TruyenFull.Me

Duong Quan Taegyu

Sáng sớm hôm ấy, trời vừa hửng nắng, sương mai vẫn chưa tan hết, Thôi Phạm Khuê đã gấp sách lại, thay một bộ xiêm y đơn giản rồi rời Tây phòng, theo lệ thường đến chính viện thỉnh an Khương lão phu nhân. Trên tay y mang theo một hộp trà nhỏ bằng gỗ trầm, bên trong là loại Phổ Nhĩ được chọn kỹ từ mẻ trà mới, có tác dụng an thần, rất thích hợp với người lớn tuổi như Khương lão phu nhân.

Vừa đi đến bậc cửa, Tôn bà bà đã đứng chờ sẵn, thấy y liền mỉm cười đón lấy chiếc hộp: "Nữ quân hôm nay lại đến sớm như mọi ngày. Lão phu nhân đang chờ trong phòng, vừa mới nhắc đến người."

Thôi Phạm Khuê gật đầu, nhẹ giọng cảm ơn rồi theo bước bà vào. Trong phòng, Khương lão phu nhân đang tựa lưng lên chiếc ghế bát tiên, trước mặt là lò hâm trà, hơi nước bốc lên lờ mờ tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, bên cạnh là lư trầm đang cháy âm ỉ, hương gỗ trầm dịu dàng khiến lòng người cũng lắng lại đôi phần.

Nghe tiếng bước chân, bà ngẩng đầu, thấy Thôi Phạm Khuê thì sắc mặt rõ ràng ôn hòa hẳn: "Cháu dâu đến rồi à?"

Thôi Phạm Khuê hành lễ xong liền cười nhẹ, bước đến bên cạnh: "Sáng nay trời có gió, cháu sợ người lạnh bụng, nên sai người hâm sẵn ấm trà này. Là loại Phổ Nhĩ mới hạ, vị ngọt hậu, có thể tĩnh tâm, mong tổ mẫu dùng thấy hợp khẩu vị."

Khương lão phu nhân liếc nhìn hộp trà, sắc mặt dịu lại, tay vuốt lên thành chén, ý cười nơi khóe mắt không che giấu được: "Thật có lòng. Người ngoài dù nói gì, trong lòng tổ mẫu cũng rõ. Con là người biết trước biết sau, làm việc chu đáo, ta càng nhìn càng vừa ý."

Tôn bà bà đứng bên cũng tiếp lời: "Lão phu nhân thật có phúc, Nữ quân không những hiền hậu mà còn thấu hiểu lòng người. Sáng sớm được nghe vài câu ấm lòng, tinh thần cũng thoải mái hẳn."

Thôi Phạm Khuê chỉ mỉm cười, không nhiều lời, sau đó tự tay xoa bóp bả vai cho Khương lão phu nhân. Động tác y nhẹ nhàng, đều đặn, không mạnh không nhẹ, khiến bà ngồi đó cũng thoải mái nhắm mắt dưỡng thần. Một lúc sau, bà khẽ thở dài: "Năm xưa ta cũng từng hy vọng Thọ Đức cưới được người hiểu chuyện như con, không ngờ lời nói đùa lại thành thật. Bây giờ có con bên cạnh, ta yên tâm nhiều."

Y vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ cúi đầu: "Chỉ mong có thể tận tâm hiếu thuận với tổ mẫu, giúp đỡ được đôi phần cho phu quân, cháu đã mãn nguyện rồi."

Khương lão phu nhân nhìn y một lúc, ánh mắt hiền từ. Bà đặt tay lên mu bàn tay y, vỗ nhè nhẹ, không nói gì thêm, chỉ bảo Tôn bà bà đem thêm điểm tâm mới làm ra dâng lên. Trong phòng nhất thời an tĩnh, chỉ còn mùi trà thoang thoảng cùng ánh nắng buổi sớm nghiêng nhẹ trên nền đất gạch xanh.

"Sắp tới đến lễ hoa đăng, cháu có định tham gia không?" Khương lão phu nhân hỏi.

Thôi Phạm Khuê đang rót thêm trà, nghe bà hỏi thì khựng tay lại một chút, sau đó mỉm cười đáp: "Cháu cũng có nghĩ đến. Nghe nói lễ hội năm nay tổ chức rất long trọng, Trường An sẽ treo đèn từ Đông Môn tới tận bờ sông, lại còn có thuyền hoa, múa rối bóng, thả đèn trời. Náo nhiệt như vậy, nếu không đi e là sẽ tiếc."

Khương lão phu nhân gật đầu: "Đúng là như vậy. Mỗi năm ta đều không ra ngoài, nhưng vẫn nghe người dưới kể lại. Đèn hoa treo khắp phố, nhà nhà đều thắp sáng, ngay cả người già cũng mang ghế ra ngồi ngắm. Nếu con muốn đi, thì cứ đi cùng Thọ Đức. Trẻ tuổi thì nên tận hưởng những năm tháng vui vẻ, đừng lúc nào cũng ở trong phòng ôm sách."

Thôi Phạm Khuê cười nhẹ: "Cháu nghe lời tổ mẫu. Nếu không có việc gì gấp, nhất định sẽ đi cùng phu quân một chuyến."

Khương lão phu nhân nheo mắt lại, giọng như mang theo một tia trêu chọc: "Nếu là cùng Thọ Đức, ta nghĩ không chờ con nói, nó cũng sẽ tự đưa con đi. Mấy hôm nay tuy bận rộn, nhưng ta để ý, nó vẫn nhớ rõ mọi việc liên quan đến con."

Thôi Phạm Khuê rũ mắt, vành tai hơi đỏ lên, không đáp lời, chỉ bưng chén trà đưa lại cho bà.

Khương lão phu nhân đón lấy chén trà, cười đầy ý vị, không nói thêm nữa.





___________





Đại hội săn bắn còn vài tháng nữa sẽ diễn ra, khắp phủ Quân hầu trên dưới đều khẩn trương bận rộn. Các đội kỵ binh được triệu tập kiểm quân, danh sách quý tộc và sứ giả các nước gửi đến cũng cần xem xét từng cái tên, từng tấm thiệp. Bản đồ địa hình khu vực săn bắn trải dài cả một mặt bàn lớn, các loại vật phẩm cần thiết cho yến tiệc, thượng lâm yến, thậm chí đến lông vũ của cờ hiệu dùng trong ngày cũng phải được lựa chọn tỉ mỉ. Giữa cục diện sôi động ấy, Khương Thái Hiển gần như không có một khắc rảnh rỗi, hầu như cả ngày đều ở trong thư phòng cùng các mưu sĩ, thống lĩnh nghị bàn việc lớn, hiếm khi quay về tẩm phòng nghỉ ngơi.

Thôi Phạm Khuê tuy không trực tiếp tham dự vào chuyện quân vụ, nhưng cũng mơ hồ cảm nhận được sự bận rộn bao trùm trong phủ. Mấy lần thấy trời gần ngả hoàng hôn, y đều đích thân bảo Tiểu Ngọc chuẩn bị điểm tâm tinh xảo, rồi tự tay mang đến thư phòng của Khương Thái Hiển. Có khi là bánh táo đỏ hấp mềm thơm, có lúc là canh lê ngâm mật hạ nhiệt. Những lần như vậy, y thường đứng trước cửa một lát, nghe bên trong vọng ra tiếng nghị luận trầm thấp và tiếng lật giấy sột soạt, rồi mới gõ cửa.

Khương Thái Hiển lúc đầu còn giật mình nhìn y, sau dần thành quen, mỗi lần thấy y bước vào, đôi mày đang nhíu chặt cũng giãn ra đôi phần. Hắn không nói nhiều, chỉ vươn tay đón lấy bát trà nóng y mang đến, ánh mắt bình thản liếc qua y. Đôi khi có tướng sĩ nhìn thấy cũng cười trêu: "Nữ quân lại đến đưa đồ ăn cho Quân hầu rồi."

Thôi Phạm Khuê chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, không nói gì, sau đó lặng lẽ lui ra.

Chỉ có một lần duy nhất, y đang định rời đi thì Khương Thái Hiển đột ngột giữ tay y lại, nghiêng đầu nhìn vào mắt y, nói nhỏ: "Chờ thêm một chút, ta muốn đưa nàng về."

Thôi Phạm Khuê thoáng ngỡ ngàng, rồi gật đầu.

Thật ra mà nói, dạo gần đây Khương Thái Hiển đối xử với y khá tốt. Tuy là tính nắng mưa thất thường của hắn vẫn chưa hoàn toàn mất đi nhưng chung quy là vẫn rất ổn. Ít nhất những ngày tháng này rất yên bình, khác xa so với ngày đầu gặp mặt. Thôi Phạm Khuê cũng không dám đòi hỏi quá nhiều, dù sao y cũng sống trên đất người ta, còn mang mối thù khi xưa của phụ huynh. Đối đãi như vậy đã quá tốt lắm rồi.

Khương Thái Hiển đi bên cạnh Thôi Phạm Khuê, bước chân chậm rãi, lời nói thốt ra như thuận miệng.

"Sắp tới là lễ hội hoa đăng. Ở Trường An sẽ rất náo nhiệt," hắn nói, "Nàng có muốn đi không?"

Thôi Phạm Khuê quay đầu nhìn sang, y có chút ngạc nhiên trước câu hỏi ấy. Từ trước đến nay, Khương Thái Hiển không phải người để tâm đến mấy chuyện lễ hội, lại càng không hay nhắc đến những việc mang màu sắc dân gian náo nhiệt. Trong trí nhớ của y, hắn lúc nào cũng bận rộn, một thân áo giáp dính bụi đường dài, đầu óc chất chồng những việc quốc gia. Vậy mà bây giờ lại hỏi một câu, nghe tình cảm vô cùng.

Y mỉm cười, đáp: "Phu quân muốn đi sao?"

Khương Thái Hiển nhìn y, không tỏ vẻ gì đặc biệt, chỉ đáp ngắn gọn: "Cùng nàng đi một chút, xem như giải tỏa căng thẳng."

Thôi Phạm Khuê cúi đầu, trong lòng không nói rõ cảm xúc là gì. Suốt mấy tháng nay, Khương Thái Hiển bận đến mức ngay cả khi về phòng cũng toàn bàn chuyện binh thư, chiến cục, kế sách nhân sự. Bản thân y cũng không tiện quấy rầy. Thế nhưng nay hắn nhắc đến hoa đăng, trong lòng cũng có chút dao động.

Y mỉm cười đáp: "Nếu phu quân muốn đi, thiếp tất nhiên đi cùng. Dù sao thiếp cũng chưa từng xem hoa đăng cùng ai bao giờ."

Khương Thái Hiển im lặng một lúc rồi hắn vươn tay nắm lấy tay y.

"Ừm, vậy hôm đó chúng ta cùng nhau đi xem hoa đăng."

Khương Thái Hiển im lặng một thoáng, rồi bất chợt vươn tay nắm lấy tay y, bàn tay lạnh lẽo thường ngày giờ đây ấm áp lạ thường. Giọng hắn nhẹ nhàng vang lên, không mang theo mưu tính, cũng chẳng mang vẻ nghiêm cẩn thường thấy:

"Ừm, vậy hôm đó chúng ta cùng nhau đi xem hoa đăng."

Thôi Phạm Khuê nghiêng mặt nhìn hắn, ánh mắt phản chiếu sự ngạc nhiên lẫn dịu dàng, nhưng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ để mặc tay mình trong tay hắn.



__________





Lễ hội hoa đăng năm nay náo nhiệt hơn mọi năm, ngay từ đầu giờ Dậu, khắp thành Trường An đã sáng rực như ban ngày. Những con đường lớn nhỏ đều treo đầy lồng đèn muôn hình muôn vẻ. Đèn giấy hình hoa sen, cá chép, thỏ ngọc, rồng phượng treo lơ lửng trên giây đỏ, đèn kéo quân xoay tròn phát ra ánh sáng dìu dịu. Lại có những cỗ hoa đăng cao đến đầu người, chạm khắc công phu, phía trong đặt sáp nến thơm, vừa đẹp vừa tỏa hương.

Thôi Phạm Khuê đứng trong phòng thay y phục, vừa để Tiểu Ngọc chỉnh lại cổ áo, vừa khẽ liếc ra ngoài cửa sổ. Tiếng trống nhạc vọng từ xa lại gần, ánh sáng vàng của hoa đăng phản chiếu trên rèm lụa lay động như sóng. Y không giấu được nụ cười, trong lòng có chút thấp thỏm, lại có chút chờ mong.

Không lâu sau, tiếng bước chân quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Khương Thái Hiển đẩy cửa bước vào, vẫn là bộ y phục gọn gàng thường ngày nhưng không mang theo vẻ lạnh lẽo quen thuộc. Hắn dừng lại nhìn y một lát, đoạn tiến tới gần, cúi đầu sửa lại dây áo cho y.

"Chuẩn bị xong rồi chứ?" Hắn hỏi.

Thôi Phạm Khuê gật đầu, ánh mắt cong cong: "Ừm, có thể đi rồi."

Khương Thái Hiển kéo vạt áo khoác cho gọn, rồi vươn tay nắm lấy tay y, động tác tự nhiên như đã quen thuộc từ lâu.

"Đi thôi."

Hai người rời Tây phòng. Khương Thái Hiển không muốn bày vẽ nên không đem theo thị vệ người hầu, cũng cất luôn bộ kiệu thường dùng, chọn một cỗ xe nhỏ phủ màn lụa mỏng. Khung gỗ sơn đen giản dị, bánh xe lăn chầm chậm trên lối đá, tiếng lộc cộc nhịp nhàng hòa vào hơi thở đêm xuân dịu lành.

Bên trong khoang xe, ánh đèn nhạt hắt lên mặt nhau. Thôi Phạm Khuê hơi nghiêng người, nhìn ra khe rèm. Thoảng bên tai đã nghe lác đác tiếng pháo đất nổ, xen với tiếng trẻ con gọi nhau í ới. Đầu phố đã thấy một dải đèn lồng đỏ rực, lung linh chòng chành theo gió.

Khương Thái Hiển lặng lẽ quan sát vẻ háo hức phản chiếu trong mắt y. Hắn ho một tiếng, kéo rèm xuống thấp hơn: "Gió bên ngoài lạnh, coi chừng cảm."

Thôi Phạm Khuê thu lại tầm mắt, cong môi cười.

Xe dừng lại ở đầu phố Hoa Đăng, vừa vặn nép bên mép đường, tránh dòng người đông như nước chảy. Khương Thái Hiển bước xuống trước, rồi quay người lại, đưa tay về phía trong. Lòng bàn tay hắn mở ra, ngửa lên chờ đợi.

Thôi Phạm Khuê nhìn bàn tay ấy, trong khoảnh khắc thoáng ngạc nhiên rồi cũng nhẹ nhàng đặt tay mình vào. Lòng bàn tay Khương Thái Hiển thô ráp, song lại mang theo độ ấm vững vàng khiến y an tâm.

"Cẩn thận một chút." Hắn nhỏ giọng nói, đôi mắt chỉ chuyên chú vào y.

Thôi Phạm Khuê gật đầu, nhấc chân bước xuống xe. Tay Khương Thái Hiển đỡ rất chắc, cánh tay kia còn âm thầm che chắn phía trước đề phòng dòng người va phải. Dưới chân y là mặt đường lát đá xanh ẩm sương, trơn láng nhưng không trơn trượt.

Sau khi xuống xe, Khương Thái Hiển cũng không lập tức rời tay, như thể đang kiểm tra xem người bên cạnh có ổn không. Thôi Phạm Khuê mỉm cười, nói: "Chỉ là xuống xe, có cần nghiêm trọng đến thế không?"

"Có." Hắn trả lời rất nghiêm túc, không chút do dự. "Ta không muốn nàng vấp ngã, càng không muốn có ai chen lấn vào giữa."

Khương Thái Hiển nghiêng người, ghé sát bên tai y thì thầm: "Đi thôi. Ta dẫn nàng đi xem hết cả phố đèn tối nay."

Thôi Phạm Khuê mỉm cười: "Vậy hôm nay phiền phu quân rồi."

Dọc phố, lồng đèn treo kín từ mái hiên xuống tới sát đầu người. Đèn cá chép vẩy vàng, đèn hoa sen phơn phớt hồng, đèn kéo quân quay chầm chậm, ánh nến bên trong chiếu lên vách giấy cảnh tướng so đao, rồng múa, phượng bay. Trên mặt nước hồ Lạc Thuỷ, từng chiếc sen đăng trôi lững lờ, phản chiếu vầng trăng mỏng.

Hai bên đường có hàng bán đồ ăn tấp nập, người bán rao hàng không ngớt, nào là bánh ngọt, chè mè đen, đậu đỏ, lại có cả kẹo hồ lô xiên trên que tre, óng ánh dưới ánh đèn. Một vài chỗ có dựng sạp xem bói, thi thơ đối đáp, còn có những đám người vây quanh nghe kể chuyện hoặc xem múa rối nước, nhạc dân tộc.

Tiếng trống, tiếng sáo, tiếng cười đùa hòa quyện vào nhau thành một bản giao hưởng sống động của phồn hoa. Ánh sáng, màu sắc, hương thơm, âm thanh, tất cả hòa vào làm một, khiến đêm Trường An như dài hơn, rực rỡ hơn. Giống như khoảnh khắc ấy có thể vĩnh viễn dừng lại trong ánh sáng của những ngọn đèn hoa chưa tàn.

Thôi Phạm Khuê bị cảnh sắc cuốn đi, vô thức siết nhẹ tay Khương Thái Hiển. Hắn nghiêng đầu, thoáng thấy ánh sáng đèn lấp lánh trong mắt y, mềm đi một tấc nơi đáy lòng.

Họ dừng chân bên một quầy bán bánh tước nhi, ánh đèn lồng vàng dịu hắt xuống lớp bột mỏng óng ánh như tuyết trên mặt bánh. Tiểu thương đứng quạt than bên trong vừa rắc đường, vừa thoăn thoắt trở tay, mùi thơm ngọt lịm từ mật nếp và đậu đỏ lan ra khắp phố, như thể kéo dài dư vị mùa đông còn chưa dứt.

Khương Thái Hiển đứng đó nhìn một lúc rồi mua một phần. Bánh còn nóng, được gói trong giấy dầu mỏng, hắn nhận lấy, tay trái đưa ra sau cản bước người qua lại, tay phải lại nhẹ nhàng bẻ một miếng nhỏ, hơi nóng phả vào đầu ngón tay. Không đợi Thôi Phạm Khuê kịp phản ứng, hắn đã đưa tới sát miệng y, thấp giọng nói: "Nếm thử xem."

Bánh phả hơi ấm thoang thoảng mật quýt. Thôi Phạm Khuê cắn một miếng, vị ngọt lan trên đầu lưỡi, lòng cũng ấm lên một nhịp. Y đưa tay định bẻ cho hắn, lại thấy hắn đã xoay người đi về phía quầy đèn lồng kế bên.

"Sao vậy?" y hỏi.

Khương Thái Hiển cầm lên một chiếc đèn giấy hình đôi uyên ương, ngược sáng hồng nhạt in nét vẽ mảnh mai. Hắn giơ lên trước mặt y, nói nhỏ: "Cô nương bán đèn nói, treo đèn uyên ương trước cửa, năm sau ắt có tin hỉ."

Thôi Phạm Khuê ngẩng đầu nhìn chiếc đèn giấy, ánh sáng hắt lên hàng mi y một bóng cong dịu dàng. Đôi chim vẽ trên mặt đèn tuy giản lược mà hàm ý sâu xa, một đực một cái, đầu kề đầu, đuôi chạm đuôi, tựa như gắn kết cả đời. Y không đáp ngay, chỉ chăm chú nhìn ánh sáng lập lòe sau tấm giấy mỏng, như đang suy nghĩ gì đó.

Một lúc sau, khóe môi cong lên: "Chàng quên mất ta là nam nhân rồi sao? Là nam nhân thì sao có thể có hỉ được?"

Khương Thái Hiển liếc nhìn y, ánh mắt lướt qua nửa gương mặt đang nghiêng dưới đèn kia. Hắn không trả lời ngay, chỉ cầm chiếc đèn giấy, nghiêng nghiêng một chút như thể cân nhắc, rồi thuận tay đặt nó vào tay Thôi Phạm Khuê.

"Ta không quan tâm."

Lời nói nhẹ nhàng, lại như buộc chặt điều gì trong không khí. Thôi Phạm Khuê cụp mắt nhìn chiếc đèn trong tay mình, một thoáng trầm mặc hiện ra trong đáy mắt, sau cùng chỉ nhẹ giọng đáp: "Vậy...nếu treo rồi mà năm sau chẳng có tin gì, chàng cũng không được trách ta."

Khương Thái Hiển hơi nhướng mày: "Ta không cầu tin hỉ. Chỉ cầu người mang đèn, không đi đâu cả."

Khương Thái Hiển nhìn y, không nói thêm gì nữa. Giữa tiếng trống lân, tiếng người gọi mời í ới, hắn bỗng vươn tay ra nắm lấy tay Thôi Phạm Khuê. Lòng bàn tay hắn lạnh, nhưng ngón tay lại siết rất chặt. Không chờ y kịp phản ứng, Khương Thái Hiển đã xoay người, kéo y chen qua đám đông đang vây quanh một gánh hát rong.

"Đi đâu vậy?" Thôi Phạm Khuê hơi nghiêng người, bước chân loạng choạng theo hắn.

"Đi xem một thứ." Hắn đáp.

Thôi Phạm Khuê bị hắn kéo đi dọc theo con phố đèn đuốc sáng rực, hai bên đường treo đầy lồng đèn muôn hình vạn trạng. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng dao động chiếu lên gương mặt hắn, làm cho nét nghiêm nghị thường ngày cũng trở nên nhu hòa hơn một chút.

Bàn tay hắn vẫn nắm tay y rất chặt, tựa như không cho phép y rút ra, cũng không cho y quay đầu. Thôi Phạm Khuê chỉ đành theo bước hắn, mặc cho người kia kéo mình len lỏi giữa dòng người, không biết là sắp đi đến nơi nào.

Khương Thái Hiển dừng lại trước một gian hàng nhỏ nằm nép mình bên bờ kênh, dưới ánh đèn lồng đỏ nhạt lấp ló qua những tán cây thấp. Đó là một gian hàng bán thuyền hoa giấy, từng chiếc thuyền nhỏ gấp từ giấy ngũ sắc được đặt ngay ngắn trong giỏ trúc, bên cạnh là mấy bát sáp nến nhỏ xíu, đủ để thắp sáng một tia lửa trong đêm.

Thôi Phạm Khuê vừa thấy đã hiểu, mỉm cười nói: "Chàng muốn thả thuyền hoa à?"

Khương Thái Hiển không trả lời, chỉ cúi người chọn lấy hai chiếc thuyền. Hắn đưa một chiếc cho y, đoạn mở miệng: "Nghe nói, thả thuyền hoa mang theo lời nguyện trong lòng, dòng nước sẽ đưa đi tất cả khổ lo, mang về điều lành."

"Phu quân cũng tin mấy chuyện này sao?" Thôi Phạm Khuê cười khẽ, nhận lấy chiếc thuyền trong tay hắn.

Khương Thái Hiển chỉ nhàn nhạt đáp: "Không tin. Nhưng nếu nàng thả, ta cũng muốn thả."

"Khoan đã, khách quan!" Chủ sạp đột ngột gọi với theo khi Khương Thái Hiển vừa xoay người định rời đi.

"Vì khách quan mua hai chiếc thuyền giấy, nên ta tặng thêm một chiếc lồng đèn nhỏ này," bà vừa nói vừa lấy ra một chiếc lồng đèn giấy hình tròn được gấp gọn tỉ mỉ, khung tre nhỏ nhắn, giấy đỏ mỏng thêu hoa mai vàng, ánh nến bên trong chỉ cần khẽ thổi là bừng lên ấm áp. "Thả thuyền thì thả, nhưng tay vẫn nên cầm theo chút ánh sáng cho có điềm lành."

Khương Thái Hiển đưa mắt nhìn chiếc đèn, rồi lại nhìn bà lão, cuối cùng đưa tay đón lấy: "Đa tạ."

Bà chủ bật cười sảng khoái: "Khách quan diện mạo bất phàm, lại còn dẫn theo một vị nương tử xinh đẹp như thế. Đèn này treo trước cửa, không khéo năm sau là có tin vui lớn đấy."

Khương Thái Hiển không đáp, chỉ cầm lấy chiếc lồng đèn, quay đầu đưa cho Thôi Phạm Khuê, ánh mắt dừng nơi khóe môi cong của y, nhẹ nhàng nói: "Tặng nàng."

Thôi Phạm Khuê khựng lại, đón lấy chiếc đèn nhỏ trong tay hắn. Nến bên trong đã được châm sẵn, ánh sáng lấp ló xuyên qua lớp giấy mỏng, như soi rõ đôi mắt vẫn đang mang ý cười mơ hồ của hắn.

"Đa tạ phu quân." y chậm rãi lên tiếng.

Khương Thái Hiển nghiêng đầu: "Chúng ta đi thả đèn thôi."

Thôi Phạm Khuê lặng lẽ đi theo Khương Thái Hiển tới bên bàn gỗ đặt cạnh hồ nước. Dưới ánh đèn hoa đăng mờ ảo, mặt hồ lặng lẽ như gương, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của hàng nghìn ngọn đèn trôi dập dềnh phía xa. Trên bàn có sẵn nghiêng mực, giấy hồng điều và vài chiếc bút lông được xếp ngay ngắn, dường như đã chuẩn bị cho những ai muốn gửi gắm tâm nguyện trong đêm hội.

Y đứng yên một lúc, sau đó cầm lấy bút, chấm vào nghiên mực, cử chỉ ung dung mà không chậm chạp. Ngón tay y trắng trẻo mảnh khảnh, khi cầm bút lại càng lộ rõ khí chất thư nhã. Trong tiếng ồn ào vui vẻ của dòng người xung quanh, y chẳng nói gì, chỉ cúi đầu viết vài dòng lên tờ giấy đỏ. Nét chữ phóng khoáng nhưng lại gọn gàng, từng nét bút như mang theo suy nghĩ lặng lẽ trong lòng.

Khương Thái Hiển đứng cạnh đó, không quấy rầy. Hắn hơi nghiêng người nhìn, ánh mắt dừng nơi dòng chữ vừa hiện ra trên mặt giấy, nhưng lại không hỏi y viết gì.

"Chàng không được lén đọc của ta. Nếu làm như vậy sẽ không còn linh nghiệm nữa." Thôi Phạm Khuê đưa tay che đi.

"Ta...ta không thèm." Khương Thái Hiển quay mặt đi.

Khi viết xong, Thôi Phạm Khuê đặt bút xuống, thổi nhẹ cho khô mực, sau đó gập tờ giấy lại, buộc vào chiếc thuyền hoa giấy đã chuẩn bị sẵn. Y ngẩng lên nhìn Khương Thái Hiển, ánh mắt mang chút trầm ngâm nhưng lại dịu dàng: "Chàng có muốn viết không?"

Khương Thái Hiển nhận lấy bút, nhưng không viết ngay. Hắn nhìn tờ giấy của y một lát, rồi chỉ nói một câu: "Ta không cần viết gì. Nguyện vọng của nàng cũng là tâm nguyện của ta."

Thôi Phạm Khuê nhất thời đơ ra, nguyện vọng của y...

Thôi Phạm Khuê nhìn vào mặt chữ trên giấy rồi cười ngượng.

"Vậy à..."

Khương Thái Hiển đưa tay ra, nhẹ nhàng đỡ lấy Thôi Phạm Khuê bước xuống bậc đá ven sông. Nước sông lấp lánh phản chiếu ánh đèn hoa đăng trên bờ, từng con thuyền giấy chở theo điều ước lặng lẽ trôi đi như những chấm sáng ấm áp giữa màn đêm.

"Cẩn thận." Hắn dặn dò, tay vẫn nắm lấy tay y không buông, từng bước dẫn xuống mép nước.

Thôi Phạm Khuê cúi người đặt chiếc thuyền giấy xuống dòng, để mặc dòng nước cuốn nó đi giữa ánh sáng lung linh. Y đứng lặng một lúc, gió đêm mát rượi phả vào gò má, ánh mắt dõi theo con thuyền xa dần.

Sau khi thả hoa đăng xong, hai người không vội quay về mà cùng nhau dạo bước trên con phố trải đèn. Dưới ánh sáng hồng ấm áp, tiếng trống hội xa xa xen lẫn mùi hương quế nhè nhẹ phảng phất theo gió, từng bước chân như chậm lại, kéo dài khoảnh khắc yên bình hiếm có.

Thôi Phạm Khuê liếc sang người bên cạnh, rồi nói: "Mấy ngày chàng không ở trong phủ, đã có vài chuyện xảy ra."

Khương Thái Hiển quay sang, ánh mắt nghiêm lại: "Chuyện gì?"

Y nhìn hắn một cái, rồi lại cúi đầu đáp: "Có vài lời đồn lan ra ngoài, cũng có người trong phủ bắt đầu trở nên không an phận. Ta đã sắp xếp lại người bên Tây phòng, cho nghỉ những kẻ lắm miệng. Ngoài ra...Chiêu Đệ mấy hôm nay thường xuyên lui tới."

Khương Thái Hiển im lặng vài giây, rồi gật đầu: "Làm tốt lắm. Ta đã để nàng phải lo rồi."

Thôi Phạm Khuê không đáp, chỉ nói: "Có những chuyện thiếp không thể ra mặt, nhưng cũng không thể để người khác xem nhẹ Khương gia. Nếu thiếp không giữ được sự yên ổn ấy, sau này chàng còn phải lo thêm một chuyện."

Khương Thái Hiển đưa tay siết chặt lấy tay y, ánh mắt lặng lẽ ẩn chứa sóng ngầm: "Nàng là người của Khương gia. Ai dám bất kính, chính là bất kính với ta."

"À phải rồi, còn chuyện này nữa. Ta đoán là sau khi chàng nghe, chàng sẽ rất bất ngờ." Thôi Phạm Khuê cười tủm tỉm, đuôi mắt cong lên như cất giấu điều gì thú vị lắm.

Khương Thái Hiển nghiêng đầu nhìn y, mày hơi nhíu lại: "Chuyện gì nữa vậy?"

Thôi Phạm Khuê cố tình giữ vẻ bí hiểm, thong thả nói từng chữ: "Là chuyện của Khương Ngạn và Tiểu Ngọc."

"Hả?" Hắn nhướng mày rõ rệt, nhất thời chưa hiểu, "Bọn họ làm sao?"

Y mím môi, không giấu được vẻ khoái chí: "Chàng không nhìn ra được hai người đó đều có ý với nhau sao?"

Khương Thái Hiển thoáng im lặng, ánh mắt hơi trầm xuống như đang rà soát lại ký ức, sau đó hừ một tiếng: "Khương Ngạn á? Vẻ ngoài thì trầm tính ít lời, không ngờ trong lòng lại giấu mầm đào hoa thế."

Thôi Phạm Khuê bật cười, dùng quạt nhẹ gõ lên mu bàn tay hắn: "Thiếp thấy không phải Khương Ngạn trồng hoa, mà là hoa tự đến tìm. Tiểu Ngọc tính tình lanh lợi, lại rất hiểu chuyện, ngày thường chỉ sai vặt nhưng lần nào gặp Khương Ngạn cũng tỏ vẻ e dè không giống muội ấy thường ngày. Chàng nghĩ xem, một người giỏi che giấu như muội ấy mà còn không nén được nét cười, thì chuyện trong lòng còn giấu được bao lâu?"

Khương Thái Hiển lắc đầu cười nhẹ, thần sắc vừa bất đắc dĩ vừa có chút thú vị: "Ta cứ tưởng nàng chỉ lo đại sự trong phủ, không ngờ lại có tâm tư quan sát mấy việc nhỏ nhặt thế này."

Thôi Phạm Khuê đáp lại bằng một câu ung dung: "Quản đại sự thì dùng lý, còn quản tiểu sự thì phải dùng tâm. Chỉ cần biết dùng tâm nhìn người, thì mới giữ được lòng người."

Khương Thái Hiển nhìn y một lúc, sau đó gật đầu, bàn tay siết chặt tay y thêm một chút: "Nói có lý."

Thôi Phạm Khuê bật cười, nhưng trong mắt là tia sáng dịu dàng không giấu được.

"Tiểu Ngọc cũng đến tuổi rồi. Ta nghĩ, nếu Khương Ngạn thật lòng có ý, chi bằng chúng ta tác thành cho họ. Ta sẽ lập tức ban hôn, để cả hai sớm ngày thành đôi." Khương Thái Hiển trầm giọng nói, vẻ mặt nghiêm túc như đang bàn việc quốc gia đại sự.

Thôi Phạm Khuê nghe xong thì bật cười, quay sang nhìn hắn một cái, giọng mang theo chút bất đắc dĩ: "Phu quân à, chàng thật là ngốc quá. Chuyện hôn nhân sao có thể tùy tiện như vậy được?"

Khương Thái Hiển sờ mũi, ho nhẹ một tiếng: "Ta chỉ nghĩ, nếu thật sự có lòng với nhau, không bằng sớm định hôn sự, tránh để người khác nhòm ngó."

"Vấn đề là bọn họ chưa mở miệng, cũng chưa đến mức thẳng thắn nói ra." Thôi Phạm Khuê lắc đầu, ngữ khí dịu lại. "Tình cảm không phải là việc cứ nắm tay kéo đi là đến được cuối đường. Cứ thuận theo tự nhiên, chờ đến lúc bọn họ thực sự chắc chắn trong lòng, lúc đó chúng ta tác thành cũng không muộn."

Khương Thái Hiển ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng gật đầu. Hắn không giỏi nắm bắt những chuyện vụn vặt trong hậu viện, nhưng từ lúc nào không hay, hắn lại rất thích nghe y giảng giải những điều như thế này. Cảm giác ấy, tựa như trong mớ hỗn độn quyền thế tranh đoạt, vẫn còn một người, sẵn lòng dạy hắn hiểu được sự dịu dàng của cuộc đời.

"Ta thật sự rất mong cả hai được hạnh phúc." Thôi Phạm Khuê nói. "Tiểu Ngọc theo ta từ thuở còn chưa biết cài trâm, lớn lên bên cạnh như hình với bóng, bao nhiêu năm nay, vui buồn đều có mặt. Ta vẫn luôn nghĩ, nếu có thể thấy muội ấy được sống một đời bình an, có người thật lòng yêu thương thì cũng coi như lòng ta an ổn được một phần."

Y dừng lại một chút, ánh mắt dịu xuống, như thể đang nhìn xuyên qua hiện tại để nhớ lại những năm tháng cũ. Giọng y vẫn nhỏ, nhưng câu nào cũng nặng trĩu: "Chỉ là...hạnh phúc của người khác, đôi khi không thể ép thành, mà phải để chính họ tự bước tới."

Khương Thái Hiển đi bên cạnh, bước chậm lại nửa nhịp, ánh mắt không rời khỏi gương mặt nghiêng nghiêng của y dưới ánh đèn. Trong tiếng ồn ào rộn ràng của phố hội, hắn lại cảm thấy lòng mình lặng như tờ, chỉ có giọng nói dịu dàng của Thôi Phạm Khuê khi nãy còn vương lại trong tâm trí.

Hắn nhìn y chăm chú, như thể muốn từ những đường nét thân thuộc ấy mà hiểu thêm được điều gì chưa từng nói ra. Đêm hoa đăng rực rỡ ánh sáng như ngân hà rơi xuống nhân gian, dòng sông dưới chân cầu lặng lờ trôi, mang theo những chiếc thuyền nhỏ ánh nến chập chờn, như từng nguyện ước đang trôi xa về một nơi nào đó yên bình.

Gió thổi nhẹ qua, mang theo hương trầm và mùi bánh nếp ngọt thoảng đâu đó trong không gian. Trong khoảnh khắc ấy, Khương Thái Hiển nghiêng người, rất chậm rãi đặt một nụ hôn lên trán Thôi Phạm Khuê. Nụ hôn ấy không vội vàng cũng chẳng nặng nề, như một câu thì thầm dịu dàng không thành tiếng.

Thôi Phạm Khuê nghiêng mặt, hàng mi dài run run dưới ánh đèn mờ. Y không né tránh, chỉ đứng yên mặc hắn chạm nhẹ lên trán mình, như một đứa trẻ ngoan ngoãn để người thân yêu vuốt ve giữa những ồn ào lặng lẽ của thế gian.


Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me