Doan Tau Luan Hoi Tai Khoi Dong
Ngay trong đêm đầu tiên tiến vào sa mạc đã có người chết. Khi nhìn thấy thi thể của Britney, ngoài hai bạn đồng hành của cô ta là Dung Dung và Gió Lốc đang rầu rĩ, tinh thần Tiểu Vĩ cũng lần nữa sụp đổ.Cậu ta lập tức quay đầu bỏ chạy, nhưng bị Phùng Cố – người vẫn luôn đi sát bên cạnh – nhanh tay giữ lại, đè xuống mặt cát lúc này đã bắt đầu trở nên bỏng rát khi trời dần sáng tỏ.Tiểu Vĩ ăn một miếng cát, chật vật phun ra rồi hét lớn: "Thả tôi ra! Tôi muốn quay về, thả tôi ra... vùng đất này thật sự không phải nơi mà chúng ta có thể đặt chân vào!""Anh cũng thấy rồi, chỉ mới bao lâu đã có người chết, nhất định sẽ có người chết nữa... hu hu..."Cuối cùng, cậu ta không chịu nổi mà bật khóc. Nước mắt tuôn không ngừng, trộn lẫn với cát dính đầy mặt, trông vừa đáng thương vừa nhếch nhác.Cậu ta khẩn thiết van xin, thực sự khiến người ta không khỏi động lòng trắc ẩn.Cấp Thời Vũ hoàn toàn hiểu nỗi sợ của Tiểu Vĩ. Đêm qua cô ta đã đối mặt trực tiếp với nữ quỷ đáng sợ, ban nãy còn suýt nữa bị kéo vào bãi cát lún chôn sống.Mới chỉ là ngày đầu tiên đã nguy hiểm như vậy. Vậy những gì đang chờ phía trước còn tồi tệ đến mức nào?Cấp Thời Vũ cảm nhận vết thương đã được băng bó kỹ trên chân vẫn không ngừng đau nhức, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác hối hận.Cô ta hối hận – vì bản thân bị dụ dỗ, cho rằng mình có thể đánh cược một ván, cược rằng nếu sống đến cuối cùng, cô sẽ nhận thêm đạo cụ và kéo dài thời gian sống.Nhưng cô ta sai rồi. Cô ta đã đánh giá thấp mức độ nguy hiểm của chuyến tàu này, đồng thời đánh giá quá cao bản thân.Những kẻ cờ bạc, mười người thử vận, chín người thua. Dù trước kia cô từng thành công sống sót qua những thế giới dưới tàu đầy rủi ro, điều đó không đồng nghĩa cô ta đủ năng lực vượt qua chuyến tàu đặc biệt đánh dấu đỏ.Cấp Thời Vũ tuy đồng cảm với nỗi sợ hãi của Tiểu Vĩ, cô ta không thể nói gì, cũng không có quyền lên tiếng.Cô ta cũng không có đường rút lui. Muốn sống sót, cô ta bắt buộc phải dựa vào Tiểu Vĩ để tìm được di tích cổ nước Lâu Lan, tìm được tiến sĩ Tào.Đối mặt với tiếng khóc than của Tiểu Vĩ, mọi người ở đó đều lạnh lùng nhìn cậu ta.Phùng Cố càng cứng rắn, đè chặt vai Tiểu Vĩ xuống, nói: "Nghĩ tới tiến sĩ Tào đi. Cậu đã theo ông ấy bao năm, giờ nói bỏ là bỏ sao?!""Chúng ta vẫn chưa xác định được tiến sĩ Tào đã chết hay chưa, có thể hiện tại ông ấy đang ở dưới lòng di tích Lâu Lan cổ đợi chúng ta đến cứu.""Tiểu Vĩ, đứng lên dẫn đường đi. Chúng ta phải mau chóng tìm ra di tích Lâu Lan, tìm được tiến sĩ Tào và những người khác, để còn nhanh chóng rời khỏi vùng sa mạc này.""Tốt nhất là cậu suy nghĩ cho kỹ, ngoan ngoãn nghe lời, đừng ép tôi phải dùng biện pháp mạnh." Phùng Cố hạ giọng uy hiếp.Đừng trách hắn ta – tiến sĩ Tào quá quan trọng.Dù sa mạc này có nguy hiểm đến đâu, dù... có thể đánh đổi bằng cái chết của chính hắn ta, Phùng Cố vẫn phải tìm được người, mang tiến sĩ hoặc ít nhất là manh mối về mỏ khoáng quay về.Cuối cùng, Tiểu Vĩ dần bình tĩnh lại. Sau khi Phùng Cố buông vai, cậu ta từ từ đứng lên, lau sạch nước mắt và cát trên mặt rồi lặng lẽ theo Phùng Cố lên xe.Những người khác cũng lần lượt lên xe hoặc cưỡi lạc đà.Nhiệt độ trong sa mạc, đặc biệt gần giữa trưa, tăng vọt kinh hoàng.Ngũ Hạ Cửu nhìn con số hiển thị trên nhiệt kế, sờ lên trán đã rịn mồ hôi. Để tiết kiệm, trong xe không bật điều hòa, chỉ mở cửa sổ.Cát vàng trộn lẫn ánh nắng chói chang lùa thẳng vào trong xe. Có gió, nhưng là gió nóng. Vào mùa đông có lẽ sẽ dễ chịu, còn ở đây, bị gió nóng thổi vào chẳng khác nào cực hình.Chỉ trong chốc lát, trên ống quần của Ngũ Hạ Cửu đã phủ một lớp bụi cát mỏng.Anh phủi sạch, tiện tay lau mặt, rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.Không lâu nữa, theo như lời Phùng Cố nói trước đó, xe sẽ không thể tiếp tục di chuyển sâu hơn vào sa mạc. Bọn họ buộc phải xuống xe, đổi sang cưỡi lạc đà.Còn những vật tư không thể mang theo, họ phải để lại trong xe bảo quản. Chiếc xe được đánh dấu lại tại một vị trí nhất định, để khi họ rời khỏi sa mạc có thể dựa vào đó tìm đường quay lại.Sau khi tiếp tục chạy thêm một đoạn, đoàn xe dừng lại.Tiểu Vĩ xuống xe xác định phương hướng. Cậu ta nói đi tiếp phía trước sẽ có một ốc đảo nhỏ, đến đó, xe có thể đỗ lại.Cậu ta cùng với nhóm tiến sĩ Tào trước đây từng nghỉ ngơi ở ốc đảo này, sau đó đi về tây. Chỉ nửa ngày sau họ đụng phải bão cát và phát hiện ra tàn tích của vương quốc cổ."Được." Tưởng tượng di tích cổ Lâu Lan sắp hiển hiện ngay trước mắt, Phùng Cố phấn khởi, quyết định tạm nghỉ lại ở đây một lát rồi mới tiếp tục lên đường.Lúc này nắng gắt giữa sa mạc quá dữ dội, nếu không tránh nắng mà cứ tiếp tục đi sẽ rất dễ bị say nắng.Mọi người lục tục tìm chỗ có bóng râm ngồi nghỉ.Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả cùng mọi người ngồi trong vùng bóng râm nghiêng của chiếc xe.Sau khi uống nước, Ngũ Hạ Cửu mới cảm thấy cổ họng bớt rát bỏng hơn một chút – ở trong sa mạc, đúng là lúc nào cũng thấy khát."Rốt cuộc tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?" Lộ Nam ngồi bên cạnh nghỉ một lát, không nhịn được lên tiếng: "Dung Dung chẳng phải luôn ở cạnh Britney sao?""Tại sao khi Britney chết hắn ta không hề nhận ra, ngược lại còn để nữ quỷ đó lẻn vào giữa chúng ta..."Hơn nữa, nơi nữ quỷ xuất hiện hình thành dòng cát xoáy ngầm, âm thầm hại người. Quỷ còn biết ngụy trang – không thể xem thường được.Ngũ Hạ Cửu hỏi: "Sau khi nghe thấy tiếng khóc tối qua, mọi ngưởi có thấy đầu óc mơ hồ không?"Phương Tử lắc đầu.Đường Vân Tư và Lộ Nam thì nói là có một chút, nhưng rất nhanh tỉnh táo trở lại.Ngũ Hạ Cửu trầm ngâm rồi nói: "Nữ quỷ đó có thể không chỉ có một. Tôi thấy y phục bằng lụa cô ta mặc giống như trang phục cổ, liệu có phải có liên quan đến nước Lâu Lan cổ không?""Và toàn thân đều bị cháy sạm do phơi nắng – trông chẳng khác nào một hình phạt thời xưa."Luật hình cổ đại thường rất nghiêm khắc và khủng khiếp – lột da, trói buộc, ép cung... không có gì là không thể xảy ra, nhất là trong thời đại phong kiến, có khoảng cách địa vị lớn giữa vua chúa và nô lệ...Theo suy đoán của Ngũ Hạ Cửu, nhóm nữ quỷ rất có thể lúc sinh thời là nô lệ hoặc tỳ nữ."Những nữ quỷ đó có trí thông minh, tiếng khóc có thể mê hoặc người khác, còn biết cách tách từng người ra, dụ dỗ rồi giết hại riêng lẻ.""Mặc dù Dung Dung vẫn luôn ở cùng Britney, nhưng đêm qua, cả hai đều bị tiếng khóc dẫn dụ rời khỏi trại.""Mặc dù Britney—tức nữ quỷ giả dạng Britney—nói rằng họ đã tỉnh lại giữa chừng, nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ chỉ là lời nói dối.""Có thể Dung Dung vẫn luôn chìm trong ảo giác, sau khi Britney bị hại, nữ quỷ đã giả làm cô ấy để tiếp tục dẫn dụ Dung Dung đi nơi khác... mãi đến khi hắn ta tỉnh lại mới nhận ra."Đang nói thì Ngũ Hạ Cửu bỗng cảm thấy gió cát thổi tới dữ dội hơn. Gió mạnh lên rõ rệt. Bên tai đột nhiên vang lên một tràng tiếng gào hú kỳ dị.Ngay sau đó là tiếng hét hoảng hốt của Tiểu Vĩ—"Bão cát! Bão cát đang tới!"Ngũ Hạ Cửu lập tức bật dậy, nhìn ra xa.Bầu trời phía xa không biết từ lúc nào đã đột ngột tối sầm lại, bên dưới là cát bay cuồn cuộn. Nơi tầm mắt nhìn tới chỉ thấy bụi mù cuốn lên từng đợt, dày đặc mờ mịt như một con mãnh thú đang nhe nanh múa vuốt gào thét lao tới.Thời Thương Tả đã nhanh chóng hành động ngay sau khi Phùng Cố hô "vào xe tránh bão!"Hắn lấy kính chắn gió và khẩu trang, ném cho Phương Tử và những người khác, sau đó nhanh chóng giúp Ngũ Hạ Cửu đeo vào.Ngay lập tức, cả hai lên xe. Đúng khoảnh khắc cửa xe đóng lại, cơn bão ập đến, nhanh đến mức không để ai chuẩn bị kịp tâm lý.May mắn là họ vốn đã nghỉ ngơi ngay bên cạnh xe hoặc lạc đà, nên khi bão cát tới vẫn kịp trú ẩn.Lũ lạc đà còn hiểu rõ hơn con người về cách đối phó với thời tiết khắc nghiệt ở sa mạc. Chúng quây thành vòng tròn, nằm rạp xuống, đầu gập vào chân trước."Sao bão cát lại đến đột ngột thế, vừa nãy trời còn nắng chang chang mà." Phương Tử lẩm bẩm.Suýt thì bị nắng thiêu sống.Giọng cậu ta ồm ồm sau lớp khẩu trang. Vào trong xe rồi, tên nhóc cũng không nhịn được tò mò, ngẩng đầu nhìn ra ngoài, muốn xem rốt cuộc khung cảnh khi bão cát ập đến trông thế nào.Ngũ Hạ Cửu cũng đang nhìn ra cửa sổ, gió cát đánh rào rào vào kính xe, phát ra tiếng lộp bộp, cả chiếc xe khẽ rung.Nhưng nhờ có trọng lượng cơ thể người đè xuống, nên không bị lắc lư quá mạnh. Khung cảnh bên ngoài thì nhanh chóng bị lớp cát bụi vàng đục che kín, không còn nhìn thấy gì nữa."Vù——"Tiếng gào rú ghê rợn từng đợt theo các khe cửa sổ, khe hở cửa xe luồn vào trong, chui thẳng vào màng nhĩ, khiến tim mọi người bất giác đập thình thịch.Không cần nhìn cũng biết bên ngoài trời đất đã tối sầm, cát bụi tung bay, cuồng phong cuốn theo từng đợt cát tàn phá mọi nơi, như thể chẳng còn chỗ nào ẩn náu...Chiếc xe không thể hoàn toàn ngăn được gió cát, may mà đã đeo kính chắn gió, nếu không để cát bay vào mắt thì không được dụi, chỉ có thể rửa bằng nước, rất khó chịu.Ngũ Hạ Cửu qua lớp kính chắn và cửa kính xe mờ mịt nhìn ra bên ngoài, trong cơn bão cát gào thét, dường như mơ hồ xuất hiện vài bóng người gầy gò.Ban đầu cậu nghĩ là ảo giác. Nhưng dừng lại một lúc, nhìn kỹ hơn, thì thấy những bóng người đó không những không biến mất mà còn ngày càng nhiều lên.Những "bóng người đen sì" đứng bất động trong gió cát, hoàn toàn không bị gió thổi lay chuyển, và mỗi khi cơn cuồng phong cuốn cát gào qua, một vài bóng đen lại tiến sát thêm về phía xe.Đó là cái gì vậy?Ngũ Hạ Cửu cau mày. Nếu gió cát không ngừng lại, những bóng đen đó cứ tiếp tục tiến đến gần xe, liệu có nguy hiểm gì không?Nhưng bây giờ họ không thể xuống xe ngăn chặn được gì —sự khắc nghiệt của tự nhiên không phải thứ con người có thể đơn phương chống lại.Đúng lúc Ngũ Hạ Cửu đang căng thẳng quan sát, một trong những bóng đen gầy gò cuối cùng cũng tiến sát tới cửa sổ xe, đủ gần để nhìn rõ—là nữ quỷ đêm qua.Gương mặt khô quắt quen thuộc ấy bỗng chốc hiện rõ trên lớp kính xe phủ đầy cát bụi, nhìn chằm chằm vào trong khiến Ngũ Hạ Cửu giật mình.Không ngờ những nữ quỷ này lại có thể xuất hiện vào ban ngày khi có bão cát.Nhưng chỉ một giây sau, cơn cuồng phong lại cuốn cát bay điên cuồng. Ngũ Hạ Cửu qua lớp kính chắn gió nhìn ra thì thấy khuôn mặt bám vào cửa kính đã biến mất.Nhưng ở phía xa, những bóng đen vẫn còn đó, vẫn theo gió cát dần tiến sát lại...Ngũ Hạ Cửu lập tức cúi đầu xuống, áp sát vào ghế ngồi.Thời Thương Tả cũng cúi người theo, ghé sát tai cậu nói nhỏ: "Bão cát thường kéo dài một đến hai tiếng, đừng để ý đến bên ngoài. Bây giờ chưa phải ban đêm, đám quỷ này chỉ có thể di chuyển trong lớp cát bụi, không vào được trong xe."Ngũ Hạ Cửu nói: "...Bên ngoài, có người đang ở giữa đàn lạc đà."Anh không nhìn rõ có những ai ban nãy chưa kịp lên xe. Họ vẫn còn ở bên ngoài, trốn trong vòng vây của lũ lạc đà—có thể là người của Phùng Cố, cũng có thể là hành khách."Tự lo lấy thân thôi." Thời Thương Tả lạnh lùng đáp.Bọn họ không ngờ trong cơn bão cát lại xuất hiện mấy nữ quỷ như vậy, không thể phòng tránh từ trước. Một số người ở lại bên ngoài, chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà thôi.Ngũ Hạ Cửu âm thầm nghĩ: người bên ngoài đúng là gặp vận rủi. Anh cố gắng áp sát cơ thể xuống, điều chỉnh nhịp thở cho chậm lại.Không biết đã trôi qua bao lâu, bão cát bên ngoài xe dần yếu đi rồi ngừng hẳn.Mãi đến khi không còn tiếng gào rú rợn người và tiếng cát đá va vào thân xe nữa, anh mới mở mắt, ngẩng đầu lên.Vừa động đậy, một lớp bụi cát trên lưng rơi xuống, mà trên cửa kính xe cũng đã tích tụ một lớp rõ rệt.Ngũ Hạ Cửu thở phào, tháo chiếc kính chắn gió đã hoàn toàn mờ mịt, trước tiên liếc nhìn đồng hồ đeo tay—gió cát vừa rồi đã kéo dài gần một tiếng đồng hồ.Lúc này Thời Thương Tả nói: "Cửa xe bên này mở không được, xem bên cậu mở được không."Ngũ Hạ Cửu nghe vậy liền đưa tay thử, cửa xe mở ra.Anh cúi đầu nhìn xuống—lớp cát dưới đất đã dày hơn nhiều so với trước, gần như vùi lấp cả bánh xe, vừa bước một chân ra ngoài là đã dẫm ngay vào nền cát.Ngũ Hạ Cửu và Thời Thương Tả xuống xe, Phương Tử, Đường Vân Tư và Lộ Nam cũng lần lượt ra ngoài. Không lâu sau, họ đi về phía vòng vây của đàn lạc đà.Lũ lạc đà thấy có người đến gần, bắt đầu chuyển động thân mình. Ở giữa, một người toàn thân được phủ kín bằng chăn cũng bắt đầu nhúc nhích.Ngay sau đó, lớp cát vàng tích tụ trên tấm chăn trượt xuống theo gió, Ngũ Hạ Cửu lúc này mới phát hiện—người bên dưới tấm chăn dường như vẫn luôn run lẩy bẩy, hiển nhiên là cực kỳ sợ hãi và hoảng loạn.Phùng Cố cùng Tiểu Vỹ cũng đi tới, thấy vậy liền cất tiếng: "Bão cát qua rồi, ra ngoài đi."Hắn ta vẫn tưởng người dưới tấm chăn là vì sợ bão cát.Câu nói của Phùng Cố có tác dụng nhất định, người dưới tấm chăn run rẩy hé mở một góc—là một trong những cấp dưới của Phùng Cố.Chỉ thấy hắn như bị dọa đến mức không nói nổi thành lời, cả người cứng đờ, ánh mắt liếc sang bên cạnh, nhưng lại như không dám nhìn, ngón tay run rẩy chỉ về một phía: "K-kia... kia kìa..."Phùng Cố vẫn chưa kịp phản ứng.Ngũ Hạ Cửu trong lòng chợt trầm xuống, lập tức tiến lên, một tay hất tung tấm chăn bên cạnh người kia."Á!" Tiểu Vĩ hét lên một tiếng ngắn ngủi.Tâm trạng căng thẳng suốt từ tối qua cộng thêm lo lắng khi gặp bão cát khiến cậu ta không chịu đựng nổi nữa, mắt trợn ngược, lập tức ngất xỉu, may mà được A Dạ nhanh tay đỡ lấy, bóp huyệt nhân trung.May mắn là Tiểu Vĩ chỉ bị kích động quá độ, vừa bóp huyệt một lúc là tỉnh lại ngay.Còn Ngũ Hạ Cửu thì đang nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào hai thi thể dưới tấm chăn khác gần bên—là Dung Dung và Gió Lốc.Chính là hai người chung nhóm với Britney. Cả hai đều đã chết.—Cái chết y hệt Britney: toàn thân khô quắt, da dẻ nhăn nheo, bị rút cạn nước, đôi mắt trợn trừng, chỉ còn lại hốc mắt tối đen rỗng tuếch.Dung Dung vốn đã khó chấp nhận cái chết của Britney tối qua, lại càng cảm thấy bất an hơn khi nữ quỷ đó đứng sát ngay cạnh mình lúc ấy mà bản thân hoàn toàn không hay biết—nếu khi đó nữ quỷ ra tay, liệu còn sống nổi?Cũng vì chuyện này, Dung Dung bắt đầu hối hận vì đã lên chuyến tàu này. Ngay đêm đầu tiên, đồng đội đã chết thảm, khiến tinh thần hắn ta rối loạn.Vì vậy khi đoàn xe dừng nghỉ, hắn ta tách ra ngồi một mình. Đồng đội Gió Lốc đến bên cạnh an ủi. Đúng lúc bão cát ập đến, hai người không kịp chạy về xe, chỉ kịp trốn trong vòng vây lạc đà, nào ngờ ..."Chết ba người rồi." Lý Mao lẩm bẩm, còn khẽ chửi một tiếng.Ba hành khách này chẳng phải phế vật sao? Sao lại dễ dàng bị giết vậy? Không có chút bản lĩnh nào mà cũng dám đăng ký chuyến tàu đã đánh dấu đỏ, không biết là quá ngây thơ hay ngu ngốc.Giờ chết rồi cũng tốt, khỏi cản đường người khác sau này.Lý Mao chẳng thấy tiếc nuối chút nào trước cái chết của ba người, chỉ cảm thấy thế giới bên ngoài đoàn tàu này nguy hiểm hơn gã tưởng.Mà suy nghĩ của Lý Mao, có lẽ cũng chính là tiếng lòng của nhiều hành khách khác.Mễ Trinh kín đáo liếc nhìn Nhiếp Túc, ánh mắt hai người chỉ chạm nhau trong thoáng chốc rồi lập tức thu lại. Trong lòng hắn thầm nhủ: bản thân nhất định phải hành sự cẩn trọng, nếu bị thương nặng buộc phải dùng đến cơ hội "lột da", thì chẳng khác nào lộ rõ chân tướng nhân dạng của gã.Hơn nữa, trong thời gian sử dụng đạo cụ cấp S "Mặt nạ họa bì", gã không thể sử dụng bất kỳ đạo cụ nào khác.May thay, trước khi lên tàu, Nhiếp Túc đã đưa cho gã một món đạo cụ cấp B, tuy chỉ đủ dùng tạm, nhưng cầm cự được ngày nào hay ngày đó.Cái chết đột ngột của Dung Dung và Gió Lốc rõ ràng đã làm tăng bầu không khí u ám lên toàn bộ nhóm người.Tiểu Vĩ thì càng ủ rũ, mất tinh thần.Bánh xe bị lún sâu vào cát vàng, rất khó kéo ra. Sau vài lần thử, cuối cùng chỉ có thể di chuyển được một chiếc. Phùng Cố quyết định bỏ lại xe ở đây, mang theo lạc đà tiếp tục lên đường.Trải qua một trận bão cát cùng cái chết của hai người, đoạn đường kế tiếp ngược lại khá suôn sẻ.Tiểu Vĩ tìm lại được một ốc đảo mà trước đó cậu ta từng đi qua. Mọi người nghỉ ngơi tại đó một lát rồi tiếp tục tiến về phía tây.Chẳng bao lâu sau, không cần Tiểu Vĩ chỉ dẫn, Phùng Cố cũng đã nhìn thấy một khu trại tạm dựng khá sơ sài—đó là nơi mà Tiến sĩ Tào và những người khác từng dừng chân để nghiên cứu cái hố sâu do gió cát thổi ra.Nhưng lúc này, khu trại hoàn toàn không có người, bề ngoài bị bao phủ một lớp cát dày.Ngũ Hạ Cửu đi theo Phùng Cố, đến gần nhìn rõ hình dạng "hố sâu"—toàn bộ là một dốc nghiêng lõm xuống, ở giữa tối om, thỉnh thoảng còn có cát trượt xuống bên dưới.Một chiếc thang dây được buộc vào cọc không xa, kéo dài xuống bên dưới hố.Tiểu Vỹ nói, lúc đó cậu ta trèo theo chiếc thang này mà đi lên, còn bây giờ, trong trại vẫn không thấy bóng người, có thể khẳng định—ngoài cậu ta ra, tất cả những người khác đều đã...Lúc này, Tiểu Vĩ mặt mày tái nhợt cầu xin Phùng Cố: cậu ta đã dẫn đường đến đây, thực sự không muốn xuống dưới nữa. Không cho cậu quay lại cũng được, cậu ta chỉ xin được ở lại trên này.Phùng Cố liếc nhìn đối phương, rồi gật đầu đồng ý.Ngoài Tiểu Vĩ ra, còn có mấy thuộc hạ của hắn ta cũng ở đây trông coi. Trường hợp mọi người không quay lại đúng giờ, họ sẽ lập tức gửi tín hiệu về căn cứ, yêu cầu chi viện.Tiểu Vĩ mừng rỡ đến mức gần như bật khóc. Tâm trạng lo lẳng bao lâu nay cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.Trước khi xuống khu vực hố sâu này, nhất định phải chuẩn bị kỹ lưỡng.Nửa tiếng sau, Phùng Cố dẫn đầu, mang theo cấp dưới A Dạ đi trước, những người khác lần lượt nối đuôi nhau men theo thang dây trượt xuống.Ngũ Hạ Cửu đội mũ bảo hộ, đèn chiếu trên đỉnh đầu quét xuống phía dưới, miễn cưỡng có thể nhìn thấy ngoài cát vàng ra, bên dưới còn có cả phòng đá điêu khắc sống động.Anh nhẩm tính, quá trình leo xuống mất khoảng mười phút mới tới đáy.Khi đã xuống đến nơi, nhìn quanh bốn phía, Ngũ Hạ Cửu phát hiện đây là một gian phòng như cung điện thu nhỏ, trên mái có một lỗ thủng lớn—chính là vị trí mà họ vừa từ trên đó trèo xuống.Mặt đất phủ đầy cát vàng, bên dưới cát vương vãi không ít vật dụng và các tác phẩm điêu khắc gỗ.Nhìn sơ qua, nơi này dường như chẳng có gì đặc biệt đáng chú ý.Trên các bức tường xung quanh có khắc một số bức bích họa, nhưng cũng chỉ là những hình ảnh cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu—những chi tiết khá phổ biến.Tiểu Vĩ từng nói, họ chỉ gặp xác sống và những sinh vật kỳ dị sau khi tiến sâu vào tàn tích cổ quốc Lâu Lan. Những nơi đầu tiên, khi bước vào thì khá bình thường, giá trị nghiên cứu không cao.Không dừng lại quá lâu trong gian phòng nhỏ, Ngũ Hạ Cửu cùng mọi người tiếp tục bước ra khỏi cửa.Nhóm của Tiến sĩ Tào đã đi trước mở đường, giờ đây họ không cần tự mình phân biệt phương hướng, chỉ cần lần theo dấu vết để lại.Không bao lâu sau, ở khúc ngoặt trong một hành lang, họ bắt gặp một thi thể. Nhìn vào đồng phục trên người, không nghi ngờ gì nữa, chính là một trong những quân nhân Phùng Cố từng phái đi hỗ trợ Tiến sĩ Tào.Người đó nằm sấp trên mặt đất, mắt trợn trừng, vô thần, một cánh tay vươn về phía trước, như thể vẫn đang cố gắng vùng vẫy bò đi để thoát thân.Lưng anh ta be bét máu thịt, tựa như đã bị thứ gì đó cào xé, da thịt toạc ra, lộ cả xương trắng, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.Phùng Cố mặt lạnh như sương, chầm chậm ngồi xuống, dùng tay khép lại đôi mắt chưa kịp nhắm của người chết.Ngay lúc đó, Ngũ Hạ Cửu tai thính hơn người, lập tức nghe thấy một âm thanh khe khẽ như tiếng thứ gì bò trườn đang tiến lại gần—không phải ảo giác, âm thanh ấy thật sự đang hướng thẳng về phía bọn họ.Ngũ Hạ Cửu vội lên tiếng: "Có thứ gì đó đang tới gần!""Cái gì?" Mễ Trinh theo phản xạ hỏi lại.Những người khác thì không có thính giác nhạy như Ngũ Hạ Cửu, chưa nghe thấy tiếng động gần như không thể phát hiện đó, nên lúc này vẫn chưa kịp phản ứng, người thì nhíu mày, kẻ thì nghi hoặc.Ngũ Hạ Cửu không trả lời, quay đầu nhìn quanh một lượt, xung quanh không có lối đi nào khác, chỉ có thể rút lui trở ra, xem ra bọn họ phải quay về lại sảnh điện lúc trước đã leo xuống.Ngũ Hạ Cửu nói nhanh: "Rút lui, quay lại ngay bây giờ."Không còn kịp nữa, tốc độ bò của đám sinh vật kia rất nhanh, gần như ngay khi lời của Ngũ Hạ Cửu vừa dứt, âm thanh loạt soạt rõ ràng đã truyền tới qua hành lang.Lúc này, không cần Ngũ Hạ Cửu lên tiếng thêm, những người khác cũng nhận ra phía trước hành lang có thứ gì đó đang lao nhanh về phía họ."Chạy!" Phùng Cố hét lên.Những hành khách khác không ai chịu tụt lại phía sau, lập tức lao nhanh về trước.Giữa đường, Lý Mao không nhịn được ngoái lại nhìn một cái, ngay sau đó trợn to mắt, buột miệng thốt: "Cái quái gì mà lắm côn trùng thế?!"Ngũ Hạ Cửu nghe thấy vậy cũng quay đầu lại nhìn.Chỉ thấy cuối hành lang, khắp trên dưới trái phải gần như bị phủ kín bởi những con côn trùng to nhỏ chen chúc, tầng tầng lớp lớp không ngừng trào ra, mà đám côn trùng này dường như còn có khả năng bật nhảy cực tốt, vung vẩy chân khớp nhảy lên lao tới, tốc độ không hề thua kém gì những người đang chạy hết sức kia.Nhìn thấy sắp bị đuổi kịp, Ngũ Hạ Cửu giơ tay bắn vài phát vào bầy côn trùng, trong chớp mắt, dòng côn trùng tản ra một chút.Nghe thấy tiếng súng, những người khác cũng sực tỉnh, lập tức quay người bắn về phía sau.Cứ thế, cả nhóm vừa bắn vừa lui về lại cung điện màu đỏ nơi họ từng leo xuống. Cuối cùng, Nghiệt Mãng và Lão Tiêu là hai người cuối cùng chạy vào, vội vàng hợp lực đóng sập cửa lại.Tạm thời, dòng côn trùng bị chặn bên ngoài.Lộ Nam lau mồ hôi tuôn ra vì vừa chạy vừa hoảng sợ, nói: "Đó là thứ côn trùng gì thế? Tôi thấy mấy con to cỡ bằng cả cánh tay rồi."Không khỏi khiến hắn ta nhớ tới đám trùng độc từng gặp ở thôn Trang phủ...Ngũ Hạ Cửu: "Xét theo hình dạng thì là sâu dế đất."Cách Tang nghe vậy cũng gật đầu: "Đúng là dế đất, nhưng dế đất không thể xuất hiện ở sa mạc. Tôi biết rõ tập tính của loài này, chúng thích sống trong đất ẩm, không chạy đến nơi khô ráo.""Sa mạc khô cằn thế này, dù là dưới lòng đất cũng không nên có dế đất.""Nhưng ở nơi này thì chuyện gì cũng có thể xảy ra, huống hồ mấy con dế này còn có vẻ đã bị biến dị." Cách Tang thở dài.Cánh cửa đá đã đóng lại, nhưng bên ngoài vẫn không ngừng vang lên âm thanh lũ sâu bò loạt soạt.Hơn nữa, dường như đàn dế trũi bên ngoài đang đâm sầm vào cửa, khiến cánh cửa đá bắt đầu rung lắc, trông như sắp đổ. Cát bụi liên tục rơi xuống từ các khe hở quanh cửa.Cánh cửa đá này sẽ không trụ được lâu. Nhận ra, Nghiệt Mãng nói: "Lên trước đi, cho dù phải tìm người cũng không cần gấp lúc này. Chưa tìm được tiến sĩ Tào, e là chúng ta sẽ bị đám sâu này nuốt chửng mất."Nhiếp Túc liếc nhìn anh ta, cười toe toét tỏ ý đồng tình.Nghiệt Mãng cười lại một cái nhạt nhẽo, không chút cảm tình.Cách Tang nói: "Sa mạc nóng như thế, mấy con dế đó chắc sẽ không bò lên trên đâu."Phùng Cố hơi do dự, nhưng đúng lúc đó, lại có tiếng va mạnh vào cánh cửa đá. Cuối cùng hắn ta cũng đồng ý quay lên trước rồi tính tiếp, dù sao ở lại trong điện cũng chẳng phải cách.Cả nhóm tiếp tục leo lên bằng thang dây. Trong khi đó, tiếng động phía dưới càng lúc càng lớn. Khi họ còn chưa leo đến miệng cái hố, đã nghe thấy một tiếng "rầm" cực lớn chấn động tai. Cánh cửa đá quả nhiên đã bị phá vỡ, bầy sâu ồ ạt tràn vào điện, âm thanh loạt soạt xen lẫn tiếng nhảy nhót càng lúc càng lớn.Thời Thương Tả lập tức nói: "Leo nhanh lên, mấy con dế đó có thể bò theo thang dây lên đây!"Một khi bị lũ sâu bò kín, dây thừng dù có chắc đến đâu cũng không chịu nổi.Mọi người nhận ra tình hình nghiêm trọng, lập tức tăng tốc. Các hành khách phía sau lại tiếp tục nổ súng xuống phía dưới.Ngũ Hạ Cửu có thể cảm nhận rõ ràng thang dây bắt đầu rung chuyển.Đó là do những con dế trũi liên tiếp nhảy lên gây ra, mà mức độ rung lắc đang dần mạnh lên. Ngũ Hạ Cửu không nhìn xuống, cũng không dừng lại, chỉ cần leo thêm chút nữa là đến miệng hố rồi."A, mẹ kiếp, con sâu này cắn người!" Đúng lúc ấy, Khổ Qua ở phía dưới hét lên, vung cổ tay chửi bới.Một con dế trũi to bằng nửa bàn tay đã nhảy lên người hắn ta trong lúc bò dọc theo thang dây. Khổ Qua đưa tay gạt ra thì bị cắn một phát. Vết thương không lớn, nhưng lúc bị cắn đau như kim chích.Khổ Qua tức giận, liền bắn liền mấy phát xuống phía dưới.Ngũ Hạ Cửu lúc này đã trèo ra khỏi hố, quay người lại cúi xuống, nắm lấy cổ tay của Thời Thương Tả kéo lên.Hắn vốn có thể tự mình nhảy ra khỏi hố, nhưng được người ta kéo lên lại thấy dễ chịu hơn, sẵn lòng nắm tay đối phương. Sau đó, Ngũ Hạ Cửu lần lượt kéo Phương Tử, Đường Vân Tư và Lộ Nam lên.Lão Tiêu chờ Khổ Qua trèo lên cuối cùng, rồi vung dao chặt đứt thang dây.Dưới đáy hang sâu vang lên tiếng thang rơi xuống nền điện, Ngũ Hạ Cửu nghiêng tai lắng nghe một lúc, bên dưới vẫn có tiếng lũ côn trùng lục tục bò, e là chúng chưa đi ngay.Phương Tử ngồi xổm bên mép nghiêng của hố sâu, chống cằm nói: "Nếu đám sâu này cứ bám trụ mãi thì chúng ta làm sao xuống lại được? Hay là ném vài quả cầu lửa dọa cho chúng chạy?"Ngũ Hạ Cửu lắc đầu: "Dọa chạy chỉ là cách tạm thời, lỡ lúc chúng ta quay lại hành lang mà lũ côn trùng lại tràn lên lần nữa thì sao? Không thể cứ mãi đi lên đi xuống kiểu này, phải nghĩ ra cách ổn thỏa mới được."Phải rồi, lúc Tiểu Vĩ theo nhóm của Tiến sĩ Tào xuống dưới, liệu có đụng phải đám côn trùng này không?Nghĩ vậy, Ngũ Hạ Cửu đứng dậy đi hỏi.Tiểu Vĩ biết họ gặp bầy sâu dưới đó nên mới quay lại, nghe xong lời của Ngũ Hạ Cửu, cậu ta nói: "Không đụng phải, nhưng đúng là có vài thứ quái vật trốn trong bóng tối.""Tôi không nhìn rõ hình dáng, chỉ thấy một đôi vuốt rất lớn từ trong tối kéo đi không ít đồng đội."Sau đó, họ liền hoảng loạn bỏ chạy..."Nhà khoa học" Nhiếp Túc cũng đứng bên nghe, nghe xong thì mắt mở to, ánh nhìn có phần hưng phấn, nhưng rồi lập tức che giấu đi, hỏi: "Vuốt gì cơ? Tả thử xem."Tiểu Vĩ mặt trắng bệch, nghĩ ngợi một lúc: "Thì... rất lớn, thô ráp, trông giống vuốt thú hoang, nhưng... nhưng lại có năm ngón tay...""Động vật biến dị? Hay là cải tạo người?" Nhiếp Túc lẩm bẩm, tay luồn vào túi, mân mê con dao nhỏ sắc bén gã luôn mang theo.Không ai biết trong túi gã lúc nào cũng có một con dao không vỏ. Đầu ngón tay lướt qua lưỡi dao, Nhiếp Túc lại chẳng hề sợ bị đứt tay.Ngũ Hạ Cửu có linh cảm gã "khoa học gia" này có vấn đề, liền âm thầm dịch sang bên cạnh một bước.Lúc này Phương Tử ghé qua nói: "Quan Chủ, anh Tả đang cải tạo súng phun lửa, anh có muốn qua xem không?""Súng phun lửa?" Ngũ Hạ Cửu ngạc nhiên.Ban nãy Thời Thương Tả nói có chuyện cần bàn với Phùng Cố, Ngũ Hạ Cửu đang bận hỏi chuyện Tiểu Vĩ nên không đi cùng.Giờ nghe Phương Tử nói hắn đang sửa súng phun lửa, Ngũ Hạ Cửu tò mò, liền nói "Xem thử", rồi đi theo Phương Tử....
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me