TruyenFull.Me

Dong Nhan Hp

Jocasta mở mắt, nhận ra mình không còn ở Hogwarts nữa. Xung quanh là một không gian lạ lẫm, ánh sáng mờ ảo, những hình ảnh mơ hồ lướt qua như ký ức chập chờn. Mảnh thứ ba của viên đá Flora vẫn gắn với cô, duy trì sự sống còn sót của mảnh hồn cô sau khi hy sinh. Cô trở lại thành Khánh Linh

Cơ thể cô hồi phục kỳ lạ, nhưng tâm trí vẫn nhớ rõ mọi chuyện vừa xảy ra.

Những ngày đầu, Khánh Linh đi lạc giữa những con phố, ký túc xá, giảng đường quen thuộc nhưng hoàn toàn xa lạ. Cô tìm mọi cách để liên hệ với thế giới phép thuật: đọc sách cổ, tìm manh mối về phép cổ, tìm đến những nơi kỳ lạ mà linh cảm mách bảo. Nhưng mọi cánh cửa dường như đóng kín.

Khánh Linh đang đi qua hành lang ký túc xá, tay cầm tập vở, đầu bận suy nghĩ về bài thuyết trình ngày mai. Đột nhiên, cô dừng lại. Trước mắt là một bóng dáng quen thuộc, nhưng không thể nào… mái tóc, ánh mắt, dáng đi – tất cả đều giống hệt cô. Tim cô đập nhanh. Cô chạy theo nhưng bóng dáng ấy bỗng biến mất như chưa từng xuất hiện

Khánh Linh đứng lặng giữa căn phòng tối tĩnh, ánh sáng từ cửa sổ chiếu xuống bàn học ngổn ngang sách vở. Hơi thở cô hơi gấp, tay run run cầm cuốn nghiên cứu về phép thuật cổ. Bỗng nhiên, không gian trước mắt rung lên nhẹ, và một bóng dáng quen thuộc lóe lên giữa lớp ánh sáng mờ — Jocasta, đúng bản thân cô trong thế giới phép thuật, xuất hiện trong khoảnh khắc phép thuật kỳ lạ.

Khánh Linh sững người, tim đập mạnh.
“C… cậu là… Jocasta?” giọng cô nghẹn lại, nửa tin nửa ngờ.

Jocasta mỉm cười nhẹ, mắt long lanh như có thể nhìn thấu mọi bí mật:
“Linh hồn của cậu đã đi theo viên đá Flora, Khánh Linh… Cậu đã hy sinh để cứu Hogwarts và mọi người. Nhưng giờ đây, cậu có thể lựa chọn trở lại, nếu muốn.”

Khánh Linh bước tới gần, như sợ bóng dáng kia biến mất:
“Cậu… có thật sự ổn không? Hogwarts… mọi người… đã được cứu thật sao?”

Jocasta gật đầu, ánh mắt tràn đầy bình yên nhưng cũng chứa sức mạnh:
“Mọi chuyện đã xong. Trường đã an toàn. Những mảnh hồn đã bị phá hủy. Sứ mệnh cổ xưa của chúng ta hoàn tất. Không còn nguy hiểm nữa.”

Khánh Linh cúi gập người, xúc động:
“Vậy… tôi có thể trở lại không? Tôi… tôi muốn quay lại Hogwarts. Tôi không thể sống mà không biết phép thuật, không được học, không được gặp mọi người.”

Jocasta đặt tay lên vai Khánh Linh, dịu dàng:
“Cậu có quyền chọn. Nếu cậu muốn trở lại, viên đá Flora sẽ giúp dẫn lối. Nhưng hãy nhớ, thế giới phép thuật giờ đã an toàn — không còn ai bắt buộc cậu phải hy sinh nữa. Cậu sẽ quay lại như chính mình, với tất cả tự do của Khánh Linh.”

Khánh Linh hít sâu, ánh mắt rực lên quyết tâm:
“Tôi muốn trở lại. Tôi sẽ tiếp tục sống và học hỏi, ở Hogwarts. Tôi muốn… làm tất cả những điều tôi chưa kịp.”

Jocasta mỉm cười, đôi mắt lấp lánh như phản chiếu sức mạnh của viên đá thứ ba. Không gian xung quanh rung nhẹ, luồng ánh sáng dịu dàng mở ra, và Khánh Linh cảm nhận cơ thể mình dần nhẹ nhàng, như đang được nâng lên, được dẫn qua cánh cửa phép thuật trở về thế giới mà cô thuộc về.

Khoảnh khắc ấy, hai Jocasta gặp nhau — một là bản thân đã hy sinh, một là linh hồn Khánh Linh sẵn sàng trở lại Hogwarts. Cả hai cùng mỉm cười, một nụ cười hòa hợp giữa quá khứ và tương lai, giữa hy sinh và khởi đầu mới.

Cổng Hogwarts khẽ rung lên khi một luồng ánh sáng mềm mại mở ra trên sân trường. Khánh Linh bước ra, choáng ngợp một chút trước hình ảnh quen thuộc nhưng đã thay đổi: tường đá vẫn sừng sững, nhưng những dấu tích trận chiến vẫn còn, và học sinh cùng giáo sư đang tất bật dọn dẹp và chăm sóc những người bị thương.

Cô hít sâu, nhắm mắt một giây để cảm nhận năng lượng phép thuật xung quanh, rồi bước tiếp. Mỗi bước chân dường như dẫn cô về nơi mình thuộc về. Hogwarts vẫn ổn, mọi người đã sống sót, nhưng trong tim cô vẫn còn một nỗi bồi hồi khó tả.

Khánh Linh chọn hướng tới văn phòng hiệu trưởng — nơi giờ đây Severus Snape đang giữ vai trò lãnh đạo. Cô nhẹ nhàng bước vào lâu đài, đi qua hành lang quen thuộc, lòng vừa hồi hộp vừa quyết đoán.

Khi cô đứng trước cửa văn phòng, Snape vẫn đang rà soát hồ sơ và báo cáo hậu chiến. Hắn khẽ nhíu mày khi nghe tiếng chân nhẹ.
“Ai đó?” giọng ông lạnh lùng nhưng sắc bén.

Khánh Linh hít một hơi dài, thốt lên:
“Thầy… là Khánh Linh. Tôi… trở lại.”

Snape ngẩng đầu, mắt đen xám của ông dừng lại trên cô. Khoảnh khắc giây lát, ông im lặng, như đang nhận ra điều gì, rồi đôi mắt ấy lộ vẻ bất ngờ pha chút dè chừng.
“Khánh Linh… hay là… Jocasta?” ông hỏi, giọng thấp nhưng đầy trọng lượng.

Khánh Linh mỉm cười, dịu dàng nhưng kiên định:
“Tôi là Khánh Linh, nhưng cũng là Jocasta, theo cách nào đó. Tôi đã trở lại Hogwarts, thầy à.”

Snape đứng dậy, bước tới gần cô, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa chứa một nỗi gì đó khó nói:
“Ta biết. Viên đá… sức mạnh cổ xưa đã dẫn cậu trở lại. Có vẻ như, cậu chọn sống tiếp, thay vì hy sinh hoàn toàn.”

Khánh Linh gật đầu:
“Vâng, thầy. Mọi chuyện giờ đã an toàn. Hogwarts đã được cứu. Nhưng tôi… tôi muốn gặp thầy trước tiên, để cảm ơn, và… để biết thầy nghĩ gì về việc tôi trở lại.”

Snape im lặng một lúc lâu, nhìn thẳng vào cô, rồi nhẹ nhàng gật đầu:
“ Cô đã làm đúng. Bất kể quá khứ và nguy hiểm, Hogwarts vẫn cần những người biết hy sinh nhưng cũng biết sống. Cô… đã trở về sau 5 năm ....”

Khánh Linh thở phào, đôi mắt long lanh, cảm nhận rõ ràng sự an toàn và tĩnh lặng sau mọi biến cố. Cô mỉm cười:
“Cảm ơn thầy, Severus. Tôi sẽ không để mọi thứ lãng phí.”

Snape nghiêm nghị nhưng ánh mắt có chút dịu lại:
“Ta biết cô sẽ không.”

Cảnh kết thúc với hai người đứng đó, trong văn phòng hiệu trưởng tĩnh lặng, giữa những tàn tích của chiến tranh và niềm hy vọng mới. Khánh Linh – Jocasta đã trở lại Hogwarts, sẵn sàng cho một chương mới, và Snape vẫn là người bảo vệ thầm lặng nhưng đầy trọng trách của ngôi trường.

“Thầy Severus,” cô bắt đầu, giọng đều đặn nhưng dứt khoát, “tôi muốn trở lại Hogwarts… nhưng lần này, tôi muốn giúp đỡ một cách chính thức. Tôi muốn trở thành… giáo sư môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám.”

Snape khẽ nhíu mày, đôi mắt sắc lạnh dừng lại trên cô, rồi ông im lặng một lúc.

“ Cô hiểu rõ những gì mình đang đề nghị chứ? Đây không phải trò chơi, và trách nhiệm này… không dành cho những ai thiếu kiên nhẫn hay sợ hãi.”

Khánh Linh gật đầu, đôi mắt kiên định:
“Tôi hiểu. Tôi đã chứng kiến những điều tồi tệ nhất, tôi biết giá trị của việc chuẩn bị và bảo vệ học sinh. Tôi muốn truyền lại kiến thức và kinh nghiệm đó… để không ai phải chịu nỗi sợ hãi một mình.”

Snape nghiêng đầu, ánh mắt ông vừa thẩm định vừa trầm tư:
“ Cô đã trải qua quá nhiều… nhưng cũng nhờ vậy mà cậu xứng đáng. Ta sẽ ủng hộ quyết định này. Hãy cho Hogwarts thấy cô có thể đứng vững và dẫn dắt.”

Khánh Linh mỉm cười, cảm giác ấm áp tràn ngập tim cô.
“Cảm ơn thầy. Tôi sẽ không để niềm tin của thầy và ngôi trường này thất vọng.”

Với câu nói đó, Khánh Linh hay đúng hơn giờ là Jocasta chính thức bắt đầu một chương mới: trở thành giáo sư Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, sẵn sàng bảo vệ Hogwarts và truyền lại tri thức cho thế hệ học sinh tiếp theo.

Cánh cổng dinh thự Flora mở ra, Jocasta bước vào trong, tim cô đập mạnh. Ngôi nhà vẫn như trước, nhưng có gì đó nhẹ nhàng, ấm áp hơn sau những tháng ngày chiến tranh. Cảnh vật yên bình, tiếng chim hót nhẹ bên ngoài, mùi hương hoa quen thuộc len lỏi khắp các hành lang.

David đang sắp xếp giấy tờ trong thư viện, còn Daisy cúi đầu bên bàn trà. Họ quay lại khi nghe tiếng bước chân, ánh mắt họ chợt sáng lên, xen lẫn lo lắng và hy vọng.

“Jocasta… con… thật sự là con sao?” Daisy thốt lên, giọng nghẹn ngào. Cô chạy tới ôm con gái vào lòng, nước mắt lăn dài trên má.

David bước tới, tay run run đặt lên vai Jocasta, giọng trầm mà nghẹn ngào:
“Con… con đã trở về… sau tất cả…sau 5 năm....”

Jocasta khẽ mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói nhẹ nhàng mà đầy xúc động:
“Con… con đã trở về. Con ổn, bố mẹ à… Hogwarts đã được cứu rồi.”

Daisy siết chặt tay Jocasta, như không muốn để con rời ra nữa.
“Con khiến mẹ lo suốt… không biết đã trải qua những gì.”

Jocasta nhìn bố mẹ, lòng trào dâng cảm giác ấm áp xen lẫn tiếc nuối:
“Con biết… con đã làm bố mẹ đau lòng. Nhưng tất cả những gì con làm, con làm để bảo vệ mọi người… để không ai phải chịu cảnh mất mát như chúng ta.”

David nắm chặt vai con gái, giọng đầy trấn an:
“Con đã sống sót, con đã quay về… đó là tất cả những gì quan trọng. Chúng ta tự hào về con, Jocasta à.”

Jocasta nhắm mắt, hít thật sâu, cảm nhận tình yêu bao la của bố mẹ, như từng mảnh tim cô được hàn gắn lại sau những tháng ngày đau thương. Cô thì thầm:
“Con… con hứa sẽ luôn trở về, sẽ bảo vệ bố mẹ, bảo vệ tất cả những gì chúng ta yêu quý.”

Khoảnh khắc ấy, trong dinh thự Flora, ba người đứng bên nhau, im lặng nhưng tràn đầy cảm xúc. Nỗi đau, niềm vui, sự tự hào và tình yêu — tất cả hòa quyện thành một vòng tròn an yên.

Lễ Khai Giảng Mùa Thu

Đại sảnh lớn rực rỡ trong ánh nắng buổi sớm. Các học sinh xếp hàng theo từng nhà, áo choàng bay nhè nhẹ khi họ bước vào. Những bức tường cổ kính vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, nhưng hôm nay không khí khác hẳn vừa trang trọng, vừa đầy cảm xúc.

Snape, hiện là hiệu trưởng, đứng trên bục giảng, giọng trầm và uy quyền:
“Hôm nay, chúng ta không chỉ bắt đầu một năm học mới. Chúng ta còn chào đón những gương mặt đặc biệt… những người đã trải qua những thời khắc định mệnh, và sẽ kể lại cho các em nghe về sức mạnh của tình bạn, lòng dũng cảm và niềm tin.”

Harry, Hermione và Ron vẫn đang đứng trên bục, chuẩn bị chia sẻ câu chuyện của mình. Bỗng Harry cảm nhận một luồng năng lượng quen thuộc len lỏi khắp Đại sảnh, làm tim anh giật thót. Anh quay lại — và thấy cô.

Jocasta đứng ngay cửa vào, mái tóc bay nhẹ trong ánh sáng ban mai, dáng người thẳng, uy nghiêm nhưng đầy ấm áp. Ánh mắt cô quét qua từng học sinh, giáo viên, rồi dừng lại ở Harry, Hermione và Ron. Cả ba đều chết lặng trong khoảnh khắc.

Harry chẳng nói nên lời. Anh cảm nhận cả niềm vui lẫn nỗi xúc động dâng trào trong tim, như tất cả những căng thẳng, lo sợ, và mất mát trong những năm qua đều được gói gọn trong khoảnh khắc này. Anh bước tới gần bục, mắt không rời Jocasta, miệng khẽ nhếch lên nụ cười vừa vui mừng, vừa ngỡ ngàng.

Hermione đặt tay lên ngực, nhịp tim đập nhanh. Cô vừa hạnh phúc, vừa lo lắng: liệu Jocasta có thực sự trở lại trọn vẹn không, hay chỉ là một ảo ảnh của phép thuật? Khi thấy Jocasta mỉm cười nhẹ với cô, Hermione thở phào, nước mắt rưng rưng.

Ron đứng im, miệng há hốc, tay bấu chặt áo choàng. Anh không kìm được tiếng thốt lên:
“J-Jo… cậu đã quay lại thật sao?”

Jocasta nhún vai, nụ cười dịu dàng, ánh mắt lấp lánh:
“Tớ đã trở lại. Mọi thứ… đã ổn. Và tớ sẽ ở đây, bên mọi người.”

Cả ba đứng đó, mắt sáng lên, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc và sự nhẹ nhõm. Không lời nào có thể diễn tả hết cảm giác lúc này, chỉ có ánh mắt, nụ cười, và sự hiện diện sống động của Jocasta, khiến mọi thứ như được nối liền lại.

Harry hít một hơi thật sâu, bước tới trước một nhịp, như muốn ôm cô ngay tại chỗ, nhưng rồi anh dừng lại, nhường cho khoảnh khắc trang nghiêm và ý nghĩa này lan tỏa khắp Đại sảnh. Hermione lau nước mắt, Ron mím môi, nhưng nụ cười trên mặt cả hai đủ để nói rằng: Hogwarts, và mọi người, đã thật sự được đoàn tụ.

Các học sinh xung quanh thì thầm, giáo viên trao nhau cái nhìn trầm trồ — tất cả đều nhận ra: đây không chỉ là sự trở lại của một giáo viên mới, mà là biểu tượng của hy vọng, dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt.

Jocasta tiến lên bục, đứng cạnh Harry, ánh mắt cô lướt qua từng gương mặt quen thuộc. Cô nhẹ nhàng thốt:
“Năm học này, tôi sẽ đảm nhận môn Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám. Và tớ hy vọng… những gì chúng ta chia sẻ sẽ giúp các em mạnh mẽ, dũng cảm và biết trân trọng những gì quý giá nhất.”

Tiếng vỗ tay vang dội, cả Đại sảnh như bừng sáng. Harry, Hermione và Ron nhìn nhau, nước mắt lấp lánh, tim nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc: họ đã trở lại với Jocasta — và một chương mới tại Hogwarts bắt đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me