[ĐN Vampire Knight] Sau khi bị tàn bạo thú nhân nhặt được
❀ Chương 50: không cùng phụ thân?
Trong căn phòng tĩnh lặng đều có thể nghe rõ tiếng hít thở, Zero bỗng hoảng hốt nhìn về phía mép giường, Asato ngồi bên cạnh, tay chống đỡ mép giường đã thiếp đi từ lâu.Tất cả cửa sổ đều đóng lại cẩn thận, sau cơn mưa ánh sáng len lỏi chiếu xuống căn phòng càng trở nên sinh động, thậm chí có thể nghe thấy tiếng rút rít của bầy chim đậu trên cành cây.Ta không chết sao...Một lát, Zero khẽ giật giật cơ thể, đầu óc không rõ suy nghĩ..Nghe thấy tiếng động nhỏ, Asato liền mở mắt ra, thấy chính là Zero đang nghiêng nhẹ đầu nhìn sang hắn, thấp giọng nói: "Em cảm thấy thế nào?""..." Zero thong thả chớp lấy đôi mắt một chút, cơ hồ cậu đã không còn sức lực nào, động tác đều có chút cứng đờ.Lâu lắm rồi mới thấy giống cái yên tĩnh như vậy khi hắn ở bên. Phía sau, trong chiếc nôi gỗ, hai hài tử đang ngủ say.Zero khẽ hé môi, ánh mắt dò hỏi đối phương trước mặt."Đều ổn cả, hai đứa nhỏ đều ngủ rồi."Asato nhẹ nhàng vén chăn, cẩn thận ôm lấy người nâng dậy, bước đến bên nôi. Hắn cúi xuống, giọng trầm mà ôn nhu:"Nhìn xem, em yên tâm rồi chứ?"Cả hai đứa nhỏ mang mái tóc màu vàng óng yên ắng ngủ trong nôi, đều bé tý, trong đó còn có một đứa bên miệng chảy ra nước miếng day ra gối, thấm to một mảng dấu vết.Trong lòng ngực thú nhân, Zero khẽ cựa động. Thú nhân thấy vậy liền nói: "Em có thể đứng được sao?"Zero cúi mặt, đáp khẽ:"...Có thể."Cậu chậm rãi đứng thẳng, cảm giác vẫn còn chút đau đớn lưu lại từ đêm qua, nhưng vẫn chịu được. Cậu vươn tay, ngón tay khẽ chạm vào gương mặt bé nhỏ, má phúng phính mềm mại. Đứa trẻ vẫn say giấc, tựa như cảm nhận được hơi ấm, bàn tay nhỏ nắm lấy ngón tay Zero, chép chép môi rồi lại chìm vào mộng đẹp. Zero hơi sững lại, cảm nhận được độ ấm ấy, khóe môi khẽ cong, nụ cười dịu dàng mà hiếm thấy.Từ phía sau, Asato nói:"Cả hai đều là thú nhân... đứa mập một chút là ca ca. Em đã nghĩ ra tên cho chúng chưa?"Trong suốt thời gian mang thai, hết chuyện này đến chuyện khác xảy ra, khiến tâm tư của Zero bị phân tán, chưa từng có thời gian nghĩ đến việc đặt tên cho con. Asato cũng không nhắc tới, cho tới lúc này mới lần đầu đề cập.Tên ư... Zero nhìn về phía hai đứa nhỏ trong nôi, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp. Trước kia, cậu từng nhiều lần mường tượng về ngày bọn chúng chào đời, nhưng chỉ đến khi thật sự được nhìn thấy, cảm giác mới rõ ràng và chân thật đến thế.Đây là huyết mạch nối liền với cậu.Zero vươn tay định chạm vào gương mặt của đứa thứ hai, nhưng vừa nhìn kỹ liền nhận ra có gì đó không ổn. Sự ôn hòa trên mặt thoáng biến đổi, ánh mắt mang theo lo lắng nhìn sang Asato.Đứa em so với anh trai nhỏ hơn hẳn một vòng, thân hình cũng gầy yếu hơn. Zero khẽ cau mày hỏi:"Sao lại...?""Là sinh non, nhưng không có vấn đề lớn."Asato dựa vào bàn, chậm rãi giải thích:"Đứa bé đầu tiên là con của Takuma. Ta đã nhờ người báo cho hắn tin vui này."Zero nhíu mày, giọng phản bác:"Nhưng anh trai thì vẫn khỏe mạnh...""Bởi vì anh trai là đủ tháng." Asato nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm:"Bác sĩ nói khả năng rất thấp, nhưng không phải không thể... Vốn định để em sinh thêm một đứa, không ngờ lần này em lại mang thai ngay."Zero khựng lại, quay đầu nhìn hai đứa nhỏ đang ngủ say trong nôi, hơi thở khựng lại nửa nhịp.Ý của Asato là... Hai đứa nhỏ này không cùng một phụ thân?Việc một giống cái khi đang mang thai lại cấn thai của thú nhân khác vốn không phải chưa từng xảy ra. Nhưng vì sao lại là lần này...Asato buông tay, bế Zero trở lại giường, vừa đi vừa nói:"Người quản gia sẽ tìm người trông nom chúng. Em muốn chơi cùng thì cứ chơi, ngại phiền thì giao cho người hầu. Gần đây nhớ tránh gió, đừng để nhiễm lạnh."Zero bất giác nắm lấy tay hắn, hơi vội vàng hỏi:"Hai đứa nhỏ... mang họ gì? Có cùng họ không?"Vừa dứt lời, cậu mới nhận ra câu hỏi của mình ngây thơ đến mức nào.Trong gia tộc Kiryu, hậu duệ của giống cái lãnh đạo luôn mang họ của gia chủ. Zero và Ichiru cũng đều như vậy. Nhưng Asato đâu phải kẻ dễ thỏa hiệp, huống chi cả hai gia tộc kia đều không phải hạng tầm thường.Asato chỉ nhướng mày, khóe môi khẽ cong:"Em nghĩ bọn chúng nên mang họ gì?"Trong khoảnh khắc, đầu óc Zero như trống rỗng, không kịp suy nghĩ.Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa của quản gia vang lên. Được cho phép, ông ta đẩy cửa bước vào, cúi người cung kính:"Chủ nhân, ngài Shoto có việc muốn gặp ngài."Rồi quay sang Zero, giọng trở nên ôn hòa:"Người đã tỉnh."Asato tiện tay lấy chiếc áo khoác ở bên cạnh, gương mặt lạnh lùng, sải bước ra ngoài. Hiển nhiên, hắn không mấy hài lòng với việc bị quấy rầy vào thời điểm này.Zero ngơ ngẩn nhìn cánh cửa phòng khép lại, trong đáy mắt thoáng hiện lên một tia ảm đạm.Nếu phụ thân của đứa bé thật sự là Asato, thì cậu...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me