TruyenFull.Me

Drop Isaacmtp Khiet Sung

Chương này có H.

==========

"Em không sao chứ ?". Cậu nhóc cao cao thấy Alata ngỡ ngàng nhìn mình thì cũng hơi bối rối. Nhất là đôi đồng tử của bé, màu đỏ ngọc rất xinh đẹp, thế nhưng hiện tại nó đang dãn hết cỡ... Đến cuối cùng, hàng lông mi đen và và cũng không ngăn được nước mắt mà nhẹ nhàng chảy ra ngoài.

Không hiểu sao khi giọt nước mắt đó rơi xuống, tim của cậu nhóc nhói lên một nhịp. Nhường như cậu không muốn bé con này khóc, bé khóc làm cho cậu có cảm giác rất khó chịu.

"Bé à, đừng khóc được không, tôi xin lỗi, tôi mua cho em ly khác chịu không ?". Cậu ngồi xuống lau lau nước mắt cho bé. Nhưng không hiểu vì sao mà càng lau thì nước mắt của bé càng chảy ra nhiều hơn.

"Hay là... Em đau ở đâu à ?" Cậu cẩn thận nhìn bé, bé cũng đau đớn nhìn lại cậu, trong cái đau đớn có cả hạnh phúc và vui mừng.

"Không sao... Chỉ là... Em bị lạc mà thôi" Alata dụi dụi mắt, nhưng càng dụi thì càng khóc nhiều hơn.

Làm sao đây ? Người bé chờ vạn thiên niên kỉ nay đang đứng trước mặt bé. Người bé yêu nhất đang đứng trước mặt bé. Nhưng tại sao người đó lại không nhận ra bé chứ ?

Đôi mắt màu xanh lưu ly sâu thẳm như đại dương, bát ngát như bầu trời, nhưng lại lạnh lẽo và sắt bén như sao băng sẵn sàng cắt xé màn đêm để bừng sáng.

Còn nhớ rất lâu rồi, người đó từ một vị thần với sức mạnh sánh tầm vũ trụ, cưỡi cỗ xe thời gian đi gieo nắng, tạo mây, tạo tuyết, trên mặt lúc nào cũng có một cái mặt nạ màu vàng để lộ đôi mắt màu xanh lưu ly cực phẩm.

Người đó rất ít khi để lộ đôi cánh của mình. Nhưng ở bên bé, người đó sẽ hoàn toàn để lộ gương mặt điển trai, đôi cánh màu đỏ rực rỡ cùng những sợi không khí màu xanh lấp lánh.
Ngày Alata thấy người nhảy từ điện Thần Giới, Túy âm như ngọn lửa thiêu cháy đôi cánh xinh đẹp của người, đôi mắt xanh ngời nhẹ nhàng khép lại, nụ cười ẩn chứa đau thương và nỗi buồn da diết lạnh lẽ kéo khóe môi. Người đau, người nuối tiếc cho một cuộc tình cấm kỵ.

Giây phút đó, trái tim của Alata đã hoàn toàn giao phó cho người. Vì người mà một kẻ đạo mạo quyền lực, đang đứng trên vạn người đột nhiên trở thành tội nhân thiên cổ, phạm lẽ trời mà vạn thiên niên kỉ không thể siêu sinh.

Tuy người đi trước Alata một lát thôi nhưng người hiện tại lớn hơn Alata cả hai cái đầu.

Alata ngẩn ngơ nhìn cậu thiếu niên cao 1m5 trước mặt. Vị thiếu niên đó nhìn lại bé.

"Bị lạc sao ? Đừng sợ, tôi gọi cho cha mẹ em". Hàn Dương xoa xoa đầu của Alata. Trong lòng nhẹ nhàng ghi nhớ hình ảnh của cậu bé này. Gương mặt bánh bao trắng hồng, đôi môi hình trái tim đỏ mọng, cái mũi cao cao, cái cằm tiêm nhọn, đôi mắt to tròn với con ngươi màu đỏ đặc biệt và hàng mi cong cong, mái tóc rơm phồng phồng rất đáng yêu.
Cha mẹ nào lại nỡ để đứa trẻ đáng yêu như thế này bị lạc chứ ?

"Không... Không cần... Anh dắt em đến trung tâm BQ Dance là được rồi ạ, em học nhảy ở đó..." Alata lau lau nước mắt. Bộ dạng rất đáng thương, làm cho tim người kia khẽ nhói lên một chút.

Đừng khóc... Nếu em khóc tôi sẽ rất đau...

"Tôi đưa em đến đó". Không đợi Alata đồng ý Hàn Dương đã nắm tay nhóc đi trên vỉa hè. Bàn tay lớn lớn và bàn tay nhỏ nhỏ đan vào nhau. Các khẽ tay vừa khít giống như chúng sinh ra là giành cho nhau vậy.

Tiếng còi xe máy, xe ô tô không ngừng réo rang. Dưới đô thị phồn hoa tấp nập. Một lớn một bé nhẹ nhàng bước từng bước chân trên vỉa hè phai màu. Nắng giòn tan vụn vỡ trên vai bé, chạm nhẹ vào má bé, đùa nghịch hàng mi cong vút. Bé còn nhỏ. Nhưng tại sao lại đẹp đến như vậy.
Bé đẹp hơn bất cứ một ai mà cậu từng gặp, khi mà cậu có cha là một doanh nhân thành đạt và là một tay xã hội đen mỗi ngày đem đến nhà bao nhiêu là người. Đứa bé này còn đẹp hơn cả Hàn Chân, chị gái của cậu, người được xem là xinh đẹp nhất gia đình.

Đứa bé này lớn lên khẳng định sẽ rất xinh đẹp, xinh đẹp đến thoát tục, xinh đẹp đến tội lỗi. Làn da màu trắng sữa vừa nhìn thôi thì đã biết rằng là vô vàng mềm mịn, cái mông nhỏ lắc lắc, cánh môi đáng yêu. Nhất là đôi mắt cực phẩm với con ngươi màu đỏ.

Đứa trẻ đáng yêu như vậy. Hàn Dương chỉ mới được nhìn thấy, nghe thấy trong những cuốn truyện dày. Những cuốn truyện chỉ toàn chữ là chữ chất đầy thành từng kệ trong thư viện của gia đình.

Hàn Dương cong cong đuôi mắt, nhưng tuyệt nhiên đôi môi lại không mỉm cười, trước sau như một giữ bộ dạng ban đầu. Buổi sáng nhóc còn phải đi học piano, phải thức dậy sớm hơn một chút để đến gặp giáo sư thanh nhạc. Điều đó làm cho nhóc không vui, bởi vì tối qua nhóc phải thức khuya làm bài tập trên lớp nữa. Tâm tình vốn không tốt, nay gặp được đứa bé đáng yêu như thế này. Coi như là nhẹ bớt.
Alata rũ mi nhìn xuống từng ô gạch lát vỉa hè chồng chồng theo đường thẳng.

Người đó, người mà bé đợi rất lâu rồi, nay đang đi bên cạnh bé, nắm tay bé. Điều này bé vẫn cứ chờ đợi. Vũ trụ thì thay đổi, Trái Đất thì hoàn thiện hơn, bé được chuyển kiếp.

Người đó. Khuôn mặt vẫn như vậy, vẫn là đôi mắt màu xanh lưu ly ấy. Chỉ là thêm một con ngươi màu hổ phách. Thế nhưng, kí ức về chuỗi ngày nhẹ nhàng hạnh phúc của hai người đều bị xóa hết. Chỉ một mình bé nhớ. Chỉ một mình bé tương tư.

Trong lòng có chút hụt hẫn. Bởi lẽ bé tưởng người sẽ mạnh mẽ ôm bé vào lòng cho thỏa nhung nhớ vạn thiên niên kỉ.

Không sao. Người từ trước đến giờ rất ít khi thể hiện tình cảm của mình ra bên ngoài. Và người cũng không thích điều đó. Chỉ cần nhìn thấy người. Là bé mãn nguyện rồi.
Sơn Tùng và Isaac ngồi trong một nhà hàng mang hơi hướng Trung Quốc. Đây là một trong những nhà hàng hiếm hoi ở Kauai nằm hút trong những con phố với gạch đá xanh. Rất khó để tìm những nơi như thế này. Không gian tuy không rộng lớn nhưng lại rất thoáng đãng. Bởi vì mang hơi hướng Trung Hoa nên tất cả bàn ghế trong nhà hàng nhỏ đều làm từ tre và gỗ. Ghế lót đệm, trần nhà treo lồng đèn, trên tường dán giấy đỏ và tranh thủy mạc, trước cửa nhà hàng là một cây liễu nở hoa hồng rực.

Ở một nơi như thế này mà tìm được một khiến trúc phương Đông cũng khiến cho Sơn Tùng và Isaac vui vẻ hẳn lên.

Phục vụ quán là một thanh niên rất trẻ. Mặc quần áo màu trắng thông dụng của phụ vụ, mang sneaker. Đối với kiến trúc của nhà hàng này không chút nào là không hợp, ngược lại còn có vẻ rất hài hòa.
Từ khi Isaac và Sơn Tùng vào nhà hàng vẫn chưa hề tháo kính râm ra. Cậu phục vụ có vẻ rất vui vì gặp được những người khách Phương Đông. Mẹ anh ấy cũng là người Châu Á.

"Xin hỏi hai bạn dùng gì ạ ?". Cậu phục vụ lễ độ.

"Lẩu Tứ Xuyên, một lồng sủi cảo, hai bát mì Dương Xuân, ba phần tôm nướng..." Isaac nhìn menu và cố gắng chọn những món ăn mình đã biết. Thực sự bởi vì có một số món được ghi bằng tiếng Tây Ban Nha và tiếng Trung Quốc nên hắn không thể hiểu hết được.

"Isaac, còn có nước ngọt có ga. Em đột nhiên muốn uống". Sơn Tùng từ nãy đến giờ chăm chú vào những chiếc lồng đèn xoay xoay trên trần nhà, liền nhớ đến bản thân khát nước nên vòi vĩnh người yêu một chút. Bởi vì cái giọng như mèo kêu nên Isaac vẫn đang bận bịu hỏi cậu phục vụ thức ăn kia là gì bằng tiếng Anh, căn bản là không nghe thấy.
Sơn Tùng ngốc nghếch gỡ mắt kính xuống rồi kéo tay Isaac đòi anh ấy gọi coca cho mình. Isaac mỉm cười cưng chiều xoa đầu cậu rồi nói với cậu phục vụ lấy thêm nước ngọt. Nhưng nhìn đến cậu phục vụ đang ngây người thì không vui một chút nào.

Cậu phục vụ ấy đang ngây ngẩn ngắm nhìn bảo bối của hắn. Kích động đến nỗi tay cầm bút run lên. Hắn nhíu mày gỡ kính xuống rồi nghiến răng nhả ra mấy chữ.

"Làm ơn cho chúng tôi gọi thêm coca". Isaac dằn thực đơn xuống mặt bàn tre phát ra một tiểu âm thanh.

Còn cậu phục vụ kia căn bản là không thèm quan tâm. Bởi vì cậu ta đã bị gương mặt của Sơn Tùng làm cho mê mẩn.

Trời ạ. Trên đời thực sự có người như vậy sao. Thực sự đây là người thường sao ? Gương mặt thanh tú diễm lệ, toát ra khí chất vương tử cao quý, động tác gỡ mắt kính cũng rất nhẹ nhàng, chiếc mũi, đôi môi, ánh mắt, gò má hồng hào, mái tóc nổi bật, tất cả đều rất hoàn mĩ.
"Chàng trai này, anh cần gọi gì không ?". Cậu phục vụ nở nụ cười xán lạn. Gương mặt tươi trẻ cùng nụ cười bừng nắng hạ ấy thực sự rất thu hút, đượm mùi vị thiếu niên nhiệt huyết.

"À, không cần gì đâu. Mấy thứ lúc nãy làm nhanh một chút là được rồi". Sơn Tùng cố gắng nhịn cười liếc liếc Isaac bên cạnh đang phát cáu như muốn xé nát cả menu.

"Không cần sao, chỗ chúng tôi có trà hoa mai rất ngon, trà thanh mát, hoa mai lại tươi, mùi vị thực sự rất tuyệt". Cậu phục vụ có chút tiếc nuối nói, quả nhiên lái lụa còn hơn đa cấp.

"Thực sự không cần, mấy món kia là đủ rồi... À còn có thể gọi thêm coca". Sơn Tùng bất đắc dĩ.

"Vâng ạ... À chỗ chúng tôi còn có vịt quay Bắc Kinh, nếu anh không ăn được nguyên con thì có thể bảo chúng tôi phân nhỏ ra. Đậm chất Bắc Kinh luôn ấy ạ". Cậu phục vụ lại trổ tài đa cấp.
Cũng may bộ đồ cậu đang mặc là quần áo màu trắng, mang giày sneaker chứ không phải áo vest quần da. Chứ không thôi mang bộ dạng này chắc chắn, 100%, sẽ làm cho người ta nghĩ đến mấy anh mấy chị đa cấp hay 'tăm xỉa răng tình thương' hoặc 'việc làm cho sinh viên nghèo'.

"Coca. Của. Chúng. Tôi..." Isaac bị bỏ quên nãy giờ điên tiết nhưng nhẹ nhàng thở ra mấy hơi. Mùi giấm chua nồng nặc xung quanh. Nếu có mảnh quỳ tím ở đây đưa cho Isaac ngậm thì chắc chắn nó sẽ hóa đỏ.

Cậu phục vụ bị Isaac làm cho hoảng sợ liền trở vào trong. Bỏ lại Sơn Tùng cong mắt cười cười nhìn nam nhân của mình ghen lên.

"Vui lắm sao ? Hả ? Đứa bảo bối yêu nghiệt này". Isaac nhéo nhéo mũi của Sơn Tùng. Bảo bối này, thực khiến người khác say đắm mà.

"Nhìn anh ghen trông rất đáng yêu. Bộ dạng trưởng nhóm lạnh lùng bắn ra băng tuyết gì đó thực sự không hề còn". Sơn Tùng tinh nghịch xoa xoa đầu Isaac. Thường ngày nếu đứng bên nhau thì họ chênh lệch chiều cao rất lớn nên Sơn Tùng vẫn không thể xoa đầu Isaac.
Không chỉ là không thể là vì còn sợ anh sẽ không vui.

"Hứ... Anh không phải là thú cưng của em". Isaac bĩu môi.

Trái tim Sơn Tùng bị sự đáng yêu của anh làm cho rớt lên rớt xuống.

"Lẩu Tứ Xuyên, sủi cảo, mì Dương Xuân, tôm nướng và... Coca". Cậu phục vụ lon ton chạy đến chạy lui lấy thức ăn. Quái lạ. Nhà hàng này tuy không lớn nhưng cũng thuộc dạng trung, không thể nào mà chỉ có một phục vụ bưng bê hết mọi thứ như vậy.

Sơn Tùng và Isaac mãi mãi không biết cậu phục vụ kia đòi sống đòi chết với các đồng nghiệp của mình được phục vụ riêng cho họ. Kể cả bưng bê và canh lửa nồi lẩu.

Đồng nghiệp họ thì thắc mắc tại sao hôm nay cậu ta siêng như vậy.

Một đầu bếp để cánh hoa mai vào trà, nhẹ nhàng cười :

"Hoa mai đã nở rồi".

Đồ ăn được dọn lên bàn, chúng rất phong phú và cách trang trí thì rất bắt mắt. Isaac giúp cậu làm mọi thứ, cậu chỉ cần cầm bát và một đôi đũa. Nhìn Isaac chăm chú lột tôm ra cho mình, cẩn thận chấm vào nước chấm và bỏ vào một cái chén nhỏ riêng, lòng Sơn Tùng chợt cảm thán :
Mặc dù cuộc đời của mình chẳng hề suông sẻ gì. Ngược lại còn rất xui xẻo cực khổ. Thế nhưng trong cái xui xẻo cực khổ đó lại tìm được một người tỉ mỉ bóc từng vỏ tôm cho mình ăn. Thật sự là cái may mắn hạnh phúc lớn nhất.

Dù cậu phục vụ có ngốc nghếch đến đâu cũng có thể nhận ra hai người này chính là một cặp. Ánh mắt cưng chiều sủng nịnh đó, cùng động tác xử lí qua con tôm thuần phục đẹp mắt. Người đó là phải chu đáo và sủng ái chàng trai kia bao nhiêu chứ.

Cặp đôi nam nữ ân ái cậu đã từng gặp qua rất nhiều. Nam nam cũng gặp qua rất nhiều. Thế nhưng kiểu tình nhân sủng nịnh nhau như thế này, có thể nói đây là lần đầu tiên.

Ánh mắt của họ, không đùa được đâu.

"Bảo bối. Từ lúc đến đây đến giờ. Chúng ta vẫn chưa đi bơi. Anh muốn lặn ngắm san hô cùng em. Còn có lướt sóng, dùng bữa trên du thuyền... Bọn mình còn chưa trải qua". Isaac để cậu ngồi vào lòng mình, cả hai cùng ngắm hoàng hôn trên bãi cát trắng.
"Thuê du thuyền, nếu anh muốn thì ngày mai chúng ta cùng sống một ngày trên đó. Lướt sóng thì em không biết. Còn lặn thì... Mắt của em thế này, chắc là không thể ngắm san hô được..." Giọng nói háo hức của Sơn Tùng dần dần chìm xuống. Sắp đến ngày phẫu thuật, nỗi lo lắng của cậu ngày càng dâng lên.

"Bảo bối, đừng lo lắng nữa, S.D rất giỏi, anh ta sẽ làm được. Nếu không, anh đưa em tìm bác sĩ giỏi nhất, đến bệnh viện uy tín nhất, tìm mọi cách để em có thể như cũ, được không ?"

Isaac siết chặt cậu vào lòng mình. Dù đánh đổi tất cả mọi thứ, hắn cũng sẽ cho cậu một cuộc đời an bình không lo không nghĩ.

Isaac tắt hết đèn trong phòng đi, đốt nến thơm đặt trên sàn nhà làm bằng thủy tinh. Tối nay trời mưa, rất lạnh lẽo, lạnh lẽo đến độ làm con người ta chán nản. Isaac đã đóng hết cửa lại, rèm vẫn mở.
Ánh sáng nhỏ bé hiu hắt phát ra từ những ngọn nến khiến cho cậu thực sự buồn ngủ. Nhưng cậu không ngủ được. Bởi vì hắn dường như không để cho cậu ngủ.

"Bảo bối...". Tay Isaac luồn vào chiếc áo choàng tắm màu trắng của Sơn Tùng, sờ soạng đến lui, cảm nhận sự mềm mại của bảo bối trong ngực, còn có thân nhiệt ấm áp rất nhiều lần so với không khí ngoài kia nữa.

"Isaac, chúng ta sắp phẫu thuật rồi, anh đừng..." Sơn Tùng đỏ mặt rúc vào lòng đối phương. Một lòng nhắc nhở.

Được rồi, có chết Sơn Tùng cũng không nói bản thân của cậu vì mấy cái chạm ôn nhu của Isaac mà hứng tình đến phát điên đâu.

Người ta còn phải phẫu thuật.

"S.D không cấm chúng ta thân mật. Vả lại chỉ cần không ảnh hưởng đến mắt của em thì có thể mà" Isaac một phen nói đạo lý, trong mắt thậm chí một chút cắn rứt cũng không có.
Sau đó hắn rũ mắt nhìn thẳng vào đôi mắt ân ẩn nước của cậu. Ôn nhu và cưng chiều, còn có một chút xót xa...

"Hơn nữa... Anh không muốn em căng thẳng, anh muốn em hiểu anh luôn luôn ở bên em. Từ đầu đến cuối cũng vẫn ở bên cạnh em".

Hắn vẫn luôn ở đây, ngay phía sau cậu. Dù cho cậu có ngã hắn cũng sẽ cưng chiều ôm lấy. Hoàn toàn để cậu không bị chút thương tổn nào.

Sơn Tùng nghe giọng nói miền Nam ngọt ngào trầm ấm ấy thì liền an tâm, trong lòng dấy lên tư vị ngọt ngào thuần khiết.

Nhẹ nhàng nhướn người lên hôn hắn.

Em an tâm mà, rất an tâm. Có anh ở bên cạnh. Mỗi giây mỗi phút đều rất an tâm.

Hắn hạnh phúc ôm eo cậu sát vào người mình, đem hạ thân ma sát mới đùi trong của cậu. Cho cậu cảm nhận được rằng hắn muốn cậu dường nào. Sơn Tùng bị cái nhẫn nại của hắn làm cho rung động...
Chủ động kiễng người lên, đem môi mình cùng môi đối phương ma sát vào nhau.

Sơn Tùng nào có biết, giây phút rung động của mình đã làm cho người đối diện bùng lên ngọn lửa du͙ƈ vọиɠ.

Cái gì mà vì người mà xây đập thủy điện Sơn La, ngăn sông Đà bùng nổ...

Vốn dĩ cái đập thủy điện này còn có khả năng ngăn được nước sông Đà chảy, nhưng mà do cái rung động của ai kia đã làm cho nó bùng nổ cmnr.

Hành động tự nguyện dâng hiến cúc hoa gì đó.

Trăm ngàn lần để người khác nhìn vào cũng chỉ nói hai chữ.

Ngốc Thụ.

Quả thật là tiểu ngốc thụ không hơn không kém.

Isaac điêu luyện cởϊ áσ choàng của Sơn Tùng ra. Vì vừa mới tắm xong nên Sơn Tùng hoàn toàn không mặc gì ngoài cái áo choàng tắm cho nên chưa đầy một phút thì toàn bộ cái gì gọi là hương diễm đều đập vào mắt hắn.
Hiện tại trời đã tối, hắn chỉ dùng nến để thắp sáng. Mắt Sơn Tùng đã không nhìn rõ nay lại càng không thấy gì. Thế nhưng cậu cũng biết nam nhân đang nhìn thân thể mình.

"Bảo bối... Em thực sự rất đẹp..."

Isaac lăn lộn nhiều năm như vậy, bao nhiêu thể loại người cũng gặp qua, bao nhiêu là mĩ nam mĩ nữ đều gặp qua, thậm chí cũng từng đem lên giường. Thiếu niên mĩ nữ đều đã quen mặt, nhưng người trước mắt này mới thực sự là hoàn hảo.

Ít nhất là trong mắt hắn.

Gương mặt thanh tú tính tế, khi trang điểm đứng trên sân khấu thì yêu nghiệt diễm lệ, khi để mặc mộc thì thanh khiết trong trẻo như nắng Kauai. Khí chất có phần nhẹ nhàng thanh thoát, nhưng lại cũng rất nam tính, hoàn toàn không bị nữ tính hóa.

Xương hàm sắc bén, yết hầu nho nhỏ chuyển động lên xuống, còn có xương quai xanh tinh xảo, lồng ngực cùng hai quả hồng anh phập phồng lên xuống, cái bụng phẳng, đôi chân thon, còn có cả vật nhỏ đang ngủ yên kia. Tất cả chúng đều thật sự rất xinh đẹp.
Isaac không kiềm được bản thân mà điên cuồng hôn lên từng chi tiết trên cơ thể của Sơn Tùng, hồng ngân trải dài trên cơ thể cậu, chồng chéo đan xen giống như một bức tranh. Từng cái hôn khiến thân thể của Sơn Tùng phát run lên vì kɦoáı ƈảʍ.

Lúc hắn dừng lại đem hai quả hồng anh ngọt ngào kia vào miệng, Sơn Tùng đang mê mẩn trong biển tình lại đột ngột ngân lên vài tiếng 'Ưʍ...' Điều đó làm cho dây thần kinh đang căn cứng của Isaac đứt làm đôi.

Kiên nhẫn dịu dàng gì đó, hoàn toàn vứt ra sau đầu !

"Bảo bối... Quả thực mẫn cảm... Vừa ngậm vào liền có phản ứng..." Isaac bận rộn một tay xoa nắn đầu ngực bên phải, một tay nhẹ nhàng khuếch trương động nhỏ bí ẩn phía sau kia, còn miệng thì dang dở đầu ngực bên trái.

"Ah...." Kɦoáı ƈảʍ dồn dập ùa đến như nước sông Trường Giang, Sơn Tùng đặt hai tay lên vai của Isaac, ưỡn ngực đón nhận từng cái hôn ướŧ áŧ của người kia.
'Phải bình tĩnh', 'Cần chuẩn bị', 'Không được để bảo bối bị đau'... Đó chính là những gì mà Isaac điên đầu ghi nhớ.

Thế nhưng dưới thân sớm đã dựng thẳng, uy khí ngất trời mà đặt vào đùi non của Sơn Tùng. Cả Sơn Tùng cũng cảm nhận được thứ nóng hổi kia đang uy phong đặt trên đùi mình. Trái tim đập nhanh thêm vài nhịp.

Có khi nào bị bệnh tim mà chết không.

Isaac cẩn thận đưa hai ngón tay vào mật huyệt, vừa vào hai ngón tay thôi đã chật đến độ không thể di chuyển thêm.

Hắn khó khăn lấy tuýp kem bôi trơn nặn ra một lượng lớn rồi dùng ngón tay cố gắng mở rộng nơi đó.

Hai ngón, rồi ba ngón... Cái ấm nóng thít chặt làm hắn phát điên. Sơn Tùng bị ngón tay của hắn đùa bỡn mà khó chịu cong người. Thật sự rất ngứa ngáy, mặc dù ngón tay người đó làm cho cậu đau thế nhưng bản thân vẫn có cảm giác không đủ. Trong cái đau còn có cái ngứa ngáy cộng hưởng. Chỉ cầu mong có thứ gì đó ấm nóng lấp đầy mật huyệt của mình ngay lập tức.
Sơn Tùng bị chính suy nghĩ của mình làm cho đỏ mặt, gắt gao nắm chặt cánh tay người kia. Đột nhiên các ngón tay trong mật huyệt biến mất, mất mát trào dâng. Ngứa ngáy khó chịu làm cho Sơn Tùng mở mắt ngốc nghếch nhìn Isaac.

Ể ? Sao dừng lại rồi ? Đang sướng mà ?

"Bảo bối phát ngốc gì thế ?". Nhìn gương mặt mông lung của Sơn Tùng không khỏi làm cho Isaac buồn cười... Hắn là nam nhân, huống chi loại tình huống này rất có kinh nghiệm. Biết được tình hình hiện tại của cậu nên muốn trêu ghẹo một chút.

Hắn quay ra bàn tìm một viên thuốc màu vàng rồi nhét vào trong mật huyệt của cậu. Bị vật lạ xâm nhập, mật huyệt co rút, vô tình ép viên thuốc càng vào sâu bên trong...

"Isaac... Lấy nó ra... Khó chịu..."

Thế nhưng Isaac vẫn không nghe mà nhếch môi thưởng thức tư vị ngọt ngào trên cơ thể cậu.
Cái cục đó, Sơn Tùng cũng đã nếm trải qua mấy lần... Không rõ nó là thuốc gì. Nhưng mỗi khi quan hệ, nhờ nó mà cậu cảm nhận được những kɦoáı ƈảʍ tuyệt vời nhất, còn có vách tường được nới lỏng, hoàn toàn không cảm thấy đau.

Nhưng đây không phải xuân dược. Cậu biết thế.

Còn về sao mà cậu biết nó không phải xuân dược thì...

Bị chuốc tỉ mẹ lần, đương nhiên đối với xuân dược sẽ có khả năng nhận biết. Giống như một đứa bạn vậy.

Thuốc tan ra rất nhanh, chính cậu cũng cảm thấy cái ấm nóng nhớp nhoáng trong mật huyệt của mình.

Nghiễm nhiên là ngấm thuốc.

Nghiễm nhiên là chuẩn bị lên thớt.

Hắn cảm thấy dường như đã chuẩn bị đủ, người kia sẽ không chịu tổn thương. Liền dứt khoát tiến vào.

Ân ái lâu như vậy, bản thân đã quen thuộc với từng mọi thứ của đối phương. Cho nên rất nhanh Isaac đã chạm đến điễm mẫn cảm của cậu. Còn cố tình hung hăng khi dễ cậu mà toàn đánh vào điểm đó.
Lưu manh.

Họ cứ như vậy, quất quýt nhau không rời. Thường ngày Sơn Tùng cũng có thấy qua Isaac điên cuồng tập thể hình, còn có thực hiện các loại huấn luyện vốn dĩ không phải cho người làm như chạy bộ quanh quận I, bơi lội mấy vòng đảo Kauai, còn có đạp xe đạp và chế độ ăn uống điển hình.

Dù có chứng kiến người kia điên loạn cỡ nào cũng không thể hình dung ra sức bền của người kia khủng khϊếp như vậy @_@

Đã hơn hai giờ đồng hồ vẫn còn miệt mài làm. Mặc dù cơ thể tráng kiện thấm đẫm mồ hôi, hơi thở gấp gáp. Nhưng cậu biết. Nam nhân còn rất nhâyyyy !

Từ phòng ngủ cho đến sàn nhà, rồi đến phòng tắm. Không phải do cậu giãy giụa đòi sống đòi chết một phen, hắn chắc chắn là đã đem cậu ra hồ bơi lộ thiên ân ái một phen.

Cái đó hắn gọi là tình thú ?!
Cái đó cậu gọi là không biết xấu hổ !!

Cho đến khi cậu nửa tỉnh nửa mê nhắc nhở hắn rằng chiều mai còn có cuộc phẫu thuật, hắn mới đồng ý đem cậu đi thanh tẩy thân thể. Thần thanh khí sảng giúp cậu lau mình. Sấy tóc.

Sơn Tùng bởi vì quá mệt mỏi nên nhắm tịt hai mắt dựa lưng vào người Isaac, tùy ý để hắn sấy tóc cho mình. Cảm nhận sự ôn nhu của hắn...

Hai người cứ như vậy, một người nhắm mắt tận hưởng ôn nhu của người kia, một người ôn nhu yêu chiều giúp người kia lo sinh hoạt cá nhân.

Đôi khi hắn từng nghĩ, cứ an ổn sống ở đây cả đời. Nơi này vốn dĩ không tệ, muốn sông, muốn hồ, muốn núi, muốn biển, muốn rừng gì đều có. Thực vật cũng phong phú, con người ở đây cũng yên bình không phức tạp. Hắn có thể tại đây xây dựng một biệt thự, cùng sân bay riêng, trong hoa viên gây dựng thành cánh rừng nguyên sinh nhỏ. Căn bản không cần lo nghĩ gì bên ngoài.
Thế nhưng không thể vẫn là không thể.

Cậu, vốn dĩ phải sống trong hào quang sân khấu, cùng thị phi và miệng lưỡi thiên hạ. Làm tâm điểm của mọi sự chú ý, trở thành ngôi sao lớn. Đóng phim, ca nhạc, quay CF. Gương mặt trang điểm đậm, ngày ngày xuất hiện ở sân bay, khoác lên mình những thứ đẹp nhất.

Hắn, vốn dĩ cũng phải đứng trên hào quang sân khấu. Còn có lăn lộn trên thương trường, vũ bão trong hắc đạo. Mệnh này là hắn lựa chọn. Cùng súng đạn và tiền đen là một. Bước một chân thì lên đỉnh cao. Lùi một chân thì sa vào địa ngục.

Huống chi bọn họ còn gia đình, còn quê hương, còn con trai thần đồng ở nhà, còn fan hâm mộ sẵn sàng theo họ cả thanh xuân. Họ không thể ích kỷ mà bỏ lại từng đó thứ.

Vốn dĩ, lớn lên sẽ phải mang nhiều gánh nặng như vậy. Lớn lên sẽ không thể lựa chọn. Đôi khi sự nghiệp còn quan trọng hơn tình yêu. Đôi khi vì tình yêu mà ảnh hưởng sự nghiệp. Nhưng lại không thể có quyền lựa chọn.
Hắn đặt cậu xuống giường, rồi đắp chăn cho cậu. Vốn dĩ hắn trầm tư muốn hút thuốc, thế nhưng nghĩ đến cậu liền vứt cả gói thuốc vào thùng rác. Hành động có chút hiển nhiên và lưu loát.

Alata nhìn người phía trước mình, tai đeo headphone, thân ảnh đầy mùi vị thiếu niên mạnh mẽ với những bước nhảy điêu luyện. Đôi giày Reebok x Vetements Instapump Fury mang trên đôi chân người đó đột nhiên trở nên thật khí chất...

Alata đâu ngờ người đó cũng học nhảy giống mình, còn là một thiên tài nữa. Người đó bảo là bản thân đã học nhảy từ năm sáu tuổi, vậy là bốn năm rồi. Chỉ bốn năm thôi nhưng khả năng cũng rất thành thục.

Hàn Dương không mở nhạc lớn bằng loa vì không muốn làm phiền đến người khác, nhưng nhìn những động tác điêu luyện vừa nhanh vừa dứt khoác đó thì đã khiến cho người ta nghĩ ngay đến những bản EDM rồi.
Kết thúc màn nhảy Hàn Dương tháo tai nghe ra, liếc qua nhóc con bên cạnh một chút. Quả nhiên là bị màn nhảy của Hàn Dương làm cho ngây ngốc. Đến khi Hàn Dương dùng bình nước lạnh áp vào má bé, cái lạnh đột ngột làm cho bé hoàn hồn.

Ngại ngùng một chút nhìn người đó rồi tìm trong ba lô khăn tay, Alata đưa khăn tay cho người đó lau.

Dù gì cũng mới gặp nhau mấy tiếng đồng hồ thôi, nói chuyện cũng không nhiều, đơn giản sẽ không thân thiết đến mức giúp người ta lau mồ hôi.

Nếu như trước đây thì không phải thế rồi...

Thiếu niên không ngần ngại mà lấy khăn của Alata, sau đó còn không quên hai tiếng cảm ơn.

"Hàn... Ngày mai cùng em đi chơi đi ?". Alata mở miệng.

Tiếc là Hàn Dương không nói không rằng quay đi luyện tập tiếp.

Người đó, vẫn lạnh lùng như vậy.

Alata có chút bất mãn. Sau này chắc chắn còn phải cố gắng nhiều...
===================

Đơn Bào đã trở lại. Hôm nay là thứ sáu ngày mười ba đó. Hi vọng mọi người sẽ bình an.

Lót dép hóng Tùng comeback đến phát điên rồi.

À mà các bạn có biết đến Xái Tùng Home Sweet không ? Uhuhu tớ thích cái page đó lắm, nhưng gần đây nó ít hoạt động. Làm trái tim tui đau quá điii

YuJiang Đơn Bào.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me