Doran Hanh Trinh O T1
Hôm ấy không khí tại trụ sở T1 thật khác lạ. Doran - người vừa gia nhập đội tuyển danh giá này được các staff hướng dẫn tận tình để chuẩn bị cho buổi livestream đầu tiên của anh. Đây không phải là lần đầu tiên Doran livestream nhưng đây lại là lần đầu tiên anh live dưới màu áo T1 và đây còn là buổi ra mắt cộng đồng fan đông đảo của đội.Tuy đã quen với việc xuất hiện trước ống kính lẫn cách sử dụng ứng dụng live nhưng Doran vẫn cảm thấy hồi hộp khi nghe các staff giải thích cặn kẽ về cách sử dụng phần mềm live, cách tương tác với người xem và cả những mẹo nhỏ để giữ bầu không khí thoải mái. Anh chú tâm lắng nghe gật đầu liên tục nhưng đôi lúc vẫn không giấu được sự lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt.Một trong những staff mỉm cười trấn an: “Đừng lo nhé bọn anh sẽ đứng ở đây lúc em mở live khoảng 2-3 phút đầu để xem có ổn định hay không. Nếu có vấn đề gì lúc bọn anh ở ngoài thì cứ gọi anh ngay nha. Bọn anh ở ngoài đợi em. Doran làm được mà! Cố gắng lên nào!”Lời nói chân thành ấy khiến Doran cảm động. Anh cúi đầu cảm ơn lòng thầm nghĩ rằng những người ở đây thật sự xem anh như một phần của đại gia đình T1. Họ không chỉ làm việc chuyên nghiệp mà còn hết sức chu đáo và thân thiện.Khi các staff chuẩn bị ấn mở live Doran đã nhanh chóng chỉnh lại ghế ngồi và nhìn màn hình máy tính. Trước mắt anh là giao diện của nền tảng livestream nơi một con số chói lọi đập vào mắt: 40.000 người đang chờ.Doran hơi giật mình. Tại đội tuyển cũ mỗi lần anh livestream chỉ có khoảng 200-300 người xem. Đây đúng thật là một bước ngoặt. Chưa kịp định thần anh liếc lại thì con số đã tăng lên 45.000 người.“Wow…đúng là T1” anh thầm nghĩ. “Chỉ cần ngồi đây thôi cũng đã thấy choáng ngợp.”Doran hít một hơi thật sâu cố gắng ổn định cảm xúc. Anh đưa tay chỉnh lại tóc rồi chỉnh lại khóa áo khoác xám có logo T1 để logo nằm ngay ngắn rồi anh staff nhanh chóng bấm nút bắt đầu livestream.“Ting!”Buổi livestream chính thức bắt đầu. Màn hình sáng lên gương mặt Doran xuất hiện. Nhưng chưa kịp nói lời chào hàng loạt hiệu ứng donate bằng “bóng” và những lời nhắn chào đón đã tràn ngập khung chat. Tiếng thông báo donate liên tục vang lên khiến anh bối rối.Doran bật cười khẽ vừa lúng túng vừa cảm thấy thú vị. Anh đưa tay lên xoa gáy một thói quen nhỏ khi ngại ngùng. Gương mặt chân thật đôi mắt ánh lên vẻ đáng yêu khiến mọi người ngay lập tức “đổ gục”.“Xin chào mọi người, mình là T1 Doran Choi Hyeonjun đây ạ! Rất vui được gặp mọi người!” Doran vừa nói vừa chỉ vào logo T1 trên áo giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành.Khung chat lập tức bùng nổ. “Chào Doran!”,
“Chào mừng đến với T1!”
“Anh đáng yêu quá!”
...
Đặc biệt số lượng donate tăng vọt đến mức làm máy tính của anh hơi lag tí.Rồi Doran lại nhìn con số hiển thị lượng người xem và không tin vào mắt mình: hơn 60.000 người.Anh cảm thán: “Không ngờ đông người xem như vậy. Thật sự là cảm ơn mọi người rất nhiều ạ!”Khuôn mặt anh tràn đầy sự biết ơn. Mỗi lần anh cúi đầu cảm ơn các fan lại càng yêu mến sự khiêm tốn của anh hơn. Nhiều người nhanh chóng quay lại các khoảnh khắc đáng yêu của anh và đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, Instagram, TikTok, Twitter… Doran bỗng chốc trở thành tâm điểm của mạng xã hội.Mỗi giây trôi qua con số người xem lại tăng lên không ngừng. Khi anh tiếp tục trò chuyện, đôi khi còn ngừng lại để trả lời những câu hỏi của các fan, không khí trong buổi livestream càng trở nên thân mật và gần gũi hơn. Các fan cảm nhận được sự nhiệt tình, chân thành từ Doran và họ càng thêm yêu quý anh. Từng câu nói của anh dù là những lời bông đùa hay chỉ là những câu cảm ơn đơn giản cũng khiến người xem cảm thấy như mình đang trò chuyện với một người bạn thực sự chứ không phải một tuyển thủ.Một bình luận donate thu hút sự chú ý của Doran: “Doran seonsu, oppa hãy kể về ngày ký hợp đồng với T1 đi!”Doran bật cười đôi mắt ánh lên chút hoài niệm. Anh đáp lại với giọng trầm ấm: “Chuyện này… làm mình nhớ lại lúc đó thật. Thật sự mình không biết gì về T1 cho đến tận ngày hôm đó luôn. Mình không hề nghĩ đến đội này. Thậm chí lúc ấy mình còn đang phân vân liệu có nên sang Trung Quốc nữa không.”Màn hình lại đầy những dòng bình luận:
“Ủa đang ngủ mà vẫn nhận cuộc gọi hả?!”
“Đúng là giấc ngủ định mệnh!”
“Doran trọng sinh: Ngủ dậy liền liên hôn với nhà giàu số 1.”
....Doran cười lớn tiếp tục câu chuyện: “Hôm mình trở thành FA mình ngủ muộn lắm. Đến hơn 3 giờ chiều, anh bên Agency mới gọi: ‘Này, có meeting rồi! Nhanh đến Gangnam đi!’ Mình còn tưởng đó chỉ là một buổi họp bình thường thôi. Mình vội vàng tắm rửa và bắt taxi đi ngay. Mặc dù đi nhưng vẫn nghĩ: ‘Chắc chỉ gặp mặt qua loa thôi, không có gì đâu.’”Anh ngừng một chút như để hồi tưởng lại cảm giác của mình vào ngày hôm đó rồi tiếp tục: “Khi đến nơi không khí buổi họp rất tốt. Mọi người rất chủ động và tích cực. Thú thật mình không biết gì về tình hình trước đó cả nhưng bầu không khí khiến mình cảm thấy thoải mái. Sau đó mọi chuyện tiến triển rất nhanh. Đây chắc chắn là một cuộc giao dịch mà mình sẽ không bao giờ quên!”Màn hình lại đầy những dòng bình luận:
“Doran ngủ mà cũng dậy ký được hợp đồng. Đúng là người có số may mắn!”
“Quản lý: ‘Nhanh lên! Đừng để họ chạy mất!’”
“Người thích ngủ thì vận may thường không tệ!”
....Doran mỉm cười nhìn những dòng bình luận rồi nói: “Mình nghĩ là mình sẽ làm tốt. Mình có cảm giác mọi chuyện sẽ ổn mà. Thật sự cảm ơn mọi người đã chúc mình may mắn!”Một loạt donate lại đổ vào. Lần này, các fan gửi lời cảm ơn chân thành:
“Cảm ơn Doran vì đã đến T1!”
“Anh chính là vị cứu tinh của chúng em!”
“Nhờ anh, T1 đã thoát khỏi một bàn thua trông thấy.”
....Doran đọc xong, bật cười khẽ, giọng pha chút xấu hổ: “Mọi người cứ nói cảm ơn như thế nhưng thực ra không cần đâu. Ý mình là…mọi chuyện không lớn đến mức đó. Mình luôn muốn đến đây. Đôi bên đều thích nhau mà, nên chúng ta mới gặp nhau thôi. Mọi người đừng cảm ơn mình quá nhé.”Anh khẽ cười ngượng vẻ đáng yêu làm các fan phát cuồng. Lượt người xem lúc này đã lên tới hơn 65.000 người.“Em không ngờ mọi người lại chào đón em nồng nhiệt như vậy. Thật sự rất cảm ơn!”Doran bất giác kéo áo khoác xám của T1 lên, ánh mắt lấp lánh: “Đồ của T1 thật sự rất đẹp. Vải may kiểu rất sang trọng, chất liệu cao cấp. Mình rất thích! Mọi người nhìn này!”Anh giơ áo lên khoe trước camera. Chỉ một câu nói đơn giản của Doran đã khiến các fan ngay lập tức ồ ạt lên web đặt mua áo khoác của T1 biến nó thành sản phẩm hot nhất của ngày tối hôm đó.Một fan khác lại donate hỏi: “Doran-ssi, cậu đã gặp mọi người trong đội chưa?”Doran gật đầu trả lời với nụ cười hiền: “Mình muốn đi chào hỏi mọi người trong đội trước rồi mới lên livestream. Ai mà mình chưa gặp nhỉ? À, đúng rồi, HLV Tom, tuyển thủ Oner và tuyển thủ Keria. Mình nghĩ chắc tuyển thủ Keria bận lắm, chưa gặp được. Nhưng thực ra mình vừa gặp anh Faker xong.”Doran dừng lại một chút nhớ về cuộc gặp với Faker rồi bật cười: “Thấy anh ấy đang chơi game ở tầng dưới, mình liền chào anh ấy. Anh ấy cười rồi chào lại mình. Hihi. Cảm giác hình như anh ấy có chút ấn tượng với mình đấy!”Fan lập tức bình luận rôm rả:
“Faker cười với Doran?! OMG!” “Keria đang bận làm gì thế nhỉ?!” “Doran dễ thương quá trời!”
....Doran đọc những dòng bình luận ấy, vừa cười vừa chỉnh lại mái tóc hơi rối của mình. Anh ngồi thẳng lại giọng nói tràn đầy sự chân thành: “Thật sự mình cảm thấy rất may mắn khi được làm một phần của T1. Tất cả mọi người ở đây đều rất thân thiện và ấm áp. Mình sẽ cố gắng làm tốt để không phụ lòng mọi người.”Buổi livestream đang diễn ra suôn sẻ thì bỗng dưng Doran nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh. Âm thanh khá lớn đủ để anh chú ý. Những tiếng động loạt xoạt có vẻ như là bước chân cộng thêm vài tiếng cười ồn ào khiến Doran không khỏi bật cười khẽ. Anh hơi nghiêng đầu sang phía bên phải đôi mày nhíu lại một chút. Tuy nhiên tiếng động không ngừng lại mà vẫn tiếp tục vẳng đến tai anh.Anh quay lại màn hình cẩn thận giữ sự chú ý vào dòng bình luận của fan nhưng những tiếng ồn kia cứ vang lên đều đặn không thể bỏ qua. Doran khẽ hít một hơi không thể nhịn được nữa anh cười khẽ rồi lên tiếng giọng nhỏ nhẹ như thể đang chia sẻ một bí mật với mọi người: “Nhưng mà cách âm phòng ở đây không tốt lắm nhỉ? Mình nghe rõ được tiếng người ở phòng bên cạnh luôn ấy.”Ngay lập tức màn hình tràn ngập những dòng bình luận từ các fan đang xem:
“Ủa, phòng cách âm dở vậy?!” “Chắc là Oner rồi phải không?” “Đừng lo tụi em vẫn nghe rõ tiếng anh nói mà!”
....Doran nhìn những dòng bình luận ấy không nhịn được cười đôi môi cong lên theo một nụ cười nhẹ nhàng. Anh tựa lưng vào ghế thả lỏng vai tay vô thức vỗ nhẹ lên bàn phím rồi nhìn màn hình một lúc trước khi tiếp tục: “Ừm mình nghĩ chắc là tiếng của tuyển thủ Oner. Hơi to một chút nhưng cũng không sao đâu. Cũng vui mà, nhỉ?”Fan lại tiếp tục đổ xô vào bình luận:
“Oner chắc đang cười to lắm!”
“Tụi em chỉ cần nghe thấy tiếng anh là được rồi!”
“Vậy là Oner nghịch ngợm quá đúng không?”
....Doran khẽ lắc đầu đôi môi vẫn giữ nụ cười ngọt ngào. Anh không thể không vui trước sự hào hứng của các fan nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh khi trả lời: “Chắc là Oner đang chơi game vui quá đấy. Mà mình cũng không muốn làm phiền đâu, ai lại đi nhắc nhở chuyện nhỏ thế này chứ?”Anh lại cười một lần nữa nhấp nhẹ vào chuột để cuộn xuống và tiếp tục theo dõi dòng bình luận đôi mắt lấp lánh vẻ thích thú khi nhận được sự quan tâm của fan. Cảm giác dễ chịu lan tỏa trong lòng khi biết mọi người đang ở đây đồng hành cùng mình trong từng khoảnh khắc như vậy.Doran nhìn thấy câu hỏi này khẽ nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chuyện này à…Mọi người chắc cũng đã biết phần nào rồi. Nhưng nếu muốn nghe thì để mình kể lại nhé.”Anh dừng lại như hồi tưởng lại những ngày đầu tiên rời HLE một quyết định không dễ dàng. Đôi mắt anh nhìn xa xăm như thể đang tìm lại cảm giác của những ngày đầu. “Sau khi tin mình về T1 được công bố, mình có nhìn mặt Zeka một lần. Cậu ấy…”Doran mím môi cố nhịn cười. Anh nhớ lại từng chi tiết, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt của Zeka. “Khóe miệng của cậu ấy như muốn nhếch lên một chút…mà lại không. Trông hơi khó tả. Miệng thì bảo ‘Hà…thấy tiếc quá’ kiểu vậy. Nhưng tôi nghĩ cậu ấy cũng không buồn quá đâu. Vì dù gì cả đội cũng đã dành thời gian để nói lời tạm biệt đàng hoàng.”Anh dừng lại một chút như thể đang cảm nhận lại không khí trong phòng thay đồ hôm đó trước khi tiếp tục: “Mọi người đều nói lời chia tay, chúng tôi đã có một buổi tối với nhau rất vui. Tuyệt vời thật nhưng Zeka lúc đó nhìn tôi kiểu như không thể diễn tả hết được cảm xúc. Cũng giống như tôi vậy không muốn rời đi nhưng cũng phải tiếp tục.”Dòng bình luận bắt đầu tràn ra với những lời khen ngợi và tiếc nuối:
“Rời HLE để đến T1 đúng là bước ngoặt!”
“Zeka chắc tiếc lắm nhưng cũng tự hào vì anh.”
“Chắc Zeka cũng muốn vào T1 nhưng tiếc cậu ấy là midlane trong khi đó T1 trường tồn với Quỷ vương rồi.”
“T1 là nơi mà ai cũng ao ước!”
....Doran cười nhẹ gật đầu đồng tình. Anh nhìn màn hình, rồi nhẹ nhàng tiếp tục: “Ừ, có lẽ vậy. Dù sao tôi cũng may mắn khi mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Như mọi người đã biết hợp đồng diễn ra khá bất ngờ. Thậm chí có khả năng còn không kịp nói lời tạm biệt. Nhưng may mắn là cả đội đã tổ chức một bữa tiệc chia tay đơn giản. Chúng tôi cùng nhau ăn uống, nói chuyện và chào nhau một cách tử tế. Điều đó làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”Anh mỉm cười rồi đưa tay vẫy nhẹ như thể muốn xua đi cảm giác nặng nề. Fan tiếp tục bình luận chia sẻ niềm vui khi thấy Doran gia nhập T1.“Chúng ta luôn ủng hộ anh, Doran!”
“Doran là tài năng chắc chắn sẽ làm tốt ở T1.”
“T1 không thể thiếu Doran!”
....Buổi livestream đang diễn ra sôi nổi thì bỗng có một dòng donate lớn xuất hiện làm Doran phải chú ý. Mắt anh sáng lên khi thấy số tiền và lời nhắn.Một fan đã gửi tới 1000 bóng đèn vàng, kèm theo lời nhắn: “Hyeonjun-ah, cảm ơn vì đã đến và chào mừng em.”Doran mở to mắt hơi bất ngờ. Anh đọc kỹ dòng tin nhắn một lần nữa và rồi như nhận ra điều gì đó anh bật cười: “Ồ… Đây là từ COO của T1 sao? Thật sự cảm ơn anh rất nhiều! Em cũng rất vui khi được trở thành một phần của T1. Em sẽ cố gắng hết mình!”Fan trong phòng chat lập tức náo nhiệt hơn bao giờ hết.
“COO của T1 mà cũng donate luôn?!”
“T1 chiều Doran ghê!”
“Hyeonjun đáng yêu quá trời.”
...Doran chỉ cười đáp lại nhưng đôi mắt anh không giấu được niềm hạnh phúc. Với anh đây không chỉ là công việc mà còn là một cơ hội lớn lao để chứng tỏ bản thân. Anh cảm nhận được sự ủng hộ ấm áp từ cả đội, từ những người đang theo dõi mình.Một lát sau Doran tiếp tục trò chuyện về những câu chuyện vui khi gia nhập đội. Bỗng một dòng bình luận làm anh phải dừng lại. “Mọi người (OGK) đều nói không kính ngữ với Faker-nim ạ?”Doran nhíu mày hơi ngạc nhiên. Anh lặp lại câu hỏi như để chắc chắn mình không đọc nhầm: “Ơ… mọi người đều không dùng kính ngữ khi nói với Faker-nim sao?”Câu hỏi của anh lập tức gây ra một loạt phản hồi. Fan trong phòng chat đồng loạt xác nhận:
“Đúng rồi, Oner Gumayusi Keria không dùng kính ngữ với anh ấy.”
“Faker-nim là huyền thoại nhưng tụi em gọi anh ấy thân thiết thôi.”
“Ở đây ai cũng vậy, không ai dùng kính ngữ cả!”Doran sững người một lúc như không tin vào tai mình. Anh đặt tay lên trán cố gắng che đi nụ cười ngỡ ngàng: “Thật sao? Mọi người đều như vậy à? Tôi nghĩ Faker-nim là huyền thoại nên… nên ít nhất cũng phải giữ kính ngữ chứ?”Fan lại cười lớn tiếp tục giải thích rằng việc không dùng kính ngữ với Faker chỉ là cách thể hiện sự thân thiết và yêu mến mà thôi.“Vậy à… Thế thì tôi phải học hỏi cách này mới được. Nhưng mà chắc tôi không quen đâu. Dù sao với tôi thì Faker-nim vẫn là một người đáng kính.”Doran vừa cười vừa lắc đầu trông vẻ mặt anh lúc này vừa buồn cười vừa dễ thương khiến fan càng yêu quý hơn.Anh vừa dứt lời thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên. Trước khi kịp phản ứng cánh cửa bật mở khiến Doran giật mình. Người bước vào là một chàng trai cao ráo với mái tóc gọn gàng nụ cười tươi tắn rạng rỡ trên khuôn mặt - Oner.“Xin chào!” Oner lên tiếng giọng nói đầy tự tin và thân thiện đứng ở cửa phòng.Doran hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đứng dậy ra cửa cúi đầu lịch sự: “À…Xin chào!”Hai người bắt tay nhau một cách tự nhiên cúi đầu chào nhau như những đồng đội mới gặp nhau lần đầu. Oner cười nhẹ động viên: “Cố lên nhé!”Doran bật cười ngượng ngùng: “À…như thế này…Là người mới nên phải đi chào trước mới phải. Thật ra thì cái này không đúng phép tắc rồi, haha.”Oner cười lớn trước sự ngại ngùng của Doran gật đầu chào lại và nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh tạo nên một không gian yên tĩnh trở lại.Doran quay lại về chiếc ghế nhưng vẻ ngạc nhiên vẫn chưa tan. Anh bật cười một lần nữa, nhìn vào camera và nói với fan: “Này, nhưng mà cậu ấy đẹp trai thật đấy?”Phòng chat lập tức bùng nổ, bình luận và emoji tràn ngập.
“Oner đúng là siêu cấp đẹp trai!” “Cảnh vừa rồi đáng yêu quá!” “Fan nào quay lại đoạn này nhớ đăng lên mạng nha!”
....Doran mỉm cười nhìn màn hình trông có vẻ thật hạnh phúc vì sự quan tâm của fan.
Cre lời dịch: My Keria 류민석 RMS Mingxi 2002, Dâu tây*Note:
Truyện không có thật!
Hoan hỉ hoan hỉ cho mình nếu có chỗ viết không đúng, viết sai.Chúc các bạn có 1 buổi đọc vui vẻ🙆🙆🙆
“Chào mừng đến với T1!”
“Anh đáng yêu quá!”
...
Đặc biệt số lượng donate tăng vọt đến mức làm máy tính của anh hơi lag tí.Rồi Doran lại nhìn con số hiển thị lượng người xem và không tin vào mắt mình: hơn 60.000 người.Anh cảm thán: “Không ngờ đông người xem như vậy. Thật sự là cảm ơn mọi người rất nhiều ạ!”Khuôn mặt anh tràn đầy sự biết ơn. Mỗi lần anh cúi đầu cảm ơn các fan lại càng yêu mến sự khiêm tốn của anh hơn. Nhiều người nhanh chóng quay lại các khoảnh khắc đáng yêu của anh và đăng tải lên các nền tảng mạng xã hội như Facebook, Instagram, TikTok, Twitter… Doran bỗng chốc trở thành tâm điểm của mạng xã hội.Mỗi giây trôi qua con số người xem lại tăng lên không ngừng. Khi anh tiếp tục trò chuyện, đôi khi còn ngừng lại để trả lời những câu hỏi của các fan, không khí trong buổi livestream càng trở nên thân mật và gần gũi hơn. Các fan cảm nhận được sự nhiệt tình, chân thành từ Doran và họ càng thêm yêu quý anh. Từng câu nói của anh dù là những lời bông đùa hay chỉ là những câu cảm ơn đơn giản cũng khiến người xem cảm thấy như mình đang trò chuyện với một người bạn thực sự chứ không phải một tuyển thủ.Một bình luận donate thu hút sự chú ý của Doran: “Doran seonsu, oppa hãy kể về ngày ký hợp đồng với T1 đi!”Doran bật cười đôi mắt ánh lên chút hoài niệm. Anh đáp lại với giọng trầm ấm: “Chuyện này… làm mình nhớ lại lúc đó thật. Thật sự mình không biết gì về T1 cho đến tận ngày hôm đó luôn. Mình không hề nghĩ đến đội này. Thậm chí lúc ấy mình còn đang phân vân liệu có nên sang Trung Quốc nữa không.”Màn hình lại đầy những dòng bình luận:
“Ủa đang ngủ mà vẫn nhận cuộc gọi hả?!”
“Đúng là giấc ngủ định mệnh!”
“Doran trọng sinh: Ngủ dậy liền liên hôn với nhà giàu số 1.”
....Doran cười lớn tiếp tục câu chuyện: “Hôm mình trở thành FA mình ngủ muộn lắm. Đến hơn 3 giờ chiều, anh bên Agency mới gọi: ‘Này, có meeting rồi! Nhanh đến Gangnam đi!’ Mình còn tưởng đó chỉ là một buổi họp bình thường thôi. Mình vội vàng tắm rửa và bắt taxi đi ngay. Mặc dù đi nhưng vẫn nghĩ: ‘Chắc chỉ gặp mặt qua loa thôi, không có gì đâu.’”Anh ngừng một chút như để hồi tưởng lại cảm giác của mình vào ngày hôm đó rồi tiếp tục: “Khi đến nơi không khí buổi họp rất tốt. Mọi người rất chủ động và tích cực. Thú thật mình không biết gì về tình hình trước đó cả nhưng bầu không khí khiến mình cảm thấy thoải mái. Sau đó mọi chuyện tiến triển rất nhanh. Đây chắc chắn là một cuộc giao dịch mà mình sẽ không bao giờ quên!”Màn hình lại đầy những dòng bình luận:
“Doran ngủ mà cũng dậy ký được hợp đồng. Đúng là người có số may mắn!”
“Quản lý: ‘Nhanh lên! Đừng để họ chạy mất!’”
“Người thích ngủ thì vận may thường không tệ!”
....Doran mỉm cười nhìn những dòng bình luận rồi nói: “Mình nghĩ là mình sẽ làm tốt. Mình có cảm giác mọi chuyện sẽ ổn mà. Thật sự cảm ơn mọi người đã chúc mình may mắn!”Một loạt donate lại đổ vào. Lần này, các fan gửi lời cảm ơn chân thành:
“Cảm ơn Doran vì đã đến T1!”
“Anh chính là vị cứu tinh của chúng em!”
“Nhờ anh, T1 đã thoát khỏi một bàn thua trông thấy.”
....Doran đọc xong, bật cười khẽ, giọng pha chút xấu hổ: “Mọi người cứ nói cảm ơn như thế nhưng thực ra không cần đâu. Ý mình là…mọi chuyện không lớn đến mức đó. Mình luôn muốn đến đây. Đôi bên đều thích nhau mà, nên chúng ta mới gặp nhau thôi. Mọi người đừng cảm ơn mình quá nhé.”Anh khẽ cười ngượng vẻ đáng yêu làm các fan phát cuồng. Lượt người xem lúc này đã lên tới hơn 65.000 người.“Em không ngờ mọi người lại chào đón em nồng nhiệt như vậy. Thật sự rất cảm ơn!”Doran bất giác kéo áo khoác xám của T1 lên, ánh mắt lấp lánh: “Đồ của T1 thật sự rất đẹp. Vải may kiểu rất sang trọng, chất liệu cao cấp. Mình rất thích! Mọi người nhìn này!”Anh giơ áo lên khoe trước camera. Chỉ một câu nói đơn giản của Doran đã khiến các fan ngay lập tức ồ ạt lên web đặt mua áo khoác của T1 biến nó thành sản phẩm hot nhất của ngày tối hôm đó.Một fan khác lại donate hỏi: “Doran-ssi, cậu đã gặp mọi người trong đội chưa?”Doran gật đầu trả lời với nụ cười hiền: “Mình muốn đi chào hỏi mọi người trong đội trước rồi mới lên livestream. Ai mà mình chưa gặp nhỉ? À, đúng rồi, HLV Tom, tuyển thủ Oner và tuyển thủ Keria. Mình nghĩ chắc tuyển thủ Keria bận lắm, chưa gặp được. Nhưng thực ra mình vừa gặp anh Faker xong.”Doran dừng lại một chút nhớ về cuộc gặp với Faker rồi bật cười: “Thấy anh ấy đang chơi game ở tầng dưới, mình liền chào anh ấy. Anh ấy cười rồi chào lại mình. Hihi. Cảm giác hình như anh ấy có chút ấn tượng với mình đấy!”Fan lập tức bình luận rôm rả:
“Faker cười với Doran?! OMG!” “Keria đang bận làm gì thế nhỉ?!” “Doran dễ thương quá trời!”
....Doran đọc những dòng bình luận ấy, vừa cười vừa chỉnh lại mái tóc hơi rối của mình. Anh ngồi thẳng lại giọng nói tràn đầy sự chân thành: “Thật sự mình cảm thấy rất may mắn khi được làm một phần của T1. Tất cả mọi người ở đây đều rất thân thiện và ấm áp. Mình sẽ cố gắng làm tốt để không phụ lòng mọi người.”Buổi livestream đang diễn ra suôn sẻ thì bỗng dưng Doran nghe thấy tiếng động từ phòng bên cạnh. Âm thanh khá lớn đủ để anh chú ý. Những tiếng động loạt xoạt có vẻ như là bước chân cộng thêm vài tiếng cười ồn ào khiến Doran không khỏi bật cười khẽ. Anh hơi nghiêng đầu sang phía bên phải đôi mày nhíu lại một chút. Tuy nhiên tiếng động không ngừng lại mà vẫn tiếp tục vẳng đến tai anh.Anh quay lại màn hình cẩn thận giữ sự chú ý vào dòng bình luận của fan nhưng những tiếng ồn kia cứ vang lên đều đặn không thể bỏ qua. Doran khẽ hít một hơi không thể nhịn được nữa anh cười khẽ rồi lên tiếng giọng nhỏ nhẹ như thể đang chia sẻ một bí mật với mọi người: “Nhưng mà cách âm phòng ở đây không tốt lắm nhỉ? Mình nghe rõ được tiếng người ở phòng bên cạnh luôn ấy.”Ngay lập tức màn hình tràn ngập những dòng bình luận từ các fan đang xem:
“Ủa, phòng cách âm dở vậy?!” “Chắc là Oner rồi phải không?” “Đừng lo tụi em vẫn nghe rõ tiếng anh nói mà!”
....Doran nhìn những dòng bình luận ấy không nhịn được cười đôi môi cong lên theo một nụ cười nhẹ nhàng. Anh tựa lưng vào ghế thả lỏng vai tay vô thức vỗ nhẹ lên bàn phím rồi nhìn màn hình một lúc trước khi tiếp tục: “Ừm mình nghĩ chắc là tiếng của tuyển thủ Oner. Hơi to một chút nhưng cũng không sao đâu. Cũng vui mà, nhỉ?”Fan lại tiếp tục đổ xô vào bình luận:
“Oner chắc đang cười to lắm!”
“Tụi em chỉ cần nghe thấy tiếng anh là được rồi!”
“Vậy là Oner nghịch ngợm quá đúng không?”
....Doran khẽ lắc đầu đôi môi vẫn giữ nụ cười ngọt ngào. Anh không thể không vui trước sự hào hứng của các fan nhưng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh khi trả lời: “Chắc là Oner đang chơi game vui quá đấy. Mà mình cũng không muốn làm phiền đâu, ai lại đi nhắc nhở chuyện nhỏ thế này chứ?”Anh lại cười một lần nữa nhấp nhẹ vào chuột để cuộn xuống và tiếp tục theo dõi dòng bình luận đôi mắt lấp lánh vẻ thích thú khi nhận được sự quan tâm của fan. Cảm giác dễ chịu lan tỏa trong lòng khi biết mọi người đang ở đây đồng hành cùng mình trong từng khoảnh khắc như vậy.Doran nhìn thấy câu hỏi này khẽ nghiêng đầu suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chuyện này à…Mọi người chắc cũng đã biết phần nào rồi. Nhưng nếu muốn nghe thì để mình kể lại nhé.”Anh dừng lại như hồi tưởng lại những ngày đầu tiên rời HLE một quyết định không dễ dàng. Đôi mắt anh nhìn xa xăm như thể đang tìm lại cảm giác của những ngày đầu. “Sau khi tin mình về T1 được công bố, mình có nhìn mặt Zeka một lần. Cậu ấy…”Doran mím môi cố nhịn cười. Anh nhớ lại từng chi tiết, từng biểu cảm nhỏ trên khuôn mặt của Zeka. “Khóe miệng của cậu ấy như muốn nhếch lên một chút…mà lại không. Trông hơi khó tả. Miệng thì bảo ‘Hà…thấy tiếc quá’ kiểu vậy. Nhưng tôi nghĩ cậu ấy cũng không buồn quá đâu. Vì dù gì cả đội cũng đã dành thời gian để nói lời tạm biệt đàng hoàng.”Anh dừng lại một chút như thể đang cảm nhận lại không khí trong phòng thay đồ hôm đó trước khi tiếp tục: “Mọi người đều nói lời chia tay, chúng tôi đã có một buổi tối với nhau rất vui. Tuyệt vời thật nhưng Zeka lúc đó nhìn tôi kiểu như không thể diễn tả hết được cảm xúc. Cũng giống như tôi vậy không muốn rời đi nhưng cũng phải tiếp tục.”Dòng bình luận bắt đầu tràn ra với những lời khen ngợi và tiếc nuối:
“Rời HLE để đến T1 đúng là bước ngoặt!”
“Zeka chắc tiếc lắm nhưng cũng tự hào vì anh.”
“Chắc Zeka cũng muốn vào T1 nhưng tiếc cậu ấy là midlane trong khi đó T1 trường tồn với Quỷ vương rồi.”
“T1 là nơi mà ai cũng ao ước!”
....Doran cười nhẹ gật đầu đồng tình. Anh nhìn màn hình, rồi nhẹ nhàng tiếp tục: “Ừ, có lẽ vậy. Dù sao tôi cũng may mắn khi mọi chuyện diễn ra suôn sẻ. Như mọi người đã biết hợp đồng diễn ra khá bất ngờ. Thậm chí có khả năng còn không kịp nói lời tạm biệt. Nhưng may mắn là cả đội đã tổ chức một bữa tiệc chia tay đơn giản. Chúng tôi cùng nhau ăn uống, nói chuyện và chào nhau một cách tử tế. Điều đó làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.”Anh mỉm cười rồi đưa tay vẫy nhẹ như thể muốn xua đi cảm giác nặng nề. Fan tiếp tục bình luận chia sẻ niềm vui khi thấy Doran gia nhập T1.“Chúng ta luôn ủng hộ anh, Doran!”
“Doran là tài năng chắc chắn sẽ làm tốt ở T1.”
“T1 không thể thiếu Doran!”
....Buổi livestream đang diễn ra sôi nổi thì bỗng có một dòng donate lớn xuất hiện làm Doran phải chú ý. Mắt anh sáng lên khi thấy số tiền và lời nhắn.Một fan đã gửi tới 1000 bóng đèn vàng, kèm theo lời nhắn: “Hyeonjun-ah, cảm ơn vì đã đến và chào mừng em.”Doran mở to mắt hơi bất ngờ. Anh đọc kỹ dòng tin nhắn một lần nữa và rồi như nhận ra điều gì đó anh bật cười: “Ồ… Đây là từ COO của T1 sao? Thật sự cảm ơn anh rất nhiều! Em cũng rất vui khi được trở thành một phần của T1. Em sẽ cố gắng hết mình!”Fan trong phòng chat lập tức náo nhiệt hơn bao giờ hết.
“COO của T1 mà cũng donate luôn?!”
“T1 chiều Doran ghê!”
“Hyeonjun đáng yêu quá trời.”
...Doran chỉ cười đáp lại nhưng đôi mắt anh không giấu được niềm hạnh phúc. Với anh đây không chỉ là công việc mà còn là một cơ hội lớn lao để chứng tỏ bản thân. Anh cảm nhận được sự ủng hộ ấm áp từ cả đội, từ những người đang theo dõi mình.Một lát sau Doran tiếp tục trò chuyện về những câu chuyện vui khi gia nhập đội. Bỗng một dòng bình luận làm anh phải dừng lại. “Mọi người (OGK) đều nói không kính ngữ với Faker-nim ạ?”Doran nhíu mày hơi ngạc nhiên. Anh lặp lại câu hỏi như để chắc chắn mình không đọc nhầm: “Ơ… mọi người đều không dùng kính ngữ khi nói với Faker-nim sao?”Câu hỏi của anh lập tức gây ra một loạt phản hồi. Fan trong phòng chat đồng loạt xác nhận:
“Đúng rồi, Oner Gumayusi Keria không dùng kính ngữ với anh ấy.”
“Faker-nim là huyền thoại nhưng tụi em gọi anh ấy thân thiết thôi.”
“Ở đây ai cũng vậy, không ai dùng kính ngữ cả!”Doran sững người một lúc như không tin vào tai mình. Anh đặt tay lên trán cố gắng che đi nụ cười ngỡ ngàng: “Thật sao? Mọi người đều như vậy à? Tôi nghĩ Faker-nim là huyền thoại nên… nên ít nhất cũng phải giữ kính ngữ chứ?”Fan lại cười lớn tiếp tục giải thích rằng việc không dùng kính ngữ với Faker chỉ là cách thể hiện sự thân thiết và yêu mến mà thôi.“Vậy à… Thế thì tôi phải học hỏi cách này mới được. Nhưng mà chắc tôi không quen đâu. Dù sao với tôi thì Faker-nim vẫn là một người đáng kính.”Doran vừa cười vừa lắc đầu trông vẻ mặt anh lúc này vừa buồn cười vừa dễ thương khiến fan càng yêu quý hơn.Anh vừa dứt lời thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên. Trước khi kịp phản ứng cánh cửa bật mở khiến Doran giật mình. Người bước vào là một chàng trai cao ráo với mái tóc gọn gàng nụ cười tươi tắn rạng rỡ trên khuôn mặt - Oner.“Xin chào!” Oner lên tiếng giọng nói đầy tự tin và thân thiện đứng ở cửa phòng.Doran hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng đứng dậy ra cửa cúi đầu lịch sự: “À…Xin chào!”Hai người bắt tay nhau một cách tự nhiên cúi đầu chào nhau như những đồng đội mới gặp nhau lần đầu. Oner cười nhẹ động viên: “Cố lên nhé!”Doran bật cười ngượng ngùng: “À…như thế này…Là người mới nên phải đi chào trước mới phải. Thật ra thì cái này không đúng phép tắc rồi, haha.”Oner cười lớn trước sự ngại ngùng của Doran gật đầu chào lại và nhẹ nhàng rời khỏi phòng. Cánh cửa đóng lại sau lưng anh tạo nên một không gian yên tĩnh trở lại.Doran quay lại về chiếc ghế nhưng vẻ ngạc nhiên vẫn chưa tan. Anh bật cười một lần nữa, nhìn vào camera và nói với fan: “Này, nhưng mà cậu ấy đẹp trai thật đấy?”Phòng chat lập tức bùng nổ, bình luận và emoji tràn ngập.
“Oner đúng là siêu cấp đẹp trai!” “Cảnh vừa rồi đáng yêu quá!” “Fan nào quay lại đoạn này nhớ đăng lên mạng nha!”
....Doran mỉm cười nhìn màn hình trông có vẻ thật hạnh phúc vì sự quan tâm của fan.
Cre lời dịch: My Keria 류민석 RMS Mingxi 2002, Dâu tây*Note:
Truyện không có thật!
Hoan hỉ hoan hỉ cho mình nếu có chỗ viết không đúng, viết sai.Chúc các bạn có 1 buổi đọc vui vẻ🙆🙆🙆
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me