Duong Quan Taegyu
Mặt trời dần lên cao, sương sớm tan hết, ánh sáng đầu ngày đã trở nên rõ ràng và ấm áp hơn khi xuyên qua những tán trúc, rải đều xuống lối đá dẫn ra khỏi rừng. Lá khô lạo xạo dưới bước chân hai người - một kẻ cao lớn trầm mặc, một người áo lụa trắng phất phơ trong gió, dáng điềm tĩnh, nhẹ nhàng.Rời khỏi bóng rừng, con đường dẫn về nội viện uốn quanh qua tiểu đình và hàng rào đá phủ rêu, đâu đó còn thoảng mùi hoa mộc cuối mùa ẩn sau hàng tường gạch thấp. Từng bước chân như lặng lẽ đánh nhịp cho sự trở về từ giấc mộng lặng lẽ của sáng sớm, chậm rãi mà vững vàng.Khương Thái Hiển không nói gì, nhưng tay áo đã khẽ dịch, vô thức chạm vào ống tay của Thôi Phạm Khuê như một cách xác nhận y vẫn đang kề bên. Người bên cạnh cũng không tránh, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt sáng dưới vành mi, mang theo chút dịu dàng vừa vặn, không quá gần cũng không hề xa.Ra khỏi hành lang quanh co, hai người dừng lại trước tiền viện nơi ở của Khương lão phu nhân. Thị nữ đã đứng đợi từ trước, vừa thấy họ liền hành lễ: "Chúa thượng, thánh hậu. Lão phu nhân vừa mới tỉnh dậy, đang chờ hai người vào thỉnh an."Thôi Phạm Khuê gật đầu, đôi mắt nhìn về cánh cửa gỗ phía trước đã hơi cũ, từng đường chạm khắc vẫn còn rõ nét. Cánh cửa ấy năm nào cũng không thay, như chính người bên trong. Vững vàng, uy nghiêm, không đổi theo năm tháng.Bước qua bậc đá, mùi hương trầm dịu nhẹ đã tỏa ra từ trong phòng, quyện trong không khí một cảm giác trang nghiêm và tôn kính. Rèm châu vén cao, ánh sáng từ song cửa chiếu vào, làm nổi bật bóng dáng gầy gò nhưng vẫn ngồi thẳng lưng của Khương lão phu nhân trên ghế chủ vị.Bà mặc một bộ áo gấm nền lam thêu mây bạc, tóc đã bạc trắng nhưng búi cao gọn ghẽ, ánh mắt lặng như hồ thu, nhìn thẳng hai người vừa bước vào. Ánh mắt ấy khi dừng lại nơi Khương Thái Hiển có một tầng ý vị khó nói như nhìn thấy một phần máu thịt từng mất đi, như muốn soi thấu cả những năm tháng lặng lẽ hắn đã trải qua nơi đất khách.Khương Thái Hiển bước tới trước, quỳ xuống hành lễ thật sâu: "Tôn nhi thỉnh an tổ mẫu."Thôi Phạm Khuê cũng quỳ xuống bên cạnh, dịu dàng lễ phép: "Cháu dâu thỉnh an tổ mẫu."Khương lão phu nhân ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị, ánh mắt hơi mờ đục vì tuổi tác nhưng vẫn ánh lên thần sắc kiên cường. Bà nhìn hai người trước mặt một lúc lâu, khóe môi mới chậm rãi cong lên, cười cười rồi đưa tay ra, đỡ cả hai đứng dậy."Nào, mấy tháng qua con chinh chiến sa trường chắc là mệt lắm đúng không? Nhìn con gầy đi rồi."Khương Thái Hiển lắc đầu, tay vỗ nhẹ lên mu bàn tay đầy nếp nhăn của bà: "Tôn nhi vẫn khoẻ. Đã khiến tổ mẫu lo lắng rồi."Khương lão phu nhân gật đầu, bàn tay khô gầy chậm rãi vuốt lấy mái tóc hắn, từng đường vuốt như muốn lau đi lớp bụi phong sương không thể thấy bằng mắt. Bà thở ra một tiếng: "Tốt...về là được rồi."Bà không hỏi thêm về những trận đánh, cũng không nhắc lại những đau thương trước kia. Chỉ mấy lời đơn sơ, nhưng từng chữ đều đượm đầy trân quý như thể chỉ cần hắn còn sống quay về, thì mọi mất mát đều có thể tạm yên trong lòng bà.Thôi Phạm Khuê đứng bên, lặng lẽ quan sát. Trong đáy mắt y, dường như cũng thoáng hiện một tia dịu nhẹ, thứ dịu nhẹ rất hiếm hoi sau những tháng ngày toàn là dằn vặt và đấu tranh. Y vươn tay, rót một chén trà còn nóng, hai tay dâng lên cho bà."Tổ mẫu, sáng sớm hơi lạnh, người dùng tách trà cho ấm lòng."Khương lão phu nhân nhận lấy chén trà, bàn tay hơi run nhẹ nhưng vẫn nâng vững. Bà nhấp một ngụm nhỏ, hương trà lan nhẹ trong không gian như một tầng sương mỏng. Một lúc sau, bà đặt chén xuống, ánh mắt nghiêng sang Thôi Phạm Khuê, từ tốn hỏi: "Mấy tháng qua ở trong phủ, con thấy thế nào? Có ai làm khó dễ gì không?"Thôi Phạm Khuê cúi đầu đáp: "Cháu dâu vẫn ổn, nhờ tổ mẫu thương yêu che chở, mọi việc đều thuận."Bà gật đầu chậm rãi, ánh mắt thu lại, trầm ngâm một thoáng."Con là người thông tuệ, biết tiến lùi. Ta tin con không phụ lòng ta gửi gắm."Khương Thái Hiển nghe vậy, liếc nhìn y một cái. Người kia không nói, chỉ nhẹ gật đầu. Giữa đôi mày y vẫn tĩnh, vẫn sáng như nước giếng sâu không động, nhưng phản chiếu ánh trăng đầy đủ nhất.Căn phòng rơi vào vài giây tĩnh lặng. Chỉ có tiếng gió lướt qua mành lụa, tiếng hạt trầm nho nhỏ lăn trong lư hương bên cạnh, hoà quyện trong hương khói nhè nhẹ.Rồi Khương lão phu nhân lại cất giọng, trầm nhưng rõ: "Đất trời dần vào cuối thu, khí trời thay đổi, trong phủ phải cẩn trọng hơn. Thọ Đức, con mới về, trước hãy an dưỡng vài ngày. Việc quân, việc triều, chưa vội gấp..."Bà ngừng một chút, đôi mắt nhìn ra khung cửa nơi ánh sáng sớm đã lên cao: "Cũng lâu rồi tổ tôn chúng ta chưa cùng nhau dùng bữa. Hôm nay, ở lại ăn với ta một bữa cơm đi."Khương Thái Hiển và Thôi Phạm Khuê cùng đồng thanh đáp: "Vâng."Bỗng ngoài hành lang vang lên một tràng bước chân đều đặn, chưa kịp dứt đã nghe giọng nam trong trẻo, mang theo vẻ cợt nhả thân thuộc vọng vào: "Ngoại tổ mẫu! Cháu đến thăm người tiếp đây! Đoán xem hôm nay cháu mang gì đến nào!"Thôi Phạm Khuê ngẩng đầu. Giọng nói này...hình như y từng nghe qua ở đâu đó. Chưa kịp nghĩ kỹ, một nam tử vận thường y màu sáng đã ung dung sải bước vào, khí chất ngời ngời, thần sắc tự nhiên như đã quen thuộc chốn này từ lâu.Ánh mắt Thôi Phạm Khuê lặng lẽ bám theo bóng người ấy. Trong một thoáng, y sững lại.Sao lại trùng hợp như thế? Mới chỉ vài tháng trước, y còn ép người này giúp mình mang đồ trong một cửa tiệm ở chốn kinh thành. Chuyện cũ chưa lắng, gương mặt ấy nay đã hiện ra rõ ràng trước mắt. Chỉ có điều, nam tử kia dường như không hề nhận ra y. Đôi mắt sáng bừng lên khi bắt gặp Khương Thái Hiển đang đi phía trước, khóe môi lập tức cong thành nụ cười, nhanh nhẹn bước tới nghênh tiếp.Khương Thái Hiển cũng cười đáp lại, sải bước đón người kia, thân mật không chút dè chừng. Thôi Phạm Khuê dừng chân bên thềm, ánh mắt tối xuống, lặng lẽ nhìn hai người phía trước tay bắt mặt mừng, tiếng cười rộn ràng vang khắp phòng. Quả là huynh đệ tốt."Lại đem cái gì đến đây thế?" Khương lão phu nhân bật cười, giọng đầy yêu chiều.Nam tử kia buông tay Khương Thái Hiển, cười tươi đi tới trước sạp: "Cũng gần đến đại thọ của ngoại tổ mẫu rồi! Cháu dự tính mỗi ngày sẽ mang đến một món, coi như sớm chuẩn bị lễ mừng thọ!"Khương lão phu nhân nghe vậy bật cười vui vẻ, ánh mắt chan chứa niềm yêu thương.Nam tử ấy - Cố Tử Dật - thong thả quỳ xuống ngay chỗ Thôi Phạm Khuê vừa quỳ, hành lễ cung kính với Khương lão phu nhân. Sau khi đứng dậy, ánh mắt hắn mới lần đầu quét qua người đang đứng bên cạnh Khương Thái Hiển.Ánh mắt dừng lại.Chỉ trong chớp mắt, ánh nhìn kia hơi khựng lại, nhưng hắn lập tức mỉm cười, xoay người nghiêng đầu nói với Khương Thái Hiển: "Nhị đệ, khi ta còn ở Tây Hạ, nghe nói đệ đã thành hôn. Chẳng lẽ vị này là..."Hắn cố ý ngừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang nhìn Thôi Phạm Khuê, vừa dò xét, vừa bình thản.Khương Thái Hiển liền đứng sát lại bên cạnh Thôi Phạm Khuê, nụ cười dịu dàng hiếm thấy: "Đúng vậy."Rồi hắn quay sang y, nhẹ giọng giải thích: "Đây là biểu huynh của ta, Cố Tử Dật. Huynh ấy là thái tử Tây Hạ, lớn hơn ta vài tuổi. Từ nhỏ ta vẫn xem huynh ấy như huynh ruột. Nàng cứ gọi là đại bá được rồi."Thôi Phạm Khuê lặng lẽ nhìn người đối diện. Cố Tử Dật vẫn giữ nụ cười tự nhiên, dáng vẻ hòa nhã, ánh mắt nhìn y bình thản, không hề biểu lộ điều gì bất thường. Nhưng y thì nhớ rõ từng ánh nhìn, từng lời nói giữa hai người trong tiệm ngọc hôm ấy vẫn còn rõ mồn một.Không biết vì sao, trong lòng y lại bỗng thấy khó chịu như thể có một lớp sóng mỏng đang gợn lên dưới mặt nước tĩnh.Dẫu vậy, gương mặt Thôi Phạm Khuê vẫn không đổi sắc. Y mỉm cười, cúi đầu, lễ độ gọi theo lời Khương Thái Hiển: "Đại bá."Cố Tử Dật nhìn y, khóe mắt hơi cong, như thể nụ cười còn chưa buông hẳn. Nhưng ánh mắt kia lại khiến lòng Thôi Phạm Khuê như bị quét qua bởi cơn gió thổi ngược. "Nhị đệ, lâu rồi huynh đệ ta chưa có dịp gặp nhau." Cố Tử Dật vỗ vai Khương Thái Hiển, lời nói mang theo nửa phần hứng khởi, nửa phần thân tình chân thật. "Hôm nay cuối cùng cũng đoàn tụ, há có thể không cùng uống một chén sao? Nào, cùng huynh cạn một ly được chứ?"Khương Thái Hiển hơi nghiêng đầu nhìn y, vừa cười vừa đáp: "Nhưng ta còn phải cùng tổ mẫu dùng bữa sáng..."Cố Tử Dật bật cười, chẳng đợi nói hết câu đã thoải mái khoác tay hắn: "Thì vừa ăn vừa uống! Bữa cơm có thêm chút rượu thì càng thêm vui, có đúng không, ngoại tổ mẫu?"Khương lão phu nhân ngồi bên nghe vậy, cũng không khỏi bật cười, lắc đầu nhìn hai đứa cháu: "Đúng đúng, Tử Dật nói phải. Lâu ngày gặp nhau, uống một chút rượu thì có sao. Miễn là không say khướt là được rồi."Khương Thái Hiển không còn cách nào khác, đành gật đầu, ánh mắt vẫn đượm nét dịu dàng khi nhìn bà: "Vâng, nghe theo tổ mẫu vậy."Thức ăn được bày biện đơn giản nhưng tinh tế trên chiếc bàn tròn gỗ lê hoa khảm bạc. Bên ngoài khung cửa sổ, những vạt nắng sớm chiếu xiên qua từng tàu trúc lay động, tạo thành những vệt sáng tối loang lổ trên nền đất. Trong gian phòng, tiếng cười nói vẫn vang lên, nhưng thấp thoáng sau đó là từng tia nhìn giao nhau, thoáng nhanh rồi tắt, như gió lướt mặt hồ, chỉ làm mặt nước gợn nhẹ mà thôi.Khương Thái Hiển kéo ghế cho Thôi Phạm Khuê trước, y khẽ gật đầu cảm ơn, y phục trắng phau lướt nhẹ qua mép ghế, tà áo rũ xuống như một dòng suối. Cố Tử Dật nhìn thấy động tác ấy, ánh mắt bất giác dừng lại một thoáng. Hắn ngồi xuống đối diện, rót một ly rượu nhỏ, cười hỏi: "Đệ muội chẳng hay người có uống chút rượu sáng không?"Thôi Phạm Khuê ngẩng lên, trong khoảnh khắc ánh nhìn của hai người giao nhau, y nhíu mày, nhưng rồi rất nhanh giấu đi nét gợn ấy, nhẹ giọng đáp: "Đa tạ đại bá, nhưng sáng sớm rượu lạnh, ta không quen uống."Cố Tử Dật cười, không nói thêm, chỉ nghiêng đầu cụng ly với Khương Thái Hiển: "Vậy thì ta và đệ uống. Uống vì đệ bình an trở về, vì Khương phủ vẫn còn trụ vững giữa cơn sóng gió."Hai ly rượu chạm nhau, tiếng leng keng thanh mảnh vang lên trong sớm mai tĩnh lặng. Khương lão phu nhân chậm rãi gắp một miếng rau đặt vào bát của Thôi Phạm Khuê, ôn hòa: "Con mấy tháng nay một thân lo toan đại sự trong phủ cũng đã vất vả rồi. Ở Khương phủ, cứ coi như là nhà mẹ đẻ, phải ăn nhiều một chút."Thôi Phạm Khuê cúi đầu: "Đa tạ tổ mẫu."Cố Tử Dật gắp một đũa măng rừng cho vào bát của y, cười nói: "Món này là do ta chọn mang từ Tây Hạ đến. Nơi ấy đất cằn, nhưng rừng sâu lại có thứ hương vị đặc biệt. Chẳng biết thánh hậu có hợp khẩu vị không?"Lời nói nghe như khách sáo, nhưng ánh mắt dừng nơi khóe môi Thôi Phạm Khuê lại không mang chút xa cách nào. Khương Thái Hiển đặt chén xuống, ánh mắt chuyển sang Cố Tử Dật: "Biểu ca mang bao nhiêu thứ quý từ Tây Hạ đến, chi bằng để cả phủ cùng dùng. Thê tử của đệ khẩu vị nhạt, vẫn thích món ăn của tổ mẫu làm hơn."Cố Tử Dật bật cười, ngồi lui ra sau, tay xoay nhẹ chén rượu: "Vậy thì tốt. Miễn là đệ ăn được ngon miệng là ta vui rồi."Sau một hồi rượu qua vài tuần, lời qua đôi ba câu cười nói, Thôi Phạm Khuê đặt đũa xuống, ngón tay nhẹ nhàng gấp lại chiếc khăn ăn bằng lụa bên tay, ôn hoà nói: "Khương phủ vẫn còn nhiều hạ nhân cần phân phó. Con xin phép tổ mẫu lui về trước một lát, lát nữa lại quay lại thỉnh an."Giọng y không quá cao, cũng không quá thấp, vừa đủ để những người trong bàn nghe thấy mà không gây xao động. Ánh mắt nghiêng qua Khương lão phu nhân, không hề dừng lại nơi Cố Tử Dật hay Khương Thái Hiển lấy một khắc.Khương lão phu nhân gật đầu hiền hậu, không mảy may nghi ngờ: "Ừ, cũng được. Con mới về phủ, chắc có nhiều việc cần thu xếp. Cứ đi đi, lát nữa lại trò chuyện tiếp."Thôi Phạm Khuê cúi người hành lễ, lưng thẳng như tùng, dáng vẻ chẳng chút xao động. Y không nhìn ai thêm, chỉ chậm rãi xoay người, tà áo dài thêu mây đuôi phượng khẽ lướt nhẹ trên nền gạch xanh, từng bước như được đo đạc cẩn thận.Khi y vừa bước đến ngưỡng cửa, phía sau truyền đến một tiếng gọi nhàn nhạt của Cố Tử Dật: "Thánh hậu đi thong thả."Y khựng lại một thoáng, ánh mắt không đổi, chỉ nghiêng đầu, nói mà không ngoảnh mặt: "Đa tạ đại bá."Rồi bóng áo trắng ngà khuất dần nơi hành lang dài phủ đầy ánh sáng sớm. Gió hạ đưa hương trầm thoảng thoảng, quyện trong bóng dáng người vừa rời khỏi, nhẹ như một nét vẽ được rút tay giữa chừng.Trong sảnh, tiếng cười nói vẫn tiếp tục, như thể chưa từng có gì khựng lại giữa dòng.Thôi Phạm Khuê bước nhanh qua hành lang dài, mỗi bước chân đều mang theo âm vang nhẹ, lụa áo quét qua mặt gạch mát lạnh. Vừa ra khỏi tầm mắt mọi người trong chính viện, dáng vẻ bình tĩnh thường ngày liền rạn vỡ. Y gần như rảo bước chạy về tẩm phòng, không màng giữ vẻ đoan nghiêm thường lệ, trong lòng như có ngọn lửa không tên thiêu rát lồng ngực.Vừa đẩy cửa bước vào phòng, y đã cất tiếng gọi, đầy gấp gáp: "Ninh Khải!"Hứa Ninh Khải đang gấp chăn nệm liền giật mình quay đầu lại, vừa thấy sắc mặt y thì không khỏi biến sắc: "Chủ tử sao vậy?"Thôi Phạm Khuê khép cửa lại, bước nhanh đến trước mặt y, thấp giọng nói: "Ta gặp lại hắn rồi..."Hứa Ninh Khải thoáng ngẩn người: "Ai cơ?"Thôi Phạm Khuê bước vào như gió, tiện tay đóng cửa cái "cạch" - bộ dáng nghiêm trọng chẳng khác gì vừa phát hiện thích khách trong phủ."Là cái người trong tiệm ngọc lần trước ấy! Cái tên miệng thì cười cười mà cứ thích nhìn ta như thể ta là món đồ cổ sắp đấu giá ấy!" - Y vừa nói vừa phất tay áo, dáng vẻ uất ức chẳng khác nào tiểu nương tử bị trêu ghẹo trong ngõ vắng.Hứa Ninh Khải sững người một lúc, rồi mới nhớ ra: "A...cái người mặt dày giả bộ đưa khăn tay rồi còn hỏi người có độc thân đúng không?""Chính hắn!" - Thôi Phạm Khuê hít một hơi như thể phải dằn lại một cơn sóng trào trong lòng - "Mà hắn không chỉ là cái người vô tình gặp trên đường đâu, hắn là biểu huynh của Khương Thái Hiển! Là...là Thái tử Tây Hạ!""Phụt!"Hứa Ninh Khải vừa kịp nhấp một ngụm trà liền phun ra nửa miệng, suýt nữa thì sặc."Cái gì cơ?!""Ta cũng muốn hỏi 'cái gì cơ' đây!" - Thôi Phạm Khuê ôm đầu ngồi phịch xuống ghế, bộ dáng u sầu - "Trước còn tưởng đâu là một kẻ lạ mặt bỗng dưng nổi hứng trêu đùa. Ai ngờ hôm nay lại vui vẻ đi tặng quà mừng thọ tổ mẫu, còn được Khương Thái Hiển gọi là 'huynh'. Ngươi nói xem, ta phải đối mặt thế nào?"Hứa Ninh Khải nhìn y, nhất thời không nhịn được mà bật cười: "Hay là hôm đó người ép hắn cầm giỏ đồ cho người, giờ hắn tìm được rồi, đang chờ tính sổ?"Thôi Phạm Khuê trừng mắt: "Ép cái gì chứ! Là hắn tự nguyện mang!""Rồi rồi rồi, là hắn tự nguyện xách giỏ, người chỉ tiện tay...điều khiển vận mệnh hắn một chút."Thôi Phạm Khuê ngửa mặt lên trần nhà, buông tiếng thở dài thườn thượt: "Ta chưa từng nghĩ mình sẽ có ngày phải gọi cái người ấy là...đại bá."Hứa Ninh Khải: "...""Vấn đề là hắn cứ cười. Cười kiểu gì mà giống như vừa bắt được nhược điểm của ta, lại giống như không hề quen ta, lại như thể rất quen...Ta giờ cũng chẳng biết hắn có nhận ra ta không, hay cố tình giả ngốc."Hứa Ninh Khải ngồi xuống cạnh y, rót cho y chén trà: "Thôi, dù sao cũng chưa thấy hắn đòi lại khăn tay hay xưng là 'phu nhân đã định của Khương thị', vẫn coi là có tiến triển tốt rồi."Thôi Phạm Khuê nhấc chén trà, chưa uống đã đặt xuống, ngẩn người lẩm bẩm: "...Ngươi nói xem, nếu hắn thật sự biết ta là ai, lại còn làm như không biết, vậy thì...hắn đang tính gì?"Hứa Ninh Khải nhướn mày, làm bộ thần bí: "Thì tính làm đại bá, vừa làm thân thích, vừa có thể danh chính ngôn thuận...trêu chọc lại người.""Cút!"
___________
Trưa hôm ấy, mặt trời nghiêng bóng, nắng xuyên qua rèm cửa nhẹ nhàng trải lên nền gạch ấm áp. Khương Thái Hiển vừa dùng bữa xong đang ngồi trong thư phòng lật xem mấy bản tấu sớ chưa duyệt, thì nghe ngoài cửa có tiếng bước chân quen thuộc.Khương Ngạn đẩy cửa bước vào, trong tay cầm theo một phong thư, hành lễ rồi dâng lên: "Chúa thượng, đây là thư thánh hậu gửi cho Vĩnh Châu."Khương Thái Hiển nhận lấy, mở thư ra đọc.Nét chữ thanh mảnh mà đoan chính, vừa nhìn liền biết là do Thôi Phạm Khuê đích thân viết. Dòng đầu tiên kể sơ về mấy ngày qua trong phủ Khương gia, sau lại viết:"...Dạo gần đây con thường mơ thấy những chuyện kỳ quái, đêm nằm trằn trọc khó ngủ. Có khi tỉnh giấc rồi lại chẳng thể nào chợp mắt lại được. Nên nay con xin phép tổ mẫu cho một ít dược liệu an thần, mong nhờ người bên Vĩnh Châu điều phối giúp vài vị thuốc dịu nhẹ."Khương Thái Hiển đọc xong, mi tâm chau lại. Ngón tay nắm chặt lá thư vô thức siết nhẹ một chút, sau đó yên lặng gấp lại, đặt bên cạnh bàn.Hắn không nói gì một lúc lâu. Ánh mắt cụp xuống như đang trầm ngâm, nhưng chẳng ai rõ trong lòng hắn lúc này đang nghĩ gì. Chỉ có Khương Ngạn đứng một bên nhìn lén, thầm đoán, có lẽ mấy dòng chữ kia đã khơi lên điều gì đó trong lòng chủ tử.Cuối cùng, Khương Thái Hiển đưa lại thư cho Khương Ngạn: "Gửi về Vĩnh Châu đi."Khương Ngạn lĩnh mệnh, cúi đầu lui ra.Khương Thái Hiển đứng lặng trước án thư, ánh mắt dán vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt. Đường biên giới phía Tây Bắc được tô đậm bằng mực son, ranh giới giữa Đại Khương và Tây Hạ như một vết cắt ngoằn ngoèo trên thân thể non sông. Hắn đã quen thuộc với từng đường núi, từng địa danh, từng đồn trạm. Thế nhưng lúc này, mắt hắn mờ đi, cảnh trước mặt dần nhòe vào một ký ức khác.Đó là đêm hắn trở về sau mấy tháng dài nơi biên cương, mưa rả rích gõ lên mái ngói. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập trong lồng ngực. Hắn ngủ không sâu, ác mộng cứ thế bám lấy từng giấc ngủ một cách cố chấp như oán linh vất vưởng.Hắn mơ thấy mình quay lại chiến trường, máu loang đỏ đất, tiếng hò hét, tiếng ngựa hí và cả tiếng kêu cứu của binh sĩ vang vọng trong đầu. Hắn giãy giụa, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, mãi đến khi một bàn tay mát dịu nhẹ đặt lên trán hắn, kéo hắn từ vực thẳm mơ hồ trở về thực tại.Giọng nói ấy rất khẽ, rất nhẹ:
"Không sao rồi...có ta ở đây..."Cả người hắn khi ấy run lên, vô thức nắm lấy cổ tay y, như kẻ chết đuối vớ được cành cây giữa dòng xiết.Rồi một lúc sau, thân ảnh mảnh mai ấy ngồi dựa cạnh hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn như ru đứa trẻ. Hắn không nhớ mình đã thiếp đi khi nào, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng im ắng, người kia đã rời đi, chỉ để lại tấm áo lụa mỏng đắp ngang ngực hắn, vẫn còn vương chút hương trầm thoang thoảng.Khương Thái Hiển nhắm mắt một lúc rồi mở ra, ánh sáng từ cửa sổ rọi lên gương mặt hắn, chia thành hai mảng sáng tối rõ ràng.Tâm trí hắn lạc trong mớ hỗn độn giữa chiến sự và những thứ mềm mại chẳng tên, như một khối ngọc bị rạn.Hắn đưa tay vuốt tấm bản đồ, nơi giáp giới phía Tây, lòng bỗng dâng lên một dự cảm không tên.Trong thư phòng, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, vẽ lên mặt bàn gỗ bóng những vệt sáng vàng nhạt. Thôi Phạm Khuê đang cùng Hứa Ninh Khải và Tiểu Ngọc thử từng loại hương trầm, khói mỏng lượn lờ quanh mũi, từng mùi hương khác nhau được châm lên rồi lại bị dập tắt."Không được, mùi này nồng quá, xông lên đầu rồi ai mà ngủ nổi...""Cái này thì khói quá, hít vào một hơi ho sặc mất.""Mùi này lại đậm quá, ta vốn nhạy cảm với hương liệu." Y cau mày. Trên bàn, đĩa hương trầm bày kín đủ loại, khói hương quyện lấy nhau thành một mớ hỗn độn hư vô.Tiểu Ngọc dâng lên một hộp nhỏ: "Chủ tử, đây là loại mới nhất trong tiệm, nghe nói đặc chế giúp ngủ ngon."Thôi Phạm Khuê đốt lên, đưa tay che miệng ngáp nhẹ, ngửi thử rồi thở dài: "Vẫn không ổn..."Đúng lúc đó, cánh cửa thư phòng bị đẩy nhẹ, Khương Thái Hiển sải bước bước vào. Hắn đưa mắt nhìn qua ba người, rồi ánh mắt dừng lại trên bàn trà ngập tràn khói hương. Khói trầm lượn quanh cổ tay áo hắn, như muốn giữ lại chút mùi hương trong không khí.Thôi Phạm Khuê vội đứng dậy, mỉm cười: "Quân hầu về rồi à?"Khương Thái Hiển nhìn thoáng qua: "Đang làm gì vậy?""Thiếp cảm thấy hương trong phòng quá nồng, ngủ không ngon nên muốn thay loại khác."Nghe đến đó, ánh mắt Khương Thái Hiển hơi trầm xuống. Hắn im lặng một thoáng, rồi cất giọng pha lẫn một chút lạnh nhạt khó phân biệt:"Giữa ta và nàng, vốn không phải kiểu phu thê ân ái. Chỉ cần ngoài mặt yên ổn là được. Nàng đừng giở trò nhỏ để dò xét chuyện riêng của ta."Lời vừa dứt, cả căn phòng thoáng chùng xuống. Thôi Phạm Khuê đứng đơ tại chỗ, mắt mở to, biểu cảm như thể vừa bị tạt một gáo nước lạnh giữa trưa hè. Y nghiêng đầu, thật sự không hiểu nổi. Chỉ là thử hương trầm, sao lại dính đến chuyện riêng tư?Y nhìn đống hương đang bốc khói, nhìn Hứa Ninh Khải, lại nhìn Tiểu Ngọc, rồi mới đáp: "Hả? Thiếp chỉ muốn thay hương trầm để dễ ngủ hơn thôi mà...Đâu có ý gì khác đâu."Khương Thái Hiển hừ nhẹ một tiếng: "Vậy thì tốt."Tiểu Ngọc đứng một bên, không nhịn được lẩm bẩm: "Cả đống hương này đều là tiền chủ tử bỏ ra mua, có lấy bạc của ngài đâu mà nói như bị lừa..."Hứa Ninh Khải nghe vậy liền liếc nàng, ý bảo: Ngậm miệng lại đi.Khương Thái Hiển nghe thấy, chẳng thèm để tâm, chỉ thản nhiên nói: "Ta sẽ sai người đưa bạc qua cho nàng. Dù sao cũng không muốn người ngoài nhìn vào lại bảo Khương phủ bạc đãi thê tử."Nói xong, hắn xoay người bước đi, trường bào trắng phất nhẹ sau lưng như cánh hạc không quay đầu. Cánh cửa khép lại "cạch" một tiếng.Thôi Phạm Khuê đứng đó, lặng người như tượng đá, tay vẫn cầm hộp hương còn chưa kịp bỏ xuống. Một hồi sau mới thốt lên:"...Ta chỉ muốn đổi hương trầm, có cần nghiêm trọng vậy không?"Tiểu Ngọc cười khúc khích: "Chủ tử, hay là đốt khói xua tà đi? Biết đâu xua được cả suy nghĩ của người ta nữa."Hứa Ninh Khải bật cười, nói: "Ta thấy sớm muộn gì ngài ấy cũng phải quen với cái tính 'kén chọn có lý' của người thôi."Cả ba người trong phòng nhìn nhau, Tiểu Ngọc mím môi còn Hứa Ninh Khải che miệng cười trộm, nhưng cuối cùng cũng đành thở dài chịu thua số phận của chủ tử nhà mình.
__________
Buổi sáng hôm đó, ánh nắng nhàn nhạt rơi qua rặng trúc trước hành lang, nhuộm mặt đất một lớp màu vàng ấm áp. Thôi Phạm Khuê đội mũ sa mỏng, tay ôm hộp thuốc bổ, cùng Tiểu Ngọc bước chậm rãi đến viện của Khương lão phu nhân."Chủ tử, nghe nói hôm nay lão phu nhân không được khoẻ, hình như đêm qua trằn trọc mãi không ngủ." Tiểu Ngọc nhỏ giọng.Thôi Phạm Khuê gật đầu: "Vậy càng nên đến thăm. Mấy món thuốc bổ này đều đã hạ hoả, không quá nặng bụng. Hy vọng người dùng được."Khi hai người còn đang nói chuyện, vừa đi tới ngoài hiên, Thôi Phạm Khuê bỗng nghe thấy bên trong vọng ra một tràng cười quen thuộc, âm thanh mang chút trầm thấp và ung dung.Y khựng bước.Bên trong, một giọng nam cất lên đầy thoải mái:"Ngoại tổ mẫu, người vẫn chẳng thay đổi gì cả, chỉ có điều càng lớn tuổi lại càng nói chuyện bén hơn."Tiếng cười của Khương lão phu nhân vang lên ngay sau đó: "Ta mà bén thì còn lâu mới để con chọc ghẹo được như vậy!"Tiểu Ngọc liếc nhìn chủ tử, hỏi: "Là...hắn sao?"Thôi Phạm Khuê không trả lời. Y cắn nhẹ môi dưới, chần chừ một thoáng, cuối cùng vẫn hít sâu một hơi, bước vào trong."Thôi thị đến thăm ta rồi à?" Khương lão phu nhân thấy bóng y liền vui vẻ gọi, "Mau lại đây ngồi."Y khom người hành lễ: "Tổ mẫu, nghe nói người hôm nay hơi mệt, cháu dâu mang chút thuốc bổ đến cho người."Ánh mắt y vừa dứt khỏi Khương lão phu nhân thì lập tức chạm phải ánh nhìn từ phía bên tay phải. Cố Tử Dật ngồi nhàn nhã bên ghế gỗ đàn, tay đang nâng tách trà, khóe miệng nhếch lên như thể chờ xem y phản ứng thế nào.Thôi Phạm Khuê nghiêng đầu, giả như không để tâm, lễ độ cúi người chào: "Đại bá cũng ở đây à.""Ừm." Cố Tử Dật chống cằm, ánh mắt mang theo ý cười mơ hồ, "Chẳng phải hôm qua ta đã nói sẽ mỗi ngày đến tặng ngoại tổ mẫu một món quà sao? Vừa khéo hôm nay mang đến ít chè hoa nhài Tây Hạ, không ngờ lại gặp được cả cháu dâu của Khương phủ."Thôi Phạm Khuê ngồi xuống cạnh Khương lão phu nhân, giữ khuôn mặt bình thản, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Vậy thì trùng hợp thật."Khương lão phu nhân dường như không phát hiện không khí giữa hai người có chút vi diệu, vẫn cười cười nói nói:"Phạm Khuê mấy hôm nay chăm sóc Thọ Đức chu đáo lắm. Con bé này ta nhìn càng ngày càng thuận mắt."Cố Tử Dật nhướng mày, ánh mắt không hề tránh né mà vẫn nhìn thẳng Thôi Phạm Khuê như muốn chọc giận. Y cảm thấy sống lưng hơi lạnh, chẳng rõ là do ánh mắt kia, hay là do bản thân đang có gì đó cố giấu. Y mỉm cười cúi đầu, giọng nói mềm mỏng mà không mất phần lễ độ: "Tạ tổ mẫu khen ngợi. Phu quân ngày đêm lo việc nước, thân là thê tử, con cũng chỉ thay chàng tận chút tâm ý. Hộp thuốc bổ này là chàng sai người điều chế riêng, dặn con đích thân đem sang, nói là tổ mẫu gần đây trở trời, sợ người mỏi mệt."Nói xong, Thôi Phạm Khuê nhẹ nhàng đặt hộp thuốc lên bàn nhỏ bên cạnh, động tác ôn nhu, chu toàn, chẳng khác gì một thê tử hiền lương điển hình trong mắt người ngoài.Khương lão phu nhân mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy vui vẻ nhìn y rồi liếc sang Cố Tử Dật: "Đấy, có thê tử chăm chút thế này, bảo sao Thọ Đức chẳng yên lòng đánh giặc. Phạm Khuê đúng là có phúc khí."Thôi Phạm Khuê vẫn giữ nét cười mỏng nhẹ trên môi, nhưng ánh mắt thì không dám ngẩng lên nhìn người bên cạnh. Y có thể cảm nhận rất rõ, ánh nhìn của Cố Tử Dật như lửa âm ỉ giữa mùa đông, không quá nóng bỏng, nhưng đủ khiến sống lưng lạnh buốt.Cố Tử Dật nhàn nhã xoay chén trà trong tay, môi hơi cong lên như có như không."Ngoại tổ mẫu có cháu dâu thế này, quả là phúc đức ba đời."Giọng hắn lười nhác, nhưng từng chữ rơi xuống lại khiến lòng người như rung một tiếng chuông mơ hồ.Y cụp mắt, gật đầu, không nói gì thêm."Thôi được rồi," Khương lão phu nhân khoát tay, tựa người vào gối dựa sau lưng. "Hôm nay ta cũng hơi mệt, các con về phòng nghỉ ngơi đi."Thôi Phạm Khuê lập tức đứng dậy, khom người hành lễ: "Vâng. Tổ mẫu nghỉ ngơi sớm, con xin cáo lui."Cố Tử Dật cũng cười nhàn nhạt, đứng dậy theo: "Cháu cũng không quấy rầy ngoại tổ mẫu nữa. Nếu rảnh, hôm nào lại đến đánh cờ với người.""Ừ, các con đi đi." Khương lão phu nhân xua tay, ánh mắt vẫn còn đọng chút ấm áp trìu mến nhìn bóng lưng hai người rời đi. Ra tới ngoài hành lang, làn gió đầu hạ khẽ lướt qua, mang theo mùi hoa quế từ vườn sau phảng phất. Tiếng guốc gỗ của Thôi Phạm Khuê gõ nhịp chậm rãi trên nền đá xanh. Đột nhiên phía sau lưng vang lên tiếng nam nhân trêu chọc:"Thôi tiểu thư, à không, giờ phải gọi là nhị đệ muội rồi mới đúng."Thôi Phạm Khuê dừng bước, xoay người lại nhìn hắn, ánh mắt không hề mang ý cười: "Thái tử điện hạ còn nhớ rõ ta, thật là vinh hạnh."Cố Tử Dật bước lại gần, chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên như không có chuyện gì: "Dĩ nhiên nhớ. Mới mấy tháng trước thôi, có người còn sai ta xách rương, chê ta không có mắt nhìn người.""Lúc đó ta đâu biết điện hạ thân phận tôn quý như vậy." Thôi Phạm Khuê lạnh nhạt đáp. "Huống hồ, ngài cũng đâu có tự giới thiệu mình là thái tử."Hắn bật cười: "Ta mà nói ngay thì đã không được thấy cảnh tiểu thư chỉ tay sai khiến ta như sai một tên sai vặt trong phủ. Cảnh đó...đến giờ vẫn nhớ."Thôi Phạm Khuê bối rối trong chốc lát, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Điện hạ chắc không rảnh đến mức đến đây chỉ để nhắc lại chuyện cũ, phải không?"Cố Tử Dật nhún vai, nghiêng đầu: "Cũng không hẳn. Chỉ là hôm trước thấy đệ muội không nhận ra ta, lại chẳng buồn nhắc đến chuyện cũ, ta hơi buồn thôi. Dù sao cũng từng 'thân thiết' mà.""Ta nghĩ chuyện đó nên chôn luôn ở tiệm ngọc thì tốt hơn." Y siết chặt tay áo, ngữ điệu không giấu được chút xấu hổ.Cố Tử Dật lại bật cười, cúi đầu nhìn y: "Thôi được rồi, không trêu nữa. Gặp lại nàng trong vai trò đệ muội, ta cũng không tiện nhắc chuyện quá khứ. Nhưng mà-"Hắn hơi cúi xuống, giọng trầm lại, như cố tình thì thầm sát bên tai: "-nếu lúc đó nàng biết ta là thái tử Tây Hạ, liệu có đối xử với ta khác đi một chút không?"Thôi Phạm Khuê lùi một bước, ánh mắt nghiêm nghị: "Không. Ta là người đã lập gia thất, cũng không phải kẻ ham quyền quý đến vậy."Cố Tử Dật nhướng mày, cười mà như không cười: "Ồ. Vậy thì tốt. Nhưng mà...nàng biết không, ta lại có chút nhớ cái ánh mắt ngày đó nàng nhìn ta. Vừa xem thường vừa bướng bỉnh, thú vị hơn nhiều so với bây giờ."Thôi Phạm Khuê nhìn hắn, cố nén giận, nhấc váy hành lễ: "Nếu điện hạ không còn gì dặn dò, ta xin cáo lui.""Đi đi, đi đi," Cố Tử Dật khoát tay như đang tiễn một con mèo nhỏ đang phùng mang, cười lười biếng, "chỉ là nhớ chuyện cũ, đệ muội đừng để tâm. Nhưng mà nếu lần sau muốn chọn hương trầm, nhớ đừng vì khó ngủ mà thử đến nỗi cháy luôn rèm cửa."Thôi Phạm Khuê quay đầu, ánh mắt bùng cháy: "Sao ngài biết-?!""Ta không biết." Hắn nháy mắt. "Ta đoán thôi."Y giận đến mức không nói được lời nào, vội vàng xoay người bước đi, tiếng cười trầm thấp đằng sau vẫn đuổi theo như bóng với hình."Chủ tử! Đợi ta!" Tiểu Ngọc vội chạy theo phía sau lưng y. Nàng cảm thấy, cuộc thoại này quá không bình thường rồi!Trong thư phòng, Hứa Ninh Khải đang ngồi đọc sách bên khung cửa. Nghe tiếng cửa bị đẩy mạnh, còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì đã thấy Thôi Phạm Khuê sải bước vào, mặt mày sa sầm như sắp đòi mạng ai đó."Lại bị chọc tức à?" Hứa Ninh Khải vừa hỏi vừa đặt quyển sách xuống, điềm tĩnh như đã quá quen với cảnh này.Thôi Phạm Khuê ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn, tay đưa lên chống trán, vẻ mặt đầy bi phẫn lẫn khinh bỉ: "Không phải chọc tức...mà là chọc điên! Hắn đúng là trời sinh đã chuyên môn để hành hạ ta!""Vậy hắn làm gì lần này?" Hứa Ninh Khải rót một ly trà, đẩy tới trước mặt y.Thôi Phạm Khuê cầm lấy uống một hơi, vừa uống vừa nghiến răng kể lại: "Ban đầu vẫn bình thường. Ta chỉ đến đưa hộp thuốc cho tổ mẫu. Ai ngờ cái tên Cố Tử Dật kia cũng ở đó! Tưởng hắn lịch sự lắm, ai ngờ nói vài câu là bắt đầu giở trò. Hắn nhìn ta chằm chằm, lại còn cười kiểu nửa châm chọc nửa trêu đùa. Ta thấy không ổn, quay đầu định đi thì hắn lại nhả ra một câu 'ta đoán thôi'!"Y đập mạnh tay xuống bàn: "Ngươi nói xem! Hắn nói là đoán thôi! Nhưng rõ ràng là biết rồi!! Biết rõ ràng!! Hắn đang giễu cợt ta!!"Hứa Ninh Khải không nén được cười, nghiêng đầu nói nhỏ: "Vậy ngài tức vì hắn đoán đúng, hay vì hắn biết ngài giấu mà vẫn đoán đúng?"Thôi Phạm Khuê trừng mắt nhìn: "Ngươi đứng về phía ai thế hả?!"Hứa Ninh Khải vội vã giơ hai tay đầu hàng: "Thuộc hạ không dám. Chỉ thấy...có người đang đỏ mặt thôi."Thôi Phạm Khuê đưa tay sờ lên mặt mình, lại càng tức: "Không phải vì thẹn, mà là vì giận! Giận đến bốc hoả! Ta đường đường là chính thê của Khương phủ, lại bị hắn nhìn ra tâm tư chỉ trong ba câu! Nhục chưa?!"Hứa Ninh Khải nhướng mày: "Nhưng chẳng phải lúc ở tiệm ngọc cũng là hắn xách đồ giúp người sao? Cũng chính ngài ra lệnh cho hắn xách đấy thôi. Lúc ấy ngài oai lắm mà?"Thôi Phạm Khuê im bặt một lúc. Đúng là oai thật. Nhưng giờ nhớ lại...lại thấy cứ như tự đào hố chôn mình."Ta chỉ hối hận một điều." Y thở dài đầy bi tráng.Hứa Ninh Khải nghiêng đầu: "Điều gì?""Lúc ấy sao không bắt hắn xách luôn cả bao gạo về nhà. Cho khỏi rảnh rỗi mà đi đoán tâm tư người khác!"Hứa Ninh Khải bật cười thành tiếng, không nhịn được nói: "Thuộc hạ sẽ ghi nhớ, lần sau gặp Cố thái tử sẽ chuẩn bị bao gạo sẵn."Thôi Phạm Khuê cau mày, rồi bất giác cũng bật cười. Tiếng cười trong veo giữa thư phòng như tẩy đi hết mọi bực bội lúc nãy. Nhưng chỉ vài giây sau, y lại cau mày."Không được. Từ nay ta phải tránh xa hắn. Rõ ràng là sát tinh!"Hứa Ninh Khải: "Vâng, sát tinh...nhưng hình như ngài càng né lại càng dính đấy thôi?"Thôi Phạm Khuê tức giận: "Ngậm miệng lại cho ta!"
___________
Trưa hôm ấy, mặt trời nghiêng bóng, nắng xuyên qua rèm cửa nhẹ nhàng trải lên nền gạch ấm áp. Khương Thái Hiển vừa dùng bữa xong đang ngồi trong thư phòng lật xem mấy bản tấu sớ chưa duyệt, thì nghe ngoài cửa có tiếng bước chân quen thuộc.Khương Ngạn đẩy cửa bước vào, trong tay cầm theo một phong thư, hành lễ rồi dâng lên: "Chúa thượng, đây là thư thánh hậu gửi cho Vĩnh Châu."Khương Thái Hiển nhận lấy, mở thư ra đọc.Nét chữ thanh mảnh mà đoan chính, vừa nhìn liền biết là do Thôi Phạm Khuê đích thân viết. Dòng đầu tiên kể sơ về mấy ngày qua trong phủ Khương gia, sau lại viết:"...Dạo gần đây con thường mơ thấy những chuyện kỳ quái, đêm nằm trằn trọc khó ngủ. Có khi tỉnh giấc rồi lại chẳng thể nào chợp mắt lại được. Nên nay con xin phép tổ mẫu cho một ít dược liệu an thần, mong nhờ người bên Vĩnh Châu điều phối giúp vài vị thuốc dịu nhẹ."Khương Thái Hiển đọc xong, mi tâm chau lại. Ngón tay nắm chặt lá thư vô thức siết nhẹ một chút, sau đó yên lặng gấp lại, đặt bên cạnh bàn.Hắn không nói gì một lúc lâu. Ánh mắt cụp xuống như đang trầm ngâm, nhưng chẳng ai rõ trong lòng hắn lúc này đang nghĩ gì. Chỉ có Khương Ngạn đứng một bên nhìn lén, thầm đoán, có lẽ mấy dòng chữ kia đã khơi lên điều gì đó trong lòng chủ tử.Cuối cùng, Khương Thái Hiển đưa lại thư cho Khương Ngạn: "Gửi về Vĩnh Châu đi."Khương Ngạn lĩnh mệnh, cúi đầu lui ra.Khương Thái Hiển đứng lặng trước án thư, ánh mắt dán vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt. Đường biên giới phía Tây Bắc được tô đậm bằng mực son, ranh giới giữa Đại Khương và Tây Hạ như một vết cắt ngoằn ngoèo trên thân thể non sông. Hắn đã quen thuộc với từng đường núi, từng địa danh, từng đồn trạm. Thế nhưng lúc này, mắt hắn mờ đi, cảnh trước mặt dần nhòe vào một ký ức khác.Đó là đêm hắn trở về sau mấy tháng dài nơi biên cương, mưa rả rích gõ lên mái ngói. Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập trong lồng ngực. Hắn ngủ không sâu, ác mộng cứ thế bám lấy từng giấc ngủ một cách cố chấp như oán linh vất vưởng.Hắn mơ thấy mình quay lại chiến trường, máu loang đỏ đất, tiếng hò hét, tiếng ngựa hí và cả tiếng kêu cứu của binh sĩ vang vọng trong đầu. Hắn giãy giụa, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh, mãi đến khi một bàn tay mát dịu nhẹ đặt lên trán hắn, kéo hắn từ vực thẳm mơ hồ trở về thực tại.Giọng nói ấy rất khẽ, rất nhẹ:
"Không sao rồi...có ta ở đây..."Cả người hắn khi ấy run lên, vô thức nắm lấy cổ tay y, như kẻ chết đuối vớ được cành cây giữa dòng xiết.Rồi một lúc sau, thân ảnh mảnh mai ấy ngồi dựa cạnh hắn, vỗ nhẹ lên lưng hắn như ru đứa trẻ. Hắn không nhớ mình đã thiếp đi khi nào, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy, trong phòng im ắng, người kia đã rời đi, chỉ để lại tấm áo lụa mỏng đắp ngang ngực hắn, vẫn còn vương chút hương trầm thoang thoảng.Khương Thái Hiển nhắm mắt một lúc rồi mở ra, ánh sáng từ cửa sổ rọi lên gương mặt hắn, chia thành hai mảng sáng tối rõ ràng.Tâm trí hắn lạc trong mớ hỗn độn giữa chiến sự và những thứ mềm mại chẳng tên, như một khối ngọc bị rạn.Hắn đưa tay vuốt tấm bản đồ, nơi giáp giới phía Tây, lòng bỗng dâng lên một dự cảm không tên.Trong thư phòng, ánh nắng xiên qua khung cửa sổ, vẽ lên mặt bàn gỗ bóng những vệt sáng vàng nhạt. Thôi Phạm Khuê đang cùng Hứa Ninh Khải và Tiểu Ngọc thử từng loại hương trầm, khói mỏng lượn lờ quanh mũi, từng mùi hương khác nhau được châm lên rồi lại bị dập tắt."Không được, mùi này nồng quá, xông lên đầu rồi ai mà ngủ nổi...""Cái này thì khói quá, hít vào một hơi ho sặc mất.""Mùi này lại đậm quá, ta vốn nhạy cảm với hương liệu." Y cau mày. Trên bàn, đĩa hương trầm bày kín đủ loại, khói hương quyện lấy nhau thành một mớ hỗn độn hư vô.Tiểu Ngọc dâng lên một hộp nhỏ: "Chủ tử, đây là loại mới nhất trong tiệm, nghe nói đặc chế giúp ngủ ngon."Thôi Phạm Khuê đốt lên, đưa tay che miệng ngáp nhẹ, ngửi thử rồi thở dài: "Vẫn không ổn..."Đúng lúc đó, cánh cửa thư phòng bị đẩy nhẹ, Khương Thái Hiển sải bước bước vào. Hắn đưa mắt nhìn qua ba người, rồi ánh mắt dừng lại trên bàn trà ngập tràn khói hương. Khói trầm lượn quanh cổ tay áo hắn, như muốn giữ lại chút mùi hương trong không khí.Thôi Phạm Khuê vội đứng dậy, mỉm cười: "Quân hầu về rồi à?"Khương Thái Hiển nhìn thoáng qua: "Đang làm gì vậy?""Thiếp cảm thấy hương trong phòng quá nồng, ngủ không ngon nên muốn thay loại khác."Nghe đến đó, ánh mắt Khương Thái Hiển hơi trầm xuống. Hắn im lặng một thoáng, rồi cất giọng pha lẫn một chút lạnh nhạt khó phân biệt:"Giữa ta và nàng, vốn không phải kiểu phu thê ân ái. Chỉ cần ngoài mặt yên ổn là được. Nàng đừng giở trò nhỏ để dò xét chuyện riêng của ta."Lời vừa dứt, cả căn phòng thoáng chùng xuống. Thôi Phạm Khuê đứng đơ tại chỗ, mắt mở to, biểu cảm như thể vừa bị tạt một gáo nước lạnh giữa trưa hè. Y nghiêng đầu, thật sự không hiểu nổi. Chỉ là thử hương trầm, sao lại dính đến chuyện riêng tư?Y nhìn đống hương đang bốc khói, nhìn Hứa Ninh Khải, lại nhìn Tiểu Ngọc, rồi mới đáp: "Hả? Thiếp chỉ muốn thay hương trầm để dễ ngủ hơn thôi mà...Đâu có ý gì khác đâu."Khương Thái Hiển hừ nhẹ một tiếng: "Vậy thì tốt."Tiểu Ngọc đứng một bên, không nhịn được lẩm bẩm: "Cả đống hương này đều là tiền chủ tử bỏ ra mua, có lấy bạc của ngài đâu mà nói như bị lừa..."Hứa Ninh Khải nghe vậy liền liếc nàng, ý bảo: Ngậm miệng lại đi.Khương Thái Hiển nghe thấy, chẳng thèm để tâm, chỉ thản nhiên nói: "Ta sẽ sai người đưa bạc qua cho nàng. Dù sao cũng không muốn người ngoài nhìn vào lại bảo Khương phủ bạc đãi thê tử."Nói xong, hắn xoay người bước đi, trường bào trắng phất nhẹ sau lưng như cánh hạc không quay đầu. Cánh cửa khép lại "cạch" một tiếng.Thôi Phạm Khuê đứng đó, lặng người như tượng đá, tay vẫn cầm hộp hương còn chưa kịp bỏ xuống. Một hồi sau mới thốt lên:"...Ta chỉ muốn đổi hương trầm, có cần nghiêm trọng vậy không?"Tiểu Ngọc cười khúc khích: "Chủ tử, hay là đốt khói xua tà đi? Biết đâu xua được cả suy nghĩ của người ta nữa."Hứa Ninh Khải bật cười, nói: "Ta thấy sớm muộn gì ngài ấy cũng phải quen với cái tính 'kén chọn có lý' của người thôi."Cả ba người trong phòng nhìn nhau, Tiểu Ngọc mím môi còn Hứa Ninh Khải che miệng cười trộm, nhưng cuối cùng cũng đành thở dài chịu thua số phận của chủ tử nhà mình.
__________
Buổi sáng hôm đó, ánh nắng nhàn nhạt rơi qua rặng trúc trước hành lang, nhuộm mặt đất một lớp màu vàng ấm áp. Thôi Phạm Khuê đội mũ sa mỏng, tay ôm hộp thuốc bổ, cùng Tiểu Ngọc bước chậm rãi đến viện của Khương lão phu nhân."Chủ tử, nghe nói hôm nay lão phu nhân không được khoẻ, hình như đêm qua trằn trọc mãi không ngủ." Tiểu Ngọc nhỏ giọng.Thôi Phạm Khuê gật đầu: "Vậy càng nên đến thăm. Mấy món thuốc bổ này đều đã hạ hoả, không quá nặng bụng. Hy vọng người dùng được."Khi hai người còn đang nói chuyện, vừa đi tới ngoài hiên, Thôi Phạm Khuê bỗng nghe thấy bên trong vọng ra một tràng cười quen thuộc, âm thanh mang chút trầm thấp và ung dung.Y khựng bước.Bên trong, một giọng nam cất lên đầy thoải mái:"Ngoại tổ mẫu, người vẫn chẳng thay đổi gì cả, chỉ có điều càng lớn tuổi lại càng nói chuyện bén hơn."Tiếng cười của Khương lão phu nhân vang lên ngay sau đó: "Ta mà bén thì còn lâu mới để con chọc ghẹo được như vậy!"Tiểu Ngọc liếc nhìn chủ tử, hỏi: "Là...hắn sao?"Thôi Phạm Khuê không trả lời. Y cắn nhẹ môi dưới, chần chừ một thoáng, cuối cùng vẫn hít sâu một hơi, bước vào trong."Thôi thị đến thăm ta rồi à?" Khương lão phu nhân thấy bóng y liền vui vẻ gọi, "Mau lại đây ngồi."Y khom người hành lễ: "Tổ mẫu, nghe nói người hôm nay hơi mệt, cháu dâu mang chút thuốc bổ đến cho người."Ánh mắt y vừa dứt khỏi Khương lão phu nhân thì lập tức chạm phải ánh nhìn từ phía bên tay phải. Cố Tử Dật ngồi nhàn nhã bên ghế gỗ đàn, tay đang nâng tách trà, khóe miệng nhếch lên như thể chờ xem y phản ứng thế nào.Thôi Phạm Khuê nghiêng đầu, giả như không để tâm, lễ độ cúi người chào: "Đại bá cũng ở đây à.""Ừm." Cố Tử Dật chống cằm, ánh mắt mang theo ý cười mơ hồ, "Chẳng phải hôm qua ta đã nói sẽ mỗi ngày đến tặng ngoại tổ mẫu một món quà sao? Vừa khéo hôm nay mang đến ít chè hoa nhài Tây Hạ, không ngờ lại gặp được cả cháu dâu của Khương phủ."Thôi Phạm Khuê ngồi xuống cạnh Khương lão phu nhân, giữ khuôn mặt bình thản, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Vậy thì trùng hợp thật."Khương lão phu nhân dường như không phát hiện không khí giữa hai người có chút vi diệu, vẫn cười cười nói nói:"Phạm Khuê mấy hôm nay chăm sóc Thọ Đức chu đáo lắm. Con bé này ta nhìn càng ngày càng thuận mắt."Cố Tử Dật nhướng mày, ánh mắt không hề tránh né mà vẫn nhìn thẳng Thôi Phạm Khuê như muốn chọc giận. Y cảm thấy sống lưng hơi lạnh, chẳng rõ là do ánh mắt kia, hay là do bản thân đang có gì đó cố giấu. Y mỉm cười cúi đầu, giọng nói mềm mỏng mà không mất phần lễ độ: "Tạ tổ mẫu khen ngợi. Phu quân ngày đêm lo việc nước, thân là thê tử, con cũng chỉ thay chàng tận chút tâm ý. Hộp thuốc bổ này là chàng sai người điều chế riêng, dặn con đích thân đem sang, nói là tổ mẫu gần đây trở trời, sợ người mỏi mệt."Nói xong, Thôi Phạm Khuê nhẹ nhàng đặt hộp thuốc lên bàn nhỏ bên cạnh, động tác ôn nhu, chu toàn, chẳng khác gì một thê tử hiền lương điển hình trong mắt người ngoài.Khương lão phu nhân mỉm cười hiền hậu, ánh mắt đầy vui vẻ nhìn y rồi liếc sang Cố Tử Dật: "Đấy, có thê tử chăm chút thế này, bảo sao Thọ Đức chẳng yên lòng đánh giặc. Phạm Khuê đúng là có phúc khí."Thôi Phạm Khuê vẫn giữ nét cười mỏng nhẹ trên môi, nhưng ánh mắt thì không dám ngẩng lên nhìn người bên cạnh. Y có thể cảm nhận rất rõ, ánh nhìn của Cố Tử Dật như lửa âm ỉ giữa mùa đông, không quá nóng bỏng, nhưng đủ khiến sống lưng lạnh buốt.Cố Tử Dật nhàn nhã xoay chén trà trong tay, môi hơi cong lên như có như không."Ngoại tổ mẫu có cháu dâu thế này, quả là phúc đức ba đời."Giọng hắn lười nhác, nhưng từng chữ rơi xuống lại khiến lòng người như rung một tiếng chuông mơ hồ.Y cụp mắt, gật đầu, không nói gì thêm."Thôi được rồi," Khương lão phu nhân khoát tay, tựa người vào gối dựa sau lưng. "Hôm nay ta cũng hơi mệt, các con về phòng nghỉ ngơi đi."Thôi Phạm Khuê lập tức đứng dậy, khom người hành lễ: "Vâng. Tổ mẫu nghỉ ngơi sớm, con xin cáo lui."Cố Tử Dật cũng cười nhàn nhạt, đứng dậy theo: "Cháu cũng không quấy rầy ngoại tổ mẫu nữa. Nếu rảnh, hôm nào lại đến đánh cờ với người.""Ừ, các con đi đi." Khương lão phu nhân xua tay, ánh mắt vẫn còn đọng chút ấm áp trìu mến nhìn bóng lưng hai người rời đi. Ra tới ngoài hành lang, làn gió đầu hạ khẽ lướt qua, mang theo mùi hoa quế từ vườn sau phảng phất. Tiếng guốc gỗ của Thôi Phạm Khuê gõ nhịp chậm rãi trên nền đá xanh. Đột nhiên phía sau lưng vang lên tiếng nam nhân trêu chọc:"Thôi tiểu thư, à không, giờ phải gọi là nhị đệ muội rồi mới đúng."Thôi Phạm Khuê dừng bước, xoay người lại nhìn hắn, ánh mắt không hề mang ý cười: "Thái tử điện hạ còn nhớ rõ ta, thật là vinh hạnh."Cố Tử Dật bước lại gần, chắp tay sau lưng, ánh mắt thản nhiên như không có chuyện gì: "Dĩ nhiên nhớ. Mới mấy tháng trước thôi, có người còn sai ta xách rương, chê ta không có mắt nhìn người.""Lúc đó ta đâu biết điện hạ thân phận tôn quý như vậy." Thôi Phạm Khuê lạnh nhạt đáp. "Huống hồ, ngài cũng đâu có tự giới thiệu mình là thái tử."Hắn bật cười: "Ta mà nói ngay thì đã không được thấy cảnh tiểu thư chỉ tay sai khiến ta như sai một tên sai vặt trong phủ. Cảnh đó...đến giờ vẫn nhớ."Thôi Phạm Khuê bối rối trong chốc lát, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Điện hạ chắc không rảnh đến mức đến đây chỉ để nhắc lại chuyện cũ, phải không?"Cố Tử Dật nhún vai, nghiêng đầu: "Cũng không hẳn. Chỉ là hôm trước thấy đệ muội không nhận ra ta, lại chẳng buồn nhắc đến chuyện cũ, ta hơi buồn thôi. Dù sao cũng từng 'thân thiết' mà.""Ta nghĩ chuyện đó nên chôn luôn ở tiệm ngọc thì tốt hơn." Y siết chặt tay áo, ngữ điệu không giấu được chút xấu hổ.Cố Tử Dật lại bật cười, cúi đầu nhìn y: "Thôi được rồi, không trêu nữa. Gặp lại nàng trong vai trò đệ muội, ta cũng không tiện nhắc chuyện quá khứ. Nhưng mà-"Hắn hơi cúi xuống, giọng trầm lại, như cố tình thì thầm sát bên tai: "-nếu lúc đó nàng biết ta là thái tử Tây Hạ, liệu có đối xử với ta khác đi một chút không?"Thôi Phạm Khuê lùi một bước, ánh mắt nghiêm nghị: "Không. Ta là người đã lập gia thất, cũng không phải kẻ ham quyền quý đến vậy."Cố Tử Dật nhướng mày, cười mà như không cười: "Ồ. Vậy thì tốt. Nhưng mà...nàng biết không, ta lại có chút nhớ cái ánh mắt ngày đó nàng nhìn ta. Vừa xem thường vừa bướng bỉnh, thú vị hơn nhiều so với bây giờ."Thôi Phạm Khuê nhìn hắn, cố nén giận, nhấc váy hành lễ: "Nếu điện hạ không còn gì dặn dò, ta xin cáo lui.""Đi đi, đi đi," Cố Tử Dật khoát tay như đang tiễn một con mèo nhỏ đang phùng mang, cười lười biếng, "chỉ là nhớ chuyện cũ, đệ muội đừng để tâm. Nhưng mà nếu lần sau muốn chọn hương trầm, nhớ đừng vì khó ngủ mà thử đến nỗi cháy luôn rèm cửa."Thôi Phạm Khuê quay đầu, ánh mắt bùng cháy: "Sao ngài biết-?!""Ta không biết." Hắn nháy mắt. "Ta đoán thôi."Y giận đến mức không nói được lời nào, vội vàng xoay người bước đi, tiếng cười trầm thấp đằng sau vẫn đuổi theo như bóng với hình."Chủ tử! Đợi ta!" Tiểu Ngọc vội chạy theo phía sau lưng y. Nàng cảm thấy, cuộc thoại này quá không bình thường rồi!Trong thư phòng, Hứa Ninh Khải đang ngồi đọc sách bên khung cửa. Nghe tiếng cửa bị đẩy mạnh, còn chưa kịp ngẩng đầu lên thì đã thấy Thôi Phạm Khuê sải bước vào, mặt mày sa sầm như sắp đòi mạng ai đó."Lại bị chọc tức à?" Hứa Ninh Khải vừa hỏi vừa đặt quyển sách xuống, điềm tĩnh như đã quá quen với cảnh này.Thôi Phạm Khuê ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh bàn, tay đưa lên chống trán, vẻ mặt đầy bi phẫn lẫn khinh bỉ: "Không phải chọc tức...mà là chọc điên! Hắn đúng là trời sinh đã chuyên môn để hành hạ ta!""Vậy hắn làm gì lần này?" Hứa Ninh Khải rót một ly trà, đẩy tới trước mặt y.Thôi Phạm Khuê cầm lấy uống một hơi, vừa uống vừa nghiến răng kể lại: "Ban đầu vẫn bình thường. Ta chỉ đến đưa hộp thuốc cho tổ mẫu. Ai ngờ cái tên Cố Tử Dật kia cũng ở đó! Tưởng hắn lịch sự lắm, ai ngờ nói vài câu là bắt đầu giở trò. Hắn nhìn ta chằm chằm, lại còn cười kiểu nửa châm chọc nửa trêu đùa. Ta thấy không ổn, quay đầu định đi thì hắn lại nhả ra một câu 'ta đoán thôi'!"Y đập mạnh tay xuống bàn: "Ngươi nói xem! Hắn nói là đoán thôi! Nhưng rõ ràng là biết rồi!! Biết rõ ràng!! Hắn đang giễu cợt ta!!"Hứa Ninh Khải không nén được cười, nghiêng đầu nói nhỏ: "Vậy ngài tức vì hắn đoán đúng, hay vì hắn biết ngài giấu mà vẫn đoán đúng?"Thôi Phạm Khuê trừng mắt nhìn: "Ngươi đứng về phía ai thế hả?!"Hứa Ninh Khải vội vã giơ hai tay đầu hàng: "Thuộc hạ không dám. Chỉ thấy...có người đang đỏ mặt thôi."Thôi Phạm Khuê đưa tay sờ lên mặt mình, lại càng tức: "Không phải vì thẹn, mà là vì giận! Giận đến bốc hoả! Ta đường đường là chính thê của Khương phủ, lại bị hắn nhìn ra tâm tư chỉ trong ba câu! Nhục chưa?!"Hứa Ninh Khải nhướng mày: "Nhưng chẳng phải lúc ở tiệm ngọc cũng là hắn xách đồ giúp người sao? Cũng chính ngài ra lệnh cho hắn xách đấy thôi. Lúc ấy ngài oai lắm mà?"Thôi Phạm Khuê im bặt một lúc. Đúng là oai thật. Nhưng giờ nhớ lại...lại thấy cứ như tự đào hố chôn mình."Ta chỉ hối hận một điều." Y thở dài đầy bi tráng.Hứa Ninh Khải nghiêng đầu: "Điều gì?""Lúc ấy sao không bắt hắn xách luôn cả bao gạo về nhà. Cho khỏi rảnh rỗi mà đi đoán tâm tư người khác!"Hứa Ninh Khải bật cười thành tiếng, không nhịn được nói: "Thuộc hạ sẽ ghi nhớ, lần sau gặp Cố thái tử sẽ chuẩn bị bao gạo sẵn."Thôi Phạm Khuê cau mày, rồi bất giác cũng bật cười. Tiếng cười trong veo giữa thư phòng như tẩy đi hết mọi bực bội lúc nãy. Nhưng chỉ vài giây sau, y lại cau mày."Không được. Từ nay ta phải tránh xa hắn. Rõ ràng là sát tinh!"Hứa Ninh Khải: "Vâng, sát tinh...nhưng hình như ngài càng né lại càng dính đấy thôi?"Thôi Phạm Khuê tức giận: "Ngậm miệng lại cho ta!"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me