TruyenFull.Me

Doan Dam My Nguoc

Tôi là một người vô cùng đẹp, là tâm điểm chú ý của cả trường, tôi lúc nào cũng có một đám bạn bên cạnh. Cậu ta vừa chuyển trường đến đây, cậu ta rụt rè vô cùng, lúc nào cũng mang một cặp kính dày cộm trên mặt, ôm một chồng sách trên tay và mang rất nhiều cặp trên người, cậu ta chẳng khác gì osin nhà tôi cả, và vô tình tôi biết được... Cậu ta là đồng tính. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu tôi:" Cậu ta thú vị thật". Rồi đám bạn của tôi cá cược với nhau.
" Mày có thể làm nó yêu mày không?"
Tôi đồng ý. Rồi từ đó hôm nào tôi cũng mua đồ ăn sáng cho cậu ta vì biết cậu ta không có thói quen ăn sáng, tôi thường xuyên đến thư viện gặp cậu ta để cậu ta nghĩ rằng tôi và cậu ta tình cờ gặp nhau. Tôi siêng năng đọc sách rồi giả vờ nói chuyện với cậu ta, tôi quan tâm cậu ta. Rồi sau đó, đúng như tôi đoán, cậu ta đỗ tôi trong chốc lát, tôi thắng lũ bạn. Hôm ấy, tôi thấy cậu ta chạy ra khỏi trường, hình như cậu ta nghe được chuyện của tôi rồi, thế thì đã sao? Cậu ta nghĩ làm gì được tôi chắc, ngu ngốc thật.
2 tuần sau mãi vẫn không thấy cậu ta đi học, hình như tôi nhớ cậu ta rồi, à không, làm đéo gì có chuyện đó xảy ra, cái thằng bị đồng tính ngu ngốc đó, tôi làm sao mà thích nó được. Vậy mà đến cả một tháng sau, tôi nghe tin cậu ta mất vì tai nạn, trong lúc sắp mất đi, cậu ta vẫn gọi tên tôi, cậu ta vẫn nhìn vào ngôi trường mà cậu ta đang học, cậu ta mong rằng có thể nhìn thấy tôi lúc đó. Tôi... Hình như biết nhớ cậu ta rồi. Tôi đến bên mộ của cậu ta, ngôi mộ ghi tên của cậu ta" Vũ Hàn Thiên". A... Đây là lần đầu tôi biết tên của cậu ta, tôi chẳng hề để ý bấy lâu nay. Có một giọt nước chảy trên mộ của cậu ta, mưa à? Không phải, là tôi đang khóc, là tôi đang khóc đó, khóc vì một tên đồng tính, khóc vì một tên ngu ngốc nghe theo lời tôi. Xin lỗi, cậu quay về có được không? Tôi nhớ cậu rồi, rất nhớ, vô cùng nhớ, tôi hối hận rồi...
----------
Đoản này tặng bạn nhido123456. Crush t buồn rồi, khóc sưng cả mắt luôn. Không muốn viết nữa. Khi nào crush t vui lại t sẽ viết:)). Đoản này là phần tiếp theo của đoản 5 nha

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me