TruyenFull.Me

Co Dai Edit The Dieu Lenh Vu Thi Duc

Edit: Cách Cách

Beta: Miêu Nhi

___________

Đến Hạc Minh Viện, ba người liền thấy đại nha hoàn Thúy Y của Khúc lão phu nhân đang đứng canh ở cửa. Thấy các nàng tới, nàng ta cười khanh khách tiến lên hành lễ, sau đó tự mình vén rèm cho các nàng.

Khúc lão phu nhân đã đợi ở đó từ lâu, bà mặc một bộ y phục sẫm màu thêu hoa chìm, trên đầu cài hai chiếc trâm tiên đào hiến thọ được làm bằng vàng ròng, da dẻ hồng hào tinh thần vô cùng tốt.

Chờ mọi người thỉnh an xong, Khúc lão phu nhân kéo tay Khúc Thấm nói: "Thật đáng thương, Thấm nha đầu trải qua cơn bao bệnh lần này, cả người gầy rộc hẳn đi, nhất định phải bồi bổ thật tốt! Muốn ăn gì thì cứ nói với đại bá mẫu của con, đừng có ngại ngùng rồi lại tự bạc đãi mình. Con gái chỉ khi ở nhà mẹ đẻ mới được thoải mái một chút, đừng để bản thân phải chịu thiệt thòi..." Sau đó lại hỏi thăm về sức khỏe của nàng, bình thường hay ăn gì, giọng điệu chậm rãi, hòa ái cực kỳ.

Khúc Thấm trả lời từng câu từng câu một, cảm tạ Khúc lão phu nhân đã lo lắng, nàng vẫn như ngày thường không chút nịnh nọt cũng chẳng hề thất lễ.

Mẹ đẻ của Khúc Thấm là con gái nhà Bình Dương Hầu phủ - Lạc gia ở kinh thành. Sau khi Lạc thị qua đời, lão phu nhân Lạc phủ rất thương nhớ cô cháu ngoại này, không chỉ đặc biệt phái ma ma từ trong cung tới dạy dỗ, thậm chí còn thỉnh thoảng cho người đi đón Khúc Thấm vào kinh đến Lạc phủ ở một thời gian. Thường xuyên qua lại như thế, phong thái của Khúc Thấm dần dần có sự khác biệt, từ trong xương cốt của nàng toát ra một sự kiêu ngạo, trái ngược hoàn toàn với Khúc Liễm nhu thuận dịu dàng.

Đương nhiên Khúc lão phu nhân cũng nhìn ra được, bề ngoài của Khúc Liễm nhìn nhu thuận thế thôi chứ thực chất bên trong lại chẳng nhu thuận một chút nào.

Khúc Thấm trước giờ luôn bảo vệ vị muội muội này, Lạc gia phái ma ma tới dạy dỗ thì tất nhiên cũng không hề thiếu phần của Khúc Liễm. Hai tỷ muội được ma ma trong cung chỉ bảo, hành vi cử chỉ đương nhiên sẽ có sự khác biệt rất lớn so với các cô nương danh môn thế gia khác ở phủ Thường Châu. Chẳng qua Khúc Liễm lớn lên xinh đẹp động lòng người, khiến cho người ta gặp được liền yêu thích từ tận đáy lòng không nỡ buông tay, những thứ này vô tình khiến cho nàng thoạt nhìn nhu thuận hơn vài phần.

Khúc lão phu nhân không phải là người thích xoi mói bới móc, thế nên bà cũng không thèm để ý mấy cô cháu gái có gần gũi với mình hay không.

Sau khi hỏi thăm sức khỏe của Khúc Thấm xong, Khúc lão phu nhân đột nhiên nghĩ tới một việc, bà liền nói với Quý thị: "Lần trước con nói muốn đi chùa Tế Minh dâng hương đúng không, thế đã định ngày chưa?"

Quý thị nghe xong, vô cùng vui vẻ nói: "Con đang định nói với lão phu nhân đây, dự định là ngày mai sẽ đi, con muốn mang theo Liễm Nhi nữa. Thấm Nhi vẫn chưa khỏe hẳn, con nghĩ nên để con bé ở nhà nghỉ ngơi." Với lại Khúc Thấm cũng không thích theo bà đi dâng hương, vì thế trước giờ Quý thị cũng không hề bắt buộc nàng.

Khúc lão phu nhân gật đầu: "Mỗi năm phủ chúng ta vào lễ Phật Đản đều đi lên chùa dâng hương đồng thời công đức thêm chút giọt dầu. Có điều năm nay Hàm nha đầu xuất giá, đại tẩu của con không thể lo được hết việc, cho nên lần này lên chùa dâng hương thì tiện thể mang theo chút tiền giọt dầu đi luôn".

Đây chỉ là việc nhỏ, Quý thị tất nhiên là đồng ý.

Lại nói thêm vài lời nữa, mọi người mới dần dần rời đi.

...

Trở lại Thu Uyển Cư, Quý thị dặn dò hai tỷ muội nghỉ ngơi cho tốt rồi mới về viện của mình, sắp xếp công việc chuẩn bị cho chuyến dâng hương ngày mai.

Khúc Liễm nhìn dáng vẻ nhiệt huyết như fan cuồng của mẫu thân, nàng không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, lại nhớ tới nhiệm vụ mà vài ngày trước mẫu thân giao cho, Khúc Liễm quyết định hôm nay phải làm cho xong.

Thấy Khúc Liễm kêu Bích Xuân đi mài mực, Khúc Thấm cảm thấy kỳ quái hỏi: "Muội làm gì thế?" Sống lại một đời, nàng đã quên đi rất nhiều về cuộc sống yên bình tại phủ Thường Châu. Thế nhưng mỗi khi nhìn thấy mẫu thân và đệ muội làm việc, ký ức lại hiện lên từng chút từng chút một, khiến nàng cảm thấy vô cùng thân thiết và quen thuộc.

Khoảng thời gian đẹp nhất khi còn sống của nàng chính là những tháng ngày yên bình tại phủ Thường Châu này. Bọn họ còn nhỏ tuổi, Quý thị một lòng một dạ lễ Phật, thỉnh thoảng sẽ làm ra một chút chuyện khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười. Muội muội yêu kiều yếu ớt, không chăm hoa thì chăm cỏ, luyện chữ thêu thùa may vá, là một tiểu thư khuê các chuẩn mực. Còn đệ đệ thì chuyên tâm đọc sách, một mực muốn thành tài để có thể giúp đỡ các nàng chống đỡ được cả một khoảng trời.

Không có những đau khổ sinh ly tử biệt sau này.

Tất cả đều mạnh khỏe.

Khúc Liễm cười với nàng: "Lần này tỷ tỷ bệnh quá nặng, nương rất sợ hãi, chép rất nhiều kinh thư, cũng bảo muội chép một phần, dự định sẽ mang đến chùa Tế Minh. Muội vẫn còn một ít chưa chép xong, sẵn dịp chép xong trước khi đi ngủ."

Nghe nàng nói như vậy, Khúc Thấm cuối cùng cũng nhớ ra, trong lòng không khỏi buồn cười.

Quý thị vốn là như thế, cứ xảy ra chuyện gì thì cho dù việc lớn hay nhỏ, bà cũng sẽ đi thắp hương bái Phật, cầu Phật tổ phù hộ, tự mình đi còn chưa đủ mà còn muốn kéo theo con gái nhỏ. Tính tình của Khúc Liễm tuy rằng có chút thanh lãnh nhưng lại vô cùng hiếu thuận nghe lời Quý thị, bảo làm gì thì làm đó, mọi người nhìn thấy đều khen nàng ngoan ngoãn hiếu thuận.

Có điều theo suy đoán của Khúc Thấm, Khúc Liễm không phải hiếu thuận mà là đang dung túng Quý thị.

Tuy nói con gái dung túng mẫu thân thì có chút kỳ quái, nhưng phụ thân của bọn họ mất sớm, trải qua nhân tình ấm lạnh nên ba tỷ đệ cũng hiểu chuyện và trưởng thành sớm. Quý thị lại là loại người ngây thơ hồn nhiên, Khúc Liễm là con gái ruột của bà, con gái dung túng mẹ ruột cũng không có gì là quá phận cả.

Khúc Liễm ngồi vào bàn đốt hương rửa tay trước rồi mới bắt đầu chép kinh thư. Khúc Thấm cũng ngồi bên cạnh vừa uống trà vừa nhìn dáng vẻ Khúc Liễm ngoan ngoãn chép kinh, trong lòng lại cảm thấy có chút hoảng hốt.

Muội muội mềm yếu nhu nhược như vậy, sau này lại vì nàng mà giết người.

Nàng vẫn luôn cho rằng - nàng là tỷ tỷ thì phải chăm sóc muội muội mới đúng, đặc biệt là muội muội xinh đẹp mảnh mai giống như bông hoa dễ gãy ở trong lồng kính. Quả thực từ nhỏ đến lớn nàng cũng đã làm rất tốt. Nhưng ai ngờ cuối cùng lại là muội muội phấn chấn lên chăm sóc nàng, động viên nàng, cố gắng giúp nàng sống sót.

Cho nên đời này đến lượt nàng chăm sóc muội muội, muội muội chỉ cần yên ổn xuất giá gả cho Kỷ Lẫm là được rồi. Cho dù các nàng không có phụ thân che chở thì người ngoài cũng đừng hòng mở tưởng bắt nạt các nàng như đời trước.

...

Hôm sau Khúc Liễm cùng Quý thị đến chùa Tế Minh dâng hương.

Khúc Thấm vô cùng lo lắng nhìn hai mẹ con xinh đẹp như hoa, kêu nha hoàn chuẩn bị kỹ càng hai chiếc sa mũ*, nàng cũng không quên dặn dò: "Trong chùa nhiều người, nhất định phải bảo vệ mình cho thật tốt, không thể tháo mũ trước mặt người khác."

*Sa mũ: mũ có màn che mà các tiểu thư thời xưa hay đội.

Khúc Liễm hé miệng cười nói với nàng: "Tỷ tỷ yên tâm, muội sẽ đề phòng, hơn nữa còn có gia đinh hộ vệ đi theo mà, không có việc gì đâu."

Nhưng Khúc Thấm vẫn không yên lòng, lo lắng nhìn các nàng.

Khúc Liễm nhịn không được bắt đầu suy nghĩ, luôn cảm thấy tỷ tỷ sau khi trọng sinh càng thêm quan tâm lo lắng hơn trước kia, chẳng lẽ đời trước nàng với mẫu thân bởi vì dung mạo này mà kéo đến rất nhiều phiền phức sao? Cho nên tỷ ấy mới có thể lo lắng đến vậy?

Khi trong lòng Khúc Thấm vẫn còn đang lo lắng thì Khúc Liễm đã đỡ mẫu thân bước lên xe ngựa.

Chùa Tế Minh là ngôi chùa đẹp nhất ở phủ Thường Châu, tọa lạc trên một ngọn núi xanh nhỏ ở phía Tây Thường Châu. Từ chân núi nhìn lên, ngôi chùa thấp thoáng ẩn sau một vùng cây màu xanh lục, chỉ lấp ló hiện ra một phần mái hiên, dường như cách xa sự náo nhiệt ồn ào, yên tĩnh lẳng lặng tọa lạc một phương. Cũng vì như thế mới khiến cho các phụ nhân* càng thêm yêu thích đến chùa Tế Minh dâng hương lễ Phật.

*Phụ nhân: Phụ nữ đã có chồng.

Đến chân núi chùa Tế Minh thì phải đổi qua kiệu mềm để lên núi, thế nhưng cũng có vài phụ nhân thành kính tự đi bộ lên núi, ý là muốn thể hiện sự thành tâm.

Quý thị là tín đồ cuồng nhiệt, cảm thấy đi bộ lên sẽ càng thành kính, thế nên mỗi lần đến chùa Tế Minh dâng hương bà đều không đi kiệu mà tự mình đi bộ lên. Khúc Liễm cảm thấy, nàng với mẫu thân tuy rằng trông có vẻ yếu đuối, nhưng thân thể lại vô cùng khỏe mạnh, ắt hẳn là vì mấy chuyện như thế này mà ra.

Từ nhỏ nàng đã quen với việc theo mẫu thân leo núi lên chùa Tế Minh.

Hôm nay khách hành hương lên chùa Tế Minh dâng hương rất đông, cũng có nhiều người đi bộ lên giống như các nàng. Các phụ nhân trẻ tuổi hay các cô nương chưa xuất giá cũng đội sa mũ, chỉ là chất liệu khác nhau mà thôi. Có người dùng màn đen, có người lại dùng màn lưới, phía dưới còn đính thêm các loại trân châu bảo thạch.

Tuy nhiên, cũng có một vài tiểu cô nương dung mạo hơi khiêm tốn hoặc phụ nhân lớn tuổi thì không đội mũ. Ánh nắng tháng ba ấm áp chiếu xuống những khuôn mặt non nớt của các tiểu cô nương ấy, trông họ có vẻ tràn ngập tinh thần phấn chấn.

Khúc Liễm đỡ Quý thị, dưới sự vây quanh của các nha hoàn và ma ma, bọn họ bắt đầu đi bộ lên núi.

Chùa Tế Minh không hổ là ngôi chùa đẹp nhất phủ Thường Châu, khách hành hương nhiều như mây. Khi Khúc Liễm đỡ mẫu thân lên núi, có thể nhìn thấy dòng người lên núi xuống núi, thậm chí có nhiều du khách còn đi thành đoàn. Trong đó còn thấy một đám công tử áo gấm cười cười nói nói đi về phía sau núi chùa Tế Minh.

Ngọn núi phía sau chùa Tế Minh lại là một phong cảnh tuyệt đẹp khác, bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông không hề giống nhau, thu hút rất nhiều văn nhân nhã sĩ đến đây ngắm cảnh, khiến nó trở thành một thắng cảnh nổi tiếng.

Ước chừng mất khoảng ba khắc mới đi tới đỉnh núi.

Sau khi đặt chân lên đỉnh núi, hai mẹ con đều thở dốc, mồ hôi khẽ thấm ướt hai bên thái dương.

Tự có sư thầy tiếp khách đi đến, sau khi hành lễ xong, hắn lại sai một chú tiểu dẫn các nàng đến sương phòng nghỉ ngơi rửa mặt uống trà một lát.

Rửa mặt xong, hai mẹ con lập tức đi dâng hương, kinh thư các nàng chép cũng được trình lên trên.

Chờ sau khi đưa tiền giọt dầu xong, Quý thị gọi một chú tiểu lại hỏi: "Không biết hôm nay Minh Phương đại sư có khai đàn giảng kinh không ạ?"

Minh Phương đại sư là cao tăng đắc đạo chùa Tế Minh, Phật pháp uyên bác. Mỗi lần Quý thị đến đây đều rất thích đi nghe Minh Phương đại sư giảng kinh, mỗi lần nghe xong thì vui vẻ không thôi, tôn sùng Minh Phương đại sư lên tận trời, đúng chuẩn một fan cuồng không lệch đi đâu được. Chỉ tiếc Minh Phương đại sư giảng kinh chỉ là tùy duyên chứ chưa bao giờ có thời gian chính xác, điều này khiến Quý thị cảm thấy có chút tiếc nuối.

Khúc Liễm đã quen với đức hạnh của mẫu thân, chỉ cần bà không khóc lóc ca cẩm thì mọi thứ đều dễ nói chuyện.

Chú tiểu cưới đáp: "Minh Phương đại sư có ở đây, có điều hôm nay không khai đàn giảng kinh.

Quý thị chưa từ bỏ ý định nói: "Vậy cho ta gặp Minh Phương đại sư có được không?"

Chú tiểu hơi khó xử, Minh Phương đại sư Phật pháp uyên thâm, thường có khách hành hương hâm mộ tiếng tăm mà đến. Cho nên ngoại trừ lúc ngài khai đàn giảng kinh thì bình thường không dễ dàng gặp khách, muốn gặp cũng phải có một chữ "duyên". Thế nhưng Quý thị là tam thái thái Khúc gia ở Thường Châu lại một lòng hướng Phật, là một trong những khách quen của chùa Tế Minh, thậm chí còn có chỗ nghỉ ngơi riêng trong chùa, không thể tùy tiện đắc tội.

Chú tiểu không còn cách nào đành phải đi xin chỉ thị.

Sau khi chú tiểu rời đi Khúc Liễm mới nói: "Nương, đã biết Minh Phương đại sư không dễ gặp khách rồi mà, hay là để lần sau lại đến?"

Quý thị lắc đầu: "Không được, Minh Phương đại sư Phật pháp uyên bác, nương còn muốn xin ngài ấy cho tỷ đệ các con mấy lá bùa bình an, như vậy mới có thể phù hộ cho mấy đứa được bình an, không bệnh không tai."

Khúc Liễm lẳng lặng nghe rồi lại nhạt nhẽo nói: "Người ăn ngũ cốc hoa màu sao có thể không bệnh?" Nếu chuyện gì cũng dựa dẫm vào Phật tổ, vậy Phật tổ bận đến mức nào chứ?

"Con nít con nôi như ngươi thì biết cái gì? Lần này tỷ con bị bệnh, nhìn qua có vẻ không được tốt cho lắm..." Quý thị úp úp mở mở, sẽ không tốt nếu nói với con gái nhỏ rằng dáng vẻ Khúc Thấm lúc đó giống như bị mấy thứ dơ bẩn gì đấy bám vào, hại bà cho đến bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi. Thế nên hôm nay đặc biệt tới đây không chỉ có mỗi việc dâng hương. Sau đó Quý thị lại nói: "Minh Phương đại sư Phật pháp uyên bác, quỷ tà không dám xâm phạm, bùa ngài vẽ có thể trừ tà tránh tai, tốt gấp mấy lần những lá bùa thờ phụng trong chùa kia."

Thấy bà cố chấp như vậy, Khúc Liễm quyết định không khuyên can gì nữa.

Chờ sau khi chú tiểu quay lại, biết được Minh Phương đại sư thế mà lại phá lệ mời các nàng qua làm khách. Nhìn bộ dạng mừng rỡ của Quý thị, Khúc Liễm lại chán chả buồn nói.

Để ma ma đi theo chờ ở bên ngoài, hai mẹ con đi theo chú tiểu vào đại điện tu hành của Minh Phương đại sư.

Lại không ngờ được vừa mới vào đã thấy Minh Phương đại sư đang ngồi đối diện với một người, nhìn bóng lưng có vẻ là một thiếu niên tuổi không lớn lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me