Creepypasta Ticci Toby X Reader
Ticci Toby : - Sao em lại kêu anh đi chợ ???- Em không ra thị trấn được thì anh đi chứ ai ? Tôi khó chịu nhìn cô vợ của mình , tay em vẫn đều cắt những củ cà rốt cuối cùng cho nồi súp , bữa ăn khuya của cả 2 .- Anh cũng là người bị truy nã mà !!! - Nhưng anh là sát nhân mà , anh tự bảo vệ được , em thì không .Vẫn trạng thái bình thường , Y/N đều đều giọng trả lời tôi .- Không ! Không ! Không ! Làm sao 1 Ticci Toby huyền thoại như anh lại đi chợ...- Bây giờ có đi không ?Tôi chả biết có nên so sánh em với Slendy không , nhưng...bây giờ thì có thể nói là ngang hàng đấy . Em đâm cây dao vốn vô hại với tôi xuống tấm thớt vô tội kia .
Tự hỏi có phải em theo tôi quá lâu nên học được vài hành động thô bạo kia không ? Thứ vô hại em cầm trên tay giờ thật sự nguy hiểm với tôi , thật khủng khiếp nếu em dùng nó...rạch nát những cái bánh kếp thơm ngon của tôi. - Được rồi ! Em cần gì .- Tốt thôi ! Em đã ghi ra giấy , anh đi nhanh rồi về .Y như rằng , mỗi lần em giao cho tôi đi chợ , thì đi đến 2-3 cái chợ cũng chưa đủ những thứ em cần , chính vì thế mà căn nhà của chúng tôi đã có tận 3 cái tủ lạnh để giữ cho chúng không bị hư .Khó chịu khoác cái áo khoác quen thuộc mình , kéo lớp khẩu trang bảo vệ lên , tôi lao ra thị trấn . Kể từ ngày tôi đưa em về ở đây , chúng tôi như 2 vợ chồng đúng nghĩa , tôi vẫn đi lại dinh thự và hoàn thành nghĩa vụ của 1 Proxy , thời gian tôi ở bên em nhiều hơn hẳn ngày xưa , em cũng chỉ lũi thủi trong căn nhà này .Mới đầu em vẫn hiền dịu , ôm lấy cánh tay tôi than chán , than buồn , than nhớ tôi , mõi khi cãi nhau em luôn xuống nước vuốt ve tôi .
Giờ em vẫn ôm tôi , vẫn vuốt ve nhưng...em lại tàn bạo vào những lúc chúng tôi cãi nhau , hình ảnh đó...thôi bỏ đi , tôi nên ra chợ và về sớm hơn trước khi...hình ảnh đó thật sự đón tôi khi quay về quá trễ .Có vài lần D.r Smiley chuẩn đoán bệnh cho tôi , hắn bảo :" - Chúc mừng cậu Toby ! Loài vi khuẩn này không qúa hiếm gặp nhưng tôi không nghĩ cậu bị nhiễm đấy .- Nó...có giết chết tôi không ?- Có đấy ! Nếu cậu cứng đầu .- Shit ! "Đó là những gì tôi biết về mình , kể từ khi ở cùng Y/N như bao người chồng khác :) .(Y/N) : Nằm trong vòng tay của Toby vào mõi sáng , tôi ngồi dậy , để lên trán anh 1 nụ hôn .- Ngủ ngon Toby ! Vì đêm qua anh ấy đi làm cái gì đó cho ông già kia , tới khi tôi thức dậy Toby đã nằm cạnh tôi từ lúc nào .Có những lúc thấy anh ngủ say với những vết thương khắp người , tôi lại thương anh , thương thể xác này vẫn vô giác với những vết thương dù nhỏ bé hay nguy hiểm .
Chả thể giúp được gì cho Toby ngoài giúp anh ấy băng chúng lại trước khi bị nhiễm khuẩn .Vuốt ve mái tóc vẫn đẩm mồ hôi , tôi biết anh chỉ vừa về và rất mệt . Đêm qua Toby đang ngồi cùng tôi trong bếp , anh líu lo về những chuyện hài hước khiến cả 2 bật cười , bất ngờ Toby đứng lên , đôi mắt nâu xậm lại và nhạt đi , anh vô thức cầm cây rìu quen thuộc của mình rồi bỏ đi , đó không phải lần đầu . Lúc mới tới đây , tôi còn ngạc nhiên vì hành động đó , sau này anh mới nói với tôi là : - Những lúc như thế em đừng theo anh , anh đi làm tý việc cho Slendy .Tôi cũng tò mò đó là việc gì nhưng anh bảo :- Hehe...em chỉ cần biết vậy thôi , việc đó không quan trọng đâu cục cưng .Cũng như xưa thôi ! Tôi bỏ qua , chả cố ép mình biết làm gì . Người khác ở mãi một nơi , lũi thủi trong nhà như tôi bây giờ thì họ sẽ rất nhanh chán , còn tôi thì không ! Tại sao ư ? Vì Toby luôn làm tôi vui bằng những câu chuyện của anh ấy , lâu lâu anh ấy lại dẫn anh bạn Masky và 1 người bạn nữa tên là Hoodie , lâu lâu lại có vài người đến tìm Toby và...cả tôi .- Chị Y/N ! Chơi với Sally đi ! - Em vào đợi chị tý đi .- Không ! Sally , Y/N cần làm bữa trưa cho anh .Toby khó chiệu quét những mãnh vỡ của vài cái đĩa do bàn tay thô bạo của anh ta làm rớt , miệng vẫn làu bàu về Sally .- Em có thể ăn cùng mà Sally .Tôi vẫn vui vẻ nhìn cô bé nhỏ nhắn đứng ngoài cửa .
Lúc mới gặp cô bé tôi đã xém chết đứng vì...em là 1 hồn ma .
Nhưng Toby đã ôm lấy tôi khi tôi lùi lại phía sau khi con bé xuất hiện lần đầu trong nhà tôi .
Con bé đã rất kinh khủng , nhưng khi Toby cười và nói : - Sally thích món bánh em đã làm vài ngày trước .Ngay khi đó , con bé cười phá lên , khác với lúc nãy nó bay lại ôm lấy eo tôi , đưa đôi mắt xanh u buồn chìm trong những dòng máu của mình lên nhìn tôi .- Chị tên Y/N đúng không ? Hihi...làm bánh đi ! Sally thích bánh , bánh của chị Y/N ngon !!!Con bé thật đáng yêu vào lúc này , dù cả khuôn mặt ứa máu . Đưa đôi tay vẫn run rẫy chạm nhẹ lên mái tóc nâu của nó , tôi nhẹ cười với SallyĐưa đôi mắt nhìn ra ngoài , tôi có chút khó chiệu khi nhìn lên mặt trăng đang cô đơn ở ngoài kia . " Sao không có ngôi sao nào làm bạn với ông vậy Trăng ? " , hôm nay Toby đã đi làm từ sớm , anh ấy bảo có việc...thế là tối nay tôi ăn cơm 1 mình , giờ thì thờ thẩn nhìn trăng .* Sột Sột * Tâm trí bị thứ gì đó thu hút , tôi nhìn về phía phát ra tiếng động . Một người đàn ông , người đó mặc chiếc áo Hoodie trắng chùm kính đầu , 2 tay bỏ vào túi áo , từ trong bụi cây đi ra rồi đứng im nhìn về phía tôi . Tôi nghĩ người đó đã thấy tôi , không mấy lạ lẫm khi nơi này luôn xuất hiện những người kì lạ và chắc chằn họ đều là bạn của Toby . - Chào anh ! Anh kiếm Toby sao ? Anh ấy đi làm rồi .Người đó vẫn đứng im nhìn về phía tôi , từ từ cậu ta đưa khuôn mặt ra khỏi bóng tối của cái nón áo khoác lên nhìn tôi . Tâm trí như như té từ trên lầu xuống , người thanh niên có làng da trắng bạch và nụ cười đỏ tươi kéo dài đến tận mang tai , tôi biết người đó...là Jeff...là kẻ sát nhân nổi tiếng nhất trên báo đài và cả ti vi...Jeff từ từ di chuyển một bên tay ra khỏi áo . "Hắn...đang rút dao ra..." cả cơ thể như cứng đờ...tôi sợ . Jeff cười lớn lao về phía tôi....ĐANG LAO VỀ PHÍA TÔI !!! - Shit !!! Trong lúc tôi chết đứng vì sợ thì...ai đó bay đến đạp Jeff té qua 1 bên , tôi cá là nó khá mạnh .
Cố dịu cơn hoản lại , tôi nhìn về phía Jeff bị đá văng vào .- Toby ! Toby vừa đạp một phát vào Jeff , khi hắn đang lao đến tôi với con dao kinh khủng đó và giờ anh ấy đang kề sát cây rìu của mình vào cổ Jeff .
Tôi vội chạy về phía đó , ôm lấy cánh tay Toby , tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Jeff và tiếng gầm grừ từ trong cổ Toby , anh ấy gằng giọng nói : - Mày định làm gì vậy Jeff ? - Haha...tao chỉ muốn chọc con bé , mày cần gì giận dữ thế Toby ? - Chọc ? Thế giờ tao có thể chọc qua cái cổ của mày không ? Tôi hoản loạn ôm lấy bàn tay cứng rắn đang đẩy lưỡi rìu vào cổ Jeff .- Toby ! Dừng lại đi...Họ đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn tôi , mặc dù đôi mắt của tên kinh tởm kia chả biểu hiện gì ngoài đưa đôi đồng tử không có mí trên nhìn tôi chầm chầm .- Con bé có vẻ hơi ngu đấy Toby haha...- Câm miệng ! Toby nạt vào Jeff , nhưng hắn vẫn cười thật to . Đưa con dao của mình lên , hắn chắn ngang lưỡi rìu của Toby , đẩy qua 1 bên , Toby cũng thã lõng cây rìu để hắn bỏ đi .- Chào Y/N ! tao là Jeff , rất vui vì buổi gặp mặt này , tạm biệt .Hắn bỏ đi với lời chào như kiểu sẽ quay lại báo thù tôi vậy , nhưng không...đó là lời giới thiệu và kết giao .Vài ngày sau đó , Jeff đã đến nhà khi Toby ở đây , Jeff đã ngồi cùng tôi và Toby trò chuyện như những người bạn . Jeff khá là vui tính theo kiểu thô bạo , những câu nói vui của anh ta khiến tôi bật cười nhưng Toby thì...chỉ muốn đánh nhau với Jeff ...........
..........Ngoại chuyện sẽ có tiếp ^.^
Tự hỏi có phải em theo tôi quá lâu nên học được vài hành động thô bạo kia không ? Thứ vô hại em cầm trên tay giờ thật sự nguy hiểm với tôi , thật khủng khiếp nếu em dùng nó...rạch nát những cái bánh kếp thơm ngon của tôi. - Được rồi ! Em cần gì .- Tốt thôi ! Em đã ghi ra giấy , anh đi nhanh rồi về .Y như rằng , mỗi lần em giao cho tôi đi chợ , thì đi đến 2-3 cái chợ cũng chưa đủ những thứ em cần , chính vì thế mà căn nhà của chúng tôi đã có tận 3 cái tủ lạnh để giữ cho chúng không bị hư .Khó chịu khoác cái áo khoác quen thuộc mình , kéo lớp khẩu trang bảo vệ lên , tôi lao ra thị trấn . Kể từ ngày tôi đưa em về ở đây , chúng tôi như 2 vợ chồng đúng nghĩa , tôi vẫn đi lại dinh thự và hoàn thành nghĩa vụ của 1 Proxy , thời gian tôi ở bên em nhiều hơn hẳn ngày xưa , em cũng chỉ lũi thủi trong căn nhà này .Mới đầu em vẫn hiền dịu , ôm lấy cánh tay tôi than chán , than buồn , than nhớ tôi , mõi khi cãi nhau em luôn xuống nước vuốt ve tôi .
Giờ em vẫn ôm tôi , vẫn vuốt ve nhưng...em lại tàn bạo vào những lúc chúng tôi cãi nhau , hình ảnh đó...thôi bỏ đi , tôi nên ra chợ và về sớm hơn trước khi...hình ảnh đó thật sự đón tôi khi quay về quá trễ .Có vài lần D.r Smiley chuẩn đoán bệnh cho tôi , hắn bảo :" - Chúc mừng cậu Toby ! Loài vi khuẩn này không qúa hiếm gặp nhưng tôi không nghĩ cậu bị nhiễm đấy .- Nó...có giết chết tôi không ?- Có đấy ! Nếu cậu cứng đầu .- Shit ! "Đó là những gì tôi biết về mình , kể từ khi ở cùng Y/N như bao người chồng khác :) .(Y/N) : Nằm trong vòng tay của Toby vào mõi sáng , tôi ngồi dậy , để lên trán anh 1 nụ hôn .- Ngủ ngon Toby ! Vì đêm qua anh ấy đi làm cái gì đó cho ông già kia , tới khi tôi thức dậy Toby đã nằm cạnh tôi từ lúc nào .Có những lúc thấy anh ngủ say với những vết thương khắp người , tôi lại thương anh , thương thể xác này vẫn vô giác với những vết thương dù nhỏ bé hay nguy hiểm .
Chả thể giúp được gì cho Toby ngoài giúp anh ấy băng chúng lại trước khi bị nhiễm khuẩn .Vuốt ve mái tóc vẫn đẩm mồ hôi , tôi biết anh chỉ vừa về và rất mệt . Đêm qua Toby đang ngồi cùng tôi trong bếp , anh líu lo về những chuyện hài hước khiến cả 2 bật cười , bất ngờ Toby đứng lên , đôi mắt nâu xậm lại và nhạt đi , anh vô thức cầm cây rìu quen thuộc của mình rồi bỏ đi , đó không phải lần đầu . Lúc mới tới đây , tôi còn ngạc nhiên vì hành động đó , sau này anh mới nói với tôi là : - Những lúc như thế em đừng theo anh , anh đi làm tý việc cho Slendy .Tôi cũng tò mò đó là việc gì nhưng anh bảo :- Hehe...em chỉ cần biết vậy thôi , việc đó không quan trọng đâu cục cưng .Cũng như xưa thôi ! Tôi bỏ qua , chả cố ép mình biết làm gì . Người khác ở mãi một nơi , lũi thủi trong nhà như tôi bây giờ thì họ sẽ rất nhanh chán , còn tôi thì không ! Tại sao ư ? Vì Toby luôn làm tôi vui bằng những câu chuyện của anh ấy , lâu lâu anh ấy lại dẫn anh bạn Masky và 1 người bạn nữa tên là Hoodie , lâu lâu lại có vài người đến tìm Toby và...cả tôi .- Chị Y/N ! Chơi với Sally đi ! - Em vào đợi chị tý đi .- Không ! Sally , Y/N cần làm bữa trưa cho anh .Toby khó chiệu quét những mãnh vỡ của vài cái đĩa do bàn tay thô bạo của anh ta làm rớt , miệng vẫn làu bàu về Sally .- Em có thể ăn cùng mà Sally .Tôi vẫn vui vẻ nhìn cô bé nhỏ nhắn đứng ngoài cửa .
Lúc mới gặp cô bé tôi đã xém chết đứng vì...em là 1 hồn ma .
Nhưng Toby đã ôm lấy tôi khi tôi lùi lại phía sau khi con bé xuất hiện lần đầu trong nhà tôi .
Con bé đã rất kinh khủng , nhưng khi Toby cười và nói : - Sally thích món bánh em đã làm vài ngày trước .Ngay khi đó , con bé cười phá lên , khác với lúc nãy nó bay lại ôm lấy eo tôi , đưa đôi mắt xanh u buồn chìm trong những dòng máu của mình lên nhìn tôi .- Chị tên Y/N đúng không ? Hihi...làm bánh đi ! Sally thích bánh , bánh của chị Y/N ngon !!!Con bé thật đáng yêu vào lúc này , dù cả khuôn mặt ứa máu . Đưa đôi tay vẫn run rẫy chạm nhẹ lên mái tóc nâu của nó , tôi nhẹ cười với SallyĐưa đôi mắt nhìn ra ngoài , tôi có chút khó chiệu khi nhìn lên mặt trăng đang cô đơn ở ngoài kia . " Sao không có ngôi sao nào làm bạn với ông vậy Trăng ? " , hôm nay Toby đã đi làm từ sớm , anh ấy bảo có việc...thế là tối nay tôi ăn cơm 1 mình , giờ thì thờ thẩn nhìn trăng .* Sột Sột * Tâm trí bị thứ gì đó thu hút , tôi nhìn về phía phát ra tiếng động . Một người đàn ông , người đó mặc chiếc áo Hoodie trắng chùm kính đầu , 2 tay bỏ vào túi áo , từ trong bụi cây đi ra rồi đứng im nhìn về phía tôi . Tôi nghĩ người đó đã thấy tôi , không mấy lạ lẫm khi nơi này luôn xuất hiện những người kì lạ và chắc chằn họ đều là bạn của Toby . - Chào anh ! Anh kiếm Toby sao ? Anh ấy đi làm rồi .Người đó vẫn đứng im nhìn về phía tôi , từ từ cậu ta đưa khuôn mặt ra khỏi bóng tối của cái nón áo khoác lên nhìn tôi . Tâm trí như như té từ trên lầu xuống , người thanh niên có làng da trắng bạch và nụ cười đỏ tươi kéo dài đến tận mang tai , tôi biết người đó...là Jeff...là kẻ sát nhân nổi tiếng nhất trên báo đài và cả ti vi...Jeff từ từ di chuyển một bên tay ra khỏi áo . "Hắn...đang rút dao ra..." cả cơ thể như cứng đờ...tôi sợ . Jeff cười lớn lao về phía tôi....ĐANG LAO VỀ PHÍA TÔI !!! - Shit !!! Trong lúc tôi chết đứng vì sợ thì...ai đó bay đến đạp Jeff té qua 1 bên , tôi cá là nó khá mạnh .
Cố dịu cơn hoản lại , tôi nhìn về phía Jeff bị đá văng vào .- Toby ! Toby vừa đạp một phát vào Jeff , khi hắn đang lao đến tôi với con dao kinh khủng đó và giờ anh ấy đang kề sát cây rìu của mình vào cổ Jeff .
Tôi vội chạy về phía đó , ôm lấy cánh tay Toby , tôi nghe thấy tiếng cười khẽ của Jeff và tiếng gầm grừ từ trong cổ Toby , anh ấy gằng giọng nói : - Mày định làm gì vậy Jeff ? - Haha...tao chỉ muốn chọc con bé , mày cần gì giận dữ thế Toby ? - Chọc ? Thế giờ tao có thể chọc qua cái cổ của mày không ? Tôi hoản loạn ôm lấy bàn tay cứng rắn đang đẩy lưỡi rìu vào cổ Jeff .- Toby ! Dừng lại đi...Họ đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn tôi , mặc dù đôi mắt của tên kinh tởm kia chả biểu hiện gì ngoài đưa đôi đồng tử không có mí trên nhìn tôi chầm chầm .- Con bé có vẻ hơi ngu đấy Toby haha...- Câm miệng ! Toby nạt vào Jeff , nhưng hắn vẫn cười thật to . Đưa con dao của mình lên , hắn chắn ngang lưỡi rìu của Toby , đẩy qua 1 bên , Toby cũng thã lõng cây rìu để hắn bỏ đi .- Chào Y/N ! tao là Jeff , rất vui vì buổi gặp mặt này , tạm biệt .Hắn bỏ đi với lời chào như kiểu sẽ quay lại báo thù tôi vậy , nhưng không...đó là lời giới thiệu và kết giao .Vài ngày sau đó , Jeff đã đến nhà khi Toby ở đây , Jeff đã ngồi cùng tôi và Toby trò chuyện như những người bạn . Jeff khá là vui tính theo kiểu thô bạo , những câu nói vui của anh ta khiến tôi bật cười nhưng Toby thì...chỉ muốn đánh nhau với Jeff ...........
..........Ngoại chuyện sẽ có tiếp ^.^
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me