Doc Sung Vuong Phi Hyunlix
Yongbok thức dậy với thân thể nhức mỏi không thôi, đã quá giờ dùng bữa sáng, mặt trời lên rất cao rồi y mới tỉnh lại. Em xấu hổ mộc dục trước nụ cười khúc khích của các tì nữ, vương phi mệt mỏi như thế, sợ là cả phủ ai cũng biết tối qua vương gia cùng thê tử đã nồng cháy như thế nào. Yongbok đỏ mặt tựa lưng vào thành bồn, nghe tiếng người hầu - kiêm người bạn thân thiết của mình thủ thỉ :- Ta nói này Yongbok, người thật sự tin tưởng vương gia sao ? Vừa trở về 1 ngày đã giết trắc phi, sủng hạnh ngươi, còn thề non hẹn biển. Không phải rõ ràng có âm mưu sao ?Yongbok nhắm nghiền mắt, chính em cũng thấy Hyunjin rất lạ, nhưng em không khống chế nổi lòng mình, không thể nào ngừng vui mừng trước tình yêu bất chợt này...- Ngươi chưa từng yêu ai, Jeongin , khi ngươi thật sự đem lòng ái mộ một người , thì dù hắn có siết cổ ngươi, thì ngươi cũng lo sợi dây thừng làm đau tay hắn..._____________Hyunjin trở về vào giờ ngọ thiện (bữa trưa) , hôm nay sắc mặt hắn đặc biệt âm trầm, trên tay còn cần theo một túi vải đáng nghi, trông như vương gia vừa giết ai đó rồi đem thủ cấp (đầu) của hắn về ném cho cẩu ăn vậy . Đám gia nhân nhìn sắc mặt âm trầm đó mà thầm cảm thán, có phải vì trắc phi mới qua đời nên vương gia mới đáng sợ vậy không ? Thay vì hoảng sợ, trên dưới lại thấy lo cho vị vương phi đáng thương thiện lành hơn....Khoảnh khắc chiếc bọc vải đáng nghi được đặt xuống bàn ăn, kẻ hầu người hạ trong điện gần như nín thở ..... C-cái gì thế.....
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me