngồi phịch xuống một cái ghế. “Này! Đồ ngon lành đó!” Hắn nhìn Riki, một bộ che đậy ánh mắt sắc bén của mình. “Cậu lôi nó từ chỗ nào ra thế?”Alec chẳng thèm quan tâm Riki đang lo lắng điều gì, hắn chỉ đơn giản tò mò … Riki ngờ ngợ phỏng đoán ý định của hắn, không tìm được manh mối gì từ biểu hiện sau lớp kính mát kia.
Nói trắng ra là, bị cái thấu kính kia nhìn chằm chằm khiến cậu thấy ghê tởm. Cậu không biết Alec hỏi cái này để làm gì. Chưa đề cập đến thái độ của hắn được viết hẳn lên trên mặt thế kia khi đứng sau chiếc cửa kính trong suốt. Alec lại còn cùng tổ với cậu nữa chứ.Khi Katze chỉ định cậu làm việc cùng Alec, cậu không quan tâm đồng nghiệp là ai. Nhưng mà cách Alec nhìn cậu thông qua cặp kính mát khiến cậu thấy khó chịu vô cùng. Riki biết ánh mắt hắn đang ghim trên người cậu nhưng cậu lại không thấy được ánh mắt thật của hắn, làm cậu bực bội không thôi.Nếu vì một số thiếu hụt thể chất phải đeo kính thì chẳng sao cả. Đằng này, khi nói chuyện trực tiếp, cậu muốn nhìn vào mắt đối phương.“Nói thử xem, Alec! Anh đeo kính như thế để che dấu thứ gì à? Hay có vấn đề về mắt?”Thấy rằng hiện tại uy tín của cậu đã được đề cao, Riki tin rằng cậu nên làm rõ mọi chuyện trực tiếp thì tốt hơn.“Cậu hỏi cái đó làm chi?”
“Tôi không thích không thể đoán được ánh mắt anh đang để đâu sau cặp kính đó. Nếu có vấn đề thật thì chẳng sao. Nhưng nếu không phải thì khi tôi nói chuyện, tôi muốn nhìn thấy mắt anh.”Alec im lặng một hồi. Hắn khẽ nhếch khoé môi.“Cậu có biết tôi là người Karin?”“Không biết!”“Đúng rồi. Nếu không sao lại hỏi câu ngu ngốc thế.”Riki nín thở trong giây lát, tự hỏi hay là cậu đã chọc giận gì hắn rồi. Lời đã nói ra thì sao lại thu về được, vậy cách tốt nhất là cứ bất chấp mà hỏi tiếp thôi. “Thế là người Karin thì có gì xấu à?”“Không hẳn. Muốn nhìn mắt tôi, gan cậu cũng bự quá đấy!” Alec nghiêng người qua chiếc bàn khi hắn nói, chóp mũi hai người cơ hồ chỉ cách nhau một inch. “Cậu muốn nhìn thật sao?”Lúc này, sự tò mò đã hoàn toàn lấn át sự lo lắng. Mắt người Karin có vấn đề gì sao? Ánh mắt của Alec trầm lặng đằng sau lớp kính dày. Mịa, đừng nói là đầu óc cậu sắp thành cục đá rồi chứ. Riki bỗng dưng nhớ đến một câu chuyện cổ nói đến chuyện đó.
“Đừng lên mặt với tôi. Cậu nên ngừng tự cao tự đại lại đi.”Alec nghiêng người trở về phía bên kia bàn, dựng thẳng lưng lại. Hắn khịt mũi một cách chán chường. “Hứ, chỉ là thằng nhóc con. Trong tình huống như thế này, cậu đáng lý phải lo sợ và run rẩy mới đúng. Hẳn là tôi không nên trông đợi một chút biểu cảm đáng yêu từ cậu.”Trong một khoảnh khắc, Riki đứng hình mà trừng hắn. Khi chẳng thể chịu đựng được nữa, cậu rống lên. “Alec!!!”Alec đẩy mắt kính lên. “Rồi, rồi, rồi! Xin lỗi để cậu chờ,” hắn nói với một nụ cười nhăn nhó, đồng thời nhìn thẳng vào Riki.Tiếng rống của Riki vang lên thì đột ngột tắt lại trong cuống họng. Đồng tử trong đôi mắt mèo của Alec ánh lên một màu đỏ tươi. Mắt đỏ. Giống như món đồ trang sức được khảm một giọt máu đỏ. Gương mặt của Ghil khi xưa thoáng hiện lên trong trí óc và đâm vào tim cậu.“Tớ xin lỗi, Riki. Tớ đã cố hết sức, thực sự đã cố hết sức. Thực sự xin lỗi…”Khi đang lần theo tiếng nói mỏng manh, quỷ dị, Riki bỗng dưng mở to đôi mắt đen láy mà nhìn chăm chăm vào Alec. Làm sao có thể? Bất chấp sự khó chịu khi bị nhìn bằng đôi mắt ấy, cậu nhận ra rằng thật tốt khi Alec đã dùng kính mát để che đi. Cậu tự nhắc nhở bản thân rằng không nên dành thời gian để ý những cảm xúc không giống bình thường đó nữa.
Nhưng trong trường hợp đặc biệt này, thứ làm Riki kinh ngạc hơn hết chính là làm thế nào mà một người vô tư và hời hợt như Alec lại cực kỳ tò mò về vật trong tay cậu.“Có gì đáng giá sao?”“Không phải… không phải nó là đồng Aurora sao?”“Aurora?” Riki lặp lại, đôi mày nhăn tít. Cậu thật chưa nghe đến nó bao giờ.“Này! Đừng nói cậu không biết gì về nó đấy!” Đằng sau cặp kính, mắt hắn lia đi lia lại giữa gương mặt Riki và đồng xu. Câm nín một hồi, hắn không nhịn được mà cố ý thở hắt một cái. “Trời ạ! Đúng là có rắm mới tin mà!”Anh ta sao coi trọng thứ này đến thế? Riki nghĩ nghĩ. Chẳng phải chỉ là đồng xu ngớ ngẩn thôi sao?“À thì, thật ra đây là lần đầu tiên tôi thấy nó đấy, cũng không có tư cách giáo huấn cậu đâu. Chưa kể, nó còn thuộc về thế giới hoàn toàn không có liên hệ gì với cả cậu và tôi.”“Thế nó là thứ quái quỷ gì?” Riki hỏi lại. Mấy lời ám chỉ của Alec cùng cách anh ta cứ luyên thuyên về nó không khỏi khiến cậu bắt đầu căng thẳng.
“Đồng Aurora là đồng tiền của Pet. Chính là dạng tiền tệ dùng cho Pet ấy. Nói ngắn gọn thì chỉ có Pet mới dùng nó thôi.”Một giây dài trôi qua đủ để Riki tiêu hoá lượng thông tin này. Mắt cậu trợn to không thể đáp trả lại. Tiền tệ của Pet? Dù không mong đợi gì lắm nhưng nó cũng quá kinh khủng. Cậu nghe thấy một từ mà từ trước đến giờ bộ não nhỏ của cậu không hề nhận thức, cứ va qua va lại trong óc như trò chơi pinball.Cả thế giới trắng toát như tia sáng nhấp nháy rồi bùng nổ ngay trước mắt. Thái độ lạnh nhạt trên khuân mặt biến mất trong chớp nhoáng, như là không còn lưu lại chút quỷ quyệt như bình thường. Những cảm xúc trên mặt còn rõ ràng hơn cả lời giải thích.Alec nhìn cậu châm chọc. Rồi dường như sau đó, hắn nhớ đến điều gì đó, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi. “Nó được gọi thế đó. Nhưng mà bởi vì bị hạn chế, người sử dụng và nơi sử dụng, nên có không có giá trị trao đổi trong các khu mua sắm thông thường. Đồng tiền Pet còn thường được gọi là huy chương.”Lời giải thích giống như một loạt cú đấm vào đầu Riki. Cái tên khốn kiếp đó! Riki thấy máu đang dần dồn lên mặt cậu. Pet tiền tệ. Cậu chưa từng tưởng tượng đến thứ như thế lại có thể tồn tại trên thế giới này. “Vậy, không phải là tiền giả sao?” bỏ qua tự chủ bản thân, giọng cậu tăng lên.“Không! Không phải vậy.”“Thế thì là cái gì? Đồng tiền mà lại không trao đổi được? Vậy dùng nó để làm cái gì?” cậu nói, nửa tức nửa giận nhìn chằm chằm Alex, ánh mắt đầy nguy hiểm.Alec nhún vai. “Nó không được sử dụng như tiền,” hắn thẳng thắn nói. “Giá trị của nó giống như kiểu ký hiệu địa vị ấy, bằng chứng cho thấy cậu giàu có đến nỗi có thể sở hữu Pet.”Nó chính là vật tượng trưng cho địa vị? Riki ghê tởm lặp lại. Không thể không đi ngược lại ý chí mà liên tưởng đến gương mặt của người đàn ông, hiện thân của sự giàu có và quyền lực, cậu vô thức nhăn nhó.“Với giá trị đó, giá trị thiết kế bên ngoài thôi cũng được những người sưu tầm trao đổi với nhau. Tuỳ thuộc vào từng loại mà giá cả cũng khá cao.”“Ừm, đúng là lũ ngu ngốc.” Riki phun ra một câu đầy kỳ thị. Cậu không thể hiểu được khái niệm tạo ra một đồng tiền đặc biệt mà không có giá trị tiền tệ thực sự, đơn giản chỉ là cung cấp tiền xài vặt cho Pet. Hoặc là những kẻ ngu ngốc muốn dùng tiền thật để đổi lấy chúng.
Như đọc được nội tâm Riki, Alec giải thích thêm. “Đó là cách hệ thống hoạt đồng, đồng tiền được đưa đi vòng vòng rồi lại trở về tay người giàu có. Giống như họ nói, nếu không bại hoại thì không phải đồng tiền.”Hắn mỉm cười nói tiếp. “Cái đồng Aurora của cậu là dùng cho Eos Pet. Chúng thậm chí ít khi xuất hiện. Những nhà sưu tầm tranh giành nhau vì nó. Tôi không biết cậu lấy nó ở đâu nhưng nếu cậu đưa nó lên mạng đấu giá, sẽ không thiếu người mua đâu. Cậu có thể kiếm thêm chút tiền bia đấy.”“Eos… có liên hệ gì với Tanagura không?”“Cậu không nói giỡn đó chứ! Tanagura, chỗ ở của người tinh anh. Tháp dinh thự. Này! hình khắc trên đó giống với biểu ngữ Tanagura. Chưa kể dây chuyền đó trông giống như 24 carat vàng. Không chỉ những nhà sưu tầm khó tính, mà ai cũng có thể bị nó làm sáng mắt.”Alec không ngừng dong dài về một đồng Aurora thì có giá trị như thế nào, nhưng mà đến một nửa phần cũng không chui qua được lỗ tai Riki. Tên khốn đó dám đùa giỡn cậu.
Đối xử với người ta như món đồ chơi, rồi ném lại một đồng xu chẳng thể xài mà gọi là “tiền thừa”. Làm sao mà một người đàn ông lại cư xử tồi tệ với người khác như thế chỉ để đề cao bản thân mình? Riki tức sôi lên.“Tôi đối xử với tạp chủng ổ chuột không khác gì Tanagura Pet mà cậu còn chưa hài lòng?” Những từ ngữ đó cứ ghim vào đầu cậu, tiếng cười nhạo báng lạnh lùng mồn một trong tâm trí.Khốn kiếp!Dường như muốn nôn ra ngoài, Riki bặm chặt bờ môi đang run rẩy.Khốn kiếp!Những lời nguyền rủa từ trong cổ họng chực tràn ra ngoài. Cậu không thể tưởng tượng nổi nỗi sỉ nhục nếu như cậu đi hỏi Zach đổi đồng xu này.Khốn kiếp!!!Não bộ cậu như muốn sôi lên. Để tao nói cho rõ này, não ngắn. Lần sau gặp mặt, không biết ở đâu và khi nào, cái mông ngươi là của tao. Mặc dù cảnh tượng gặp mặt đó khó có thể xảy ra.
Dù vậy, Riki không thể ngừng run run nắm đấm và hét lên giận giữ.Alec không hiểu chuyện gì xảy ra. Riki tự dưng im lặng khi còn đang trò chuyện rồi lại tự dưng nổi giận ngay trước mặt hắn.Hắn hít một hơi thật sâu. Từ từ thôi cậu bé. Từ từ thôi cậu bé. Đừng có giận dỗi nữa, chúng ta có việc phải làm đấy. Hắn chỉ dám giữ lại lời khuyên trong đầu, chầm chậm thở ra, tò mò không hiểu chuyện gì khiến Riki tức giận đến thế. Như vầy thôi cũng đủ để hắn đau đầu rồi.***Thằng nhóc đã chọn cách riêng của mình để thoát khỏi khu ổ chuột và đối xử với mọi người bằng ánh mắt cứng rắn, vô cảm. Katze đã để họ làm việc chung với nhay từ ba tháng trước. Lúc đó, đôi mắt rắn của Alec phải trợn ngược lên. cất một tiếng thở dài.Dù sao, cuối cùng thì hắn cũng vẫn có cơ hội, mặc dù hắn không nghĩ sẽ chung tổ với một thằng nhóc. Hắn không đủ tự tin rằng trách nhiệm lại đổ lên vai hắn như thế.Những người theo chủ nghĩa phát xít gọi Riki là “rác rưởi” cũng đối xử y hệt vậy với dân nhập cư Karin. Với khả năng cảm thông của họ, người Karin nổi danh là người chữa lành. Nhưng bởi vì khả năng này mà nhiều người sợ rằng suy nghĩ và mục đích của họ sẽ bị tiết lộ.
Vậy nên không chỉ một bộ phận nhỏ dân số xem họ như bình chứa nội tạng, mà ngay cả đôi mắt mèo đỏ tươi chính là thứ nhận dạng bọn họ. Bình thường, Alec không bao giờ đi đâu mà thiếu cặp kính mát.Lý do hắn che dấu đặc điểm của mình chính là không muốn bị kéo vào rắc rối ví dụ như: Đôi mắt đỏ của người Karin là điềm báo tai hoạ. Hay là: Chỉ cần bị ánh mắt của người Karin chạm vào, cơ thể sẽ cạn kiệt sinh lực đến chết.Không cần biết bí mật là gì, nó đã được thổi phồng lên. Chừng nào hắn còn cảm nhận được những cái nhìn kinh tởm đó, hắn không thể không cảnh giác. Mặc dù lúc nào cũng cẩn trọng và bỏ thế giới qua một bên, sâu trong hắn vẫn sở hữu bản tính con người.Mặc kệ ý kiến của những người xung quanh về mình, hắn không chỉ khoác lên chiếc mặt nạ để bảo vệ bản thân, mà còn xem xét bản thân là kiểu người dám cầm lên thì dám bỏ xuống. “Cái gì đến, sẽ đến,” chính là châm ngôn của hắnMặc dù ít nhất lần này sau tiếng thở dài của hắn đúng là có chuyện không bình thường. Tại sao? Nguyên nhân là gì” Thế quái nào mà hắn phải tổ đội với thằng nhóc đó.
Biết rằng cuối cùng cũng không thay đổi được gì, hắn luồn ngón tay vào mái tóc vàng kì lạ, giống màu của bờm sư tử, gãi gãi. “Boss,” hắn nói, cố gắng từ chối. “Trông trẻ không phải là thế mạnh của tôi.”Như dự đoán, Katze lạnh lùng cắt đứt lời của hắn. “Không cần lo lắng, Hắn không phải nhóc con bình thường. Cũng đến lúc phải thay đổi không khí rồi, cậu thấy đúng không?”Cậu nhóc không nhàm chán? Thế chẳng thà nói rằng nhóc con chính là một kẻ chuyên gây rối.Alec vẫn chưa nhàm chán với đời đến nỗi đi tọc mạch chuyện riêng của người khác, thế mà đồng nghiệp của hắn còn hào hứng châm chọc.“Nè, chúc may mắn nhé.”“Trời ạ, tối nay tao có thể nghỉ ngơi rồi.”“Bắt nó cày chăm chỉ vào, Alec.”“Đừng dễ dãi với nó, mất công nó lại lười biếng.”Có lẽ họ hơi lắm chuyện, nhưng cũng chẳng phải chỉ vì chán ghét Riki. Họ đồng thời cũng chẳng muốn ở chung tổ với Alec.
Alec không quá mơ tưởng bản thân là chiến binh hay một con sói cô đơn, nhưng mà hắn cũng không muốn cầm theo quả lựu đạn phỏng tay này. Tính cách của hai người vốn đã khác nhau, khi tình tuống không tốt đẹp xảy ra thì sự khác nhau đó biến thành cấp số nhân luôn.Cho dù Katze nhận thức điều này, hắn vẫn giữ nguyên quyết định. Mà Alec vẫn luôn lải nhải về nó. Vì vậy từ lúc đó, hắn phải nhận định lại khả năng đọc tình huống của mình. Còn hơn một tên gây chuyện phiền phức, Riki chính là tâm bão thực sự.Có hai loại người vận chuyển ở thị trường chợ đen. Căn cứ theo hệ thống phân loại Midas (theo nhóm máu), họ được phân thành Megisto, và lính đánh thuê Athos.Được coi là “chó dẫn đường của chợ đen”, Megisto luôn nhất nhất tuân thủ theo mọi chỉ thị từ cấp trên. Nếu nói bọn họ nhảy vào lưỡi đao của mình, họ cũng sẽ làm mà không một lời dị nghị. Tuy nhiên, ở họ lại thiếu đi sự linh động. Nếu chuyện không đi theo đúng kế hoạch thì đó lại là trở ngại rất lớn.Công việc mang tính thường nhật thích hợp với bọn họ hơn. Nhưng một khi đã quen với việc nhận đơn hàng, họ hiếm khi nghĩ cho bản thân hay ứng đối khi có yêu cầu.
Athos hoàn toàn ngược lại. Không bị giới hạn bởi lòng trung thành, chỉ có hợp đồng. Họ chính là những thành viên đầy kinh nghiệm của chợ đen. Họ đến từ nhiều chủng tộc, giống loài, và điều quan trọng nhất chính là họ thông minh và có dũng khí, tuy nhiên cũng phách lối không kém. Nói cách khác họ hoạt đông riêng lẻ như những con sói.Trong khi họ không bao giờ vươn móng vuốt về những người họ thừa nhận đối xử ngang hàng, họ cũng vô cùng độc đoán. Chắc chắn rằng boss của bọn họ cũng muốn thử năng lực này trước khi thuê họ.Bọn họ đương nhiên biết rằng boss chính là tạp chủng Ceres, người đã tự mình bước ra khỏi nơi bẩn thỉu đó. Mặc dù bọn họ cũng rất kiêu ngạo về giai cấp của mình, nhưng không giống như bọn người thô lỗ, đầy thành kiến Megisto, họ sẽ không lăng mạ ai mà không có lý lẽ chính đáng.Họ hiểu rằng boss, hơn ai hết, rất có năng lực và thành tựu. Cho nên họ không bao giờ châm biến người khác theo cách mà nhóm người Megisto thường làm. Thậm chí chưa bao giờ gọi boss của họ là tạp chủng ổ chuột sau lưng hắ.
Một con chó thông minh không bao giờ sủa to mà là ngồi im mài móng vuốt của mình. Họ cũng không phải bị hạ thấp đến mức trở thành chó săn nuôi ở nhà. Mà khả năng “thợ săn” của họ đôi khi vượt qua cả nỗi sợ hãi cá nhân để hoàn thành mục tiêu, và đó chính là điểm vượt trội. Kỹ năng của họ không cần phải nói đã quá rõ ràng.Do đó, khi Katze sắp xếp Riki trở thành thành viên của Athos thì ai mà chẳng nghĩ đấy là trò đùa. Sau một khắc thinh lặng, họ trao đổi ánh mắt với nhau, rồi sau đó với ý cười gượng gạo, họ nhún vai.Họ biết ở đây không phải là buổi biểu diễn tạp kỹ, nhưng không ai nghĩ rằng Katze lại đem một thằng nhóc nghèo đói chưa dứt sữa vào trong thị trường chợ đen khắc nghiệt này.Nhưng đây cũng chẳng phải buổi đàm phán. Katze đã quyết định dứt khoát và đưa ra lời cuối cùng về sắp xếp này. Không biết cách làm thế nào để xử lý tên lính mới này, Alec và những người khác cho rằng nên để phần việc này lại cho bossĐinh bị cong thì không đóng xuống được, đó là điều bình thường thôi. Không ai thích người quá khắt khe, và nếu sự khắt khe này đổ lên đầu một thằng nhóc tạp chủng mới nổi ở khu ổ chuột, thì ghen ghét là điều không thể tránh khỏi.Bất kể sự hạn chế nghiêm khắc của hệ thống phân biệt giai cấp xưa, ham muốn của con người là không có giới hạn. Chỉ cần có đủ động lực, ngoại lệ có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi, những người không tìm thấy chúng thì chỉ có thể tự mê hoặc bản thân là mình chưa gặp đúng thời vận.Để chứng minh thân phận, công dân Midas đều bị cấy một con chip sinh học sau dái tai ngay sau khi sinh ra. Chính là nó đã trở thành một phần thân thể của họ. Một thằng nhóc như Riki lại không hề đeo con chip PAM này.Có rất nhiều tò mò xoay quanh xuất xứ, nguồn gốc của thiếu niên này, nhưng mà không quá tò mò đến mức đi đào móc cuộc sống riêng tư người khác. Tin tưởng lẫn nhau và tiền bạc chính là điều cần thiết cho hợp đồng, cũng như một chút quy tắc trung lập: không nhìn, không nói, không nghe chuyện không liên quan công việc.Những thành viên Athos được thuê có cách khác nhau để gầy dựng mối quan hệ trong từng hoàn cảnh riêng biệt. Nhưng tên thiếu niên không biết từ đâu nhảy vào này, trong một môi trường không cho phép gây rắc rối, hoàn toàn đưa họ vào thế bị động.
Họ có nên như thường lệ mà cảnh giác hay coi đậu như đàn em trẻ tuổi nhất trong lịch sử Athos? Katze chẳng nói gì ngoài câu: “Đây chính là Riki. Từ giờ cậu ấy sẽ là người của chúng ta.”Ngay cả khi tuyên bố cậu là thành viên mới, vẫn cảm thấy cậu không nên ở đây để học hỏi kinh nghiệm trở thành người vận chuyển. Có lẽ Katze có kế hoạch khác cho cậu. Thường thì, công việc của lính mới chỉ xoay quanh bàn máy tính. Katze chẳng đề xuất ai dự phòng cho cậu, và nó chẳng giống phong cách làm việc của hắn chút nào. Thái độ của hắn đối với Riki giống như: Tôi chỉ nói điều này một lần.Đánh giá Riki qua ánh mắt, cả đội đều tự hỏi làm thế nào mà cậu lại xuất hiện ở đây. Nói tóm lại, dự đoán của họ chính là có người nhờ vả Katze nhận cậu. Trong trường hợp đó, hắn chỉ sắp xếp cho Riki theo như yêu cầu.Tuy nhiên, với trạng thái tâm lý kín đào, Riki đã vượt qua cả mong đợi của họ. Nói đúng hơn, cậu không quá tôn trọng cấp trên, nhưng cũng không phải là một đứa trẻ vô dụng.Theo kế hoạch của Katze, Riki đã nhanh chóng nắm bắt và học hỏi mọi thứ về thị trường chợ đen. Chỉ những gì được học không thì chưa đủ, Riki còn muốn tiến đến bước tiếp theo để chứng minh năng lực của cậu. Chính là niềm đam mê và sự gan dạ mà hầu hết bọn họ đã đánh mất từ lâu, là sinh lực tuổi trẻ luôn tiến về phía trước với ánh mắt kiên định.
Cậu có một niềm khao khát học hỏi mọi thứ mà cậu không biết. Dám hỏi và suy nghĩ, dù có ngốc nghếch cũng tốt hơn là im lặng và làm thằng ngu cả đời. Cậu sẵn sàng bắt lấy bất kỳ đồng nghiệp nào và tấn công hắn với hàng tá câu hỏi.Cậu dùng mọi phương tiện có thể để học tập. Sức mạnh tinh thần đó của cậu quả thật rất đáng nể. Ban đầu, các đồng nghiệp còn cảm thất bực bội, khó chịu, nhưng cậu sẽ không chịu ngoan ngoãn cho đến khi tìm ra câu trả lời tốt nhất.Dần dà, họ trở nên ngạc nhiên và tán thưởng cậu nhiều hơn. Cậu không bao giờ chấp nhận số phận đặt sẵn, mà sẽ tự mình tạo ra nó. Không ai lại coi thường tinh thần quật cường đó.Ngay cả khi vấp ngã, hay không hiểu điều gì, cậu cũng không bỏ cuộc. Một chàng trai với tinh thần “có thể” cao thì chắc chắn không bao giờ làm hỏng việc. Ngay cả khi một người có trở thành một kẻ ăn bám hay không không phải do người khác quyết định, mà do chính bản thân người đó.Sự nhiệt tình của Riki đã làm cho mọi người thay đổi cách nhìn về cậu.
Thời điểm đó, không chỉ Athos, Megisto mà cả thị trường chợ đen đều biết Riki đến từ đâu. Mặc dù bây giờ họ đã thay đổi cách nhìn với cậu, Riki vẫn không khác gì trước đây. Ở mức độ khâm phục, thái độ đã nói lên thay phần của cậu: Tôi chẳng có thời gian quan tâm người khác nghĩ gì về mình.Điều đó không có nghĩa là cậu có thể tránh được mọi rắc rối. Cậu có vẫn dễ dàng ẩu đả với người khác cùng với suy nghĩ như khắc ngay trên gương mặt.Theo quan điểm của Alec, dùng cách của cậu để làm quen với thế giới, cách ứng xử của Riki không hẳn là những hành động trẻ con. Nhưng nếu như sự bướng bỉnh này là sản phẩm được sinh ra từ những thành kiến và kì thị, thì đó đúng hành động của một đứa nhóc chưa dứt sữa.Mà cũng chẳng có lý do gì để cười nhạo cả. Gọi nó là sự bướng bỉnh hay cái gì khác, một người sở hữu nhận thức về bản thân như thế thì sẽ có nghị lực vượt qua nghịch cảnh. Một niềm tin không bị ảnh hưởng bởi tác động bên ngoài. Trong khía cạnh này, Alec cảm nhận được sự giống nhau lạ lùng giữa Riki và Katze, người dường như chưa bao giờ chia sẻ về quá khứ của mình với bất cứ ai.Tuy nhiên cũng không nên trông đợi gì vào những người không bao giờ quản được miệng mình. Khi mà một vài tên to con Megisto bị quật ngã, Alec và những người khác không thể không nể phục khả năng đánh đấm của Riki, mặc dù cậu cũng mất máu ít nhiều.Cái nhìn trên gương mặt cậu trước cú quật ngã đầu tiên. Cái cách cậu ghim chặt đối thủ của cậu trong tầm nhìn. Ánh mắt cậu lúc đó hơi nhếch lên đầy tơ máu khiến người ta sợ hãi e dè.Vẻ mặt tuy trẻ con nhưng ảm đạm không biết đã bị quăng đi đâu, thay vào đó, một khía cạnh khác của cậu lại được thể hiện ra bên ngoài. Đây là loại sinh vật gì? Alec không phải là người duy nhất gian nan nuốt lại vẻ khó tin của mình.Nhanh nhẹn.Thông minh.Mềm dẻo.Phản đòn, tránh né và kết thúc trong một chiêu thức. Tiếng gầm gừ của con quái thú hung dữ đang che giấu răng nanh sắc bén, mê hoặc kẻ thù của nó với sự sợ hãi.Nhạo báng.Hạ nhục.Ngay cả người đi dạo ngang qua cũng phải dừng lại để theo dõi, im lặng mà không dám thở mạnh. Người duy nhất không kinh ngạc chỉ có Katze.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me