TruyenFull.Me

Bhtt Ai Toi Khong Muon Duoc Bao Duong Nhung Co Ay Cu Khang Khang

【Hệ thống chính thức: Phát hiện hai cá thể ngoài truyện cùng tồn tại, gây lệch cấu trúc dòng cốt truyện gốc. Đưa ra phương án cân bằng: MỘT người rời đi – người còn lại sẽ bị reset ký ức. Không được phép đồng thời tồn tại dưới dạng “ý thức nguyên bản.”】
【Thời gian quyết định: 72 giờ.】
【Hệ thống phụ: Ký chủ... em ổn chứ?】


---

Tối hôm đó, Tô Duyệt nhận được một màn hình sáng bất thường khi đang ngủ.

Hệ thống – lần đầu tiên không cà khịa, không rào đón – chỉ hiện lên một dòng:

“Xin lỗi. Nhưng một trong hai người các em… phải quên.”

Cô ngồi bật dậy, mở đèn, thở dốc.

Ngoài phòng khách, đèn bếp vẫn sáng lờ mờ. Lục Dao vẫn chưa đi ngủ.

Tô Duyệt bước ra, ôm lấy chị từ phía sau.

“Dao ơi… nếu phải lựa chọn… chị sẽ chọn gì?”

Lục Dao không xoay lại.
Giọng chị trầm thấp, như đã biết trước:

“Lựa chọn gì?”

“Nếu một người trong chúng ta… phải rời đi. Hoặc ở lại mà quên hết mọi chuyện.”

“…Tôi chọn nhớ em.”

“Dù phải quay lại thế giới thật, dù không có em?”

“Ừ.”

---

Tô Duyệt chôn mặt vào lưng chị, giọng nghèn nghẹn:

“Vậy… em chọn quên.”

Lục Dao quay phắt lại, nắm lấy vai cô, đôi mắt lóe lên lạnh lẽo:

“Không được.”

“Em chọn rồi.”

“Không được! Em chọn như vậy, tôi phải sống trong một thế giới mà em không còn nhớ tôi?”

“Còn hơn là em nhớ chị... nhưng chị không còn ở đây.”

【Hệ thống phụ: Ký chủ tự nguyện chấp nhận xóa ký ức. Tình cảm xác nhận không do hệ thống thao túng. Đây là hành vi độc lập có cảm tính cao nhất từng ghi nhận.】
【Ký chủ: Nếu chị không thể rời đi, thì em nguyện làm người lạ bên cạnh chị. Một lần nữa. Dù không nhớ gì, em vẫn sẽ yêu chị lại từ đầu.】


---

Ba ngày sau.

Tô Duyệt đứng trên sân thượng của trường, nhìn lên bầu trời trắng đục.

Lục Dao bước đến, chậm rãi. Tay chị cầm một chiếc USB bạc – hình ảnh do hệ thống phát cho họ. Lựa chọn sẽ được thực hiện khi một trong hai người chạm vào vật dẫn.

“Chị định dùng nó phải không?”
Tô Duyệt hỏi.

Lục Dao im lặng. Nhưng tay chị... run.

Tô Duyệt bước tới, nắm tay chị, ép ngón tay mình chạm vào chiếc USB trước khi Lục Dao kịp phản ứng.

Một tia sáng lóe lên.

Chị hét lớn:

“Tô Duyệt!!”

Nhưng ánh sáng đã cuốn lấy cô gái ấy.

Cô mỉm cười, ngay trước khoảnh khắc tan biến:

“Lần sau... chị lại dạy em làm món canh nhé.”

---

Mười ngày sau.

Tô Duyệt trở lại trường. Không ai nhận thấy gì bất thường.

Cô là giáo viên trẻ, hiền lành, được lòng học sinh.
Cô không nhớ mình từng yêu ai.
Cô không nhớ... Lục Dao.

Nhưng mỗi khi tổng tài kia đi ngang, ánh mắt cô vẫn dừng lại một chút lâu hơn bình thường.

Lục Dao không nói gì.
Chị chỉ nhìn cô, như thể cố giữ lại một điều gì đó đã tan ra trong gió.

【Hệ thống phụ: Tình cảm không bị reset hoàn toàn. Cảm xúc tiềm thức còn lại 27%. Khả năng yêu lại: cực cao.】
【Ký chủ (âm thanh vi mô): Em sẽ yêu lại chị. Dù mười lần, trăm lần, ngàn lần. Chị không trốn được đâu.】


---

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me