ĐM | Kẻ tồi tệ bỗng được cả thiên hạ say mê
Vào vai gã trai quê kẹt xỉ vô đối (51)
Chương 51.Editor: hatrang.
⭒°. ݁✮
Vừa về đến nhà, Sầm Úc đã kể ngay cho Ngu Sân Ngọc chuyện cậu chuẩn bị tham gia show thực tế.Nghe xong, vẻ mặt y vẫn không suy suyển chút nào, thậm chí còn ánh lên chút ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ: “Vậy là em sắp được thấy anh trên tivi rồi ạ?”“…Chắc là thế.” Sầm Úc cũng không rõ lắm.Song điều khiến cậu phân vân hơn cả là thái độ của Ngu Sân Ngọc.Dù trước đó y chưa từng nói thẳng, nhưng nhìn vào cách đối phương phản ứng thì có vẻ cũng chẳng muốn cậu đi show cho lắm. Cớ sao giờ lại đột ngột đổi ý nhanh đến thế?Nghĩ tới đó, cậu bèn hỏi trực tiếp luôn.Ngu Sân Ngọc đang từ tốn mở vali, y vừa soạn đồ ra vừa mỉm cười đáp lại: “Chắc tiền cát-sê show ấy cũng không tệ đâu anh nhỉ?”“…Ừ, tạm ổn.” Sầm Úc thoáng nhớ lại mấy con số Tang Thiên Sơn từng cho cậu xem hôm trước.“Vậy thì chúng mình có thể dọn sang một chỗ ở mới rồi.” Sau khi xếp gọn ghẽ đồ đạc xong xuôi, Ngu Sân Ngọc chậm rãi bước đến bên cậu.Sầm Úc đang ngồi trên ghế sofa. Thấy y tiến lại gần, cậu cũng chẳng mảy may đề phòng. Hay nói đúng hơn là, trong thâm tâm cậu, đối phương trước giờ vẫn luôn là một người dịu dàng hết sức vô hại, tuyệt đối không có bất cứ khả năng gây nguy hiểm nào.Ngu Sân Ngọc khom người xuống, một tay chống nhẹ lên đầu gối Sầm Úc, tay kia đặt lên thành sofa ngay bên cạnh: “Đến lúc đó, mình chuyển đi nơi khác sống nha anh?”“…Ừ.”Sầm Úc hứa suông. Cậu biết thừa rằng mình sớm muộn gì cũng sẽ rời khỏi thế giới này, và cũng quá rõ cái kết cục chẳng mấy tốt đẹp của Sầm Úc trong truyện gốc.Nhìn Ngu Sân Ngọc đang đắm đuối quyến luyến đối diện với mình, cậu lại chỉ mong sao y ghét cậu nhiều thêm một chút.“Anh muốn đi đâu ạ?” Ngu Sân Ngọc dứt khoát ngồi thụp xuống ngay trước mặt Sầm Úc, ngước mắt lên.“Không biết.” Sầm Úc chịu, cậu đúng là chẳng biết thật.Lúc này, Ngu Sân Ngọc trông hệt như một chú chó to xác hiền lành, cứ thế gác đầu lên trên đùi Sầm Úc.Cậu bèn tiện tay xoa rối tóc y: “Vậy để lúc đó tính sau.”Nụ cười ngọt ngào chứa chan bao niềm mong đợi lại lần nữa nở rộ trên mặt Ngu Sân Ngọc. Đôi mắt nâu thấp thoáng sắc xanh lá hướng về phía cậu: “Đến một nơi chỉ có riêng hai chúng mình thôi, được không anh?”Sầm Úc khẽ gật đầu. Đúng lúc này, điện thoại cậu lại báo có tin nhắn mới từ Tang Thiên Sơn, hỏi về địa điểm gặp mặt để ký hợp đồng và bàn bạc cụ thể… Ngu Sân Ngọc vẫn giữ nguyên nụ cười có phần giả tạo trên môi, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại Sầm Úc, chẳng hề có ý định che giấu việc mình đang trắng trợn đọc trộm tin nhắn của cậu.“Hay là đến nhà mình đi anh?” Ngu Sân Ngọc nói: “Bên ngoài chả phải lúc nào cũng toàn paparazzi sao?”“Ở nhà là tiện nhất rồi còn gì.”⭒°. ݁✮
Tang Thiên Sơn thật sự chẳng thể ngờ mình lại mò đến nhà Sầm Úc. Ai chứ cái thằng cha Ngu Sân Ngọc dở hơi đó lúc nào mà không muốn băm hắn ra thành trăm mảnh?Thậm chí, ngay cả việc Sầm Úc đồng ý cũng đủ khiến hắn thấy hơi khó tin.Hắn đổi một chiếc xe khác, rồi lái đến dưới nhà cậu – dĩ nhiên, lần này quản lý cũng đi cùng. Hai người cùng bấm chuông cửa. Tang Thiên Sơn vừa định nặn ra một nụ cười tươi thì thấy người mở cửa là Ngu Sân Ngọc, mặt hắn tức khắc đông cứng lại: “Là cậu à?”“Chứ còn ai vào đây nữa ạ.” Y đáp bằng tông giọng nhỏ nhẹ hết mức: “Em với anh Úc ở chung nhà đó giờ mà.”Tay quản lý đứng cạnh không ngờ người mở cửa lại là một cậu thanh niên xinh trai ngời ngời với những đường nét lai Tây rõ rệt đến thế. Anh ta ngạc nhiên liếc sang Tang Thiên Sơn, rồi lại quay qua đánh giá Ngu Sân Ngọc, máu nghề trong lòng đã bắt đầu sục sôi, chỉ muốn mau mau cuỗm người này về công ty cho bằng được.Tang Thiên Sơn hừ một tiếng, không nói năng gì.Ngu Sân Ngọc thì vẫn dịu dàng mỉm cười.Sầm Úc cố tình để Ngu Sân Ngọc ra mở cửa, cốt là để hai vị nhân vật chính này có thêm cơ hội tiếp xúc với nhau. Thấy Tang Thiên Sơn đến rồi, cậu mới ló đầu ra từ sau lưng Ngu Sân Ngọc: “Cậu tới rồi à.”Tang Thiên Sơn giờ mới nở nụ cười thật sự chân thành: “Ừm, tiện thể bàn luôn chuyện đi show.”Hai người thay dép xong xuôi rồi vào phòng khách. Ngu Sân Ngọc đã chuẩn bị sẵn trà nước với chút đồ ăn nhẹ từ trước, mang ra mời Tang Thiên Sơn và quản lý của hắn ta. Tay quản lý cảm ơn, nhấp ngay một ngụm trà: “Thơm quá.” Dứt lời, anh ta liền đưa danh thiếp cho Sầm Úc và Ngu Sân Ngọc, đoạn tự giới thiệu qua loa về bản thân.Tang Thiên Sơn chỉ liếc qua chén trà trước mặt, tuyệt nhiên không có ý định uống thử một ngụm nào – nói đùa chắc, trời mới biết Ngu Sân Ngọc đã bỏ thứ gì vào đấy.Người quản lý mở lời trước, chủ yếu nói qua về quy trình của show thực tế này…Thực ra thì cũng đơn giản thôi, đại khái là một ngôi sao hạng A sẽ dắt theo một người bạn thân ngoài ngành của mình cùng đi du lịch nghỉ dưỡng. Định hướng chính của chương trình là một show giải trí nhẹ nhàng, tiết tấu chậm rãi, mục đích là để khán giả thấy được một khía cạnh hoàn toàn khác của các minh tinh khi họ tương tác với bạn bè thân thiết bình thường. Đối với trường hợp của Tang Thiên Sơn, đây chính là cơ hội để dẹp tan tin đồn hắn không có bạn (giờ thì phải cộng thêm cả vụ “anh dâu” nữa).“Đây là địa điểm ghi hình tập đầu mà bên chương trình đưa ra.” Quản lý đưa bản kế hoạch đã in sẵn cho Sầm Úc xem trước.Cậu liếc thoáng qua, thấy ngay điểm đến đầu tiên là một hòn đảo nào đó – đúng y như những gì đã được viết trong truyện gốc. Chứ còn gì nữa, mấy cái chỗ này chả phải là thiên đường để các nhân vật trong tiểu thuyết, phim ảnh hay show giải trí tha hồ mà thả hint, thoải mái đụng chạm da thịt hay sao, haha.Nhìn chung thì toàn bộ quy trình cũng na ná như những gì được miêu tả trong truyện gốc, mỗi người sẽ xuất phát từ nhà riêng của mình, sau đó tất cả sẽ tập trung tại sân bay… Thấy vậy, Sầm Úc quay sang Ngu Sân Ngọc ngồi cạnh: “Có nhất thiết phải quay cảnh ở nhà không?”Bởi lẽ, theo như tình tiết gốc, lúc này Ngu Sân Ngọc đã chia tay Sầm Úc từ lâu rồi. Y sống một mình trong căn hộ rộng thênh thang, nên dĩ nhiên sẽ chẳng có bất kỳ người nào khác xuất hiện trong cảnh quay đó cả.Nhưng vấn đề là bây giờ cậu vẫn đang ở chung với Ngu Sân Ngọc…“Cảnh này thì bắt buộc phải quay.” Quản lý đành cắn răng đáp.Tang Thiên Sơn cau mày, vừa định nói Sầm Úc: “Cậu qua nhà tôi ở là được chứ gì”, thì Ngu Sân Ngọc đã nhanh miệng hơn: “Cứ coi như em chỉ là bạn cùng thuê nhà với anh thôi, được không ạ?”Y nói với vẻ hết sức thấu tình đạt lý: “Vả lại, đồng nghiệp ở công ty cũng biết anh đang ở ghép mà.”Sầm Úc gật đầu, công nhận là đúng như thế thật. Chỉ có cách này thì mới tạo được “fame” cho Ngu Sân Ngọc về sau. Y đã không ngại lên hình thì còn gì bằng!Tang Thiên Sơn thầm cau mày. Hắn liếc sang Ngu Sân Ngọc, nhưng lại thấy y hoàn toàn chẳng thèm đoái hoài gì đến mình, chỉ chăm chú cùng Sầm Úc xem bản kế hoạch chương trình.“À phải rồi, đến lúc đó mọi người sẽ được sắp xếp chỗ ở thế nào ạ?” Ngu Sân Ngọc đột nhiên lên tiếng hỏi.“Chắc là vẫn phải ở ghép thôi.” Quản lý đáp. Dù gì thì điểm câu view chính của show này vốn là màn kết hợp giữa ngôi sao và bạn thân “dân thường” mà.“Thế nếu có bạn khác giới thì sao ạ?” Ngu Sân Ngọc cười hỏi.“…Cái này…” Tay quản lý hơi ấp a ấp úng.Trong show đúng là có một cặp bạn thân khác giới. Theo như ý của đạo diễn, dĩ nhiên là những người cùng giới tính sẽ được xếp chung với nhau, có khi còn dựa vào kết quả bốc thăm may rủi cũng nên.“Đến đó sẽ bốc thăm.” Tang Thiên Sơn nói: “Chương trình sẽ tổ chức một trò chơi, người nào thắng thì được quyền chọn bạn cùng phòng.”“Số còn lại phải bốc thăm hết, chia theo giới tính.” Hắn nhìn thẳng vào Ngu Sân Ngọc: “Cậu vừa lòng chưa?”Ngu Sân Ngọc cũng chẳng nói là mình hài lòng hay không, y chỉ khẽ mỉm cười: “Vậy thì xem ra, đến lúc đó phải coi ai bản lĩnh hơn ai rồi.”Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me