TruyenFull.Me

Bhtt Edit Hoan Chi Trich Tinh Yeu Cap Tu Bat Hoi Co Co Co

Giữa trưa tĩnh lặng, ánh nắng sặc sở chiếu rọi vào mọi ngóc ngách của thế giới, mặc sức ấp ủ.

Cố Niệm Nhân một bước tiến sát Lâm Tích, nắm lấy vật đang ngậm trong miệng cô ấy.

Ngón tay cô nhẹ lay động, ngón tay như có như không chạm vào môi Lâm Tích: "Cậu."

Lâm Tích không hiểu sao người khẽ run lên một chút.

Ái muội là dòng điện nhỏ bé vô hình, lan tỏa từ đôi môi cô đến khắp cơ thể.

Chỉ có trời mới biết Lâm Tích bất ngờ đến nhường nào khi vừa mở ngăn kéo, ngay tại lúc đó, những chuyện cô từng làm ở trong căn nhà này và sự chuẩn bị của Cố Niệm Nhân đã dung hoà vào nhau, quỷ dị, nhưng lại hết sức phù hợp.

Lâm Tích tựa lưng vào tủ quần áo, ánh mắt tinh nghịch mà ái muội, nhìn chăm chú vào Cố Niệm Nhân đang đứng trước mặt cô.

Cô đưa tay ra, nắm lấy bàn tay đang cầm gói đồ của Cố Niệm Nhân, hỏi cô: "Lúc này có bọn mình phải vẫn chưa gặp mặt không?"

"Đúng vậy." Cố Niệm Nhân gật đầu thừa nhận.

"Cậu chuẩn bị những thứ này, là bởi vì cậu tự tin à?" Lâm Tích khẽ động ngón tay, cầm lấy gói đồ nhỏ kia vào tay mình.

"Lúc đó mình hoàn toàn không tự tin." Cố Niệm Nhân trả lời.

Vừa nói, Cố Niệm Nhân đưa tay nâng khuôn mặt Lâm Tích.

Lòng bàn tay cô cẩn thận vuốt ve gò má Lâm Tích, dùng sự lạnh lẽo dịu dàng của đầu ngón tay trao đổi hơi ấm trên làn da cô ấy: "Khi đó mình thậm chí còn nghĩ, nếu cậu từ chối, nếu cậu thật sự không yêu, vậy thì dù phải trói mình cũng muốn trói cậu về đây."

"Cậu không cần, chỉ có mình cần."

Câu cuối cùng của Cố Niệm Nhân không có chủ ngữ, nhưng Lâm Tích hiểu rõ Cố Niệm Nhân đang nói đến điều gì.

Lòng bàn tay các cô vẫn đặt cạnh nhau, bốn cạnh được đóng gói kín mít với những răng cưa nhỏ mịn, cọ xát vào da thịt các cô, cũng rõ ràng khắc họa dục vọng yêu đương nồng nhiệt.

Lâm Tích nghe vậy, bỗng nhiên khẽ cười.

Cô nhẹ nhàng nghiêng đầu, giống như lấy lòng tựa má mình vào lòng bàn tay Cố Niệm Nhân, ra vẻ sợ hãi: "Thật đáng sợ."

Cố Niệm Nhân đương nhiên không tin, cô biết Lâm Tích là người như thế nào, những lời này chỉ càng khiến Lâm Tích thêm hưng phấn mà thôi, cho nên cũng theo lời cô cố ý hỏi lại: "Sao, muốn ly hôn à?"

"Muốn cùng cậu làm ——"

Lời Lâm Tích còn chưa dứt, đã áp sát về phía Cố Niệm Nhân.

Cô nói rõ ràng, đem chữ "tình" dán nơi cổ họng, hôn lên môi Cố Niệm Nhân.

Lâm Tích hôn rất mạnh, răng nghiến qua cánh môi Cố Niệm Nhân, cắn nhẹ đầu lưỡi cô.

Cố Niệm Nhân nói không sai, cô vĩnh viễn yêu thứ tình yêu mãnh liệt như vậy, mà cô tham lam, muốn cô sẽ mãi luôn cảm thấy những thứ kia vẫn chưa đủ.

Cô không phải kẻ mù quáng, là con sâu ngu ngốc nhất, cô đòi hỏi sự đơn giản, thẳng thắn nhất, đòi hỏi một người cùng cô nói "yêu".

Lảo đảo lùi về sau, Cố Niệm Nhân ngửa người nằm trên giường, mái tóc dài xõa trên tấm nệm mềm mại.

Ngón chân cô chạm vào đầu gối ai đó đang đứng thẳng bên mép giường, vòng tay ôm eo cô bị buông ra, bên tai truyền đến tiếng xé vỏ hộp quen thuộc.

Rèm cửa không kéo lại, ánh nắng chiếu thẳng vào mắt Cố Niệm Nhân, có chút chói.

Nhưng ngay lúc cô bị ánh sáng làm cho mơ màng, định nhắm mắt lại, thì bóng hình quen thuộc cúi xuống, mắt cô không khép, môi cũng bị người ta tách ra.

Tay Cố Niệm Nhân nắm chặt chiếc gối đầu, tiếng nức nở theo cổ cô ngửa lên truyền đến: "A... Tích..."

"Ừ, là mình đây." Lâm Tích khẽ đáp lại tiếng gọi của Cố Niệm Nhân bên tai cô.

Hoặc là đang nói với Cố Niệm Nhân, chính cô đã cạy mở cánh cửa của cô.

Ánh sáng trắng và bóng hình đan xen, lúc sáng lúc tối.

Ánh nắng không thể che giấu âm thanh, Cố Niệm Nhân nghe thấy trong phòng dần dần vang lên tiếng nước, tiếng thở dốc, còn có...

Nụ hôn cuốn lấy tâm trí Cố Niệm Nhân, sắc mặt cô lại đỏ thêm mấy phần.

Cô cảm thấy cả người mình đều nằm trong lòng bàn tay Lâm Tích, trốn cũng không thoát, như muốn tan chảy trong tay cô ấy.

"...!"

Như thể các cô vừa ngồi tàu lượn siêu tốc cuối cùng cũng leo lên đỉnh cao nhất, năng lượng tích lũy được giải phóng hoàn toàn.

Adrenaline quấn quanh hơi thở ướt át, rơi xuống như mưa trên khắp cơ thể.

Cố Niệm Nhân thở dài một hơi, gần như không còn sức lực phát ra một chút âm thanh.

Cô nhìn bóng hình trước mặt từ từ rời khỏi tầm mắt, tựa hồ đã kết thúc, khẽ thở ra rồi nhắm mắt lại, rút...

Ngay khi Cố Niệm Nhân định rút chân đang đặt ở đâu đó, mắt cá chân cô lại bị một bàn tay nâng lên nắm lấy.

Lòng Cố Niệm Nhân căng thẳng, lắp bắp nhìn Lâm Tích: "A Tích... làm gì..."

Lâm Tích chỉ khẽ cười với Cố Niệm Nhân.

Cô nhìn xuống, ngón tay lướt qua mắt cá chân Cố Niệm Nhân đang đặt trên vai cô, rồi tiện đà trượt dọc theo bắp chân thon thả.

Mà một tay khác lại lấy ra một miếng vuông nhỏ màu bạc hà, răng khẽ cắn, lưu loát xé mở: "Cậu sẽ không cho rằng kết thúc rồi chứ."

"Đồ cậu mua cho mình còn chưa dùng hết đâu."

Cố Niệm Nhân đột nhiên không kịp phòng bị ánh mắt phóng túng của Lâm Tích, muốn giãy giụa, nhưng căn bản không thoát được.

Lâm Tích đã có dự mưu từ trước, giữ chặt mắt cá chân cô, khiến cô không thể động đậy.

Chỉ có chấp nhận.

Chỉ có tiếp tục tận hưởng.

Mặt trời lặn xuống thấp hơn, ánh nắng chiếu lên người Cố Niệm Nhân không còn chói mắt.

Lâm Tích cúi người hôn cô, hoàng hôn nhuộm vành tai và cổ cô thành màu đỏ, ngay cả những ngón chân đang quấn lấy mái tóc dài của Lâm Tích cũng cùng một màu.

Cuối cùng Cố Niệm Nhân cũng không nhớ rõ kết thúc như thế nào, dù sao sau đó cô một chút âm thanh cũng không phát ra được.

Trong đầu cô mơ hồ có một mảnh ký ức ngập tràn nhiệt liệt, nhớ rõ lúc Lâm Tích hôn môi cô, cô cũng hôn lại môi Lâm Tích, sương sớm của đêm xuân đọng trên khóe môi cô, trượt xuống cằm, xuống cổ, tích tụ thành một vũng nhỏ nơi xương quai xanh.

Thất ngữ, ngập tràn hương vị của Lâm Tích.

Mặt trời đã khuất núi từ lúc các cô quên mình, đến khi phục hồi tinh thần lại thì sắc trời đã tối đen hoàn toàn.

Cố Niệm Nhân được Lâm Tích ôm trở lại giường, ga trải giường cũng là Lâm Tích thay.

Nhưng dường như chỉ là trải vội trên mặt đất, che đậy những thứ bị vứt bừa bãi trước đó.

Lâm Tích vẫn luôn cảm thấy mình còn rất khỏe, nhưng vẫn là quá phóng túng, tay chân mệt mỏi rã rời, trải xong ga giường lập tức nằm xuống bên cạnh Cố Niệm Nhân.

Bóng đêm tĩnh lặng, tiếng thở nhẹ nhàng chậm rãi.

Lâm Tích ôm eo Cố Niệm Nhân, cùng cô ấy chìm vào giấc ngủ, mơ màng mở mắt ra, thì thấy mình đứng giữa một vùng trắng xóa.

Nơi này vắng lặng không người, không giống bất kỳ nơi nào Lâm Tích từng đặt chân đến.

Ngay cả trong mơ cũng vậy.

Đây dường như là một bản đồ hoàn toàn mới, sự xa lạ và trống trải lại không khiến cô sợ hãi hay thôi thúc cô cố gắng tỉnh giấc.

Lâm Tích cảm thấy sự bình tĩnh này kỳ lạ vô cùng, ngay khi cô nhìn quanh bốn phía, phía sau truyền đến một tiếng gọi: "Tiểu Tích."

Giọng nói quen thuộc vang lên, Lâm Tích đột ngột quay đầu lại.

Tim cô đập nhanh như bay, lập tức thấy khuôn mặt Huỳnh Tú vẫn như xưa, xuất hiện trong tầm mắt cô.

Chiếc váy màu nhạt lay động trong không trung, mái tóc đen nhánh dày dặn của Huỳnh Tú xõa trên vai, nửa buông, phía sau cột một chiếc nơ bướm màu hồng nhạt.

Vẻ ngoài này trông có chút trẻ tuổi, được năm tháng nhuộm màu dịu dàng ngây ngô, là dáng vẻ Huỳnh Tú thời trẻ mà Lâm Tích chỉ thấy qua trong ảnh chụp.

Lâm Tích khẽ chớp mắt, có chút không thể tin được, nhưng cũng xác định hướng về phía Huỳnh Tú: "... Mẹ."

"Tiểu Tích của chúng ta tinh thần trông thật tốt, có phải không còn mệt mỏi như trước đây không?" Huỳnh Tú nhìn Lâm Tích đi đến trước mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô.

Lâm Tích đặc biệt bất ngờ trước lời này.

Cô muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình trước Huỳnh Tú, để mẹ yên tâm, nhưng cô thậm chí không kịp che giấu đã bị mẹ nhìn thấu, vì vậy mà chột dạ vô cùng.

Huỳnh Tú khẽ cười, nói với Lâm Tích: "Mẹ vẫn luôn dõi theo con mà, mẹ vẫn luôn ở đây."

Lâm Tích không thể phân biệt giấc mơ này rốt cuộc là do đại não trong lúc ngủ mơ hiện ra những suy nghĩ gần đây của cô, hay là Huỳnh Tú thật sự đến gặp mình.

Mà sự tỉnh táo và bình tĩnh mà cô cố gắng giữ gìn, đã sụp đổ ngay khi nghe được những lời này của Huỳnh Tú.

Cô nỗ lực muốn bày ra cho Huỳnh Tú thấy một vẻ trưởng thành, có thể một mình gánh vác mọi thứ, nhưng hốc mắt vẫn đỏ hoe.

Mẹ là phần mềm yếu nhất trong trái tim Lâm Tích.

"Con xin lỗi, con đã làm mẹ lo lắng." Lâm Tích nghẹn ngào.

"Giờ thì tốt rồi." Huỳnh Tú ôm đứa con đã cao hơn mình một cái đầu, nhẹ giọng trấn an, "Có Tiểu Cố ở bên cạnh con, mẹ rất yên tâm."

"Mẹ, thật ra Cố Niệm Nhân..."

Lâm Tích muốn nói cho Huỳnh Tú biết chuyện trước đây cô cố tình giấu giếm.

Chỉ là lời cô còn chưa dứt, đã bị Huỳnh Tú khẽ cười, nói với cô: "Mẹ đều biết hết."

"Thái độ của mẹ với Tiểu Cố, không liên quan đến việc con bé là con của ai." Huỳnh Tú nhẹ nhàng lau nước mắt cho Lâm Tích, "Tiểu Cố là một đứa trẻ tốt, đừng bỏ lỡ con bé nữa, sống thật tốt với con bé, biết không?"

"Vâng." Lâm Tích gật đầu, hứa với Huỳnh Tú, "Con tuyệt đối sẽ không rời xa cậu ấy nữa."

"Con ngoan." Huỳnh Tú sờ đầu Lâm Tích, trong ánh mắt là đau lòng, là vui mừng, là tình yêu dành cho con gái.

Lâm Tích đã mười năm không gặp Huỳnh Tú, mùi hương thân thương ấy làm cho cô dựa vào lòng ngực mẹ, ôm chặt lấy bà.

Nhưng dần dần, cô lại cảm thấy cảm giác ôm ngày càng nhẹ đi.

Trong tầm mắt, bóng người đang nhạt dần, ánh sáng xuyên qua cơ thể Huỳnh Tú, bà đang dần biến mất.

Bởi vì đã nhìn thấy con gái mình, bởi vì biết con bé hiện tại sống rất tốt, trên mặt Huỳnh Tú trước sau vẫn là nụ cười.

Nhưng trong đáy mắt bà vẫn có sự không nỡ, lo lắng, đó là sự quyến luyến của người mẹ đối với con cái.

Lâm Tích muốn đuổi theo, nhưng chân lại bị đất dưới chân níu giữ.

Cô chỉ có thể nhìn Huỳnh Tú rời đi, khóe mắt đang ngủ say chảy xuống một hàng nước mắt trong veo.

Bởi vì mất đi sẽ không bao giờ trở lại.

Vậy nên những người đang tồn tại càng phải trân trọng thật tốt.

.

Ý xuân dần dần đậm, triển lãm tranh của Lâm Tích ở phòng tranh Nam Thành cũng bước vào giai đoạn kết thúc cuối cùng.

Mặc dù trước đó đã xảy ra một vài "tiểu" nhạc đệm kinh tâm động phách, nhưng triển lãm tranh vẫn chuẩn bị tốt đúng hẹn.

Lâm Tích nhìn bức tranh mà cô mang về từ thủ đô ở chính giữa, trước mắt như hiện lên một dòng chảy thời gian dài dằng dặc, cuối cùng cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.

"Cho nên nói, vẫn là mắt nhìn của Đại Thần tốt."

Ngay lúc này, giọng của Minh Trân từ sau lưng Lâm Tích truyền đến.

Người này rõ ràng đang đi giày cao gót, vậy mà bước đi không một tiếng động, cũng không biết từ lúc nào đã đứng bên cạnh Lâm Tích, cùng cô cảm thán bức tranh chủ chốt này.

Lâm Tích nghe lời của Minh Trân có chút kỳ lạ, nhíu mày: "Sao cậu cũng bắt đầu gọi Cố Niệm Nhân là 'Đại Thần' rồi?"

"Mình nghe A Sanh và mấy người họ gọi như vậy mà." Minh Trân nhẹ nhàng nói, bỏ qua sự không hài lòng của Lâm Tích, "Gọi Cố tổng cứ cảm thấy quá xa lạ, 'Đại Thần' nghe rất hợp với hình tượng của cô ấy."

"Xì." Lâm Tích khinh bỉ một tiếng.

Minh Trân cười cười, rồi nhìn đồng hồ đeo tay, "Ai" một tiếng: "Nếu không có gì nữa thì mình đi trước đây."

Lâm Tích thấy Minh Trân có vẻ hơi vội vàng, liền cố ý giữ tay cô lại: "Đi đâu?"

"A Sanh nói ở đường Thanh Niên mới mở một quán ăn rất ngon, bảo phải xếp hàng trước, mình định tranh thủ lúc chưa cao điểm đến lấy số." Minh Trân không giấu giếm Lâm Tích.

"Chậc chậc chậc." Lâm Tích nhìn Minh Trân, trêu chọc lắc đầu.

Mặc dù nói tình cảm là chuyện riêng của mỗi người, nhưng cô vẫn không nhịn được nhắc nhở Minh Trân: "Mình nói này, cậu khó khăn lắm mới rung động một lần, sao không nhanh chóng lên?"

"Cậu biết gì chứ." Minh Trân phản bác, "Giai đoạn mập mờ mới là khoảng thời gian đáng nhớ nhất và kéo dài nhất."

Lâm Tích nghe vậy liền tỏ vẻ lo lắng: "Mình bắt đầu lo cho A Sanh nhà chúng ta rồi."

Minh Trân lập tức sửa lại: "Là nhà của bọn mình."

Cô thể hiện sự chiếm hữu một cách tự nhiên, rồi vẫy tay với Lâm Tích: "Mình đi nhé."

"Ừ." Lâm Tích buông tay Minh Trân ra, nhìn theo cô ấy rời đi, điện thoại di động của cô lúc này rung lên.

Là tin nhắn của Cố Niệm Nhân gửi đến: 【Đến rồi.】

Nhìn hai chữ này, Lâm Tích khẽ nhướng mày.

Không chỉ Minh Trân, mà cô cũng nên đi.

Bước chân nhẹ nhàng, Lâm Tích trở về phòng nghỉ.

Cô vừa khoác áo, lấy túi chuẩn bị rời đi thì cửa vang lên hai tiếng gõ cửa: "Cộc cộc."

Âm thanh này rất có nhịp điệu, một chút dừng lại một chút.

Lâm Tích tưởng là Cố Niệm Nhân, buột miệng nói: "Nhanh vậy đã ——"

Nhưng lời còn chưa dứt, Lâm Tích đã tự mình ngừng lại.

Người đứng ở cửa không phải Cố Niệm Nhân, mà là cô bé thực tập sinh tham gia sắp xếp triễn lãm lần này.

"Tiểu Đàm?" Lâm Tích ngạc nhiên, "Em tìm tôi có việc sao?"

"Vâng." Cô bé gật đầu, có chút rụt rè đưa bó hoa đang giấu sau lưng ra.

Là một bó hoa.

"Ngày mai em phải về trường chuẩn bị cho buổi bảo vệ tốt nghiệp, có lẽ không kịp đến xem triển lãm, nên em chúc cô Lâm khai trương triển lãm tranh thuận lợi trước ạ."

Lâm Tích không ngờ cô bé này lại chu đáo như vậy, cũng không nghĩ nhiều, nhận lấy hoa: "Cảm ơn em."

"Còn nữa là..." Cô bé chưa nói hết câu, hít một hơi thật sâu, như thể lấy hết dũng khí, "Hồi cấp ba em đã rất thích tranh của cô Lâm, nên lần này được nhìn thấy cô Lâm em thật sự rất vui! Cũng vì vậy mà em nhận ra tình cảm của em dành cho cô không chỉ là sùng bái, mà còn..."

"Cộc cộc."

"A Tích."

Ngay lúc cô bé càng nói càng sâu, tiếng gõ cửa và giọng người đồng thời vang lên.

Lâm Tích nhìn qua người cô bé về phía cửa, thấy Cố Niệm Nhân mặc chiếc váy hai dây màu xanh nhạt tao nhã, một tay đút túi áo khoác ngoài, vẻ mặt thản nhiên đứng ở cửa.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me