Cap Nhat Cac Tin Tuc Khoa Hoc Ban Dich Tieng Viet
Chúng ta đã để lại dấu ấn vĩnh viễn ở các thế giới khác. Liệu chúng ta có trách nhiệm bảo vệ hệ mặt trời không?
Trong nghiên cứu của mình, nhà nhân chủng học Valerie Olson phats hiện ra rằng giới hạn của những gì chúng ta coi là một phần của môi trường tự nhiên giờ đang mở ra rộng ra cả hệ mặt trời - thành thứ mà cô gọi là "hệ mặt trời môi trường". Nếu có giá trị trong việc bảo tồn và bảo vệ môi trường trên Trái đất, thì trong không gian, trên sao Hỏa và trên các thế giới khác thì sao? Liệu cảnh quan và không gian bên ngoài Trái đất cũng nên được bảo vệ?Từ khi hạ cánh xuống Miệng núi lửa Gale vào năm 2012, robot tự vận hành Curiosity của NASA đã khám phá, chụp ảnh, lấy mẫu, phân tích và thậm chí khoan xuống bề mặt sao Hỏa. Khi ngồi suy ngẫm bức ảnh chụp kết quả khoan, lỗ khoan nhỏ (1,6 cm) trong bức ảnh để lại trong tôi ấn tượng dấu hiệu rõ ràng của con người trên bề mặt sao Hỏa. Tuy nhiên, những lỗ khoan dù nhỏ này lại là một lời nhắc nhở về tác động của con người trong tương lai đối với cảnh quan của các thế giới khác trong hệ mặt trời của chúng ta. Điều IX của Hiệp ước không gian của Liên hợp quốc ghi rằng trong quá trình thăm dò và sử dụng không gian bên ngoài Trái đất, các bên tham gia hiệp ước phải tránh làm ô nhiễm hay làm hại mặt trăng và các thiên thể khác. Các chuyên gia bảo vệ hành tinh phải đảm bảo khi chúng ta đưa tàu vũ trụ đến các thế giới khác, ta phải tránh ô nhiễm sinh học cả hai chiều. Văn phòng Bảo vệ Hành tinh của NASA lập ra nhằm mục đích "duy trì khả năng nghiên cứu các thế giới khác khi chúng tồn tại ở trạng thái tự nhiên." Nhưng đâu là ranh giới giữa cảnh quan tự nhiên và phi tự nhiên? Ảnh hưởng đến cảnh quan ở mức độ nào thì bị xem là quá nhiều? Và hoạt động nào của con người lên sao Hỏa sẽ làm xáo trộn "trạng thái tự nhiên" của hành tinh này?
Chúng ta đã gửi tàu vũ trụ đến các hành tinh trong hệ mặt trời. Một số tàu đã hạ cánh thành công, những chiếc khác thì bị rơi. Những con tàu vũ trụ này, những nơi chúng khám phá, địa điểm rơi, và câu chuyện chúng ta kể về chúng đều thuộc một phần di sản văn hóa của chúng ta, và như nhà khảo cổ học không gian Alice Gorman chỉ ra, chúng tạo nên một cảnh quan văn hóa không gian rộng lớn hơn. Chúng cũng đại diện cho các tác động của con người lên cảnh quan thế giới khác, mà cho đến gần đây đã hoàn toàn không bị chúng ta ảnh hưởng nữa. Trong suốt hàng tỷ năm - cho đến năm 1971, khi tàu Mars 2 (sao Hỏa 2) hạ cánh không thành công - bề mặt sao Hỏa không có bất cứ thứ gì do loài linh trưởng của Trái đất tạo ra. Hiện nay, có ít nhất 13 vật thể nhân tạo đã hạ cánh hoặc tác động lên bề mặt sao Hỏa.
Liệu một thế giới lạnh giá và có thể không tồn tại sự sống như sao Hỏa có đáng được bảo vệ khỏi những thay đổi do con người tạo ra? Có lẽ hệ mặt trời này là của chúng ta và ta có quyền làm gì với nó cũng được - một tập hợp các hành tinh đang chờ đợi sự xâm chiếm của loài người. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Trái đất không phải là hành tinh duy nhất trong hệ mặt trời có sự sống? Trong Phần 2 của bài viết, tôi sẽ xem xét liệu chúng ta có trách nhiệm bảo vệ các thế giới lân cận khi ta tiếp cận để định cư và khám phá chúng hay không.**Ngày 23/06/2016Tác giả: MICHAEL P. OMAN-REAGAN Trang nguồn: SapiensLink bài viết: https://www.sapiens.org/column/wanderers/terraform-mars-anthropocene/
Ngày 24/04/2016, robot tự vận hành Curiosity của NASA đã chụp ảnh một lỗ khoan trên bề mặt sao Hỏa để kiểm tra thành phần đá của hành tinh này
Trong nghiên cứu của mình, nhà nhân chủng học Valerie Olson phats hiện ra rằng giới hạn của những gì chúng ta coi là một phần của môi trường tự nhiên giờ đang mở ra rộng ra cả hệ mặt trời - thành thứ mà cô gọi là "hệ mặt trời môi trường". Nếu có giá trị trong việc bảo tồn và bảo vệ môi trường trên Trái đất, thì trong không gian, trên sao Hỏa và trên các thế giới khác thì sao? Liệu cảnh quan và không gian bên ngoài Trái đất cũng nên được bảo vệ?Từ khi hạ cánh xuống Miệng núi lửa Gale vào năm 2012, robot tự vận hành Curiosity của NASA đã khám phá, chụp ảnh, lấy mẫu, phân tích và thậm chí khoan xuống bề mặt sao Hỏa. Khi ngồi suy ngẫm bức ảnh chụp kết quả khoan, lỗ khoan nhỏ (1,6 cm) trong bức ảnh để lại trong tôi ấn tượng dấu hiệu rõ ràng của con người trên bề mặt sao Hỏa. Tuy nhiên, những lỗ khoan dù nhỏ này lại là một lời nhắc nhở về tác động của con người trong tương lai đối với cảnh quan của các thế giới khác trong hệ mặt trời của chúng ta. Điều IX của Hiệp ước không gian của Liên hợp quốc ghi rằng trong quá trình thăm dò và sử dụng không gian bên ngoài Trái đất, các bên tham gia hiệp ước phải tránh làm ô nhiễm hay làm hại mặt trăng và các thiên thể khác. Các chuyên gia bảo vệ hành tinh phải đảm bảo khi chúng ta đưa tàu vũ trụ đến các thế giới khác, ta phải tránh ô nhiễm sinh học cả hai chiều. Văn phòng Bảo vệ Hành tinh của NASA lập ra nhằm mục đích "duy trì khả năng nghiên cứu các thế giới khác khi chúng tồn tại ở trạng thái tự nhiên." Nhưng đâu là ranh giới giữa cảnh quan tự nhiên và phi tự nhiên? Ảnh hưởng đến cảnh quan ở mức độ nào thì bị xem là quá nhiều? Và hoạt động nào của con người lên sao Hỏa sẽ làm xáo trộn "trạng thái tự nhiên" của hành tinh này?
Chúng ta đã gửi tàu vũ trụ đến các hành tinh trong hệ mặt trời. Một số tàu đã hạ cánh thành công, những chiếc khác thì bị rơi. Những con tàu vũ trụ này, những nơi chúng khám phá, địa điểm rơi, và câu chuyện chúng ta kể về chúng đều thuộc một phần di sản văn hóa của chúng ta, và như nhà khảo cổ học không gian Alice Gorman chỉ ra, chúng tạo nên một cảnh quan văn hóa không gian rộng lớn hơn. Chúng cũng đại diện cho các tác động của con người lên cảnh quan thế giới khác, mà cho đến gần đây đã hoàn toàn không bị chúng ta ảnh hưởng nữa. Trong suốt hàng tỷ năm - cho đến năm 1971, khi tàu Mars 2 (sao Hỏa 2) hạ cánh không thành công - bề mặt sao Hỏa không có bất cứ thứ gì do loài linh trưởng của Trái đất tạo ra. Hiện nay, có ít nhất 13 vật thể nhân tạo đã hạ cánh hoặc tác động lên bề mặt sao Hỏa.
Các bức ảnh chụp khu vực núi Sharp trên sao Hỏa do Curiosity chụp cho thấy sự thay đổi môi trường sao Hỏa thời kỳ đầu và tác động của nước đối với cảnh quan.
Trang web của SpaceX mô tả quá trình tái tạo địa hình sao Hỏa thành một thế giới màu xanh lam có khả năng hỗ trợ sự sống giống như Trái đất
Liệu một thế giới lạnh giá và có thể không tồn tại sự sống như sao Hỏa có đáng được bảo vệ khỏi những thay đổi do con người tạo ra? Có lẽ hệ mặt trời này là của chúng ta và ta có quyền làm gì với nó cũng được - một tập hợp các hành tinh đang chờ đợi sự xâm chiếm của loài người. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Trái đất không phải là hành tinh duy nhất trong hệ mặt trời có sự sống? Trong Phần 2 của bài viết, tôi sẽ xem xét liệu chúng ta có trách nhiệm bảo vệ các thế giới lân cận khi ta tiếp cận để định cư và khám phá chúng hay không.**Ngày 23/06/2016Tác giả: MICHAEL P. OMAN-REAGAN Trang nguồn: SapiensLink bài viết: https://www.sapiens.org/column/wanderers/terraform-mars-anthropocene/
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me