Dm Editing 1 Doan Du Lich Vo Han Yen Co Hong
Quả nhiên đàn ông nào cũng đều dính chiêu này
____________
"Đội trưởng Vệ, có phải báo tuyết đói bụng không?"Ân Bạch Đào ngồi ở ghế phụ, đây là lần thứ bảy cô nhìn về phía ghế sau qua gương chiếu hậu, cuối cùng không nhịn được nói: "Trong ba lô tôi còn một ít thịt bò khô Tây Tạng...""Nó không đói."Vệ Tuân mỉm cười nói: "Sáng nay nó vừa ăn bánh mì nhỏ kẹp mật ong rồi.""Nhưng mà..."Khóe miệng Ân Bạch Đào giật giật, chưa kể đến chuyện báo tuyết có ăn được bánh mì nhỏ kẹp mật ong hay không, cô không nhịn được lại nhìn Vệ Tuân, do dự lo lắng nói: "Nhưng mà, từ lúc lên xe đến giờ, báo tuyết vẫn luôn cắn tay anh..."Vệ Tuân không để ý nói: "Yên tâm, nó không dùng sức đâu, đang giỡn thôi."Ân Bạch Đào đương nhiên biết báo tuyết sẽ không dùng sức, nhìn vào mối quan hệ thân mật giữa báo tuyết và Vệ Tuân trước đây, cô cũng tin rằng báo tuyết sẽ không làm hại Vệ Tuân.Thực ra, cô muốn hỏi hơn là... Rốt cuộc Vệ Tuân và báo tuyết đã xảy ra chuyện gì? tại sao đột nhiên Vệ Tuân lại lạnh nhạt với báo tuyết như vậy?Nếu không phải báo tuyết là thú hoang, Ân Bạch Đào đã nghi ngờ giữa Vệ Tuân và báo tuyết có vấn đề gì về tình cảm rồi.Nhưng nụ cười của Vệ Tuân khiến Ân Bạch Đào không tiện hỏi tiếp, cô chỉ có thể ngượng ngùng cười hai tiếng, quay đầu nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ."Cắn đủ chưa?"Vệ Tuân cúi đầu nhìn sang bên trái, cậu ngồi ở hàng ghế sau cùng bên phải sát cửa sổ – thực ra là bị báo tuyết ép sát sang bên này, còn tay trái thì đang bị báo tuyết ngậm trong miệng.Bị cắn suốt nửa tiếng, tay Vệ Tuân đã hơi tê. Cậu không tin miệng báo tuyết lại không có ma sát chút nào."Khò khè khò khè——"Báo tuyết cảm thấy Vệ Tuân lại muốn rút tay ra, đe dọa bằng cách cắn mạnh hơn – dù lực cắn của nó giống như mèo con mọc răng chưa đều cắn người, cổ họng nó phát ra tiếng gầm gừ cảnh cáo.Đợi đến khi Vệ Tuân không thử rút tay nữa, nó mới thu hồi ánh mắt, liếm liếm bàn tay đang ngậm trong miệng.Báo tuyết chấp nhất hơn cậu tưởng.Vệ Tuân dựa vào cửa sổ, chán nản nhìn ra bên ngoài, vùng đất hoang vu trống trải. Lúc xuống núi, cậu đã nhìn lại phía sau, thấy báo tuyết không đuổi kịp nên vốn tưởng nó đã bỏ đi – dù sao động vật cũng có tính cách riêng.Ngay cả con mèo Maine Coon tên Bính Bính ở nhà khi bị Vệ Tuân cố ý lơ đi còn giận dỗi hất đồ trên bàn, thì tính tình của một con mãnh thú như báo tuyết lẽ ra phải còn dữ dội hơn.Nhưng Vệ Tuân không ngờ rằng, báo tuyết cuối cùng vẫn đuổi theo lên xe, thậm chí bằng mọi giá phải chen chúc cùng cậu trên chiếc xe việt dã này.Mặc dù hiện tại báo tuyết đang ngậm tay cậu, nhưng Vệ Tuân hiểu rõ báo tuyết không hề có ác ý, nó chỉ đang bất an, phải ngậm một thứ gì đó mới thấy yên tâm. Giống như ngậm lấy cái đuôi của chính nó vậy.Đúng là một con báo tuyết ngoan.Vệ Tuân thầm cảm thán.Đáng tiếc là đã có chủ.Mặc dù có chủ cũng không phải là không thể giành lấy, nhưng thứ nhất Vệ Tuân thích tự nguyện, không muốn làm chuyện cưỡng ép. Thứ hai là cậu nghĩ đến việc mình đã để lộ bao nhiêu bí mật trước mặt báo tuyết... nghĩ thôi đã thấy đau lòng.Đầu tiên là cậu đã hút máu báo tuyết mấy lần, dù hơi thở của ma muỗi không nhất định bị lộ, nhưng An Tuyết Phong chắc chắn sẽ biết Vệ Tuân có thể hút máu, và có nhu cầu về máu.Tiếp theo chính là mật ma ong tinh luyện, không biết báo tuyết có nếm ra vị gì không, nhưng Vệ Tuân nhạy bén nhớ ra lúc đó sau khi ăn mật ma ong, trạng thái của báo tuyết có chút không đúng, dường như trong khoảnh khắc, đã cho cậu một loại cảm giác trí tuệ của con người..Dựa theo suy đoán tình huống xấu nhất, loại trí tuệ con người này từ đâu, thì chắc chắn có liên quan đến vị du khách họ An nào đó.Thực ra tình huống không tệ đến vậy, chủ yếu chỉ là hai điểm trên. Về phần việc dùng tơ nhện leo núi và những thứ tương tự có thể đổ lên đầu Đinh 1, việc đàn trùng đưa vương miện cho cậu ở di tích Tượng Hùng có thể đổ thừa do phần thưởng nhiệm vụ phụ.Danh hiệu Nhà thám hiểm chắc là không giấu được, còn việc là kẻ thống trị ma trùng thì vẫn có thể che giấu. Việc hút máu có thể nói thẳng là do Cáo con bám vào người thiếu dương khí, mà máu báo tuyết thì dương khí dồi dào nhất. Về phần tại sao không dùng răng cắn hút... đó là đặc tính của Cáo con.Chỉ có mật ma ong tinh luyện này, e rằng phải nghĩ cách từ đổ thừa cho chó Đinh.Vệ Tuân vẫn luôn rất bình tĩnh, thậm chí trong lúc suy nghĩ còn dần dần nảy sinh rất nhiều hứng thú. Cậu cảm giác mình đang đánh cờ từ xa với một kẻ mạnh, giống như chơi cờ, lý trí suy nghĩ nên bỏ quân nào, giữ quân nào, xem đối phương có phát giác ra bí mật của mình hay không. Điều này mang lại cho cậu một cảm giác kích thích như đang đi trên dây.Đương nhiên, có khả năng giữa báo tuyết và An Tuyết Phong không có liên hệ quá chặt chẽ, có thể mọi bí mật của Vệ Tuân sẽ không bị An Tuyết Phong biết. Nhưng cậu thích cái cảm giác kích thích như sắp bị bại lộ này, bất cứ chuyện gì cậu cũng muốn nghĩ đến kết quả xấu nhất.Thực ra cũng không có kết quả nào là xấu nhất, nhiều lắm là thân phận hướng dẫn viên bị phát hiện, lấy thân phận Bính 250 gia nhập đội thôi. Nhưng Vệ Tuân là kiểu thích tự tìm khó khăn cho mình.Vệ Tuân lại nhìn về phía báo tuyết, nó nhạy bén dị thường, nó lập tức cảnh giác nhìn lại, ngậm tay Vệ Tuân càng chặt hơn, như thể sợ cậu rút ra.Mày là báo tuyết của An Tuyết Phong...Vệ Tuân khẽ thở dài trong lòng.Nếu nó là An Tuyết Phong thì... Vệ Tuân có thể nảy ra nhiều ý nghĩ đen tối hơn nữa."Xì xụp."Báo tuyết không biết Vệ Tuân đang nghĩ gì trong lòng, chỉ là ánh mắt chăm chú của Vệ Tuân khiến nó cảm thấy vui vẻ. Động vật họ mèo lớn đều rất xảo quyệt, báo tuyết rất biết được một tấc lại muốn tiến một thước, thấy thái độ của Vệ Tuân dường như đã hòa hoãn hơn một chút, nó thử tiến lên cọ cọ, cái đầu to muốn gối lên đùi Vệ Tuân.Lần này Vệ Tuân không đẩy báo tuyết ra.Hai mắt Vệ Tuân hơi khép lại, Tiểu Thúy vừa liên lạc với cậu, nó nóng lòng muốn thử, kể là Thương Nhân Ma Quỷ đối diện lại tung thêm mồi, là khối tinh thạch ma có tỷ lệ và chất lượng đều tốt hơn.Vệ Tuân dặn dò nó cách ngày rồi ăn, câu cá cũng phải biết thả lỏng rồi lại siết chặt, ăn liền một mạch dễ khiến đối phương nghi ngờ.Sắp xếp ổn thỏa cho vua Tiểu Thúy xong, Vệ Tuân lại xem nhắc nhở của nhà trọ. Từ khi rời khỏi chùa Tiểu Lâm, nhắc nhở hoàn thành điểm tham quan đã xuất hiện trong đầu Vệ Tuân. Chỉ là lúc đó trùng hợp với nhiệm vụ đối kháng, sau lại có chuyện của báo tuyết, nên cậu chưa kịp xem kỹ.【Tít tít, nhiệm vụ điểm tham quan thứ hai hoàn thành!】【Khám phá bí ẩn phía Bắc Tây Tạng —— Chùa Tiểu Lâm đang bị lửa lớn thiêu cháy, hoàn thành độ 100%.】【Phần thưởng nhiệm vụ đang phát——】【Bạn nhận được 5000 (điểm tham quan biến dị, hoàn thành 100%, phần thưởng điểm x5)】【Bạn nhận được gạch đá nóng chùa Tiểu Lâm.】【Bạn nhận được phù hộ từ Yungdrung Bön.】【Tên: Gạch đá nóng chùa Tiểu Lâm.】【Phẩm chất: Đặc thù.】【Tác dụng: Bạn có thể giam kẻ địch vào chùa Tiểu Lâm (ảo cảnh) đang cháy rực, thời gian giam giữ dựa theo cấp bậc của bạn, tối đa 24 giờ, tối thiểu một giây, số lần sử dụng 3/3.】【Ghi chú: Gạch không nhất thiết chỉ dùng để ném người! Đương nhiên, gạch sẽ dần nguội lạnh, số lần sử dụng có hạn, nhưng nếu bạn có đủ ngọn lửa để làm gạch bốc cháy, thì nó sẽ là động cơ vĩnh cửu!】【Tên: Phù hộ từ Yungdrung Bön.】【Phẩm chất: Chuyên dụng cho hành trình.】【Tác dụng: Trong những sự việc liên quan đến Yungdrung Bön và các tư tế Bön, bạn sẽ nhận được nhiều may mắn hơn.】【Ghi chú: Bạn đã nhận được phù hộ từ vương quốc Tượng Hùng và Yungdrung Bön, thêm một loại nữa là có thể phong ấn ác ma!】【Bạn là đội trưởng xứng đáng của đoàn du lịch này, được nhà trọ công nhận, thưởng thêm 50% điểm.】Lần này nhận được hai loại khen thưởng đều rất hữu dụng, hơn nữa thích hợp Vệ Tuân. Vệ Tuân đã hoàn toàn thu phục lửa ma. Từ tối hôm qua nhận được gạch đá nóng chùa Tiểu Lâm, Vệ Tuân lập tức bỏ vào bụng Cáo con, làm lửa ma bị bỏng. Đến bây giờ ước chừng đã thiêu đốt bốn tiếng, số lần sử dụng của gạch đã tăng lên thành 5/5.Nhưng sau đó Vệ Tuân đã được lửa ma nhắc nhở, nói khối gạch này đã bị đốt đến cực hạn, nếu tiếp tục thiêu đốt nữa e là sẽ vỡ ngay.Vệ Tuân hiểu rõ, nhà trọ khen thưởng vật phẩm này hiển nhiên không tính đến việc du khách có thể thu phục lửa ma. Dù có thật sự thu phục được, số lần sử dụng của viên gạch cũng sẽ có giới hạn, vì nó không có thời gian cooldown, có thể sử dụng liên tục.Nếu Vệ Tuân thật sự có thể thiêu đốt ra cả trăm lần, thì thật sự là đáng sợ.Về phần phần thưởng thứ hai, Vệ Tuân nhạy bén nhận ra khác biệt. Phù hộ của vương quốc Tượng Hùng đến phù hộ từ Yungdrung Bön, ghi chú của nhà trọ đã có sự thay đổi rất rõ ràng. Trước đây khi cậu hoàn thành di tích Tượng Hùng và nhận được phù hộ từ vương quốc Tượng Hùng, ghi chú của nhà trọ là 【thật sự hữu dụng sao?】, hiện tại lại là 【thêm một loại nữa là có thể phong ấn ác ma】.Hiển nhiên, dưới nhiều yếu tố ảnh hưởng, hành trình lần này đã trở nên khác biệt.Từ khi bắt đầu di tích Tượng Hùng, Vệ Tuân cần chó Đinh mới có thể gỡ phong ấn độ khó. Khi đến di tích chùa Tiểu Lâm, có sự phân biệt giữa 'chùa Tiểu Lâm ban ngày' dành cho du khách thông thường và 'chùa Tiểu Lâm ban đêm biến dị' dành cho Vệ Tuân, nhà trọ đã dần nới lỏng độ khó đối với cậu.Mà đến điểm tham quan thứ ba, có Thác Soa Lạt ma ở đó, Vệ Tuân chắc chắn có cơ hội rất lớn để có thể đối diện với nguyên thân ác ma Khyabpa Lagring.Thậm chí trên đường đi cũng có khả năng sẽ gặp phải ác ma chuyển kiếp.Dẫu vậy, Giang Hoành Quang và các thành viên trong đoàn cũng không phải là những người tầm thường. Lần này họ tham gia điểm tham quan biến dị thứ hai, tuy không hoàn toàn như Vệ Tuân, nhưng cũng nhận được rất nhiều lợi ích bất ngờ.Ưu điểm lớn nhất của du khách cũ là biết chừng mực, hiểu rõ thực lực của bản thân. Sau khi thấy Vệ Tuân nhận được nhiều lợi ích, lại biết được trên đường đi có khả năng sẽ gặp cản trở của thế lực ác ma thần quái, mọi người đều lo lắng cho Vệ Tuân.Các du khách hiểu rõ rằng ác ma nếu muốn nhắm vào thì chắc chắn cũng là nhắm vào Vệ Tuân, họ nhiều lắm cũng chỉ bị ảnh hưởng chút ít. Đây vừa lúc cũng là một cơ hội rèn luyện của họ. Sau khi hành trình này kết thúc, với thực lực hiện tại của các du khách cũ, những hành trình nguy hiểm mà họ sắp tham gia trong tương lai chắc chắn sẽ có đủ loại nguy hiểm thần quái.Ân Bạch Đào và những người khác càng phải nỗ lực chiến đấu trong hành trình tiếp theo. Họ rất có khả năng sẽ gặp phải các hướng dẫn viên hung ác, và cả các du khách cũ lạnh lùng ích kỷ. Nếu không tranh thủ rèn luyện năng lực của mình ngay bây giờ khi bầu không khí trong đội còn tốt, thì sau này sẽ muộn mất.Hiện tại, xe của Vệ Tuân đi đầu, trên xe có Giang Hoành Quang, Ân Bạch Đào, Vệ Tuân, báo tuyết và Thác Soa Lạt ma. Nếu chẳng may gặp phải ác ma tập kích, họ sẽ là những người chịu nhiều nguy hiểm nhất, đồng thời đây cũng là cơ hội rèn luyện tốt nhất.Ân Bạch Đào vốn nên ngồi ở phía sau xe, nhưng trong cuộc trò chuyện trước đó, Vệ Tuân biết được danh hiệu 【Tâm lý không đáng tin】 của cô không chỉ nhắm vào con người, mà còn có tác dụng với tất cả sinh vật có cảm xúc.Trước khi lên xe, Ân Bạch Đào đã bị cái giọng điệu văng vẳng không ngừng bên tai 【Nhìn tôi này! Nhìn tôi này! Mau nhìn đi, tôi ở đây. Nhìn tôi đi mà huhu】 làm cho phát điên, cuối cùng không nhịn được mà hỏi là ai muốn nhìn!Kết quả mọi người đều nhìn nhau, mặt đầy nghi hoặc.Sau đó mọi người cùng nhau cẩn thận tìm hiểu, rồi dở khóc dở cười phát hiện - là tiếng lòng của con báo tuyết trông siêu hung dữ kia, vẫn luôn âm thầm trừng mắt Vệ Tuân.Cũng bởi vậy, Ân Bạch Đào xác nhận danh hiệu của cô không chỉ có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng người khác khi cảm xúc của họ đặc biệt mãnh liệt, mà còn có tác dụng với động vật.Vệ Tuân thì cho rằng danh hiệu của cô có tác dụng với tất cả những thứ có cảm xúc, mà ác ma hay quỷ quái lại là những thứ có cảm xúc mãnh liệt và cố chấp nhất, phạm vi tác dụng danh hiệu của Ân Bạch Đào là 50 mét. Nếu cô thật sự có thể nhận thức được sự tiếp cận của ác ma và oán quỷ trong phạm vi 50 mét trước, thì rất hữu dụng.Bởi vậy, Vệ Tuân cho cô cơ hội lên xe này, vừa là cơ hội, vừa là nguy hiểm, nhưng Ân Bạch Đào kiên quyết đồng ý. Cô là một người phụ nữ có ý chí vô cùng kiên định, điều này khiến Vệ Tuân nhớ đến Miêu Phương Phỉ."Chít chít!"Cáo con nghênh ngang bò ra từ trong túi Vệ Tuân, nằm ở bên cổ cậu. Nó lòng dạ hẹp hòi, hay thù dai, vẫn còn nhớ chuyện báo tuyết độc chiếm, lúc này chính là dương dương tự đắc, nằm bò trên vai Vệ Tuân chi chít cười nhạo báo tuyết.Nhưng báo tuyết không hề tuyên bố chủ quyền hay tỏ ra hung dữ với Cáo con, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn, mà chỉ hạ thấp người, cọ vào đùi Vệ Tuân, phát ra một tràng tiếng rừ rừ buồn bã. Đôi mắt xám lam từ phía dưới ngước lên, chăm chú nhìn Vệ Tuân. Sau đó nó "ngao" một tiếng, chiếc đuôi dài rũ xuống một cách mất mát, che lên đôi mắt... Một loạt hành động này khiến Cáo con cũng phải kinh ngạc.Nó, nó đang giả vờ đáng thương sao??Chẳng lẽ nó cho rằng chủ nhân sẽ dính chiêu này hả...... Chít chít!Cáo con "tạch" một tiếng quay đầu lại nhìn Vệ Tuân, kinh ngạc phát hiện Vệ Tuân thật sự đang nhìn báo tuyết, nhìn ánh mắt cậu chăm chú, khóe miệng hơi mím lại, Cáo con lấy hết tất cả hiểu biết của hồ ly tinh về con người mà thề, Vệ Tuân đang mềm lòng!Haizz, quả nhiên đàn ông nào cũng đều dính chiêu này!Con báo tuyết này cũng thật biết nhõng nhẽo!Nghĩ đến hình ảnh báo tuyết tàn sát quái vật mạnh mẽ uy hùng trong ký ức, rồi lại nhìn dáng vẻ bất an lấy lòng hiện tại của nó, tim Vệ Tuân thực sự có chút lay động."Haizz."Vệ Tuân dùng tay không bị cắn xoa đầu báo tuyết, rồi lại gãi cằm nó. Thấy báo tuyết thích ý nheo mắt, ngẩng cằm lên, Vệ Tuân lầm bầm:"Biết làm nũng như vậy..."Mày cũng làm nũng với An Tuyết Phong như vậy sao?"Xì xì ——"Báo tuyết thực sự cảm nhận được thái độ mềm mỏng của Vệ Tuân, rất nhanh nó đã đè hơn nửa thân mình lên người Vệ Tuân, đầu cọ vào cổ cậu, tiếng ngáy trầm thấp như sấm rền, dường như đang oán trách sự lạnh nhạt vô tình vừa rồi của cậu.Ở nơi Vệ Tuân không nhìn thấy, báo tuyết liếc Cáo con một cái, ánh mắt hung ác đầy địch ý trong đôi mắt xám lam khiến Cáo con run lẩy bẩy. Bên ngoài Cáo con ra vẻ rất biết điều chui tọt vào túi áo Vệ Tuân, nhưng lòng thì hùng hổ mắng thầm.Báo ly tinh, con mẹ nó đồ con báo ly tinh!"Không ngờ đường đi lại thuận lợi như vậy."11 giờ tối, đoàn xe dừng lại trên vùng hoang dã cao nguyên, nghỉ ngơi và chỉnh đốn lần cuối. Từ 7 giờ rưỡi sáng đến giờ, xe đã chạy cả ngày, các du khách cũ thì không sao, nhưng trừ Từ Dương ra, thì Phỉ Nhạc Chí và Ân Bạch Đào đều thay phiên lái xe, mỗi người lái ít nhất năm tiếng, cả hai tiêu hao thể lực không nhỏ.Sau khi nghỉ ngơi, họ sẽ phải chạy thêm bốn tiếng nữa, cho đến 3 giờ sáng thì đến khu cắm trại ở Sắc Lâm Thác."Hư!"Quý Hồng Thải đang uống nước bên cạnh Phỉ Nhạc Chí suýt chút nữa phun ra, vội vàng bịt miệng Phỉ Nhạc Chí lại."Khụ khụ khụ, loại lời này không được nói, biết chưa!"Quý Hồng Thải dùng sức quá mạnh bịt miệng khiến Phỉ Nhạc Chí suýt ngạt thở, cậu ta vội vàng gật đầu lia lịa mới hô hấp lại bình thường được."Hồng Thải nói rất đúng, đây không phải là huyền học gì hết."Phòng Vũ Hàng ngậm một ngụm nước trong miệng, chậm rãi nuốt xuống để làm ẩm cổ họng. Suốt chặng đường đi đến giờ, họ phải tính toán cẩn thận từng chút đồ ăn, nước uống và nhiên liệu, tuyệt đối không thể lãng phí."Sắp đến 'một phần ba cuối cùng' rồi."Giang Hoành Quang không ăn gì, chỉ nhai một viên kẹo cao su, hắn cảnh giác nhìn xung quanh. Không ai được cách xa đoàn xe, ngay cả đi vệ sinh cũng giải quyết ở rất gần đó.Một phần ba cuối cùng là ngôn ngữ nghề nghiệp mà các du khách cũ thường dùng, chỉ 'đến một phần ba cuối cùng của lộ trình đến điểm tham quan' - là đoạn đường nguy hiểm nhất, thuận lợi ở phía trước không tính, chỉ khi đi qua giai đoạn này mới có thể thở phào nhẹ nhõm."Tất cả lên xe."Đột nhiên Vệ Tuân - người vốn đang ở trên xe việt dã lại bước ra ngoài, ra lệnh ngắn gọn.Không cần hỏi, tất cả du khách lập tức lên xe, từng chiếc xe việt dã khởi động máy, sẵn sàng lăn bánh."Đội trưởng Vệ nhanh lên!"Tim Ân Bạch Đào đập dồn dập như trống đánh. Bóng tối có thể khuếch đại nỗi sợ hãi, dù cô dũng cảm cỡ nào cũng không khỏi run rẩy trong lòng, theo bản năng muốn tìm kiếm bóng dáng Vệ Tuân để cảm thấy an toàn hơn. Nhưng khi quay đầu lại, cô kinh hãi phát hiện—Vệ Tuân vẫn chưa lên xe, cậu vẫn còn ở đó!'Ngon quá ngon quá ngon quá ngon quá ngon quá ———'Đây là âm thanh gì?!Tim Ân Bạch Đào lỡ một nhịp, tia hoảng sợ đọng lại trong đáy mắt cô. Cả người cô không thể ngừng run rẩy, cô từ từ cúi đầu xuống.Cô nghe thấy tiếng lòng của thứ gì đó, từ dưới mặt đất!Không, không phải một, mà là năm, mười, một trăm... Không, không ngừng lại, rất nhiều! Dưới lòng đất có vô số. Cô có thể cảm nhận được sự tham lam và ác ý nồng đậm đến nghẹt thở. Sâu trong lòng đất, vô số quái vật đang nhanh chóng tiếp cận họ, coi họ như thức ăn!"Trốn..."Ân Bạch Đào run giọng nói, cô dốc hết sức lực, tưởng rằng giọng mình rất lớn, nhưng thực ra lại nhỏ như tiếng muỗi kêu."Chạy mau...""Sao đội trưởng Vệ lại đứng im?"Giang Hoành Quang ở vị trí lái xe lại đang nhìn Vệ Tuân, thấy cậu đứng ở đất hoang, không nhúc nhích, Giang Hoành Quang thấy kì lạ.Không phải Vệ Tuân bất động, mà cậu đang tập trung để cảm nhận hướng đi của bọ rùa máu. Trước đây khi ở chùa Tiểu Lâm, Vệ Tuân đã phát hiện có chút dị tượng trên người bọ rùa máu, nhưng sau đó cậu cẩn thận quan sát thì nhận ra, ngoại trừ thỉnh thoảng có thể nghe được một tiếng "phốc" thong thả từ chỗ bọ rùa máu, thì giữa cậu và nó dường như có thêm một chút liên kết mơ hồ nào đó, nhưng không có biến hóa nào khác.Nhưng lần này Vệ Tuân cảm nhận rõ bọ rùa máu truyền đến cảm xúc "kích động" "khát vọng", tiếng "phốc phốc" quả thực dày đặc như tiếng súng máy quét.Bọ rùa máu khát khao điều gì? Chắc chắn là xác chết rồi! Nó kích động như vậy, e là có một lượng lớn thi thể đang tiếp cận, vì thế Vệ Tuân mới bảo những người khác lên xe.Mà sau khi xuống xe, Vệ Tuân vừa động ý niệm, một hạt mè đỏ từ bóng đêm rơi xuống cỏ dại.Vệ Tuân có thể cảm nhận được bọ rùa máu đang nôn nóng, nếu lại ngăn cản, e là nó sẽ phản phệ mạnh thoát khỏi sự khống chế của cậu. Một khi đã như vậy, Vệ Tuân dứt khoát thả nó ra ngoài ăn, có Tuyết Phong đang cảnh giác canh giữ bên cạnh cậu. Thực ra sau khi biết nó là báo tuyết của An Tuyết Phong, Vệ Tuân càng cư xử không kiêng nể.Vệ Tuân cũng không lo bọ rùa máu mất tích. Bởi vì dựa vào việc cậu không ngừng kiên trì cho nó ăn máu, dựa vào mối liên kết mong manh giữa cậu và nó, cậu đã có thể cưỡng chế thu nó vào quả cầu ma trùng rồi.Uống nhiều máu như vậy, bọ rùa máu làm sao còn đói được?Vệ Tuân hoàn toàn không cảm thấy việc cậu biến thân thể lạt ma thành kim cương, đối với bọ rùa máu rốt cuộc quá mức đến mức nào. Chỉ là Vệ Tuân vô cùng tò mò, cậu lớn tiếng nói với các du khách: "Mấy người đi trước đi, để lại cho tôi một chiếc xe là được!""Được!""Chúng ta sang xe của bọn Hồng Thải."Giang Hoành Quang nhanh chóng tháo dây an toàn, kêu Ân Bạch Đào xuống xe. Chú ý thấy sắc mặt Ân Bạch Đào trắng bệch khác thường, mắt hắn ta chợt lóe, quát lên: "Bạch Đào, Bạch Đào? Cô sao vậy?""Không thể ăn...""Hả?"Hai mắt Ân Bạch Đào vô thần, ngực phập phồng dữ dội, thở hổn hển mấy hơi dài, miễn cưỡng nói: "Chúng nó nói, không thể ăn..."Giang Hoành Quang: ?____________
Tác giả có lời muốn nói:
Đàn xác chết ngầm 【điên cuồng ngoi lên】: Ăn ngon ăn ngon ăn ngon (con người) ăn ngon ăn ngonVệ Tuân thả ra bọ rùa máu raĐàn xác chết ngầm 【điên cuồng lặn xuống】: Không thể ăn không thể ăn (chúng ta) không thể ăn không thể ănBọ rùa máu rưng rưng nước mắt ăn mấy trăm tô lớn: Không thể ănBạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me