Dam My Ban Co Mot Truc Ma Can Kiem Tra Va Cho Nhan
Ngày đầu tiên của tháng 11, Lăng Dật Trần gọi điện, bảo phải học bù ở trường, có khi không về được. Tề Minh cũng phải ra ngoài vẽ thực cảnh, hết cách, đành phải gửi Lăng Dật Phong cho nhà Tề Trọng Sơn. Chẳng biết Tề Trọng Sơn mò được cái máy tính ở đâu, ban đầu hai nhóc rất hào hứng nghiên cứu, nhưng Lăng Dật Phong cả thèm chóng chán, quay sang một góc tiếp tục hí hoáy vẽ tranh. Tề Trọng Sơn kiên trì bấm máy mấy hôm, còn trải lịch lên bàn, kết hợp với máy tính, cuối cùng trịnh trọng nói với Lăng Dật Phong: "Còn 4531 ngày nữa là tớ trưởng thành. Chắc chắn là đúng, vì tớ tính cả năm nhuận rồi."Khi Tề Minh về nhà, Lăng Dật Phong đã học được cách nhân chia cơ bản trên máy tính từ Tề Trọng Sơn, còn khoe thành quả với anh lớn. Tề Minh kinh ngạc, cảm thấy tương lai của Tề Trọng Sơn rất rộng mở, lần trước biết tính quy luật của trò chơi, giờ tự nghiền ngẫm cách nhân chia, rất có tiềm năng với môn toán.Nhưng ở trường mẫu giáo thì Lăng Dật Phong sáng chói hơn hẳn. Trường bắt đầu dạy tiếng Anh đơn giản cho các bé lớp lá, Tề Trọng Sơn tiếng Trung còn chưa sõi chứ đừng bảo là tiếng anh. Lăng Dật Phong có vốn kiến thức cơ bản từ Lăng Dật Trần, cộng thêm năng khiếu ngoại ngữ, học một hiểu mười. Nhưng không xét đến chuyện học hành, thì ngoài so kè bằng vật tay, hai nhóc còn thi chạy, khoảng cách là từ trường về nhà, đứa nào về trước đứa đó thắng. Lăng Dật Phong thường chạy được nửa đường sẽ xụi, tiếp tục bại trận trong cuộc chiến vật tay. Sau đó về giãy đành đạch với Tề Minh, đòi ăn rau chân vịt để biến thành thủ thuỷ Popeye.Ngày ấy, con đường như dài bất tận, hai nhóc con thường lén lút nghịch ngợm dưới sự quản thúc của phụ huynh, suốt ngày bấm máy tính đếm ngược ngày trưởng thành. Nhưng dòng thời gian chạy nhanh hơn phép tính, như thể người giây trước còn đang bấm bấm, đặt máy xuống đã biến thành "người lớn".Mưa mùa thu mang theo khí lạnh, mỗi trận mưa rơi đều như lá ngô đồng rơi rụng khiến sàn gạch trơn trượt. Lăng Dật Phong chưa kịp oán thán, ngẩng đầu lên, những tán lá ngô đồng đã khô queo, chỉ còn vài chiếc xơ xác bám lại thân cây, chắc đến mùa xuân mới nảy chồi mới. Bé nhặt chiếc lá nhân viên môi trường chưa kịp quét, tính biến nó thành kẹp sách, nhưng chưa đến nhà đã vụn vỡ thành mảnh nhỏ, cứu kiểu gì cũng không nổi.Mùa thu trôi qua nhanh như chớp mắt chẳng thể bắt lại nổi, cũng tàn nhẫn đuổi gia đình chim nhỏ trôi về nơi xa xăm vô định.Kỳ nghỉ đông vừa đến, Từ Lỵ và Tề Trị Bình bắt đầu xếp bao lớn bao nhỏ. Dù chỉ được nghỉ phép năm, nhưng ông bà nội ngoại đã mong mỏi các cháu cả năm, có mỗi nghỉ hè với nghỉ đông sẽ được gần gũi các cháu. Cặl phụ huynh chỉ có thể tuân lệnh, vừa được nghỉ là bế con về ông bà. Lăng Dật Trần chưa thi học kỳ, không thể về bên này, Tề Minh luôn trong tình trạng ai nghỉ thì mình làm, căn nhà luôn có người giờ chỉ còn mình Lăng Dật Phong cô đơn lăn qua lăn lại. Lăng Dật Trần lập tức bảo Tề Minh mua cho bé mấy quyển truyện cổ tích và từ điển tiếng Hoa, dù hiểu hay không thì vẫn có việc để làm.Gần Tết Nguyên đán, đường phố dần neo người, lớp vẽ nghỉ Tết, ngay cả màu nước cũng bắt đầu đông lại. Vì thế Tề Minh thành người rảnh rỗi giống Lăng Dật Phong, sáng dậy dựa vào khung cửa, thư thả nhìn ngắm mình trong gương, lúc cạo râu lúc không.Hôm nay đang sắp cạo râu xong, lại có người râu ria lởm chởm tiến đến từ sau lưng, bên người còn thêm một bé con lẽo đẽo.Tề Minh nghe tiếng cũng chẳng buồn quay đầu, đôi mắt tràn ngập ý cười: "Sao về không báo anh một câu."Lăng Dật Trần thở dài: "Không kịp báo, mới chạy thì suýt bị ông già túm lại, ổng nghi em bỏ trốn.""Thật à?" Tề Minh cúi xuống vứt dao cạo một lần: "Anh tưởng bố anh không nói gì với bố em chứ.""Ừm. Nhưng không phải bố anh nói, là ông già em tự phát hiện." Lăng Dật Trần bế Lăng Dật Phong đang đu bám trên cánh tay mình lên, dùng râu chọc chọc: "Đau không Dật Phong?"Lăng Dật Phong rụt cổ trốn, bị nhột đến cười hehe, cười xong lại xìu xuống: "Anh, anh mệt lắm đúng không ạ?""Không mệt, nhưng râu hơi lởm chởm, phải nhờ anh Tề Minh của em cạo dùm." Lăng Dật Trần đột nhiên quay sang cười với Tề Minh: "Anh nói xem, anh của nhỏ em?"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me