TruyenFull.Me

[ĐN Vampire Knight] Sau khi bị tàn bạo thú nhân nhặt được

❀ Chương 31: nỗi lòng

peonyaki

Zero cùng quản gia trò chuyện được một lúc thì nhóm Kaname cũng tìm đến.

Quản gia lập tức đứng dậy, cúi người hành lễ rồi lui ra ngoài.

Kaname bước tới gần thiếu niên, vươn tay nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn ấy, nhẹ nhàng đỡ cậu đứng lên.

Zero nắm tay hắn, khẽ hỏi:

"Các anh đều xong việc rồi sao?"

"Ừ." Kaname vừa đáp, vừa cẩn thận choàng áo khoác lên người cậu, rồi bế cậu lên trở về phòng. Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút áy náy:

"Xin lỗi... lại để em một mình lâu như vậy."

Zero lắc đầu, giọng dịu dàng:

"Em không sao mà, đâu phải lỗi của anh."

Kaname cúi đầu nhìn người trong lòng. Thiếu niên ấy ngẩng lên, đôi mắt tím trong suốt phản chiếu hình bóng hắn. Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, bao nhiêu mỏi mệt như tan biến hết. Hắn dụi cằm vào mái tóc mềm, ôm chặt cậu hơn.

Trọng lượng trong lồng ngực, hơi thở bên tai, khiến hắn càng hiểu rõ lòng mình chẳng còn lối thoát nữa. Hắn nhất định phải thắng trong cuộc chiến này. Chỉ có vậy, giống cái của hắn mới có thể sống bình yên.

Kaname đặt cậu xuống giường, bàn tay dịu dàng vuốt ve gương mặt Zero, khẽ thở dài:

"Sao lại gầy thêm rồi..."

Dù sống trong rừng rậm bao năm, Zero vốn đã mảnh mai. Nay đang mang thai, thân hình cũng không có bao nhiêu thay đổi, như thể tất cả dinh dưỡng đều bị đứa nhỏ trong bụng hấp thu hết. Rõ ràng điều kiện hiện tại tốt hơn nhiều, vậy mà sắc mặt cậu vẫn nhợt nhạt, chẳng có chút thịt nào.

Zero lại chẳng để tâm. Cậu kéo tay Kaname đặt lên bụng mình, cố ý phản bác:

"Gầy gì chứ, em còn thấy mình mập lên ấy..."

Dạo gần đây, cậu ăn xong lại nằm, rồi lại ngủ, hôm sau cũng thế. Cậu bắt đầu thấy mình như sắp biến thành heo rồi.

Kaname có chút bất ngờ trước hành động ấy, sững sờ chớp mắt nhìn cậu. Cảm nhận rõ sự sống đang ấm dần trong lòng bàn tay, hắn khẽ bật cười, cúi đầu hôn lên mái tóc cậu.

Cảm giác thật sự được buông lỏng... khiến Kaname cũng dần thả lỏng theo. Zero cũng vậy, nhẹ nhàng tựa vào người hắn.

Gần đây, ai trong số các thú nhân cũng đều căng thẳng như dây đàn. Dù hiện tại hắn chẳng giúp được gì, nhưng chỉ cần một chút thời gian thế này để nghỉ ngơi, cũng đủ đáng quý.

Zero nhắm mắt lại, quyết định tạm gác mọi suy nghĩ về Ichiru sang một bên.

Tuy các thú nhân che giấu khá tốt, nhưng sống chung bao năm khiến cậu nhanh chóng nhận ra mối quan hệ giữa họ và Ichiru dường như không được tự nhiên như với cậu. Có thể có hiểu lầm gì đó, nhưng giờ không phải lúc để xử lý chuyện ấy.

Các thú nhân đã đủ mệt mỏi rồi. Zero tin họ, cũng tin Ichiru, dù có ngăn cách, họ cũng sẽ không làm điều gì thái quá.

Trong phòng không đốt đèn, ánh sáng mờ nhạt, hai người dựa vào nhau, cảm nhận hơi thở và nhiệt độ cơ thể đối phương. Mười ngón tay đan chặt lấy nhau.

Khi Zero tỉnh giấc, quả nhiên Kaname đã rời đi.

Hỏi quản gia mới biết, những người khác cũng đã sớm rời khỏi dinh thự, ngay cả Hắc Chủ Hôi Diêm cũng không có ở đây.

Cả ngày hôm đó, Ichiru không đến. Vợ chồng Kiryu cũng đã lâu chưa xuất hiện.

Bữa sáng, chỉ có mình Zero ngồi ăn. Nhìn quanh bàn, từng chỗ trống vắng không người, cậu khẽ cụp mắt xuống.

Phòng ăn rộng rãi trống trải, khiến tâm tình cậu chùng xuống. Cậu đặt bữa sáng xuống, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.

Cảm giác ấy đến rất bất chợt, không rõ vì sao, nhưng lại khiến người ta hoảng hốt, bứt rứt như có điều gì đó sắp xảy ra.

Zero cố ăn qua loa cho xong bữa, rồi lặng lẽ quay về phòng, trong lòng vẫn nặng trĩu như có thứ gì đè ép. 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me