TruyenFull.Me

[ Allisagi ] Ánh sao trên thảm cỏ

15. Trước ngã rẽ

07__Lyn__09

Au thật sự khá đau đầu khi xử lý tình tiết về năng lực của Isagi sao cho vừa hợp lý, vừa không bị "buff" quá đà. Dù đã cố giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát, nhưng nhìn lại thì có vẻ... vẫn hơi bất ổn một chút

Hiện tại Au đã viết xong chương 21 đến đoạn mấy đứa bắt đầu đấu với nhau rồi. Ngay từ đầu, Au đã xác định là sẽ không biến Isagi thành kiểu nhân vật "win full đội" đâu nha. Trong dự án này, có lẽ chỉ có Rin là ngang trình với Isagi ở thời điểm hiện tại thôi. Vì vậy, để "nerf" cho con tướng Isagi, Au đã cho ẻm cái tâm lí " đời cho vai tội gì không diễn " và tự mình diễn vai kiểu:

"Tui không mạnh đâu, chỉ hên thôi á~ "

...và điều kỳ diệu là bọn kia tin thật! Ẻm ghi ba bàn, miệng vẫn bảo "may mắn á", mà tụi kia vẫn gật đầu công nhận. 

Au cũng thấy hơi vô lý rồi đó, nhưng mà thôi, mọi người thông cảm cho Au nha. Viết cho hợp lý mà không để ẻm lộ quá cũng mệt muốn xỉu luôn á!

Bonus thêm: Trong chương này, Au đã cố gắng tìm ra một lý do hợp lý nhất để Isagi về Nhật mà không khiến tình tiết trở nên vô lý kiểu: "Ủa? Isagi đang được Real công nhận, đang ở môi trường siêu tốt, vậy về Nhật làm gì???" Đây là một trong những vấn đề lớn khi xây dựng mạch truyện. Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về lý do này, nhớ đọc phần P/S cuối chương nhé!

________________________________

Madrid, đầu tháng Tư.

Gió xuân lướt qua những con phố lát đá cổ kính, len lỏi qua từng khe cửa sổ của Học viện Real Madrid – nơi những bước chân tài năng trẻ từ khắp thế giới hằng ngày vẫn miệt mài đuổi theo trái bóng. Trong một căn phòng đơn ở khu ký túc, Isagi Yoichi giờ đã mười sáu tuổi đang lặng lẽ xếp lại từng món đồ vào chiếc vali nhỏ của mình. Đôi giày cũ mòn đế, cuốn sổ ghi chép chiến thuật dày đặc nét bút, chiếc khăn len màu xanh sẫm do Leonardo Luna đan tặng cậu năm ngoái... tất cả đều được cậu gấp gọn, đặt vào một cách cẩn thận và nâng niu.

Trên bàn, một tấm vé máy bay đặt ngay ngắn. Điểm đến: Nhật Bản.

Ngoài sân, các học viên đang khởi động. Tiếng bóng dội vào vách tường, tiếng còi huấn luyện viên vang lên đều đặn, hòa vào tiếng giày cọ sát mặt cỏ. Isagi đứng bên cửa sổ, tay nắm nhẹ vào rèm, mắt hướng về phía khung thành ở xa nơi cậu từng ngã khuỵu xuống vì hụt hơi, từng đứng dậy với đôi chân run rẩy, từng bật khóc khi ghi bàn đầu tiên trong một trận giao hữu nội bộ lúc mới 14 tuổi.

Chỉ hai năm thôi, nhưng mọi thứ đã thay đổi quá nhiều.

Mỗi ngày trôi qua tại học viện là một bậc thang trong hành trình trưởng thành khắc nghiệt. Những buổi tập kéo dài đến tận đêm, những lần cậu bị chấn thương nhẹ nhưng vẫn cố gắng ra sân, những buổi học tiếng Tây Ban Nha cùng từ chuyên ngành chiến thuật mà cậu phải ghi chép kín từng trang vở. Ban đầu, cậu lạc lõng cô độc giữa thứ bóng đá khắt khe, kỷ luật và tốc độ tư duy quá khác biệt. Nhưng rồi cậu đã thích nghi.

Cậu học từ mọi sai lầm.

Cậu lặng lẽ ghi lại từng chỉ đạo, từng lời phê bình, từng ánh mắt ngắn ngủi nhưng sắc bén từ huấn luyện viên. Những lần phối hợp với Sae Itoshi từ đầy căng thẳng đến ăn ý bất ngờ. Những lần bị Leonardo Luna chỉnh sửa từng động tác nhỏ từ cách cậu vung chân, tư thế đặt mũi giày, cho đến cả nhịp thở khi tiếp bóng. Mỗi lần mệt mỏi đến mức không thể nhấc chân, anh lại vỗ nhẹ vai cậu và nói bằng giọng nhẹ nhàng: "Giỏi rồi, Yoi."

Cậu đã yêu nơi này.

Tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

Cánh cửa mở ra. Leonardo Luna bước vào anh mặc áo khoác dài màu xám đậm, mái tóc dài được buộc cao gọn gàng, khăn quàng cổ trắng vắt nhẹ trên vai. Ánh sáng chiều xuyên qua ô cửa sổ hắt lên dáng người anh cao lớn, bình thản, như bước ra từ một bức tranh cổ điển. Gương mặt ấy thanh tú nhưng lạnh lùng, là hình ảnh quen thuộc trên vô số poster quảng bá của Real Madrid, là "Quý công tử của Real", là cầu thủ đã ra mắt đội một từ năm 18 tuổi và hiện đang là một trong những trụ cột sáng giá nhất châu Âu.

Luna đứng lặng vài giây khi thấy chiếc vali đã gần được đóng lại. Một thoáng gì đó lướt qua trong ánh mắt anh không rõ là luyến tiếc, hay chỉ là im lặng trước điều không thể giữ lại.

– Vẫn quyết định đi sao?

Isagi khẽ gật đầu. Cậu không nhìn lên, môi mím lại, ngón tay bấu nhẹ vào mép vali.

Luna bước lại gần bàn, cúi xuống nhặt tấm vé máy bay lên. Anh lật xem mặt sau một lúc, rồi đặt lại đúng vị trí cũ. Giọng anh trầm và nhẹ, không mang sự trách móc, chỉ là âm thanh của một người không muốn rời tay khỏi thứ mình trân quý:

– Real có thể lo thủ tục cho cậu ở lại. Như đã từng làm với Sae. Cậu biết mà.

Isagi khẽ gật đầu, mắt vẫn dán xuống sàn gỗ.

– Em biết. CLB cũng đã đề nghị với ba mẹ em rồi. Nhưng họ từ chối. Họ nói em vẫn còn nhỏ, chưa đủ chín chắn để giao phó cho người khác chăm sóc ở một đất nước xa lạ.

Giọng cậu trầm xuống, thoảng như tiếng gió.

– Em nghĩ... em cũng muốn trở về.

Luna không đáp. Anh đứng bên cạnh cậu, không nói thêm gì trong một lúc rất lâu. Sự im lặng giữa họ không ngột ngạt chỉ có cảm giác ấm áp lặng thầm. Như thể hai người đều đang níu giữ điều gì đó sắp vụt khỏi tầm tay.

– Em đã nghĩ rất nhiều. Về con đường của mình. Về anh, về Sae, về cả Bunny nữa. Em muốn bắt đầu một điều gì đó... không phải là cái bóng của bất kỳ ai.

Luna khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy, với người ngoài có thể là xa cách, nhưng với Isagi đó là ánh sáng dịu dàng luôn chờ đợi mình mỗi buổi chiều sau giờ tập.

– Vậy là cậu chọn quay về để tìm con đường đó?

Isagi gật đầu, lần này mắt ngước lên. Trong đôi mắt đen ấy là một tia sáng mạnh mẽ.

– Em sẽ vào đội bóng trung học gần nhà. Có thể nó nhỏ bé, nhưng ít nhất, nếu chưa biết điều gì đang chờ phía trước, thì em vẫn có thể tiếp tục đá bóng. Em muốn xem mình có thể đi xa đến đâu... bằng chính đôi chân đã được tôi luyện ở đây.

Luna khẽ nhíu mày.

– Cậu biết không, bóng đá Nhật Bản vẫn còn rất yếu. Đội tuyển quốc gia không có bản sắc rõ rệt, không có thủ lĩnh. Ở châu Âu, người ta gọi Nhật là "đội bóng dễ đoán". Không ai thật sự sợ họ cả.

Isagi im lặng. Cậu hiểu, vì điều ấy không sai. Nhưng rồi, cậu chậm rãi lên tiếng:

– Chính vì vậy... em muốn thay đổi điều đó. Nếu em có thể trưởng thành hơn, hiểu bóng đá theo cách của riêng mình... em muốn mang thứ bóng đá ấy về Nhật. Em không muốn mãi sống trong bóng những đội bóng lớn châu Âu. Em muốn khiến cả thế giới phải nhìn lại Nhật Bản.

Luna không nói gì. Một lúc sau, anh lấy từ túi áo khoác ra một cuốn sổ tay da nhỏ, nâu đậm, góc bìa đã sờn.

– Cái này là của tôi. Từ thời tôi bằng tuổi cậu. Ghi toàn bộ chiến thuật, phân tích, cả những gì tôi đã rút ra sau mỗi trận đấu. Giờ, nó là của cậu.

Isagi nhìn cuốn sổ như nhìn thấy cả thanh xuân của một siêu sao được gửi gắm trong đó. Tay cậu run nhẹ khi chạm vào bìa da.

– Cảm ơn anh... Leo

Luna khẽ cúi xuống, đưa tay xoa nhẹ lên mái tóc Isagi một cử chỉ dịu dàng hiếm khi xuất hiện nơi sân cỏ.

– Khi nào cảm thấy mình đủ mạnh, hãy mở lại trang đầu tiên. Tôi đã viết một câu dành cho người tiếp theo giữ nó.

Isagi ôm cuốn sổ vào ngực. Không nói gì. Nhưng ánh mắt đã sáng hơn lúc nào hết.

...

Chiều hôm ấy, trong một quán cà phê nhỏ gần học viện, Isagi ngồi một mình bên ly nước chanh đá. Gió xuân nhẹ lay tấm rèm cửa. Trong đầu cậu thoáng hiện lên một ký ức hai năm trước – cũng nơi này, cũng góc bàn ấy, Bunny từng đưa điện thoại sang cậu, giọng nửa đùa nửa thật:

"Ghi gì đấy? Ghi 'anh trai ba xạo' cũng được. Nhưng nhớ nhắn tin cho tôi khi cậu đủ mạnh để tái đấu."
Isagi bật cười nhẹ. Cậu mở điện thoại, kéo xuống danh bạ. Dòng chữ "Anh trai ba xạo" vẫn nằm yên ở đó, chưa từng bị xóa. Một phần trong cậu vẫn muốn giữ lại kết nối ấy như một mối nợ chưa trả.

...

Tối, sân bay Madrid.

Isagi đứng ở cổng an ninh, tay cầm vé và hộ chiếu. Bên kia tấm kính, Leonardo Luna vẫn đứng đó. Anh không bước vào cùng. Ánh mắt hai người gặp nhau lần cuối không ồn ào, không kịch tính, chỉ có sự yên lặng chấp nhận và điều gì đó âm ấm nơi lồng ngực.

– Em đi đây. Nhớ giữ gìn sức khỏe.

– Yoi!

Isagi quay lại.

– Nếu con đường kia không đủ rộng cho cậu... quay lại nhé. Tôi vẫn ở đây.

Cậu cắn nhẹ môi. Rồi gật đầu, thật mạnh.

...

Sân bay Narita, Tokyo.

Isagi bước xuống máy bay. Ánh nắng chiều dịu nhẹ và làn gió ẩm của mùa xuân Nhật Bản ôm lấy cậu như một cái ôm thân thuộc. Cậu không hề biết rằng, chỉ vài tháng sau, một dự án mang tên BlueLock sẽ được khởi động. Nhưng hiện tại, trong lòng cậu chỉ có một điều rõ ràng:

Mình phải tiếp tục đá bóng.

Dù không còn ở Real, nhưng hai năm huấn luyện tại lò đào tạo hàng đầu thế giới đã tạo nên một Isagi khác hẳn. Cậu gia nhập đội bóng trường trung học địa phương nơi mà cậu gần như không thể tìm được ai chuyền bóng kịp nhịp với mình.

Tốc độ xử lý bóng, nhãn quan chiến thuật, cách chọn vị trí của Isagi quá khác biệt. Những đường chuyền của cậu thường vượt quá tầm hiểu của đồng đội. Huấn luyện viên vốn chỉ quen dẫn dắt những cầu thủ học sinh bình thường – nhìn cậu với ánh mắt vừa kính nể vừa bối rối, không biết nên khen hay lo.

Nhưng Isagi không tỏ ra hơn người. Cậu kiên nhẫn điều chỉnh bản thân, chủ động làm chậm nhịp, hướng dẫn đồng đội sau mỗi buổi tập. Cậu không giấu điều gì đã học được cũng không bao giờ ngừng rèn luyện.

...

Vài tháng sau, tại trụ sở Liên đoàn bóng đá Nhật Bản, Ego Jinpachi và Anri Teieri đang rà soát danh sách các tiền đạo nổi bật từ những giải đấu học sinh khắp cả nước. Một hồ sơ làm Ego dừng lại:

"Isagi Yoichi – tiền đạo, đội trung học Ichinan. Cựu học viên Học viện Real Madrid."

Ego nhếch môi:

– Thú vị đấy. Cho vào danh sách.

Và đó là nơi bắt đầu cho một thứ sẽ làm rung chuyển bóng đá Nhật Bản.

Tên của nó: BlueLock.

________________________________

Phân tích logic thực tế

1. Sae là thiên tài hiếm có, được tuyển chọn quốc tế đặc biệt.

- Trong thế giới Blue Lock, Sae được Liên đoàn bóng đá Nhật Bản bảo lãnh, liên kết với Real trong một chương trình hợp tác đặc biệt cho "tài năng trẻ quốc gia". (chắc vậy, giả thiết thui nha, truyện gốc không nói nhưng dựa trên thực tế thì tỉ lệ cao là vậy)

- Điều này cho phép Real đỡ đầu toàn phần cho Sae, bao gồm cả bảo lãnh pháp lý.

- Có thể Sae sống trong khu nhà ở của CLB với người giám hộ do Real chỉ định, ví dụ một quản lý người Nhật/HLV nội bộ.

2. Isagi không nằm trong diện bảo lãnh đặc biệt.

- Dù Isagi được Real đánh giá cao, nhưng cậu đến Real không thông qua kênh liên đoàn quốc gia, mà do gia đình tự đưa đi và cậu vượt qua kỳ tuyển chọn.

- Do đó, Real không thể làm "hồ sơ pháp lý" cho cậu giống như Sae trừ khi gia đình sẵn sàng ủy quyền toàn bộ quyền giám hộ cho CLB.

- Nhưng gia đình Isagi lại muốn trở về Nhật, không muốn ký ủy quyền giám hộ lâu dài cho người lạ.

3. Sự khác biệt nằm ở lựa chọn của gia đình và kênh tuyển chọn:

- Sae: được tổ chức lớn hậu thuẫn + gia đình cho phép Real toàn quyền.

- Isagi: đi theo con đường thử việc cá nhân + không có hệ thống bảo hộ chuyên biệt => không thể tiếp tục ở lại một mình.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me