TruyenFull.Me

Dong Nhan Nhan Ngu Ham Lac

01.

Bạch Ái Tinh ngoan ngoãn nằm sấp trong ngực Bạch Sở Niên, ôm cổ daimi nhu thuận cọ cọ, ngọt ngào lộ ra hai cái răng sữa gặm ướt quần áo trên vai ba.

Bạch Sở Niên bị bé gặm đến ngứa ngáy, đem Ái Ái ôm đổi sang một bên. Bạn nhỏ Bạch Ái Tinh vẫn hồn nhiên đem hai cái răng nhỏ gặm quần áo của ba như cũ.

"Sao cái gì cũng muốn bỏ vào miệng nhai vậy?"

Tiểu Trân Châu nghe không hiểu, chớp chớp mắt nghi hoặc nhìn ba.

Rimbaud lười biếng nằm sấp bên cạnh bể nước ngáp một cái. Bạch Sở Niên linh cơ vừa động, hai tai sư tử nhung liền xuất hiện trên đỉnh đầu. Phản ứng của Bạch Ái Tinh quả thực giống hệt daima của bé, hưng phấn nâng cánh tay nhỏ bé của mình duỗi ra muốn chạm vào.

Bạch Sở Niên cúi đầu, thuận tiện cho bé sờ một chút. Kết quả Bạch Ái Tinh há miệng.

Rimbaud thấy vậy kịp thời từ trong bể nước đi ra tiếp nhận Ái Ái, tai sư tử trắng mới may mắn thoát nạn.

"Lão bà, Ái Ái cái gì cũng muốn gặm, nó đói bụng sao?"

Rimbaud rất khác thường, không có xoa cái lỗ tai lông xù của Bạch Sở Niên mà rũ mắt không nói lời nào. Bé con nhân ngư tầm tuổi như này hẳn là giai đoạn ngứa miệng, cũng có thể vừa mọc răng nhỏ có chút ngứa, sốt ruột muốn mài một chút.

Nói đến vấn đề ăn uống của Bạch Ái Tinh, trên mặt Rimbaud lại phủ một lớp màu đỏ mỏng. Có lẽ là cảm ứng gien trong cơ thể, anh ôm Ái Ái ngủ cả đêm, buổi sáng mới nhận ra chỗ ngực có chút khác thường, giống như bị móng vuốt sư tử không nhẹ không nặng chạm vào.

Vừa rồi anh thừa dịp Bạch Sở Niên đùa với Ái Ái mà tự mình xoa xoa muốn giảm bớt trướng đau, hiện tại ở đầu ngực có thêm hai chỗ chảy nước ướt ở đó. Anh nghĩ rằng anh hiểu mà Bạch Sở Niên vẫn không chịu buông tha.

"Lão bà khi còn bé anh ăn cái gì  vậy? Có cần phải mua đồ ăn của cá đuối nhỏ ở trên mạng hay không, thằng bé mới mọc có hai cái răng nhỏ thôi, hẳn là nhai không được đi..."

Rimbaud đỏ mặt lại muốn giả bộ mặt không chút thay đổi, nâng cái mông nhỏ của Ái Ái đi vào phòng, tiện thể khóa cửa lại.

Bạch Sở Niên:...?

03.

Bạch Ái Tinh ăn no, lúc thì hôn ôm daima của bé, lúc thì lại sờ sờ tai daimi, cái đuôi nhỏ màu trắng vung lên đầy thỏa mãn.

Một lát sau, tiểu ngư nhìn chằm chằm vào lỗ tai Bạch Sở Niên ngẩn người, hành vi tiếp theo của tiểu ngư khiến cho sóng não Bạch Sở Niên và Rimbaud dần dần trùng hợp.

Bạch Ái Tinh nghiêng đầu.

"En?"

Tiểu ngư dường như đột nhiên nhận ra rằng daimi của mình là một con sư tử lớn. Bé nhất thời còn không tin, Bạch Sở Niên nhìn ra tâm tư của Tiểu Trân Châu, cái đuôi phía sau cũng giơ lên.

Trong mắt của Trân Châu hiện lên đầy sự "Không thể tin được".

Bạch Sở Niên cười xấu xa một chút, mở miệng với tiểu ngư trong ngực Rimbaud muốn dọa bé.

*Gào*

"Randi, đừng đem tiểu ngư nhát gan này dọa sợ."

Kết quả tiểu ngư chẳng những không sợ mà còn cho daimi một nụ cười ngọt ngào, tiếp theo tự mình học bộ dáng daimi.

Mở miệng ra.

"A a... gào~"

"Ái Ái là cá nhỏ, không phải sư tử nhỏ nha."

Bạch Sở Niên cạo cái mũi nhỏ của bé, lại sợ mũi tiểu hài tử bị mình cạo bẹp, lại nhéo nhéo.

"Gua?"

Bạch Sở Niên: "Lão bà, anh thật sự sinh ra chính mình mà."

Bạch Sở Niên và Rimbaud thương lượng một chút, muốn xin một dược tề cho Bạch Ái Tinh, nhưng Rimabud tỏ vẻ nó nhỏ như vậy em muốn châm cứu vào người nó sao?

Bạch Sở Niên muốn hỏi là ai ngay từ đầu nói muốn cạo vảy của con trai ném xuống biển để nó rèn luyện ý chí? Bây giờ nhìn thấy con trai chớp chớp mắt, trái tim liền hóa thành nước là ai?

Hừ, tiểu O lật mặt!

Rimbaud đem Bạch Ái Tinh đặt trên sô pha, một bên từ trên bàn trà lấy một nắm hạt bóc ra ăn, một bên nhổ loạn tóc Bạch Sở Niên.

Vương cũng dính khói lửa nhân gian rồi.

Bạch Sở Niên đành phải đi thu thập tóc, dù sao bất kỳ Alpha nào cũng sẽ không muốn bị Omega của mình ghét bỏ.

Rimbaud bóc ra một loại hạt, muốn trêu chọc Ái Ái chỉ có hai cái răng nhỏ, quay đầu lại phát hiện con trai mình vốn có cái đuôi dài nửa mét lại biến thành hai cái bắp chân ngắn mập mạp.

Rimbaud: "..."

Bạch Sở Niên vừa mới thổi tóc xong nhận ra tin tức tố không ổn định của lão bà, vừa định ngán ngẩm đi hôn hôn lão, kết quả lão bà đưa tay đưa con trai đến.

Rimbaud: "Trong cơ thể tôi có dược tề mô cấu tạo chuẩn, tôi lại vừa mới đút cho nó sữa xong."

Bạch Sở Niên: "Lão bà, anh che che hàng cho con trai một chút đi!"

Vì vậy, đại bạch sư được cử đi mua tã giấy cho trẻ em nhưng khi trở lại lại mua về một đống giấy xây dựng. Trong thời gian này, Rimbaud đã dạy cho tiểu ngư sự chuyển đổi giữa hai hình thức giữa người và nhân ngư.

"Biến thành cá nhỏ."

Xung quanh người Ái Ái phát ra ánh sáng màu trắng nhạt, hai cái bắp chân được thay thế bằng một cái đuôi cá.

"Chân Ái Ái đâu?"

Đuôi cá màu hồng đã được thay thế bằng hai bàn chân nhỏ.

Hai người cha mới bắt đầu vội vàng bận rộng mua giường nhỏ, đồ chơi, tã giấy cho đứa trẻ.

Vì vậy, một con sư tử lớn trong quá trình cho con bú của vợ mình đã sử dụng khả năng cốt hóa thép bẻ khóa mở cửa mà xem trộm.

04.

Rimbaud chiếu theo bộ dáng trong video trên mạng mặc tã giấy cho Ái Ái, Bạch Sở Niên đang nghiên cứu một đống bản vẽ cách lắp ráp giường cho trẻ nhỏ.

Bạch Sở Niên lấy điện thoại di động ra nhận điện thoại.

"Ba Cẩm..."

"Con trai của Hạ Bằng Thiên nói con nhặt được một con cá đuối về, Duệ ca nói nhìn thấy con mua tã giấy, chuyện này là như nào?"

Bạch Sở Niên gãi đầu. Con trai trở về quá kích động, quên nói cho các ba biết chuyện vui lớn này, bây giờ nhất thời không biết mở miệng như thế nào.

"A... Vâng, ba Cẩm, con nói một chuyện, người đừng bị dọa sợ."

"Ta là chủ tịch tập đoàn Phi Ưng, có trình độ chuyên môn, sẽ không sợ."

"Rimbaud gần đây có một đứa bé..."

"Chuyện khi nào? Mấy lần trước thấy bụng con cá kia cũng không lớn? Hay là thời gian mang thai ngắn? Buổi tối ta và ba Ngôn con tới, đến lúc đó chúng ta sẽ nói chuyện sau."

"Vâng vâng."

Rimbaud ôm đứa nhỏ đi dạo khắp phòng, cầm lên một cái trống nhỏ chuyển động trêu chọc Ái Ái, thấy Tiểu Bạch nhận điện thoại xong liền ôm đứa bé đi qua.

"Bani sắp tới?"

"Ừm."

Ái Ái trong ngực vươn bàn tay nhỏ bé lắc lắc trống.

"B... ba,ba..."

Bạch Sở Niên ý thức được tiểu tử kia đang học Rimbuad nói chuyện. Hắn cúi người xuống nhìn Ái Ái, chậm rãi kéo dài một âm tiết.

"Ba... Ba ba."

Tiểu nhân ngư lắc đầu.

"D... dai... daimi!"

Một tiếng này phát ra cả nhà ba người đều ngây dại. Hai người ba ngốc ngạc nhiên trước khả năng học tập của con trai mình, trong khi chính mình cũng không nghĩ tới mình có thể phát ra từ này. Sau đó bé lại quay đầu lại ôm lấy cổ Rimbaud.

"Daima!"

Lần này lưu loát hơn nhiều, Rimbaud cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn như thạch của đứa nhỏ.

"Tiểu Ngư nhà chúng ta thật thông minh, daima hôn nào."

Tiểu tử kia tạm thời cũng sẽ nói mấy từ này, ngẫu nhiên có thể phát ra một âm tiết từ. Vì nghênh đón Cẩm gia gia và Bani gia gia đến, Ái Ái cố gắng học nói được từ ông nội.

"Ái Ái ngoan quá."

Bạch Sở Niên sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

"Thật không thể tưởng tượng được mà, lão đại bốn mươi tuổi mà đã làm gia gia rồi."

Rimbaud nghiêng đầu.

"Randi không nhớ rõ sao, khi em mới hơn một tuổi tôi đã có Ái Ái rồi."

Bạch Sở Niên mặt bạo hồng.

_Còn tiếp_

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me