TruyenFull.Me

Chuyen Ver Vkook Dao Mo Dao Ra Quy

Liễm phục

(Trang phục dành cho người chết)

Nhân sinh bên trong luôn luôn xuất hiện một hai người bạn tốt, vô luận rạng sáng mấy giờ cậu gọi điện cho hắn, cũng không sợ bị mắng, không sợ bị dập máy, chẳng sợ quấy nhiễu giấc ngủ của họ chỉ vì lý do nhà có chuột hay vừa làm một cái mộng xuân. Đối với Điền Chính Quốc, Doãn Chu là một người như thế, trên đầu dựng thẳng hai chỏm tóc rối bù, luôn mặc những chiếc sơmi nhàu nát, dưới lớp kính thật dày là hai con mắt mê mang không thể nhìn ra tiêu điểm, đó là hậu quả của việc ngồi đánh quái hàng giờ liền trước màn hình máy tính.

Hai người bọn họ là hàng xóm cùng nhau lớn lên, học cùng một trường tiểu học, trung học cơ sở rồi tới trung học phổ thông, cùng nhau xây dựng hình tượng "Con nhà người ta" quang huy vạn trượng trong mắt song thân. Từ nhỏ đến lớn, Điền Chính Quốc cho dù có cố gắng chăm chỉ học tập như thế nào đều bị việc Doãn Chu thường xuyên trốn học đi chơi mà vẫn đạt thành tích cao tức đến hộc máu, mà Doãn Chu vô luận thành tích có cao bao nhiêu đều bị cha mẹ lấy hình tượng Điền Chính Quốc chăm chỉ cố gắng ra mà nhắc nhở khiến hắn tức đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Đợi đến khi điền nguyện vọng vào trường đại học, hai người không khỏi uống rượu cáo biệt, chúc mừng mỗi người đã đi một ngã, ai ngờ Doãn Chu lại lẩm cẩm viết nhầm, kết quả vào học chung một trường với Điền Chính Quốc, điều này liền làm cho hai người lòng đầy bi phẫn, chỉ có thể tiếp tục tương ái tương sát.

Sau lại chọn chuyên ngành, Doãn Chu chọn công nghệ thông tin còn Điền Chính Quốc lại theo khoa lịch sử, từ nay về sau hai người chính thức mỗi người một ngả. Không có áp lực cạnh tranh, hai người dần dần trở thành bạn bè thân thiết, cùng nhau chơi game, ghẹo gái, giả mạo đối phương, giúp nhau điểm danh mỗi khi trốn học, phối hợp vô cùng ăn ý.

Chỗ cũ là chỉ bar Dark.

Điền Chính Quốc vừa vào cửa, liền liếc mắt nhìn thấy một cô nàng đang hí ha hí hửng với Doãn Chu bên quầy bar, một bộ bất diệc nhạc hồ, Điền Chính Quốc đứng bên cạnh kêu vài lần hắn mới quay sang, một bên mở nắp chai bia chanh chua nói "Ai ui, điện thoại nhắn tin cũng không thèm trả lời, vừa mới hẹn hò với em nào sao?"

Điền Chính Quốc một hơi tu hết nửa chai ,lấy lại bình tĩnh nói "Qủy dẫn đường, làm ta đi lạc."

_"Qủy dẫn đường ?!" Doãn Chu quan sát Điền Chính Quốc nửa ngày, nhìn Điền Chính Quốc một bộ "ta đây không nói chơi", nhịn không được cười khan "Nha có bệnh a, có bệnh phải mau đi trị mới được, đi, ca dẫn cậu đi khám."

Điền Chính Quốc vốn vì chuyện này mà tâm tình cực kì phiền não,lúc này bị Doãn Chu trêu đùa, liền đặt chai bia xuống, hai tay đập bàn, cao giọng hướng lỗ tai Doãn Chu mà rống to "Tớ! Gặp! Thấy! Qủy!!!!"

Âm lượng lớn như vậy, hơn một nửa người trong quán bar đều nghe rõ nhất thanh nhị sở, tất cả đều xoay người dùng ánh mắt quái dị nhìn chằm chằm Điền Chính Quốc.

Doãn Chu sờ sờ mặt, nói thầm việc này thật quá dọa người, nghĩ nghĩ liền ngẩng đầu lên, mờ mịt nói "Nữ quỷ? Đẹp không vậy?"

Điền Chính Quốc giống như nghe được một tiếng "Thiết." thật nhỏ nhẹ nhàng lướt ngang qua quầy bar, cả người không khỏi phát run.

Sau đó Điền Chính Quốc thuật lại tất cả mọi việc đã xảy ra với hắn trong buổi tối ngày hôm nay cho Doãn Chu nghe, nhưng vừa nói đến một nửa hắn liền hối hận, người đối diện rõ ràng lộ ra một bộ hưng phấn, đôi mắt vạn năm không có tiêu cự bây giờ lại lập lòe quang mang, xoa xoa hai tay lắp bắp nói "Chuyện này rất không khoa học, không đúng, rất khoa học, ngày mai ta phải xin vào phòng thí nghiệm, nói không chừng có thể tìm ra một phát hiện vĩ đại."

Điền Chính Quốc hận không thể hung hăng đập chai bia lên đầu hắn.

_Cậu cứ từ từ mà uống, tớ đi đây.

Người phía sau lập tức cuống quýt đuổi theo, gãi gãi tóc "Được rồi được rồi, đùa với cậu thôi, uống trước, uống xong lại qua chỗ ta ngủ một đêm."

_Ta dương khí nặng, là nam quỷ chắc chắn sẽ tự động chạy mất, còn nếu là nữ quỷ thì nhất định sẽ quỳ dưới quần bò của ca đây.

Điền Chính Quốc chở Doãn Chu về nhà hắn, kì thật Điền Chính Quốc trong lòng rất cảm kích Doãn Chu, nghĩ thầm có bạn thật là tốt có bạn thật là tốt, dù là chuyện không tưởng hắn cũng chịu tin, nhưng chờ đến khi nhớ tới nơi mình đang định đến Điền Chính Quốc liền bật người hối hận, nguyên nhân rất đơn giản, phòng của Doãn Chu bẩn đến mức nếu ngươi là một người sống sẽ không nguyện đặt chân vào đó nửa bước.

Vừa đẩy cửa ra, chứng kiến cảnh tượng trước mắt Điền Chính Quốc trong lòng không khỏi hô to thà để ta về nhà bị quỷ hù chết cho xong, có trời mới biết kĩ sư phần mềm tại gia có thể lôi thôi đến mức nào nữa, hơn mười thước vuông phòng thuê, sàn nhà vứt đầy rác rưởi cùng quần áo, trên bàn còn có những ly mì đang ăn dở, vài cái còn bị lấy làm đồ gạt tàn thuốc, nước mì xám tro lơ lửng vài mẩu đầu thuốc lá, không biết đã bị bỏ trong đó bao lâu, tản ra nồng đậm mùi hôi thối ẩm mốc.

Laptop bị ném lên giường, trên màn hình, một hàng chữ không ngừng nhảy lên, Doãn Chu nhào tới nhìn thoáng qua, rên rỉ nói "Tiêu rồi, lại phải sửa nữa." Nói xong cũng không quản Điền Chính Quốc, chính mình ỷ vào đầu giường, ôm laptop hí hoáy gõ bàn phím.

_Ngăn tủ có đồ ăn, đói bụng thì tự mình lấy.

Điền Chính Quốc mở ngăn kéo ra, cẩn thận kiểm tra toàn bộ lương thực dự trữ của Doãn Chu, có vài loại mì tôm, muối, đồ hộp, rất nhiều xúc xích nướng sắp quá hạn...Người này vạn nhất có ngày tiêu đời, dựa vào chất bảo quản cơ thể cũng có thể chống đỡ được vài năm, cổ nhân đều mơ ước, mấy nhà lịch sử học cũng bớt được chút việc.

_Có quần áo sạch sẽ không ? Quần áo của tớ bị mưa ướt rồi, trước cho tớ mượn một bộ.

_Dưới đất, tùy tiện lấy.

Cảm giác được ánh mắt giết người của Điền Chính Quốc đang bắn về phía mình, Doãn Chu không tình nguyện đứng lên, chậm chạp mở cái thùng dưới chân "Có, có, mỗi tuần mẹ ta đều giặt sạch quần áo mang lên, những cái này đều rất sạch sẽ thơm tho a."

Nói xong liền tiện tay ném một cái áo thun qua.

_"Cậu mỗi lần nhận hạng mục đều kiếm được rất nhiều tiền, còn ở chỗ tồi tàn như thế này,ngay cả máy giặt cũng không mua, chất lượng sinh hoạt cũng không bằng con chuột, để làm chi còn sợ lão gia tử nhà ngươi không cho tiền cưới vợ ?!" Điền Chính Quốc cởi áo, mở áo thun, tròng vào, đầu trùm trong lớp áo, rầu rĩ nói "Lấy cái quần cho tớ."

Doãn Chu hảo một tiếng, khinh thường nói "Cậu thì biết cái gì, người sống còn có thể ở chỗ này chỗ kia, chết rồi cũng chỉ cần một cái quan tài, cần gì phải để ý nhiều như vậy ?" Nói xong còn liếc liếc Điền Chính Quốc, cười gian "Tiểu Điền Tử dáng người có chuyển biến rồi a, không uổng công chăm chỉ tập thể hình."

_"Cậu còn dám kêu Tiểu Điền Tử, ca ca cho cậu biết cái gì gọi là đàn ông !" Điền Chính Quốc lấy ấm điện bên giường, lau sạch bụi, chậc chậc đến trật cả lưỡi.

_Dơ quá.

Doãn Chu không để ý tới hắn, xoay người lầu bầu một mình "Tớ nhớ rõ có cái quần bò mới mua, đi đâu rồi...A? Đây là cái gì ? Mẹ chẳng lẽ để quên quần áo của bà ở chỗ tớ ?"

Điền Chính Quốc cầm ấm nước ,vừa quay lại liền nhìn thấy thứ trong tay Doãn Chu, da đầu không khỏi run lên.

Đây là...

Một tấm vải lụa đỏ thẫm, đường viền màu đen, tay áo rộng thùng thình rũ xuống, trên cổ tay giăng đầy những họa tiết thêu rất tinh tế. Doãn Chu tò mò muốn ướm thử, Điền Chính Quốc liền la lên "Bỏ ra, đừng đụng vào nó!"

Nhìn Điền Chính Quốc tái mặt, Doãn Chu cũng cảm thấy có chút bất thường, thuận tay ném hồng y lên giường.

_"Đây là liễm phục. Dành cho người mặc sau khi chết." Điền Chính Quốc vô lực nói.

Doãn Chu lập tức biến sắc.

_"Nó", đang ở đây.

Doãn Chu lấm lét nhìn xung quanh, giống như muốn làm dịu bầu không khí khẩn trương này,hắn cười gượng hai tiếng "Chắc là cậu lầm thôi ? Để tớ gọi điện cho mẹ, không chừng thứ này là do bà để lại."

Điền Chính Quốc nhìn bộ quần áo kia, suy sụp nói "Không lầm được, tớ lấy chuyên môn của mình ra thề."

Hắn có chút phẫn nộ, nghĩ thầm rằng mặc kệ là thứ gì, hù hắn thì thôi, hiện tại ngay cả bằng hữu của hắn cũng dám động tay, đây rõ ràng là xem Điền Chính Quốc này là quả hồng mềm.

Nhất thời cả hai đều không nói nên lời, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe được tiếng kim đồng hồ "cùm cụp" vang lên.

Dưới ánh đèn, xiêm y đỏ thẫm như tờ giấy thẳng tắp phủ khắp giường, rõ ràng nhan sắc sáng tối rõ ràng lại mang đến vẻ âm trầm đáng sợ, phong cách cổ xưa, họa tiết thêu tay đẹp đẽ quý giá, nhưng từ đầu tới đuôi chỉ tản ra một loại hơi thở lạnh lẽo cực đoan mà dương gian không hề có.

Mười phút sau.

Điền Chính Quốc cầm chìa khóa xe trên bàn, thở dài nói với Doãn Chu "Tớ đi về, thứ này muốn nhằm vào tớ, cứng rắn ở lại thế nào cũng liên lụy cậu."

Doãn Chu hung hăng phun ra điếu thuốc "Mẹ nó, cậu như vậy là cho ai xem, dáng người bé nhỏ này của cậu bị quỷ ăn thì liên tra cũng không thặng (xương cũng không còn), ngoan ngoãn ở lại đây đi."

Điền Chính Quốc vừa định nói gì liền bị Doãn Chu đánh gãy "Quan hệ của hai gia đình chúng ta gắn bó mật thiết như vậy, cậu nếu xảy ra chuyện này thì tớ biết trả lời thế nào với cha mẹ của cậu đây, đừng cho ca thêm phiền, muốn đi thì chờ trời sáng rồi nói ."

Nói xong liền chui xuống giường, tìm nửa ngày, lấy một cái laptop đưa cho Điền Chính Quốc "Hai thằng đàn ông có thể bị quỷ hù chết sao? Mau mau, pk."

Điền Chính Quốc trầm mặc một hồi, dùng lực mở laptop, cười mắng "Cái này là cậu tự tìm, ca cũng không khách khí a!"

Ngọn đèn lúc sáng lúc tối, không khí trong phòng càng lúc càng trở nên âm lãnh, Điền Chính Quốc bằng trực giác biết được "nó" đang chăm chú nhìn chằm chằm vào hắn, có lẽ là một gương mặt trắng bệch, chôn người trong bộ liễm phục đỏ thẫm, trắc trắc nói: Cậu tử kì buông xuống (Ngày chết của cậu đã đến).

Này nhất định là một đêm khó qua nhất trong suốt hai mươi hai năm nhân sinh của hắn, Điền Chính Quốc nghĩ, trời mau sáng lên đi, sáng rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Liễm phục đỏ thẫm như một cái xác không hồn, cứng ngắc nằm trên giường, tay áo xếp thành tư thế bất động, phảng phất như muốn nhắc nhở hắn, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu...

END 2

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me