TruyenFull.Me

[ĐM/edit/Hoàn] Ta ở tinh tế chấn hưng Long tộc (1)

Q1 - chương 98: Trêu chọc, bị thương

Kat_5110

Ở dưới lầu, Đường Ninh nhìn thấy hành động của hắn, liền đi đến đứng chờ phía dưới.

Bạch Hiển hơi sững người, vẫy tay ra hiệu bảo anh tránh ra nhanh lên.

Kết quả là Đường Ninh chỉ nhích sang hai bước, vẫn giữ vẻ mặt như muốn đứng canh vậy.

Bạch Hiển bất đắc dĩ buộc dây lại lần nữa, thôi được, cẩn thận một chút là được rồi.

Nhớ lại tư thế của huấn luyện viên, Bạch Hiển cẩn thận thử ở bên mép cửa sổ, đồng đội và huấn luyện viên ở dưới đều đang lo lắng nhìn hắn.

Thân Hải Hải cứ lẩm bẩm mãi: "Biết thế mình nên ở lại trên đó kéo dây, cậu ấy cũng đâu nói là muốn xuống kiểu đó đâu......"

Sắc mặt huấn luyện viên thì vô cùng tệ: Thằng nhóc này, chưa từng qua huấn luyện mà dám tự mình thử, đúng là không biết nên khen là gan dạ hay mắng là liều lĩnh tự cao.

Bất kể họ nghĩ thế nào, cuối cùng Bạch Hiển cũng điều chỉnh xong tư thế, lật người nhảy từ bệ cửa sổ xuống, với tư thế nửa thân trên hướng xuống dưới, thành công giữ được thăng bằng cơ thể giữa không trung, chỉ là hai chân hắn không kịp lấy điểm tựa tốt vào tường.

Trông như chỉ mới chạm được mũi chân, tốc độ rơi xuống lại nhanh đến mức khiến người ta thót tim.

Giữa không trung phát hiện có gì đó không ổn, Bạch Hiển kịp thời siết chặt lực ở tay, cơn đau từ lòng bàn tay do ma sát quá mạnh ập tới khiến cơ thể hắn lảo đảo, chuyển thành tư thế nằm ngửa. Đây vốn là tư thế rất thoải mái và an toàn, nhưng lòng bàn tay đau quá khiến hắn theo phản xạ buông tay ra một chút.

Cả người rơi xuống không những không chậm lại mà còn nhanh hơn, tim mọi người như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bạch Hiển lập tức tỉnh táo lại, dùng cả hai tay và chân quấn chặt lấy sợi dây, rồi với tốc độ hơi chậm hơn một chút tiếp tục trượt xuống, rơi thẳng vào lòng Đường Ninh.

Cơ thể đè xuống, cảm giác vững chắc phía sau lưng khiến Bạch Hiển mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau.

Trong mắt Đường Ninh toàn là sợ hãi lẫn giận dữ, Bạch Hiển cười gượng một cái rồi nhảy ra khỏi lòng anh, "He he, không phải không sao rồi à?"

Nụ cười đó khiến Đường Ninh bị lay động đến nỗi không giận nổi nữa, cuối cùng chỉ đành bất lực xoa đầu hắn để răn dạy, "Đã đổi tư thế còn dám buông tay, em không sợ ngã xuống luôn à!"

Bạch Hiển cố gắng vùng ra, không phục nói: "Tôi không đeo găng tay, đổi tư thế nên tay bị ma sát đột ngột, đau lắm đó!"

Đường Ninh buông hắn ra, nắm lấy tay đối phương xem thử, lòng bàn tay đỏ ửng, còn có vài vết nứt nhỏ, huấn luyện viên bên cạnh cũng đi tới, vừa nhìn đã nói: "Lát nữa đến phòng y tế bôi thuốc, đừng để dính nước."

Bạch Hiển không từ chối, chỉ cười cười rồi rút tay về, khi đối diện với ánh mắt không tán thành của Đường Ninh, hắn nháy mắt một cái, ra hiệu mình có cách.

Đường Ninh hơi lúng túng quay đi, đưa hắn quay lại hàng ngũ.

Cả lớp A nhìn Bạch Hiển như thể gặp quái vật, Bạch Hiển cảm nhận được sự kỳ lạ của họ, quay đầu nghi hoặc: "Tôi chỉ thử tư thế mới một chút thôi mà, không đến mức tôn sùng tôi vậy chứ?"

Nhiều người đồng loạt giật khóe miệng, Tưởng Trung ở bên cạnh ghé tai nói nhỏ: "Chúng tôi đâu có vì cái đó đâu, được chưa?"

Bạch Hiển ngơ ngác: "Vậy là vì cái gì?"

Tưởng Trung há miệng, cuối cùng chỉ nói: "À......không có gì, huấn luyện viên sắp nói rồi."

Bạch Hiển hoàn toàn không hiểu gì, Tưởng Trung ở bên cạnh thì suýt nội thương mà chết, trời ơi, cái tên này dám trêu ghẹo Đường Ninh sao?! Mà Đường Ninh lại không đánh cho một trận?!

Những người từng tận mắt chứng kiến Đường Ninh lạnh lùng từ chối người theo đuổi đều không thể lý giải nổi, như thể trời đất đảo lộn. [ngoại lệ phải khác ngoài lề chớ :vvv]

Bạch Hiển quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Đường Ninh đang đứng sau lưng huấn luyện viên — rõ ràng huấn luyện viên mới là người đứng phía trước, vậy mà Bạch Hiển lại nhìn thấy Đường Ninh ngay lập tức.

Không những vậy, Bạch Hiển còn nghịch ngợm làm mặt xấu, Đường Ninh bất đắc dĩ nhưng lại đầy cưng chiều nhìn hắn, ra hiệu phải nghiêm túc lên.

Tới khi huấn luyện viên bắt đầu phát biểu, Bạch Hiển mới thu lại dáng vẻ nghịch ngợm mà nghiêm túc lại.

Mà không biết rằng những hành động đó sẽ lại dấy lên những lời đồn đoán mới trong tập thể.

"Vừa rồi đội trưởng và đội phó làm rất tốt, tin rằng các em cũng đã thấy cách họ trèo lên tòa nhà. Tất nhiên cũng có cách khác, vì vậy tiếp theo, mỗi người đều phải thử một lần. Bắt đầu!"

Dãy nhà bỏ hoang không chỉ có một, dãy bên cạnh cũng có các lớp khác đang huấn luyện. Trong đó có một lớp sử dụng phương pháp "hỗ trợ hai người" để "nhảy" lên tầng 11, tốc độ rất nhanh, không thua kém phương pháp dựng thang vừa rồi là bao.

Bạch Hiển chăm chú quan sát, lớp đó dường như có kỷ luật rất nghiêm ngặt, không chỉ là bị huấn luyện viên quản lý, mà có vẻ trong học sinh còn tồn tại một loại......quản lý theo cấp bậc.

Lãng Tùng theo ánh mắt của hắn nhìn qua, rồi nhanh chóng kéo cậu chạy vào đám đông, "Đó là lớp A của Tử Vi Tinh, cấp bậc trong đó rất nghiêm, chẳng giống một lớp học gì cả. Đừng để tâm nữa, mau tới đây chỉ tụi này cách trèo lên......"

Bạch Hiển ngoan ngoãn bị kéo đi.

Đường Ninh là tổng huấn luyện viên, anh không thể chỉ ở lại một lớp mà theo dõi. Nhìn Bạch Hiển đi ngang qua mình mà chẳng hề liếc mắt một cái, lòng hơi nghẹn lại, sau đó rời khỏi nơi này.

Cái lớp vừa rồi thu hút ánh mắt Tiểu Hiển là lớp nào ấy nhỉ? Phải qua xem thử.

Buổi huấn luyện buổi chiều tất nhiên chưa thể kết thúc như vậy. Sau khi phần luyện tập này kết thúc, tất cả mọi người xếp hàng đứng ngay ngắn, chờ huấn luyện viên phát biểu.

Huấn luyện viên nhìn ánh mắt mong đợi của bọn họ, cười một cách không có thiện ý, "Các em nghĩ mấy bao cát, đá này đặt ở đây cho đẹp à?"

Sau đó, khi mọi người mở to mắt cảm thấy có điềm xấu, thì anh ta trực tiếp đập tan hy vọng cuối cùng của họ: "Tất cả! Mỗi người buộc 10 cân bao cát vào chân, chạy 10 cây số với sức nặng!"

Tất cả đều sững sờ, huấn luyện viên nheo mắt lại, ánh mắt nguy hiểm nhìn họ.

Bạch Hiển lập tức tỉnh lại, nhắc nhở người bên cạnh.

Tất cả gào lên đầy phẫn nộ: "Rõ—!"

Tuyệt thật chứ gì? Các lớp khác cũng phải luyện bài này mà.

Bạch Hiển cố gắng tự tìm niềm vui trong gian khổ, nhưng cuối cùng vẫn phải từ bỏ, họ huấn luyện thì vẫn phải huấn luyện, không thể thay đổi sự thật đau khổ rằng mình sắp phải chạy 10 cây số với sức nặng.

Bạch Hiển thở dài, buộc bao cát lên rồi bước lên đường chạy. Lần này huấn luyện viên không yêu cầu phải chạy theo đội hình nữa, chỉ nói chạy đủ 10 cây số là được. Bạch Hiển đang nghĩ lát nữa có thể tìm chỗ trốn nghỉ tí.

Kết quả chưa chạy được mấy phút, bỗng từ bên cạnh lao ra mấy người, trong đó có một người lao thẳng về phía Bạch Hiển.

Bạch Hiển kịp nhận ra, nhưng cơ thể chưa kịp phản ứng, chỉ nghe phía sau huấn luyện viên hét lớn đầy lo lắng, "Bạch Hiển! Dừng lại!"

Quyền kiểm soát cơ thể quay lại trong đầu, nhưng đôi chân đau nhức khiến hắn không thể tránh kịp, chỉ cảm thấy bị một lực rất mạnh đâm sầm vào.

Cả người hắn bị hất văng sang bên trái, lơ lửng trên không một lúc rồi "bịch" một tiếng rơi xuống đất, lăn vài vòng.

Bạch Hiển mơ màng nằm trên đất, dường như toàn thân mất cảm giác, rất lâu sau mới nghe thấy tiếng huấn luyện viên và các bạn học hốt hoảng hỏi, "Bạch Hiển! Cậu không sao chứ? Trời ơi, tay của cậu ấy!"

"Bạch Hiển! Trên người còn chỗ nào bị thương không?"

Bạch Hiển chớp mắt, ngơ ngác một lúc lâu, cơn đau dữ dội từ khuỷu tay và vai trái truyền đến khiến sắc mặt cậu lập tức méo mó, cả người như tỉnh lại trong nháy mắt, "A......tay trái của tôi, hình như bị gãy rồi......"

Huấn luyện viên sờ nắn những chỗ khác trên người hắn, xác định không còn vết thương nào nghiêm trọng nữa mới thử đỡ vai phải cậu đứng dậy. Kết quả, vừa đặt chân xuống đất, cơn đau từ chân trái lập tức khiến Bạch Hiển mềm nhũn cả người.

Cơn đau dữ dội khiến Bạch Hiển hít một hơi lạnh, cơ thể ngã ngồi ra phía sau. Huấn luyện viên lập tức tháo giày chân trái ra kiểm tra, mắt cá chân đã sưng to từ lúc nào, trước đó không thấy đau là nhờ vào tác dụng của adrenaline.

Giờ thì không thể cử động được nữa, huấn luyện viên thử chạm nhẹ, thấy sưng tấy nghiêm trọng, chắc chắn xương đã có vấn đề, đang định gọi người hỗ trợ thì Đường Ninh từ phía sau chạy tới.

Trời biết khi Đường Ninh nhìn thấy một đám người lao về phía trước, tim anh như muốn ngừng đập, rồi cứ thế tận mắt chứng kiến Bạch Hiển bị đâm văng và ngã xuống nền bê tông cứng, trong đầu lập tức hiện ra hàng tá khả năng chấn thương, không kịp suy nghĩ gì, anh chỉ biết lao nhanh về phía thiếu niên kia.

"Sao rồi? Không cử động được à?"

Bạch Hiển ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ lo lắng trên gương mặt Đường Ninh, cố gắng chịu đau lắc đầu, "Ừm, có lẽ mắt cá chân cũng gãy rồi, không đi nổi nữa."

Tư thế vai trái của cậu rõ ràng không bình thường, Đường Ninh lập tức cúi người từ bên phải Bạch Hiển, một tay bế hắn lên, "Mọi người tiếp tục đi, tôi đưa cậu ấy đến phòng y tế."

Sức lực của Đường Ninh rất lớn, Bạch Hiển đã biết điều đó từ những lần mạo hiểm trước, bình thường chỉ cần một tay là có thể kéo hắn qua, giờ thì hai tay bế, cực kỳ vững vàng, cảm giác an toàn không thể nhiều hơn được nữa.

Bạch Hiển ôm lấy vai bị thương, ngẩng đầu là thấy cằm góc cạnh của Đường Ninh, còn có yết hầu rõ ràng, lúc nuốt nước bọt còn chuyển động nhẹ, Bạch Hiển theo phản xạ sờ lên cổ mình.

Sau đó cảm thấy lồng ngực bên cạnh rung lên, có tiếng cười phát ra, Bạch Hiển lập tức rụt tay lại, mặt đỏ như lửa đốt.

Đường Ninh suýt thì cười chết mất, tên này được anh bế thì ngoan ngoãn thật, nhưng cứ nhìn anh không chớp mắt, anh cúi đầu khẽ hỏi, "Nhìn cái gì vậy? Đẹp lắm sao? Em cũng đâu phải không có."

Giọng nói trầm thấp vang bên tai, Bạch Hiển......Bạch Hiển chọn cách chui đầu làm đà điểu, quay đầu chôn mặt vào ngực Đường Ninh, giả vờ như không nghe thấy gì.

Thế là lại chọc cho Đường Ninh bật cười lần nữa.

Khi họ vào đến phòng y tế, Đường Ninh đặt Bạch Hiển lên giường y tế, cổ Bạch Hiển từ nãy đến giờ vẫn đỏ bừng.

Bác sĩ sớm đã nhận được tin, nhìn thấy liền tưởng hắn đang chịu đau đớn nên mặt trắng bệch, lập tức bắt đầu kiểm tra toàn thân.

Việc kiểm tra tất nhiên phải cử động cơ thể, khiến Bạch Hiển đau đến nỗi chẳng còn tâm trí nào nghĩ gì khác, chỉ mấy động tác thôi mà mặt hắn đã trắng bệch, đến khi kiểm tra xong, hắn thở phào một hơi, kiệt sức nằm vật ra giường.

-----------------

Lời tác giả:

Hahahahahaha, sự thật chứng minh rằng nghịch ngợm cũng phải có mức độ nha!

-----------------

Truyện được dịch với mục đích phi thương mại và chưa được sự cho phép của tác giả

Chỉ có tại WordPress "kat5110.wordpress.com" và Wattpad "@Kat_5110"

------------HẾT CHƯƠNG 98------------

Đã sửa: 5/3/2025

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me