TruyenFull.Me

[ Chu Ly ] - Tổng hợp đồng nhân 🍬 🌾

【Chu Ly】Khi bị phong ấn, Ly Luân đã mang thai, ... ( F 🌾 )

DOLLY_FM

【Chu Ly】Khi bị phong ấn, Ly Luân đã mang thai, nhưng Triệu Viễn Chu lại không hề hay biết.

【Toàn văn hơn 4000 chữ, chỉ cần phiếu lương thực là có thể mở khóa, mong mọi người yêu thích và đề cử】

Vào ngày hiểu rõ tâm ý của mình, Ly Luân liền mang theo một vò rượu tìm đến hắn. Uống đến lúc hơi say, thế là thuận thế mà tỏ tình.

Chu Yếm nghe y nói cũng không hề tỏ vẻ chán ghét, Ly Luân liền nghĩ rằng hai người là tình cảm song phương.

Sau đó, mọi chuyện cũng thuận nước đẩy thuyền mà thành.

Ngày hôm sau, tuy cả hai có chút ngượng ngùng, nhưng Chu Yếm cũng không hề tức giận.

Nhìn hắn như vậy, Ly Luân liền cho rằng bọn họ đã là bạn lữ.

Thế nhưng, chuyện xảy ra hai tháng sau hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng của y.

Không lâu trước, Chu Yếm đã đến nhân gian, ở đó hắn quen biết một nữ tử nhân loại tên là Triệu Uyển Nhi.

Rồi, hắn đổi tên.

Đổi thành Triệu Viễn Chu.

Về chuyện này, Ly Luân rất không thích, nhưng nhìn nụ cười trên gương mặt Chu Yếm, y cũng chẳng nói gì.

Thôi thì, chỉ là một cái tên mà thôi, hắn thích là được.

Dù sao thì Chu Yếm cũng sẽ mãi ở bên cạnh mình.

Thế nhưng lần này, Chu Yếm đã ba ngày không về nhà.

Ly Luân hơi lo lắng, trong lòng càng nôn nóng thì bụng lại lờ mờ đau nhói.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Vì lo lắng cho Chu Yếm, y hoàn toàn không kịp để ý cơ thể mình bất ổn, liền trực tiếp dùng Phá Huyễn Chân Nhãn lần theo dấu vết đến nhân gian.

Nào ngờ còn chưa kịp gặp Chu Yếm, y đã chạm mặt Triệu Uyển Nhi. Hai người chỉ vài câu không hợp liền động thủ.

Ly Luân nhanh nhẹn né tránh mấy chiêu công kích của Triệu Uyển Nhi, trong lòng không muốn cùng nàng dây dưa.

"Cút ngay! Hôm nay ta không rảnh tìm ngươi!!!"

Thế nhưng không hiểu vì sao, Triệu Uyển Nhi lần này không giống mấy lần trước chỉ đánh đến mức vừa đủ, mà chiêu thức ngày càng tàn nhẫn, sắc bén.

"Triệu Uyển Nhi! Ngươi còn không cút, lẽ nào muốn chết?!"

Ngay lúc Ly Luân giận dữ vận lực, định trực tiếp đánh bay Triệu Uyển Nhi, thì từ sau lưng y, Triệu Viễn Chu bước ra.

Nhân lúc y sơ ý, luồng yêu lực đỏ rực hung hăng đánh thẳng vào người Ly Luân.

Một kích cứng rắn ấy khiến y phun ra một ngụm máu, loạng choạng vài bước, gần như đứng không vững.

Y không thể tin được mà quay đầu lại, nhìn về phía nam tử từng luôn mang nụ cười ấm áp, nay lại là gương mặt lạnh lùng cùng sự quyết tuyệt.

"Tại sao?" Giọng Ly Luân run rẩy, trong mắt tràn đầy thương đau cùng nghi hoặc.

Triệu Viễn Chu không trả lời, chỉ lạnh lẽo nhìn y, tựa như đang nhìn một người xa lạ.

Trong ánh mắt hắn phức tạp, vừa có quyết tuyệt, vừa có giãy giụa, lại ẩn chứa tia đau lòng khó nhận ra.

"Chu Yếm, ngươi lại ra tay với ta..." Ly Luân thì thào, trong lòng đau đớn còn sâu nặng hơn cả vết thương trên thân thể.

Vì sao? Rõ ràng không lâu trước, người cùng y dây dưa nơi gối chăn, giờ lại tuyệt tình mà hạ thủ không chút nương tay.

Ngay lúc này, Ly Luân cảm thấy bụng dưới càng ngày càng đau.

Giống như có thứ gì đó đang bị tách khỏi thân thể, nặng nề rơi xuống.

Chậm rãi nhận ra, Ly Luân cuối cùng cũng phân tâm nhìn lại,
khí tức nhảy nhót nơi bụng dưới khiến y hiểu rõ mình đã có thai.

Còn chưa kịp vui mừng, nhìn thấy Triệu Viễn Chu đang đứng ở phía đối lập, trong mắt Ly Luân chợt lóe lên một tia đỏ máu, rồi bỗng bật cười.

Bảo bối à, con tới thật chẳng đúng lúc...

Phụ thân con giờ không cần ta nữa, hắn còn muốn giết chết cha.

Nghĩ vậy, Ly Luân vẫn theo bản năng mà che chở bụng mình.

"Chu Yếm, ngươi thật sự muốn đối xử với ta thế này sao?"

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Triệu Viễn Chu dời tầm mắt.

"Ly Luân."

Thanh âm hắn trầm thấp, kiên định, từng chữ như vọng từ nơi xa xăm.

"Ta làm tất cả những điều này đều là vì Đại Hoang."

Ly Luân bật cười lạnh, trong mắt tia đỏ càng thêm rõ rệt: "Đại Hoang? Vậy nên ngươi vì Đại Hoang mà hi sinh ta, hi sinh cả chúng ta... sao?"

Mấy chữ cuối, Triệu Viễn Chu nghe không rõ.

Ly Luân cũng không muốn để hắn nghe được, bởi y biết rõ, lần này Chu Yếm sẽ không đứng bên cạnh mình nữa.

"Chu Yếm," giọng Ly Luân run rẩy, "Ngươi từng nói với ta, vô luận xảy ra chuyện gì, ngươi cũng sẽ bảo vệ ta. Ngươi còn nhớ không?"

Sâu trong đôi mắt Triệu Viễn Chu thoáng lóe lên một tia đau đớn, hắn đương nhiên nhớ rõ.

Những lời thề, những hứa hẹn đó, hắn từng cho rằng mình có thể từng cái một thực hiện được.

Thế nhưng hiện thực lại nói cho hắn biết, có những thứ, không phải chỉ cần hứa hẹn là có thể làm được.

"Ta nhớ," Triệu Viễn Chu thanh âm trầm thấp khàn khàn, "Nhưng, Ly Luân lần này ngươi đã làm quá rồi."

Trơ mắt nhìn đại trận phong ấn dần dần nổi lên, Ly Luân không hề phản kháng.

END.

— Phần tiếp theo: Mở Lúa —

Không có đâu mấy bồ :))

Như các bồ đã thấy tui không bình luận trong fic mà thường để lời của tác giả nhưng nay phải bình luận.

Chuyện là tui cũng có ngó bình luận bên đấy, cũng có 1 số bạn độc giả hỏi đoạn mở phiếu để đọc tiếp ở đâu, nhưng không thấy tác giả rep.

Mà những bình luận cũ mấy tháng trước toàn thả tim, không thấy ai hỏi về đoạn phải mở phiếu nên tui đoán cái đoạn đó bị xoá rồi.

=> Vốn dĩ nó có mà bị xoá rồi ấy.

Đọc cay thật, vừa chữa lành chưa được bao lâu :))

Link: https://xinjinjumin111392133784.lofter.com/post/8530da56_2be11dcda?incantation=rz7RF8b8k7TT

Tên fic: 【舟离】当被封印时,离仑怀孕了,赵远舟却不知道

Tác giả: 极乐鸟

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me