Detective Conan Tong Hop One Shot By Ony
Đáy biển.Người trên bờ luôn hờ hững. Họ thì có lưu luyến gì...." Có một thời gian em hỏi muốn xây một bức tường cần những gì, vài bịch xi măng, thêm vài viên gạch, xây đến tận chân trời, chạm đến đỉnh tầng mây.Người cười cợt em không sáng tác lời, đi xây tường làm gì. Một lần chạy show không phải đủ xây thật nhiều bức tường hay sao.Người khuyên nhủ muốn xây tường chẳng có gì xấu cả, mỗi ngày đặt một viên gạch, đi đến tận cùng năm tháng, tường xây cũng vững chãi hiên ngang.Người phất cờ cổ vũ, cho dù em tự tay xây nên đập đi, bức tường ngổn ngang xấu xí, không đều đặn lại liêu xiêu, cũng không ai chê trách em một câu.Chỉ riêng em biết xây một bức tường, xây hơn bảy năm mười tháng, vẫn không quá nửa đầu. Tường xây nham nhở liêu xiêu, người núp sau cũng loạng choạng run rẩy... "...Có một thời gian em hỏi xây một bức tường, chưa đầy ba tháng tất cả mọi người biết đến tên em đều biết sở thích nhỏ này, trong nhà chật đầy ăm ắp mô hình xây tường. Trong đó có một bộ lego bằng gỗ, gỗ trơn sơn tróc, nhìn là biết ngày nào chủ nhân cũng vuốt ve hàng trăm lần.Chớp mắt lần đầu tiên, em liền thích bộ lego ấy. Chớp mắt lần hai, mỗi ngày quay về phòng chỉ chăm chỉ xếp lego thành một bức tường. Chớp mắt lần ba, ngoài bộ lego ấy không còn thú vui nào khác nữa.Có người hỏi em, tường xây có gì vui vẻ đến vậy. Đi liveshow cũng mang theo, tham gia chương trình thực tế cũng không rời bước, đến khi lên sân khấu trong túi cũng có một mảnh gỗ nâu.Em nói xây tường phải xây hàng ngày, tường mới vững chãi hiên ngang....Có một thời gian lịch chạy show của em dồn dập, mỗi ngày không có thời gian thở, đến đêm về căn phòng bốn bức tường, vẫn thấy em cặm cụi xếp gỗ. Gỗ lỏng lẻo, rút từng tấm một, đan chéo nhau, chẳng mấy mà thành tường.Người yêu quý cho rằng em ngây thơ, kẻ chán ghét cho rằng em giả vờ. Giả vờ được hai năm bảy tháng, cuối cùng không hơi sức giả vờ nữa.Người châm chọc hình tượng không nhất quán, người cười cợt mấy bộ đồ chơi cũng vờ chơi lâu vậy. Người ném toàn bộ gỗ xếp vào ngọn lửa, nhìn em điềm nhiên đợi lửa liếm sạch gỗ nọ. Cuối cùng hóa thành tro, không còn tồn tại chút cặn thừa.Trong đôi mắt em rừng rực lửa cháy, sáng tỉnh dậy mắt không sưng môi không rướm máu. Mảnh gỗ cuối cùng chôn sâu dưới đáy gối, từ đó không thấy em cười nữa....Có thời gian em thích vẽ mặt người, hai màu trắng đen có thể vẽ hàng trăm vẽ mặt. Màu nước ướt đẫm căn phòng, chăn nệm màu trắng, váy màu đen. Tóc cũng màu đen, mắt màu trắng. Sơn loang đến vách tường, cuối cùng thành một khuôn mặt.Sơn trắng đen quệt trên lớp mặt nạ thành một mặt cười, thêm vài nét thành dáng hình khóc thảm thiết. Mỗi một ngày đeo một tấm mặt nạ ngắm mình trong gương, mặt nạ ngày càng vừa mặt, không dư một chút nào.Mặt cười, mặt âu yếm, mặt dịu dàng.Trước biển sao hàng ngàn người nói yêu em, em đồng ý dành sự dịu dàng duy nhất cho họ. Đẩy một biển sao lấp lánh ánh bạc, dưới ánh sáng trăng như hàng vạn vì sao lấp lánh.Em mang màu đen trắng vẽ thành hình khối, bện chắc chắn thành một khối gỗ trắng, đen trắng đan xen, không pha không trộn lẫn. Thì ra nước mặt có vị mặn. Không ngọt ngào như buổi đầu hôm......Có một thời gian em chuyển sang thích trăng.Đợi trăng lên ngồi ngẩn trước cửa sổ, đợi tia sáng bằng bạc rủ bóng rèm thưa, chiếu đến bàn gỗ. Một ngày không nói cười, làm việc nghiêm túc chăm chỉ, đêm ngắm trăng tan ngoài cửa sổ.Em nói, trăng trốn thế nhân sau rèm cửa, không muốn nhìn thấy gương mặt người.Bóng trăng rợp dài bàn chân bước, mỗi show diễn giữa biển sao trời lung linh, trăng trên trời mờ khuất sau mấy đám mây. Vậy là em trăng dệt thành sợi tơ, kéo dài kết dính mấy khối cửa, bện chặt thành rào chắn, mỗi ngày một sợi nhỏ, chắc chắn lửa không liếm đến nổi.Tường càng lúc càng cao, người càng lúc càng hạnh phúc, môi miệng khi nào cũng mỉm cười như trăng non. Em như vậy, ai mà chẳng yêu.Có thời gian trăng trên biển vắng, phủ bạc cả một vùng biển lớn. Ánh trăng trốn người không ló mặt, phủ vảy bạc cả một vùng biển mênh mông, em nói sau này tro cốt nên về với biển, như vậy mới hòa được vào làn nước ấm, tan biến dưới trăng đêm.... Có thời gian không ai mời em đi show nữa, thời gian cuồn cuộn hơn nước chảy, trong giới người mới nổi lên người cũ chìm xuống, chẳng mấy người nhớ đến em.Không ai chờ trước cổng đợi em tan tầm, chẳng còn ai vì em thắp cả một ngân hà đầy sao. Sân khấu ánh trăng để người khác, mấy khuôn mặt cười vô cảm mỗi ngày nhắc nhở em đừng từ bỏ. Lúc nghiêm túc, khi an ủi, mỗi khuôn mặt cách em một khoảng trống, đi thế nào cũng chẳng chạm được vào.Người nọ xinh xắn hơn em, người kia không xấu tính bằng em, người khác nữa em chưa từng gặp gỡ, chỉ có biển muôn đời chẳng đổi thay.À thì ra đã mục ruỗng từ lâu, thêm vài năm tháng không làm em ngã khuỵu, bớt vài giây phút cũng không đẩy em chênh vênh. Thế là em thành ra thích biển.Em nói muốn đến biển một lần, quay về là em trắng đen hay xanh tím, đều do người khác, không phản kháng nữa....Vậy là em được diễn.Biển sao nhỏ phân tán dần thành hàng vạn ngôi sao, cuối cùng biến mất trong biển đen mênh mông. Em không hát được, em không cười được, em không muốn đứng ở đây.Ánh trăng biến mất rồi.Em chán ghét nơi em từng yêu tha thiết, ánh trăng nọ không thấu tỏ mặt người, lời ca không luyến lưu tình cảm, hình như đồng giai điệu với tình ca mới nổi gần đây.Em đi khắp chốn ngàn hoa, cuối cùng không nhận được bông hoa nào nữa.Cuối cùng, cũng chẳng ai ngăn em ra biển nữa. Nếu cả ánh trăng cũng không hòa tan được, vậy làm thế nào đây.Kéo sợi trăng thành một sợi tơ, đan năm tháng thành những giọt keo, bện chắc chắn mỗi khối gỗ đen trắng, rào chắn ngã nghiêng, thành một con đường vắng.Không có ai ở đây.Trăng tan trên biển đêm, ẩn mặt giấu mình sau mấy cụm mây đen dần lú dạng.Trăng bạc nhuộm mặt biển đêm thành mấy hạt ngọc, thứ nước trên mặt ấm áp không ngờ.Em cuối cùng cũng hiểu, thứ em thích chẳng phải là lego.Thứ em yêu chẳng phải ánh sáng lấp lánh trên khán phòng.Trăng sáng như lưỡi dao, chìm xuống đáy biển, gió thổi cát bay, luồn chân trên cát mềm mại dịu dàng.Biển thấm ướt tà váy trắng, đẩy đưa em về phía biển.Con sóng gột rửa đi đỏ máu, trong đáy nước có lời hát thì thầm, càng vươn tay càng chạm đến rõ ràng, tiếng la hét chỉ đường đi đến, càng lúc càng sâu.Quá muộn rồi.Đi qua trăm núi ngàn sông, đứng giữa phồn hoa rực rỡ. Chẳng làm em dừng chân.Đã từng khóc khi đang cười, từng nếm vị của nước mắt, từng bện trăng thành sợi, chẳng làm em tổn thương.Cả thế giới này đã bỏ rơi em.Em nói tro cốt nên thả về với biển, như vậy mới tan thành trăng.Liệu có ai còn nhớ em không, rồi em sẽ đi về đâu.Người trên bờ luôn hờ hững, họ thì có lưu luyến gì.Quá muộn rồi, lời thì thầm từ biển càng lúc càng rõ ràng.Thì ra đặc quánh khó chịu, vẫy vùng vẫn khó chịu, trong miệng khắp nơi có lối thoát. Biển sâu mênh mông, người trên bờ không sợ loạn, chỉ sợ không loạn.Ánh trăng mơ tưởng sưởi ấm em, không ai đánh thức em, linh hồn tĩnh lặng im lìm.Chìm xuống.Quá muộn rồi, không thể quay lại được nữa.Sợi trăng kéo dài đứt phựt, khối gỗ rụng đầy trong nước biển.Con đường đi đến đã biến mất, ánh trăng cũng nhạt nhòa.Em thật sự không thích cảm giác ngạt thở này..... Tạm kết. 10/10/2020Ony.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me