Cuoc Doi Moi
Ngôi nhà sang trọng, nằm tách biệt khỏi khu dân cư, vẫn sáng đèn khi Pandora bước vào. Mẹ cô – bà Eleanor – đang bày hoa vào một chiếc lọ pha lê lớn giữa phòng khách, còn ba cô – ông Richard – thì đang ngồi trên ghế sofa, điện thoại áp vào tai, giọng nói trầm ấm đầy quyền lực như mọi khi.Vừa thấy con gái, Eleanor lập tức bỏ hoa xuống, chạy lại:"Trời đất ơi, con đi đâu mà giờ này mới về? Có biết mẹ lo đến thế nào không?"Pandora nhăn mặt vì bị ôm trúng cánh tay đang đau."Con... bị thương nhẹ thôi mẹ. Có bạn đưa con đi sơ cứu."Richard tắt máy, ánh mắt ông lập tức dừng lại nơi vết băng trên tay Pandora. Ông đứng dậy, bước đến, khuôn mặt đầy nghiêm nghị:"Chuyện gì xảy ra vậy, con gái?"Pandora khựng lại. Cô biết mình không thể kể ra sự thật, nhưng cũng không muốn nói dối hoàn toàn."Chỉ là... có một vài tên ngốc gây rối gần trường, con không may bị trúng thôi. Nhưng con ổn rồi ạ."Eleanor thở dài, nhẹ nhàng kéo con ngồi xuống ghế."Con làm mẹ sợ muốn chết. Từ khi chuyển đến Forks, mẹ cứ cảm thấy có gì đó... không ổn."Richard ngồi xuống bên cạnh, đan tay vào nhau."Có lẽ đây là thời điểm thích hợp để ba nói với con một chuyện."Pandora nhíu mày."Chuyện gì vậy ba?"Ba cô khẽ cười rồi nói:"Ba có một hội nghị cấp cao tại Ý. Lần này tổ chức ở Volterra – một thành phố cổ kính rất đẹp. Ba mẹ đã bàn rồi, sẽ đưa con đi cùng. Xem như vừa là chuyến công tác, vừa là kỳ nghỉ của gia đình mình."Pandora sửng sốt một chút. "Volterra? Nghe như trong truyện cổ tích ấy."Mẹ cô bật cười, nhẹ nhàng vuốt tóc cô:"Đó là thành phố có lịch sử lâu đời, nhiều lâu đài cổ lắm. Con sẽ thích mê cho xem."Pandora vẫn còn nhớ rõ những câu chuyện kỳ bí mà bà cô từng kể khi còn bé – về những sinh vật bóng tối, những hội kín quyền năng, và một tòa thành cổ ở Ý nơi người ta tin rằng có một thế lực đang ngự trị. Cô khẽ nhíu mày, đôi mắt xanh dường như phản chiếu một thoáng suy nghĩ sâu xa."Vậy... khi nào mình đi ạ?""Cuối tuần này." – ba cô trả lời – "Con nên chuẩn bị đồ sớm. Và đừng quên mang theo nhật ký nhé, con gái của ba sẽ khám phá Volterra theo cách riêng rồi ghi lại như thường lệ, đúng không nào?"Pandora mỉm cười. "Dĩ nhiên rồi, ba."Cô không thể biết rằng chuyến đi lần này sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi...Pandora đứng giữa hành lang sáng đèn của trường, nơi buổi học vừa kết thúc. Cô nhìn quanh, ánh mắt đảo qua các nhóm học sinh đang ríu rít chào nhau tạm biệt. Bắt gặp bóng dáng quen thuộc, cô vẫy tay gọi:"Renesmee! Seth!"Cả hai quay lại, nụ cười thoáng hiện trên khuôn mặt."Pandora, tay cậu ổn hơn chưa?" – Renesmee hỏi, ánh nhìn dịu dàng lướt qua chỗ băng bó trên tay cô."Ổn rồi. Carlisle giỏi thật đấy," Pandora cười nhẹ, rồi nghiêng đầu nói tiếp, "Tớ có chuyện muốn nói với hai người."Seth khoanh tay trước ngực, tỏ ra nghiêm túc: "Nghe có vẻ quan trọng nhỉ?"Pandora nhìn cả hai với vẻ vừa hồi hộp vừa tiếc nuối: "Gia đình tớ sắp đi Ý. Cụ thể là... Volterra. Ba tớ có cuộc họp ở đó, và mẹ tớ muốn tranh thủ biến nó thành chuyến du lịch luôn."Renesmee sững lại một giây. Cái tên ấy khiến mắt cô mở lớn: "Volterra?""Ừ... nghe hơi quen phải không?" – Pandora khẽ chau mày, "Tớ cũng thấy kỳ lạ. Cứ như đã nghe cái tên đó trong một giấc mơ nào đó."Seth liếc Renesmee, rồi quay sang Pandora: "Cậu định đi bao lâu?""Khoảng một tuần. Tớ sẽ cố chụp thật nhiều hình và... hứa sẽ mua quà cho cả hai nhé?" – Pandora nháy mắt tinh nghịch.Renesmee cười nhẹ, nhưng nét mặt cô vẫn chưa giấu được vẻ lưỡng lự. "Cậu nhớ giữ liên lạc với bọn tớ mọi lúc có thể nhé."Pandora nghiêng đầu, mỉm cười đầy ấm áp: "Đương nhiên rồi."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me