| DooGem | 18+ | ĐỘC DƯỢC (ABO)
3
Trong xe, mọi thứ hỗn độn quần áo vương vãi, ghế sau còn dấu lõm và mùi bạc hà socola vẫn chưa kịp tan đi.Hoàng Hùng mở mắt.Toàn thân ê ẩm, bắp đùi đau nhức, nơi giữa hai chân vẫn còn cảm giác râm ran như bị ai đó mút lấy, chưa chịu thả ra. Em khẽ trở người, rên nhẹ. Sau vài giây hoảng loạn lướt mắt nhìn quanh, em thấy mình đang nằm trên ngực trần của hắn, Đỗ Hải Đăng vẫn còn đang ngủ.Cơ thể Alpha to lớn, ấm áp, ngực phập phồng đều đều. Tay hắn vẫn đặt trên eo em, siết không chặt nhưng mãi không chịu buông. Như thể trong vô thức vẫn muốn giữ lấy Omega vừa bị hắn chiếm đoạt cả đêm.Hùng định rút người ra, nhưng hắn siết nhẹ bày tay."Đừng động. Nằm yên." Giọng trầm khàn, chưa tỉnh hẳn nhưng đầy mệnh lệnh."Anh làm như tôi là của anh thật ấy" em cười giễu, giọng mệt mỏi nhưng vẫn cố giữ vẻ ngạo nghễ.Hắn mở mắt, ánh nhìn bén như dao."Được, anh không phải giữ em làm gì tình một đêm thôi mà, đúng không?."Câu nói đó khiến Hoàng Hùng khựng lại.Em đang run. Đây không phải phát tình.Đây là nghiện.Một cảm giác khốn nạn và đáng sợ nhưng không thể phủ nhận. Pheromone của Hải Đăng đã để lại dấu vết trong em, len lỏi vào hệ thần kinh, in lên da thịt và giờ đang khiến em muốn nhiều hơn nữa.Hắn biết. Hắn nhìn em như nhìn một con thú vừa sa bẫy."Chết tiệt..." em cắn môi, tự mình cũng không hiểu vì sao ánh mắt mình lại trở nên khát khao đến vậy.Hải Đăng ngồi dậy, kéo em vào lòng. Đặt cằm lên vai em, hắn thì thầm."Độc dược em đưa anh uống... giờ anh truyền ngược lại cho em. Uống rồi, không nhổ ra được đâu."Hoàng Hùng cắn nhẹ môi, không nói gì. Cơ thể em vẫn mềm nhũn trong vòng tay hắn, không rút ra, cũng không phản kháng.Pheromone bạc hà lại trỗi dậy, lần này không hung dữ mà nhẹ như sương, luồn qua gáy em khiến sống lưng nổi gai.Em nhắm mắt lại.Chết tiệt.Hoàng Hùng bỏ đi ngay khi trời còn sương.Em mặc lại áo sơ mi nhàu nhĩ, quần lót bị xé vứt lại trong xe, đôi chân đi không vững nhưng vẫn cố bước thật nhanh ra khỏi bãi xe tầng hầm như trốn chạy khỏi hắn.Cơn đau giữa hai chân chưa hết. Nhưng nỗi đau đó không đáng sợ bằng mùi bạc hà vẫn còn ám nơi cổ áo, nơi ngón tay, nơi tận cùng trong em.Em từng được chạm vào bởi bao nhiêu Alpha. Bị đánh dấu tạm thời, bị mút cổ, bị giam trong phòng khách sạn một tuần liền vì phát tình. Nhưng chưa bao giờ... em sợ.Chưa bao giờ, cho đến hôm nay....Ba ngày sau.Quán bar em hay lui tới, vẫn đông, vẫn ồn, một Beta lả lơi áp sát vào em rủ rê."Lên phòng với tôi đi? Tôi có thuốc xịt pheromone mùi bạc hà. Thích không?"Hoàng Hùng nghe đến đó thì rút tay khỏi cổ kẻ kia, liếc mắt, môi cong lên đầy mỉa mai."Bạc hà giả thì không đủ đô đâu, cưng à."Em rời quán.Căn hộ em thuê trống trơn, gương phòng tắm phản chiếu khuôn mặt xinh đẹp mệt mỏi, mái tóc rối, da vẫn trắng nhưng mắt thì đỏ hoe. Em không khóc. Chỉ là...Pheromone socola không còn ngọt nữa. Nó trở nên nhạt. Rỗng. Lỏng lẻo như thứ kem tan đá nguội mà chẳng còn ai thèm thuồng.Em bước vào phòng ngủ.
Căn phòng im lặng, quá yên tĩnh so với những ngày em sống hoang dại.Em ngồi xuống ghế sofa, tay vô thức lần vào áo, trên ngực nơi từng bị hắn cắn. Không có máu, nhưng dấu răng ấy in sâu vào trong ký ức, nơi hắn ép em nằm bẹp trên ghế sau chiếc xe phủ hơi sương.Chỉ là ghế xe hẹp đến mức không duỗi nổi chân, mồ hôi và pheromone thấm vào lớp da bọc nhựa, vậy mà giờ đây em lại thèm được làm tình với hắn một lần nữa.Tối hôm sau.Em đứng ở ban công quán bar hút điếu thuốc. Làn khói bay nhẹ, mắt đỏ hoe vì mỏi mệt. Bỗng một luồng hương bạc hà rất nhẹ len vào từ phía sau. Không phải ảo giác.Em quay lại.Hắn đứng dưới đèn đường, hai tay đút túi mắt ngước lên nhìn em. Mặt không cảm xúc. Nhưng ánh nhìn ấy... đủ khiến cả người em run lên như kẻ cai nghiện gặp lại liều nặng nhất đời mình.Em ngậm chặt điếu thuốc, tay bấu lấy lan can."Anh đến làm gì?" Giọng em lạnh.Hắn không trả lời. Vẫn đứng yên dưới đèn.Em bật cười, cố giữ vẻ khinh bạc "Vậy ra không phải chỉ mình tôi nghiện."Hắn khẽ nói, không lớn nhưng rõ từng chữ.
"Không. Chỉ có em nghiện thôi."
Căn phòng im lặng, quá yên tĩnh so với những ngày em sống hoang dại.Em ngồi xuống ghế sofa, tay vô thức lần vào áo, trên ngực nơi từng bị hắn cắn. Không có máu, nhưng dấu răng ấy in sâu vào trong ký ức, nơi hắn ép em nằm bẹp trên ghế sau chiếc xe phủ hơi sương.Chỉ là ghế xe hẹp đến mức không duỗi nổi chân, mồ hôi và pheromone thấm vào lớp da bọc nhựa, vậy mà giờ đây em lại thèm được làm tình với hắn một lần nữa.Tối hôm sau.Em đứng ở ban công quán bar hút điếu thuốc. Làn khói bay nhẹ, mắt đỏ hoe vì mỏi mệt. Bỗng một luồng hương bạc hà rất nhẹ len vào từ phía sau. Không phải ảo giác.Em quay lại.Hắn đứng dưới đèn đường, hai tay đút túi mắt ngước lên nhìn em. Mặt không cảm xúc. Nhưng ánh nhìn ấy... đủ khiến cả người em run lên như kẻ cai nghiện gặp lại liều nặng nhất đời mình.Em ngậm chặt điếu thuốc, tay bấu lấy lan can."Anh đến làm gì?" Giọng em lạnh.Hắn không trả lời. Vẫn đứng yên dưới đèn.Em bật cười, cố giữ vẻ khinh bạc "Vậy ra không phải chỉ mình tôi nghiện."Hắn khẽ nói, không lớn nhưng rõ từng chữ.
"Không. Chỉ có em nghiện thôi."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me