Dm Np Tra Xanh Nho
Sau khi đưa Lan Khởi về nhà, Lan Khởi đứng ở dưới lầu chào tạm biệt Cố Bân Dương, lần nữa nói cảm ơn: “Thực sự cảm ơn anh, Cảm ơn anh đã chịu tin tưởng em mà không phải là Khương Úy.”Cố Bân Dương tháo mắt kính xuống, cúi đầu nhẹ nhàng lau bụi trên tròng kính, cố gắng bình tĩnh nói: “Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, cho dù cậu là tên lừa đảo thì cũng có lúc sẽ nói thật. Tuy rằng phần lớn thời gian tôi đều không phân biệt được, nhưng chuyện như vậy nếu như tôi không lựa chọn tin tưởng, hơn nữa nó tình cờ là sự thật, thì tôi cả đời sẽ sống trong sự cắn rứt lương tâm.”Đôi mắt Lan Khởi trở lên u ám: “Lý do chỉ là như vậy thôi sao?”“Đúng.” Cố Bân Dương nói: “Về nghỉ ngơi sớm đi, tôi đi trước.”Anh vừa mới xoay người thì tay đã bị Lan Khởi kéo lấy, anh nhẹ nhàng giãy giụa nhưng không thoát ra được, ngay giây sau Lan Khởi liền vòng tới trước mặt anh, lớn mật vòng tay qua cổ anh rồi hôn anh.Cố Bân Dương bị ép cúi đầu, trước đó vẫn còn có thể kiềm chế không đáp lại, nhưng khi Lan Khởi lặng lẽ mở mắt, Cố Bân Dương nhìn thấy ánh mắt thận trọng dè dặt của cậu, thì trong lòng bỗng nhiên bị khuấy động.Anh bỗng nhiên nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Lan Khởi.Lần đó anh đi tới nhà Vu Thư Hạc tìm sách, đúng lúc vô tình bắt gặp ánh mắt của Lan Khởi qua kẽ hở giữa giá sách, Cố Bân Dương chưa từng gặp thiếu niên nào trong sáng sạch sẽ như vậy, ánh mắt giống như nai con giữa núi, toát lên vẻ ngây thơ chưa hiểu sự đời, vừa khiến người ta thương xót, vừa khiến người khác khi nói chuyện với cậu cũng không dám lớn tiếng, sợ làm cậu giật mình.Chờ sau khi Lan Khởi rời đi, Cố Bân Dương liền hỏi Vu Thư Hạc: "Người vừa rồi là ai vậy?"Vu Thư Hạc rất coi thường Lan Khởi, xì nói: “Không quan trọng, con trai của một con đĩ, đĩ nhỏ.”Cố Bân Dương nghe hắn nói lời thô tục, theo bản năng cau mày: “Đừng nói lời khó nghe như thế, em ấy làm gì với cậu mà cậu phải nói em ấy như vậy?”“Vừa mới gặp đã che chở anh ta như thế, anh để ý anh ta sao?” Vu Thư Hạc cười lạnh nói: “Tôi khuyên anh đừng rung động với anh ta, tôi là anh ta là con đĩ nhỏ không sai chút nào đâu. Anh ta thích nhất là quyến rũ đàn ông, làm cho đàn ông vì anh ta mà đánh nhau đến chết đi sống lại, bản thân thì ở bên cạnh xem kịch vui, không cho bất kì lời hứa nào, trách nhiệm nào cũng không gánh. Chẳng lẽ anh cũng muốn trở thành một trong số đó? Nếu vậy thì quá nực cười rồi.Lúc đó Cố Bân Dương vẫn chưa để lời nói của Vu Thư Hạc trong lòng, nhưng bây giờ nhớ lại, gạt bỏ những lời định kiến khó nghe thì mấy câu còn lại đúng là rất hợp lý.Cũng là vào lúc bác sĩ tâm lý đang giúp Cố Bân Dương khai thông, Cố Bân Dương mới phát hiện bản thân không biết từ lúc nào đã bị Lan Khởi nắm chặt trong lòng bàn tay.Anh vì Lan Khởi mà tranh giành tình cảm, đánh nhau đến chết đi sống lại với mấy tên đàn ông khác, nhưng Lan khởi lại chỉ sống chết mặc bây.Nhưng cho dù tâm lý của Cố Bân Dương có tỉnh táo thế nào, thì khi rơi vào lưới tình anh cũng không thể chống cự được, giờ khắc này khi đối mặt với ánh mắt yếu đuối của Lan Khởi, anh chỉ do dự mấy giây rồi ghìm chặt gáy Lan Khởi, hôn sâu hơn. Bọn họ liếm cắn đầu lưỡi của đối phương, động tác rất kịch liệt, thậm chí ngay cả răng cũng va vào nhau, quả thực còn ngây ngô hơn cả học sinh cấp ba mới bắt đầu yêu đương.Bọn họ ôm hôn dưới hoàng hôn, ánh chiều tà lơ lửng phía sau bọn họ, tỏa sáng rực rỡ.“Anh cũng vẫn thích em có đúng không?”Khi bị Cố Bân Dương đè xuống giường, Lan Khởi vẫn còn nghi ngờ hỏi anh, nhưng Cố Bân Dương chỉ kiêu kỳ gật gật đầu, rồi ấn xương bả vai yếu đuối của cậu xuống, cưỡng ép cậu nằm sấp lại: “Đừng nhúc nhích, tôi sẽ tiến vào nhẹ nhàng.”Mông của Lan Khởi sưng đỏ đáng thương, vừa tê vừa đau, hôm nay Cố Bân Dương lại săn sóc một cách kỳ lạ, nhất quyết muốn làm.Chờ đến khi vật cứng như sắt của anh tiến vào một nửa, Lan Khởi liền khóc thở không ra hơi, bắp đùi đau đến không ngừng co giật, nhanh chóng cầu xin tha thứ: “Đừng mà, chồng ơi, em đau quá không thể tiếp tục nữa đâu, lần sau làm tiếp có được không?”Cố Bân Dương thực ra cũng cố nhịn rất vất vả, nhưng tiếng khóc của Lan Khởi khiến anh không thể không bận tâm, dùng hết khả năng tự chủ của đời này, mới miễn cưỡng rút vật đó ra khỏi đời vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng kia, gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi lên.Anh nhẹ nhàng chạm vào mặt Lan Khởi, sau đó thu từng ngón tay lại, quay người muốn đi vào phòng vệ sinh.Lan Khởi còn tưởng rằng anh muốn rời đi, lập tức ôm lấy eo anh: “Anh đừng đi mà.”Cố Bân Dương vừa định nói tôi không đi, thì Lan Khởi đã cúi đầu ngậm lấy vật đang phấn chấn dâng trào của anh, Cố Bân Dương nắm nay tóc cậu muốn kéo cậu ra, nhưng Lan Khởi lại không quan tâm, chỉ muốn nuốt sâu vào.Trên mặt của Cố Bân Dương lộ ra vẻ vừa đau đớn vừa sung sướng, giống như vị thần đã sa vào chốn trần gian.Tay anh đặt trên ót Lan Khởi, trong lòng không muốn làm nhục Lan Khởi nhưng vẫn không nhịn được tăng thêm lực đạo, để Lan Khởi nuốt sâu hơn. Ỷ vào lúc này Lan Khởi không nhìn thấy anh, ánh mắt của anh trở nên trắng trợn không kiêng gì, tràn ngập mê loạn, dáng vẻ ấy vừa không dịu dàng cũng chẳng kiềm chế, lưu lại trong sắc trời đang tối dần, không ai có thể nhìn thấy.“Lần trước cậu cũng ngậm cho Diêu Khâm như thế này sao?” Cố Bân Dương thấp giọng nói: “Kỹ năng rất nhuần nhuyễn.”Lan Khởi như bị chọt trúng điểm yếu, động tác hơi dừng lại, nhưng vẫn tiếp tục nuốt xuống, chỉ là rõ ràng rất khổ sở, xương bả vai nhô lên theo hơi thở phập phồng như cánh bướm đang phe phẩy, xương sống giống như cây cột ngọc đi từ đốt xương cụt mới lún vào khe mông, chỉ có điều mông đang bị sưng đỏ đấy, thực sự khiến người khác thương cảm.Một lát sau, Cố Bân Dương mới xin lỗi vì câu nói vừa nãy không kìm được: “Xin lỗi.”Anh bắn vào trong miệng Lan Khởi, chờ sau khi Lan Khởi nuốt xuống thì lật người cậu lại, cúi người hôn mông của cậu, đầu lưỡi ướt át để lại vệt nước giống như rắn trườn bò, lãnh lẽo, một lát sau chỗ đó liền nóng lên.Lan Khởi không nhịn được rít gào thành tiếng, che miệng, nước mắt lã chả nhìn Cố Bân Dương.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me