Bhtt Ai Edit Sung Ai Noi Dau Qua Tim Cua Mieu Dai Thong Linh So That Mac
Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu vào mắt và vai nàng, ánh mắt kiên định phảng phất như xuyên qua thời gian, dừng lại trên người cô, quyến rũ một cách khó hiểu.Trong nháy mắt, Hạ Ngư cho rằng nàng đang nhìn mình, trong lòng lại có thể không nhịn được mà rung động một chút, mang theo một sự rung động kỳ lạ.Một người như vậy...Trước đây Hạ Ngư cảm thấy những kênh truyền thông đó hình như có hơi thổi phồng quá đà, nhưng bây giờ lại nghĩ, hình như... cũng không có gì quá đáng.Một người giơ tay nhấc chân đều tỏa sáng như vậy, những vinh quang đó, nàng quả là danh xứng với thực.Hạ Ngư nghĩ, Vi Nhi Pháp... người có thể làm Vương hậu của Vi Nhi Pháp, sau này cũng sẽ sống rất hạnh phúc.Có điều không có quan hệ gì với mình là được rồi.Nàng lại tùy tiện dạo vài vòng, liếc nhìn qua hot search số một trên diễn đàn, sau đó sửng sốt một chút.Hot search số một là.【 "Bóc tem" món ăn khiến fan quân cách mạng phải rơi lệ 】Hạ Ngư bấm vào, trong nháy mắt, hương vị thơm ngọt ập vào mặt.Món cà chua xào trứng gà có màu sắc phối hợp bắt mắt, món cá kho đường phèn có nước sốt vô cùng mê người, món đậu hũ rau xanh. Sau đó đi cùng với nước chanh chua ngọt, mấy miếng thạch trái cây đào vàng đã được thái xong nằm trên chiếc đĩa sứ trắng.Tại một góc của Miêu Miêu nhà ăn, một người từng là thành viên quân cách mạng, hiện tại là đội hộ vệ của Miêu tinh, quang minh chính đại khoe ra thức ăn hằng ngày của các nàng!Mà phía dưới là một bài Weibo dài của người đăng, đại khái kể lại hành trình mưu trí của nàng khi tiến vào quân cách mạng. Bởi vì quá dài nên không nói nhiều, nhưng sau khi giản lược đi những quá khứ thê thảm bị ức hiếp, phần còn lại chính là sự quanh co ——"Tất cả những chuyển biến bi thương đều nằm ở sự thành lập của Miêu Miêu nhà ăn!!!""Ta vốn cho rằng, một người cả đời bị kẹt ở cấp hai lai tạp như ta, cả đời đều không thể cá mặn lật mình... bỗng nhiên có một ngày, sau khi nếm thử món ăn mỹ vị vốn tưởng là độc dược, quả thực như thể đã nghiện, mỗi ngày đều không thể dừng lại được mà muốn đi ăn. Mà năng lượng cuồng bạo trong toàn thân lại có thể cũng vì vậy mà được tẩy sạch, cảm giác khoái lạc khi một hơi xông lên cấp bốn... thật sự là cả đời cũng không thể quên!""Lúc đó ta còn không biết người thành lập nên Miêu Miêu nhà ăn chính là Hạ tiểu thư!"...Bình luận phía dưới lại càng như sóng triều, hết đợt này đến đợt khác.【 Đệch!! Tôi đã nói sao quân đội cách mạng lại lợi hại như vậy!! Quả thực!! 】【 a a a, nếu ta có thể xuyên không về hai tháng trước, ta sẽ đem bộ lông trắng của mình nhuộm thành hoa rồi đi tòng quân, hu hu hu hu...】【 Lầu trên ngươi đang nghĩ ăn được cái gì thế? Ngươi cho rằng nhuộm màu là được à? Chỉ cần một bài kiểm tra gen là có thể loại ngươi ra rồi. 】【...Lỡ như thì sao! Ai, có điều nói mới nhớ, gần đây thuốc nhuộm màu đều tăng giá... cũng may ta là mèo trắng. 】【 Tôi cũng muốn ăn, hu hu hu, tôi cũng muốn gia nhập quân cách mạng, được rồi, tôi đã gia nhập đội hộ vệ của quân cách mạng rồi —— xin hỏi tôi muốn biết thức ăn hiện tại của chúng ta vẫn là tiêu chuẩn của Miêu Miêu nhà ăn chứ? {chảy nước miếng} Món thạch trái cây đào vàng đó ngon quá đi. 】【 Lầu trên đi tắm rồi ngủ đi, bây giờ các đội hộ vệ của các tinh mà không có cấp ba thì ai mà vào được. 】【 Có điều Miêu Miêu nhà ăn lại có thể là do Hạ tiểu thư sáng lập sao... lợi hại thật đó. 】【 Tôi cũng muốn trở thành một người như nàng...】【 Sức khỏe của Hạ tiểu thư còn tốt không?? Tôi nghe nói vương tinh vì để làm thực nghiệm mà hình như đã cho nổ tung nơi ở của Hạ tiểu thư...】...Bởi vì là ở trạng thái thực tế ảo, Hạ Ngư có thể nếm được những thứ đó.Nàng nếm thử một chút, nghiêng đầu, trong đầu theo bản năng nghĩ, về cơ bản là đủ tư cách, nhưng hình như vẫn còn hơi thiếu một chút độ lửa......Hạ Ngư sau khi hoàn hồn lại, muộn màng nhìn bàn tay của chính mình, trong phút chốc, nàng hơi có chút hoảng hốt.Thật ra, đối với việc đánh mất ký ức, nàng vẫn luôn có thái độ tản mạn, sao cũng được, sống ngày nào hay ngày đó.Bất kể ký ức là tốt đẹp hay bi thương, khi ký ức đã mất đi quá nhiều, thứ lưu lại cũng chỉ có sự chết lặng.Cho nên nàng vẫn luôn nghĩ, thay vì truy tìm những gì đã mất, không bằng sống tốt cho những gì đã nhớ được ở hiện tại.Chỉ là...Nàng nhìn những thứ trên bàn, cách làm của món thạch trái cây đào vàng trong nháy mắt như thể một ngôi sao băng lướt qua trong đầu.Nàng lại nếm thử món thạch trái cây đào vàng, có hơi chút quá ngọt.Đối với những ký ức đã mất đi đó, không thể không nói, Hạ Ngư bắt đầu có hơi chút để tâm.Bởi vì......Có lẽ thứ nàng đã quên chính là con người mà nàng muốn trở thành.Hạ Ngư suy tư một hồi, nàng nghĩ tới quyển nhật ký mà Vi Nhi Pháp đã nói.Chỉ là lúc trước đã từ chối rồi, bây giờ lại đi đòi, lúc nào cũng sẽ có chút ngượng ngùng.Tuy rằng Vi Nhi Pháp biểu hiện ra có vẻ rất quen thuộc với nàng, nàng cũng cảm thấy đối phương rất thân thiết, nhưng trong lòng Hạ Ngư chính là có một sự ngượng ngùng không nói nên lời.Nàng quả nhiên vẫn không có cách nào xem một người lạ không tồn tại trong ký ức như một người rất quen thuộc được.Hạ Ngư do dự một chút, quyết định trước hết cứ gác lại chuyện quyển nhật ký, về ký ức của chính mình, ở trên người mình, ngược lại sẽ có nhiều manh mối hơn.Hạ Ngư rời khỏi chế độ thực tế ảo của quang não.Phòng của nàng ở trong một tẩm cung to lớn hoa lệ của vương điện, trang trí vô cùng xa hoa, ánh mặt trời chiếu vào cũng có vẻ có chút trống trải.Hạ Ngư giẫm lên tấm thảm mềm mại mỹ lệ màu đỏ tươi, đi đến trước gương.Quần áo trên người cô gái trong gương đã được người máy đổi thành một bộ đồ ngủ mềm mại trắng như tuyết, mái tóc đen dài buông xõa xuống, đôi mắt hạnh lấp lánh sáng ngời. Trên cổ có một chiếc vỏ sò nhỏ được xỏ bằng dây thừng.Lúc Hạ Ngư mới tỉnh lại không để ý đến món phụ kiện này.Nhưng mà thứ này lại là vật đã ngốc nghếch ở trên cổ nàng, hoàn hảo không chút tổn hại nào sau khi đã trải qua cả việc biến thành rồng.Hạ Ngư vươn tay, sờ soạng một chút, quả nhiên trên vỏ sò có yêu lực của nàng.Ban đầu nàng không chú ý, cầm lên rồi mới phát hiện yêu lực bao phủ lấy chiếc vỏ sò vô cùng nồng đậm, như thể đang bảo vệ một trân bảo nào đó.Bởi vì có những yêu lực này vẫn luôn bảo vệ, cho nên chiếc vỏ sò mới có thể vẫn luôn hoàn hảo không chút tổn hại.Hạ Ngư nghĩ ngợi, bỗng nhiên có chút tò mò, nàng cũng không nghĩ quá nhiều, trực tiếp triệt tiêu yêu lực.Chiếc vỏ sò vốn luôn nhắm chặt đột nhiên mở ra!Những con chữ hoa mỹ, có chút dịu dàng ánh vào mi mắt. Đồng tử Hạ Ngư co rụt lại, nàng đã nhìn thấy.—— Tất cả bảy giây trong quãng đời còn lại, đều là ngươi.Tim đập cực nhanh.Đại não Hạ Ngư trống rỗng trong một chốc —— đây là... ai đã tặng cho nàng?Lại còn được nàng... như vậy... bảo vệ?Gương mặt của Vi Nhi Pháp trong nháy mắt nhảy vào trong đầu nàng. Hạ Ngư theo bản năng lùi về sau một bước, trong đầu hiện lên đôi mắt hoàng kim lạnh lùng của người phụ nữ, đứng trên đài cao, khoác lên mình đầy ánh nắng và sự ngạo mạn ——"Đối với quốc gia, ta sẽ một lòng trung thành.""Đối với vương hậu, đến chết không phai."Vỏ sò chưa kịp khép lại, suy nghĩ còn chưa rõ ràng, nàng bỗng nhiên nghe được một tiếng động cực nhẹ. Vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một bóng dáng màu đen lóe lên.Hô hấp của Hạ Ngư trong nháy mắt nín lại. Mặc dù bóng dáng đó rất nhanh, nàng cũng đã nhìn thấy.Tim nàng đập dồn dập, lại có chút căng thẳng, cũng không biết là vì chiếc vỏ sò trong tay hay là vì con mèo đột ngột xuất hiện kia.Hạ Ngư cũng không nóng nảy, nàng kiên nhẫn chờ đợi. Lần trước chính là vì quá sốt ruột, đến cả tình huống cũng chưa biết rõ ràng đã biến thân, làm cho ra quân bất lợi......Lần này, nó đã xuất hiện, chứng tỏ chắc chắn là... bằng lòng tiếp nhận nàng rồi.Quả nhiên.Một lát sau, không đợi nàng làm động tác gì, con mèo đã trốn đi đó từ từ bước ra.Đó là một con mèo đen nhánh cả người, con ngươi như vàng lỏng, bước đi ưu nhã.Hạ Ngư căng thẳng đến mức một cử động cũng không dám, nàng nhìn con mèo đến gần, nửa ngày mới khô khan nói một câu: "...Chào, chào ngươi."Vi Nhi Pháp, người không phải lần đầu tiên giả làm mèo, trong lòng cũng lo lắng, đặc biệt là khi nàng nhìn thấy Hạ Ngư đã mở chiếc vỏ sò đó ra.Trong phút chốc, tâm trạng phức tạp khôn kể.Nàng nhớ tới đêm trăng dịu dàng đó, gió biển vờn qua vạt áo của các nàng, nàng đã mịt mờ biểu đạt sự yêu thích của mình đối với cô.Chỉ là lúc đó, nàng chỉ là một thủ lĩnh của quân cách mạng, con đường phía trước mênh mông, tương lai tràn ngập sự không xác định.Nàng luôn muốn đợi thêm một chút, đợi đến khi nàng ổn định đế quốc, ổn định giang sơn mênh mông này, đợi đến khi nàng quay về vương tọa, rồi lại dùng tất cả vinh quang để cầu hôn, nghênh thú nàng làm vương hậu của mình.Cho nên lúc đó, nàng đã trầm mặc, không hề tỏ thái độ, nhưng lại không nhịn được mà bàng hoàng. Vì thế nàng đã đem tất cả tâm sự giấu vào trong chiếc vỏ sò, tặng cho cô.Chỉ là chiếc vỏ sò đó, cho đến khi nàng quay về vương tọa cũng không thấy cô gái đó mở ra nửa phân, chỉ nhìn thấy nàng mang theo bên người, yên lặng không nói gì.Rất vất vả mới mở ra được, lại không ngờ rằng nàng đã cái gì cũng không còn nhớ rõ."Lần trước... là bị ta dọa sợ sao?"Hạ Ngư cầm chiếc vỏ sò, nhất thời ném cũng không phải, cầm cũng không phải, tràn ngập một sự xấu hổ không nói nên lời. Cuối cùng chỉ có thể tùy tiện nhét nó vào túi, ngồi xổm xuống chăm chú nhìn con mèo đen: "...Ngươi lại đây sao?"Vi Nhi Pháp thần tình phức tạp nhìn nàng một lúc, nàng lắc đầu giải thích rằng mình không bị hành vi biến thành rồng làm cho sợ hãi...Chỉ là lúc đó quả thật đã bị kinh ngạc.Sau đó, nàng từ từ đi tới.Hạ Ngư lập tức vui vẻ lên, nàng vươn tay, ngay lúc con mèo đen bước vào phạm vi của mình, nàng lập tức ôm nó vào lòng. Trong đôi mắt hạnh chảy xuôi sự dịu dàng đã lâu không thấy: "Cuối cùng cũng để ta bắt được ngươi rồi."Vi Nhi Pháp trong lòng một bên chảy nước chua, một bên nghĩ... thật ra tình yêu của cô bé đối với mèo đen cũng chỉ có thế thôi, tùy tiện là có thể nhận sai......Hình như nghĩ như vậy có thể làm cho hành vi đóng giả mèo của mình thoải mái hơn một chút.Bề ngoài Hạ Ngư trông vẫn ổn, nhưng thật ra nội tâm kích động chết đi được. Nàng xoa đầu con mèo đen: "Lúc ngươi bị cuốn vào trong nước, ta mỗi ngày đều đi tìm ngươi... nhưng trí nhớ của ta không tốt, tìm tìm rồi lại quên mất mình đang tìm cái gì, có điều cũng may, cuối cùng cũng để ta tìm được ngươi rồi.""Mấy năm nay ngươi sống có tốt không?"Vi Nhi Pháp vừa định nói chuyện, sau đó lại sợ bị lộ, rồi liền không nói nữa. Nàng mở to đôi mắt hoàng kim ngập nước nhìn cô, mặc cho Hạ Ngư ở trên người nàng xoa tới xoa lui...Tim Hạ Ngư tan chảy!Thôi thôi, không cần bất cứ lời nói nào, chỉ cần một ánh mắt là đủ rồi!Vuốt ve Miêu Miêu trước!!Bàn tay cô bé vừa non mềm lại vừa ấm áp, vuốt ve nàng siêu cấp thoải mái, cảm giác này thật sự đã lâu lắm rồi.Vi Nhi Pháp thoải mái nghĩ.005, người đang cần xem qua một văn kiện quan trọng trên mạng, tìm khắp nơi cũng không thấy Vương Thượng đâu.Phản ứng đầu tiên của nàng chính là có lẽ đang ở bên phía Hạ tiểu thư.Sau khi hỏi người xong, biết được Hạ Ngư đã trở về tẩm cung, 005 cầm văn kiện vội vàng chạy tới cửa ——Nhìn thấy cảnh tượng bên trong, 005 sợ ngây người.Điều làm nàng kinh ngạc đến ngây người không phải là con mèo đen đó, cũng không phải là Hạ tiểu thư đang vuốt ve con mèo đen......Mà là con mèo đen đó.Càng vuốt ve lại càng phai màu...Một con mèo đen sống sờ sờ biến thành...005 bỗng nhiên giác ngộ ra được kho thuốc nhuộm màu giả mạo kém chất lượng kia của Vương Thượng đã đi đâu hết rồi.Hạ Ngư xoa xoa, rồi ngước mắt nhìn vào tấm gương bên cạnh.Hạ Ngư nhìn con mèo tam thể trong lòng, nhất thời có chút mê mang như thể xuyên không: "...Ủa?"Con mèo đen của nàng đâu??? Sao xoa xoa một hồi lại không còn nữa?Vi Nhi Pháp, người đột nhiên bị ngừng vuốt ve, nhìn Hạ Ngư, rồi liếc nhìn tấm gương: "....................."Tác giả có lời muốn nói:005: Là như thế này, Hạ tiểu thư, mèo đen phai màu thành tam thể, căn cứ vào di truyền học sinh vật của Miêu Miêu tinh, đây là một hành vi rụng lông vô cùng bình thường......Tạm biệt, tôi không bịa nổi nữa.Chương sau có phòng trộm, ngày mai 9 giờ sẽ thay đổi.Hạ Ngư trầm mặc một chút.Vi Nhi Pháp: "..."Thuốc nhuộm màu được làm từ nguyên lực, sau khi mất đi hiệu lực sẽ tan biến, sẽ không làm dính một tay mực đen....Đương nhiên cái này không phải là trọng điểm.Vi Nhi Pháp không ngờ tới, nàng tuy rằng cố ý phai màu, nhưng thứ nàng muốn là cái hiệu quả lơ đãng phai đi một tí xíu sau mỗi lần vuốt ve, đủ để kéo dài, đủ lâu dài, đủ kịch tính.Kết quả lại là "one shot kill"....Thật sự là trăm triệu lần cũng không ngờ tới.Quá xấu hổ.Ngay lúc Vi Nhi Pháp chuẩn bị thú nhận, lại thấy Hạ Ngư nhẹ nhàng thở ra một hơi."Hóa ra... là như vậy à." Con mèo đã phai màu được trân trọng ôm vào lòng: "Thật ra tôi mới không tin trên thế giới này mèo nào cũng sẽ phai màu đâu.""Thật ra... ngươi vẫn luôn là cái dạng này phải không." Hạ Ngư vẫn còn nhớ, lúc con mèo đen phai màu, trên lưng đã để lộ ra một mảng màu vàng nhàn nhạt.Giống hệt như nó.Hơn nữa, không thể nào lại trùng hợp như vậy được.Lúc nàng lần đầu tiên nhìn thấy nó.Cái cảm giác chấn động đến từ huyết mạch, sự cộng hưởng của long lân, không thể nào sai được.Đây là con mèo đã nói tốt là sẽ bầu bạn với nàng rất lâu rất lâu.Hạ Ngư nói: "Ngươi nhất định là có nỗi khổ tâm gì đó."Vi Nhi Pháp: "..." Không phải, không có...Lúc này Vi Nhi Pháp mới nhớ ra, Hạ Ngư bị mất trí nhớ không biết nguyên hình của nàng là một con mèo tam thể.Không biết vì sao, rõ ràng lần này không có nỗi khổ tâm gì cả, đơn thuần chỉ là muốn tranh thủ sự đồng tình của vợ thôi, thế nhưng đối diện với đôi mắt ngập nước của Hạ Ngư, trong lòng nàng bỗng nhiên cứng lại.Một cảm giác khó chịu không nói nên lời bắt đầu lan ra ngày càng sâu.Ngay lúc Hạ Ngư còn định nói gì đó, con mèo trong lòng bỗng nhiên nhảy dựng lên, nhảy tới cửa sổ, quay đầu lại sâu sắc nhìn nàng một cái, sau đó nhảy xuống cửa sổ rồi biến mất.Hạ Ngư ngẩn người, nhất thời lại quên mất việc ngăn cản.-- Vi Nhi Pháp chạy trối chết.Nàng cũng không biết tại sao, chỉ là nhớ tới vô số lần những đêm mưa tịch mịch ở hành tinh Miêu Miêu.Lộp bộp, những hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống, nàng ra ngoài kiếm ăn, lại bị mấy con mèo lớn ném tới bãi biển là vùng cấm.Thời tiết lạnh lẽo, sấm sét ầm ầm, đại dương tính tình không tốt, mỗi một con sóng triều đều phảng phất như mang theo sự điên cuồng muốn nuốt chửng tất cả. Thỉnh thoảng sẽ có những con cá lớn bị vứt ra, bị đám mèo lớn đè xuống, các nàng đem thịt cá tanh lạnh cùng với cơn mưa lạnh băng đưa cho nàng.Sau khi trải qua nỗi đau đớn thấu xương như vậy.Nàng đã nhuộm mình thành màu đen....Nàng trở nên tàn nhẫn, trở nên thô bạo, trong lòng nàng trống rỗng. Khu lưu lạc đã giết ra một con mèo đen hung tàn, đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, trăm trận trăm thắng.Nàng từ từ trở nên chết lặng.Nàng có nhiều nỗi khổ tâm như vậy, chỉ là lúc đó, hình như không có ai có thể hiểu được.Cảnh đời đổi dời.Nhiều năm sau, con cá mà nàng đặt ở nơi đầu tim lại nói với con mèo khác mà nàng đang sắm vai rằng, ngươi hình như...Có nỗi khổ tâm gì đó.Hạ Ngư quay đầu lại, nhìn thấy 005.005 hình như có chút xấu hổ, nàng ho khan một tiếng: "...Cái đó, cáo... cáo lui." Nàng bây giờ điều may mắn duy nhất chính là Vương Thượng chạy quá nhanh hình như không phát hiện ra nàng.Thật sự là quá tốt.Bằng không, nhìn thấy loại chuyện này chỉ sợ là phải bị diệt khẩu, ha ha ha ha......Quá khó khăn."Từ từ." Hạ Ngư lại gọi nàng.005 quay đầu lại nhìn cô.Hạ Ngư cũng không nói rõ được, chỉ là nàng cảm thấy, về con mèo đen đó, nàng có một vài vấn đề cần phải nhìn thẳng vào.Lúc nàng ôm lấy nó vừa rồi, nàng đã dùng yêu lực để xác nhận một chút...Tuyệt đối... tuyệt đối là con mèo đó.Bởi vì trong cơ thể nó có sức mạnh từ một mảnh vảy của nàng.Ban đầu lúc nhìn thấy con mèo đen đã xác nhận như vậy là bởi vì trên người con mèo đen có hơi thở của nàng.Tuy rằng trên người Vi Nhi Pháp hình như cũng có hơi thở tương tự... nhưng Vi Nhi Pháp không phải là mèo.Hơn nữa nàng cũng đã nghe nói, mình là vì đã cho Vi Nhi Pháp mượn sức mạnh nên mới bị mất trí nhớ, cho nên trên người Vi Nhi Pháp có hơi thở của nàng cũng chẳng có gì lạ."Cô có thể... phổ cập khoa học cho tôi một chút được không?" Hạ Ngư nói, "Trước đây tôi xem Tinh Võng, hình như nghe nói lúc trước, mèo lông tạp sẽ bị kỳ thị?"005 ngẩn ra, rồi hoàn hồn lại: "...Đúng vậy.""Hơn nữa, mèo bên này là không ăn cá?"005 nghĩ tới món cá hầm dưa chua mới ra của Miêu Miêu nhà ăn: "...""...Trước đây là vậy, bây giờ thì không nhất định."Hạ Ngư lựa chọn tính mà làm lơ câu nói phía sau của nàng, nàng bừng tỉnh.Trước đây lúc ở Trái Đất, nàng đã tìm khắp ngũ hồ tứ hải cũng không tìm thấy một con mèo không ăn cá lại còn bị phai màu.Chỉ là lại ở thế giới này, oan gia ngõ hẹp.Cho nên, con mèo đen đã từng gặp ở Trái Đất...Là mèo của thế giới này.Cho nên, sẽ bị nhuộm màu, không ăn cá, lại còn có thể nói chuyện.Nàng vẫn là đã nhuộm màu, có điều lần này chất lượng thuốc nhuộm quá kém, chỉ cần sờ một cái là đã rụng hết.Hạ Ngư hỏi: "Một con mèo như nàng, ở thế giới này có phải là... sống rất vất vả không?"005 trầm mặc.Qua một lúc, nàng nói: "Hành tinh Miêu Miêu... khắc nghiệt hơn các hành tinh khác một chút, nhưng ít nhiều cũng nhờ có Vương Thượng, bây giờ đã tốt hơn rất nhiều.""Hành tinh Miêu Miêu?" Hạ Ngư dường như nghĩ tới điều gì, "Từ từ, tôi còn có một vấn đề muốn hỏi cô.""Rất lâu về trước, bãi biển của hành tinh Miêu Miêu là vùng cấm sao?"005 kỳ quái nhìn cô, tò mò tại sao Hạ Ngư lại hỏi ra một câu hỏi như vậy: "Trước đây là vùng cấm, nhưng sau khi Vi Nhi Pháp lên ngôi, việc đầu tiên chính là hủy bỏ chế độ này, du khách của hành tinh Miêu Miêu mới phát triển lên."Hạ Ngư có chút mê mang: "...Vi Nhi Pháp hủy bỏ chế độ này?""Đúng vậy." 005 ở cách xa, không nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của Hạ Ngư và Vi Nhi Pháp, chỉ cho là Vương Thượng "sa điêu" đang giở trò cũ, muốn dựa vào việc nhuộm màu từ tam thể biến thành mèo đen thế thân của bạch nguyệt quang để giành lại sự sủng ái của Hạ tiểu thư, nhưng rất hiển nhiên là ra quân bất lợi, bị thuốc nhuộm bán đứng, liền "ba ba" nói: "Hạ tiểu thư, tuy rằng Vương Thượng ngày thường trông không đáng tin cậy, cũng quả thật là không đáng tin cậy lắm, đừng nhìn nàng ấy vừa rồi chạy trối chết...Nhưng lúc Vương Thượng phát lương đều vô cùng đúng giờ, từ điểm này mà nói, tôi vô cùng tán thành tư chất làm lãnh đạo trực tiếp của nàng."Hạ Ngư: "...Cô nói gì cơ?...Cái gì mà không đáng tin cậy?"Thấy 005 kinh ngạc nhìn mình, như thể không hiểu mình đang hỏi gì, Hạ Ngư đè lại cơn nhồi máu cơ tim, lắp bắp: "Tôi hỏi lại cô một lần... người vừa mới chạy trối chết là cái gì?"005: ".................. Vương Thượng ạ." Chờ... từ từ?Nàng vừa mới có phải là... nói lỡ điều gì không?? Nàng sẽ không làm hỏng đại kế của Vương Thượng chứ!Thế nhưng đối diện với ánh mắt của Hạ Ngư...Đắc tội với Hạ tiểu thư còn thảm hơn là đắc tội với Vương Thượng.Hơi thở của 005 lập tức yếu đi tám độ: "Vừa mới... vừa mới con mèo tam thể... không phải là Vương Thượng sao?"Hạ Ngư: "...A?"Mắt cá của Hạ Ngư trừng đến ngơ ngác: "Chỉ là, chỉ là Vi Nhi Pháp không phải là hai chân... không phải, Vi Nhi Pháp không phải là người sao??"005: ".................."Hạ Ngư khó có thể tin được: "Người sao có thể biến thành mèo được?? Nàng lại không phải là yêu quái!!"005: "........."Làm sao bây giờ, ngôn ngữ không thể giải thích được, hay là thực hành đi.Một lúc lâu sau, Hạ Ngư đối diện với 005 đã biến thành sói: "..................???"Vi Nhi Pháp không ngủ được.Đã lâu lắm rồi.Nàng cảm thấy vô cùng cô đơn.Trước khi gặp được Hạ Ngư, nàng ngồi trên vương tọa cao ngạo, nhìn xuống chúng sinh.Mình đầy ngạo mạn, một người cô đơn.Tay Vi Nhi Pháp hơi nắm chặt, lại nghĩ tới cô bé ôm chặt nàng, giọng nói dịu dàng xuyên thấu qua việc nàng hỏi một con mèo khác ——Ngươi có phải là, có nỗi khổ tâm gì không.Giống như, đã không còn là chua xót, mà là một sự khủng hoảng còn đậm đặc hơn cả chua xót.Vi Nhi Pháp nghĩ, nàng sẽ rời xa mình thôi.Suy cho cùng, nàng không phải là con mèo đen có nỗi khổ tâm đó, cũng không phải là người quan trọng gì mà nhớ mãi không quên, mà là một người chỉ chớp mắt là có thể quên đi không còn một mảnh...Bị mèo. [Bị một con mèo khác giành mất người thương/sự chú ý]Vi Nhi Pháp nghĩ đến đây, nàng dùng một chiêu "cá chép lộn mình", lưng thẳng tắp, nghiến răng nghiến lợi.Nàng tuyệt đối... tuyệt đối không cho phép chuyện như thế này xảy ra!!Bị mèo thì thế nào!!! Nàng lại không phải là một con mèo đang phấn đấu!!Ánh mắt sắc bén và lạnh băng của Vi Nhi Pháp hung hăng bắn về phía một góc ——Sáu con mèo mướp đang nằm ườn ra.Sáu con mèo mướp đang nằm ườn ra không hề có chút bi thương nào vì bị chủ nhân quên lãng. Mỗi ngày nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, nên uống thì uống. Bùi Chi một ngày cho ăn một lần cơm mèo phiên bản tinh lọc, đi cùng với cá khô nhỏ, ăn đến cả người toàn là mỡ.Vi Nhi Pháp, người không thể nào tự an ủi mình, "Rầm" một tiếng ném chiếc gối đầu tơ tằm ra ngoài cửa sổ ——Bọn nó lại không tìm Hạ Ngư làm đối tượng!! Bọn nó đương nhiên một chút cũng không nóng nảy!"Ngô..."Hạ Ngư, người đang chột dạ, mạnh mẽ đỡ được chiếc gối đầu đang đổ ập tới.Con rồng bỏ túi nhỏ, dưới ánh trăng mỗi một chiếc vảy nhỏ đều lấp lánh tỏa sáng, đẹp không chịu được. Trên cổ đeo một chiếc vỏ sò nhỏ đang há miệng, con rồng lén lút giấu chiếc gối đầu vào trong một hốc cây, sau đó bò lên trên cây ngô đồng bên cạnh cửa sổ của Vi Nhi Pháp.Vi Nhi Pháp tâm phiền ý loạn, căn bản không ngủ được, trong đầu đã đem con mèo đen trong lòng Hạ Ngư đâm chết một vạn lần rồi lại quất xác.Nỗi khổ của người khác thì là nỗi khổ, còn nỗi khổ của nàng chính là bị phai màu phải không!! Nàng cũng có nỗi khổ không thể nói mà!! Nàng cũng có!! Hỏi đi chứ! Tại sao không đến hỏi nàng chứ! Phì!!Con cá nhỏ không có lương tâm...Vi Nhi Pháp kéo chăn trùm lên đầu, nghĩ đến lúc trước Hạ Ngư nói con mèo đen đó đã trộm bình cho nàng......Đầu năm nay ai mà không biết trộm bình chứ!!Nàng cũng biết mà!! Nàng còn không cần phải trộm!!! Biển sao trời mênh mông đều là của nàng, việc gì phải hiếm lạ cái bình đó!!Cá biển sâu chính là một chút kiến thức cũng không có!Hừ!Hạ Ngư ghé vào chạc cây đợi rất lâu mới chờ được Vi Nhi Pháp ngủ.Nàng nhìn trăng lên giữa trời: "..."Này, sao lại mất ngủ lâu như vậy, còn ném cả gối đầu.Không phải là bị nàng làm cho tức giận chứ...Chỉ là, chỉ là nàng cũng rất buồn bực... Nàng cũng không biết người bên này đều có thể biến thành mèo, càng không biết Vi Nhi Pháp là con mèo đó...Lúc nàng mới vừa tỉnh lại, quả thật không muốn dính líu gì đến chuyện trước kia. Nói nàng lạnh nhạt cũng được, máu lạnh cũng thế, chỉ là từ rất lâu nay, một mình một cá ăn cơm, một mình một cá làm việc, đã quen với cuộc sống của một con cá. Đột nhiên có người nói, chúng ta đã từng có quan hệ không tầm thường...Phản ứng đầu tiên của Hạ Ngư là, đệch, người này chẳng lẽ là định lừa tiền....Đương nhiên Vi Nhi Pháp không thể nào lừa tiền.Hạ Ngư cũng có thể thông qua hơi thở để biết nàng không có nói sai.Có lẽ trước đây quan hệ quả thật không tầm thường, nhưng Hạ Ngư đã quen với cuộc sống của một con cá, một mối quan hệ thân mật mới mẻ và xa lạ sẽ chỉ làm cho nàng cảm thấy bất an và khó chịu. Hơn nữa, điều kiện trí nhớ hở một chút là lại mất đi của nàng cũng không cho phép nàng tùy tiện đối với ai sinh ra ràng buộc.Cho nên nàng đã từ chối đi tìm về những dấu vết tồn tại của người tên Vi Nhi Pháp này trong cuộc sống của nàng, cho dù biết rằng nó không nơi nào không có.Thứ như tình cảm này, cắt không đứt, gỡ lại càng rối. Cách làm tốt nhất chính là từ từ lạnh nhạt, nếu có thể dùng dao sắc chặt đay rối thì lại càng tốt..............Nhưng mà nói đi nói lại, rõ ràng hình như chẳng làm sai chuyện gì, Hạ Ngư lại vẫn cảm thấy chột dạ.Đợi đến khi hoàn toàn yên tĩnh, Hạ Ngư mới lặng lẽ sờ qua.Một con rồng nho nhỏ đi bộ chạy đến tẩm điện của vương cung, nhìn trên giường......Một con mèo tam thể.Hạ Ngư: "..."Cô mèo tam thể cuộn mình thành một cục lớn, hình như ngủ rất không yên ổn, chiếc đuôi vẫy qua vẫy lại, móng vuốt lúc thì vươn ra, lúc lại rụt vào.Hạ Ngư lặng lẽ lướt qua, yêu lực trên người tràn ra.Con mèo đang nóng nảy và lo âu hình như đã được ai đó an ủi, từ từ, từ từ hòa hoãn lại, móng vuốt đang vươn ra cũng rụt trở về. Dưới ánh trăng dịu dàng, lại có ba phần uất ức.Con rồng đi bộ nho nhỏ đến trong lòng Miêu Miêu, nhỏ giọng nói."Xin lỗi." Giọng nàng vừa nhỏ lại vừa mềm: "Chị đã làm em phải chịu uất ức.""Chị dỗ dành em nhé?"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me