Danganronpa X Reader
_ và Shuichi là bạn từ thuở nhỏ với nhau. Phải nói là _ rất ngưỡng mộ Shuichi - cậu ấy phải nói là cực kì tài giỏi, Shuichi cực kì thông minh vì cậu ta có thể phá án như 1 thám tử thực thụ. Ngoài ra, cậu ấy còn học rất giỏi và nhà rất giàu. Ấy thế mà Shuichi không hề tỏ vẻ khinh thường hay tự cao gì cả. Cậu ấy vô cùng dễ gần, hòa đồng và tinh tế; Shuichi đã giàng cả tiếng đồng hồ bài toán cho _ mà không than vãn gì, 1 hôm nữa anh còn đến nhà_ khi thấy em bị ốm - "Shuichi à, cậu chiều tớ quá rồi đấy. Không sợ tớ sẽ hư sao?" _ dè dặt hỏi Shuichi. -"Không sao đâu, tớ chỉ mong những diêud tốt đẹp nhất đến với_ thôi! " Shuichi cười ngại ngùng nói, tay gãi đầu. Rồi _ đã phải lòng Shuichi từ lúc nào không hay nhưng không dám nói, vì em chỉ là người bình thường như bao người khác, không có gì nổi bật cả.
Cứ vậy mãi cho đến khi tốt nghiệp cấp 2 - lần đầu tiên mà cả 2 phải xa nhay vì Shuichi được tuyển thẳng vào trường ưu tú dành cho mọi tài năng trên toàn nước. Vào buổi lễ tốt nghiệp, chờ khi chụp ảnh kỷ yếu, chia tay với lớp và thầy cô xong thì _ rụt rè đi ra chỗ cậu thám tử gầy gò đang nhìn lên bầu trời 1 cách đăm chiêu. -"Nè, Shuichi. Chúng ta sẽ vượt qua... Mức tình bạn chứ....? " Giọng của _ ngày càng nhỏ lại, em đang xấu hổ vì đã lỡ miệng nói lên tình cảm của mình. _ chảy mồ hôi, tim đập thình thịch vì lo sợ Shuichi sẽ từ chối em. Không biết nếu cậu mà không đáp lại tình cảm thì liệu có còn giữ được mối quan hệ hai bên vẫn tốt đẹp như trước không? Hay là đường ai nấy đi? Vì dù sao Shuichi cũng có thể đi yêu người khác và lúc đấy phải giữ khoảng cách để ton trọng cả hai.
-"Được chứ, tớ cũng thích cậu lâu rồi. " Shuichi quay lại nhìn _ bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, má cậu hơi đỏ. -"Thật không? Hay là cậu thua độ vậy?" _ ngơ ngác hỏi, không tin nổi vào tai mình. Câu nói đó nghe như tiếng sét đánh ngang tai _ vậy. Shuichi kéo người _ vào lòng, để đầu em tựa lên vai cậu -"Đừng nói như vậy nữa_, cậu không nên dối lòng bản thân như thế. Quan trọng là tình cảm hai bên... Chứ đâu có quan trọng hoàn cảnh đâu.. " Shuichi dịu dàng nói. _ bật cười tự trách mình không thể nào dối lòng bản thân, vừa lại bị anh chàng thám tử kia nhìn thấu nỗi lòng. -"Chà, tưởng thám tử chỉ biết suy luận để phá án nhỉ? Ai ngờ cậu cũng suy luận được tớ nghĩ gì đấy!" _ vùi đầu vào người Shuichi trả lời, dường như em và cả anh chàng kia đều muốn thời gian dừng lại để tận hưởng khoảnh khắc này mãi mãi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me