TruyenFull.Me

Duong Quan Taegyu

Ngày hôm sau, sương mờ còn vương trên mặt đất, Thôi Phạm Khuê đã rời phủ. Hứa Ninh Khải theo sau vài bước, cẩn thận dõi theo từng động tác của chủ nhân mình.

Con đường dẫn ra ngoại thành còn lốm đốm nước mưa đọng lại từ trận mưa rào đêm qua. Thôi Phạm Khuê đi dọc các dãy nhà mới dựng, thỉnh thoảng dừng lại trò chuyện với vài người dân đang quét dọn sân, kiểm tra mái lợp, xem xét kênh đào vừa được đắp bờ gia cố thêm.

Ở khu đồng phía tây, mấy đứa trẻ đang cười nói quanh một con trâu già. Có đứa nhận ra y, liền chạy đến, miệng ríu rít chào hỏi. Một bà cụ gần đó lưng còng cúi người thật thấp: “Thôi tiểu thư, nhờ có người mà cả nhà lão mới không chết đói đợt rồi.”

Y chỉ mỉm cười, đưa tay đỡ bà đứng thẳng dậy.

Dọc đường trở lại, Thôi Phạm Khuê đi ngang qua một điểm phân phát lương thực mà Khương Thái Hiển đã đích thân ra lệnh thiết lập. Dưới mái lều tạm bợ, những bao gạo mới được dỡ xuống, chất đống ngay ngắn. Binh sĩ đứng canh gác hai bên, vẻ mặt nghiêm trang. Một tấm bảng gỗ dựng phía trước, chữ viết ngay hàng rõ ràng: “Ban phát theo thánh chỉ Chúa thượng.”

Nhưng kỳ lạ thay, không một ai trong dân chúng dám đến gần. Họ chỉ lén lút liếc nhìn từ xa, rồi lại rảo bước đi về phía khác. Ở góc phố bên kia, nơi Thôi Phạm Khuê vừa mới đến, người ta chen nhau vây quanh. Có cụ già mang theo chiếc giỏ đan cũ, có trẻ nhỏ rụt rè nắm tay mẹ, có cả những người thô ráp quỳ gối cảm tạ chỉ vì một gói lương thực. Tất cả đều hướng về phía y.

Thôi Phạm Khuê dừng bước. Y đứng lặng rất lâu trước điểm phát lương thực ấy, ánh mắt dừng lại nơi tấm bảng mang danh nghĩa Chúa thượng.

Y không nói gì. Ánh nhìn trầm xuống, đôi tay đặt nhẹ trên vạt áo. Một nét gì đó như tiếc nuối thoáng qua ánh mắt y, cũng có thể là suy tư. Không phải vì lòng dân đổ về mình mà mừng, mà bởi cái khoảng cách lạnh lẽo giữa họ và người nên được tôn kính.

Lát sau, y rảo bước đi tiếp. Trong lòng đã bắt đầu khơi lên một kế hoạch âm thầm.

“Tiểu thư, người đang suy tính gì sao?” Hứa Ninh Khải lên tiếng khi thấy Thôi Phạm Khuê im lặng quá lâu.

Thôi Phạm Khuê không quay đầu lại, nhàn nhạt đáp lời: “Ta đang tính thử xem, làm cách nào để dân chúng một lòng toàn tâm toàn ý hướng về Khương Thái Hiển.”

“Nhưng công lao là của người. Nếu đem hết cho hắn, không phải sẽ phí hết sao?” Hứa Ninh Khải cau mày, không nén nỗi lo lắng.

Thôi Phạm Khuê cười, nói: “Ta không cần công lao, ta cần yên ổn.”

“Đi thôi. Chúng ta đi ngóng chuyện một chút.” Thôi Phạm Khuê hất cằm, ra hiệu cho Hứa Ninh Khải.

Hứa Ninh Khải lập tức hiểu ý, gật đầu.







_________







Việc khu phát lương thực do Khương Thái Hiển đích thân chỉ thị dựng lên nhưng lại vắng hoe, không một bóng người đến nhận, chẳng mấy chốc đã truyền đến tai hắn.

Khi nghe báo lại, nét mặt hắn thoáng biến sắc, tĩnh lặng rồi dần trầm xuống.

Trong thư phòng, Khương Thái Hiển không nói một lời, chỉ đưa tay lật chậm một trang sổ sách. Âm thanh mảnh giấy cọ vào nhau khô khốc như tiếng gió giữa sa mạc.

Một thoáng sau, hắn khẽ cười: “Nực cười thật. Phát lương thực mà chẳng ai đến nhận?”

Giọng nói hắn vang lên, trầm trầm, như vết dao cắt lên lòng tự trọng. Mắt hắn hờ hững rơi vào tấm bản đồ trải rộng trước mặt. Không nhìn vào vị trí chiến sự, mà đặt thẳng ánh nhìn về phía Tân Kỳ. Một vùng nhỏ bé, nhưng dường như đang thách thức lòng tin và quyền uy của hắn từng chút một.

“Ta thấy bọn người này đang khinh thường người mà!” Khương Tường tức giận nói.

“Chúa thượng cần ta đi xử lý họ luôn không?” Khương Ngạn hỏi.

Khương Thái Hiển im lặng trong thoáng chốc. Ánh mắt hắn không rời khỏi tấm bản đồ, những đường biên giới, những mốc đỏ đánh dấu, như đang nghiền ngẫm một thứ gì đó sâu xa hơn cả những lời vừa nghe.

“Không cần.” Hắn chậm rãi đáp. "Giết một kẻ vô tri dễ lắm. Nhưng để một kẻ vô tri phải cúi đầu, mới là thứ khiến người ta khắc ghi.”

Khương Tường nắm chặt tay, vẫn chưa cam lòng: “Nhưng bọn chúng rõ ràng thiên vị Thôi gia kia. Bao công lao Chúa thượng làm, không ai thấy.”

“Vậy để họ thấy.” Khương Thái Hiển nhếch môi, nụ cười không mang ý vui. “Bằng cách của ta, không phải bằng lòng thương hại của ai đó khác.”

Hắn đứng dậy, không nói thêm lời nào, chỉ đưa tay kéo nhẹ tấm rèm xuống, che khuất đi khung cảnh Tân Kỳ phía xa như thể chỉ cần không nhìn nữa, mọi thứ sẽ tự biến mất.






________






Thôi Phạm Khuê bắt đầu từng bước thực hiện kế hoạch của mình.

Y cho mở thêm điểm phân phát lương thực giữa các khu dân cư nghèo nhất. Nhưng lần này, thay vì hô hào hay treo cờ hiệu của mình, y để những tấm biển khắc rõ ràng dòng chữ: “Lệnh ban ân huệ từ Chúa thượng Khương Thái Hiển”. Lương thực được bọc gọn gàng trong từng túi vải sạch, bên trên đính kèm mảnh giấy nhỏ ghi: “Chúa thượng không quên nỗi khổ của dân.”

Dân chúng lúc đầu còn dè chừng, nhưng khi thấy chính Thôi Phạm Khuê đích thân đến, luôn miệng nói tốt cho Chúa Thượng, họ dần mở lòng. Y cười nhẹ nhàng, nắm tay từng đứa trẻ, khom người đỡ cụ già, luôn nói một câu như lời khấn niệm: “Đây là nhờ Chúa thượng nhân từ, người đã dốc lòng lo cho bá tánh.”

Kênh mương được đào thêm nhánh, nước chảy về ruộng khô. Nhà cửa được dựng lên bằng gỗ vững chắc, y đều chỉ đạo cho thợ khắc biển trước cửa: “Tài vật do Chúa Thượng ban phát.” Đất đai khai hoang, được chia đều cho dân nghèo. Thôi Phạm Khuê đứng ra đo đạc từng tấc đất, nhưng trước mặt ai cũng nói: “Phần đất này là nhờ ơn trên của Chúa Thượng, không phải công của ta.”

Dân chúng dần dần không còn sợ cái danh “Chúa Thượng” như trước nữa. Họ bắt đầu thì thầm với nhau: “Thì ra Chúa Thượng cũng không tàn nhẫn như đồn đại. Có lẽ người thật sự là minh quân.”

Còn Thôi Phạm Khuê, mỗi đêm về lại ngồi trước án thư, thắp một nén nhang nhỏ, thì thầm không rõ với bóng tối: “Ngươi muốn lòng người, ta sẽ cho ngươi.”

Mỗi ngày, Thôi Phạm Khuê đều lặp lại cùng một điều. Một câu rồi hai câu, mỗi lần gặp dân chúng, y luôn nhẹ nhàng nhắc đến tên Khương Thái Hiển bằng giọng điệu kính trọng.

“Chúa Thượng phái người đến xem xét ruộng nước đấy.”

“Đám lương thực hôm nay cũng là từ kho dự trữ người ban xuống.”

“Chuyện đào kênh vốn dĩ là Chúa Thượng tiên liệu trước, ta chỉ thuận tay làm theo thôi.”

Ban đầu, dân chúng còn hồ nghi, chỉ cúi đầu nhận lấy rồi rời đi vội vã. Nhưng những lời nói ấy, ngày qua ngày như từng giọt nước thấm vào đất khô, cuối cùng cũng nảy mầm. Sự sợ hãi cứng ngắc bắt đầu tan chảy, thay vào đó là một thứ gì đó giống như cảm kích.

Trẻ con trong thôn bắt đầu chơi trò đóng giả “Chúa Thượng đến phát chẩn”. Người già khi nhắc đến Khương hầu không còn cau mày, mà chỉ thở dài: “Nếu thật lòng vì dân như vậy, thì cũng đáng để hy vọng.”

Dù chẳng ai dám công khai ca ngợi hắn, nhưng trong ánh mắt khi nhìn về phía phủ quân lặng lẽ trên cao, nỗi khiếp sợ đã dần vơi đi. Người dân bắt đầu tin rằng, sau bức tường thép lạnh kia, có thể thật sự tồn tại một vị Chúa Thượng đang lặng lẽ vì họ mà lo toan.

Thôi Phạm Khuê biết, niềm tin là một thứ không thể cưỡng cầu. Chỉ có thể từ từ gieo xuống, tưới từng chút một bằng lòng nhẫn nại và sự khéo léo.

“Chúa Thượng! Chúa Thượng! Dân làng đến nhận lương thực đông đúc lắm!” Khương Ngạn hối hả chạy vào, giọng mang theo sự ngạc nhiên lẫn hân hoan, như thể chính hắn cũng không dám tin vào điều mắt mình vừa thấy.

Khương Thái Hiển đang đứng trước án thư, tay lật giở một trang tấu chương cũ. Nghe tin, hắn khựng lại. Ánh mắt vốn luôn trầm tĩnh và sắc lạnh bỗng lóe lên một tia sáng hiếm hoi.

“Thật sao?” Hắn quay phắt lại, hỏi lại như để chắc chắn. Hai mắt mở to, trong đó ánh lên niềm phấn khởi chưa kịp giấu đi.

Khương Ngạn gật đầu liên hồi: “Thần tận mắt nhìn thấy. Cả một dãy dài người xếp hàng trước khu phát lương thực. Họ đến trật tự, không ai tranh giành, thậm chí còn cảm tạ Chúa Thượng trước khi rời đi!”

Một thoáng im lặng lướt qua. Khương Thái Hiển không nói gì thêm, chỉ đưa mắt nhìn ra phía xa khung cửa sổ, nơi ánh nắng cuối ngày rót xuống những nóc nhà đất đỏ của Tân Kỳ.

Trong khoảnh khắc ấy, có một điều gì đó mềm đi trong lòng hắn. Một niềm vui âm thầm, chân thành, giản dị đến từ việc được nhìn thấy dân chúng của mình ăn no, sống yên.

Nhưng rồi rất nhanh, hắn thu lại ánh sáng trong mắt, che kín cảm xúc bằng vẻ mặt thản nhiên như cũ.

“Cho người chuẩn bị thêm lương thực. Ngày mai phát tiếp.” Hắn nói với giọng đều đều.

Khương Ngạn gật đầu.

“Ta nghĩ, ta cũng nên thử xuống xem tình hình thế nào.” Khương Thái Hiển buông lời.

Khương Bảo và Khương Tường đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không kịp phản ứng. Chúa Thượng xưa nay không thích lộ diện nơi đông người, huống hồ là giữa dân chúng. Nhưng lần này, lại muốn đích thân đến chỉ để xem dân chúng gần đây thế nào. Quả thực là chuyện hiếm có.

“Vậy để bọn ta đi cùng người.” Khương Tường và Khương Bảo cất lời. Bàn tay chạm khẽ vào chuôi kiếm bên hông, theo thói quen của một người luôn sẵn sàng trước mọi biến động.

Khương Thái Hiển khựng lại một nhịp, ánh mắt quét qua gương mặt của kẻ theo mình vào sinh ra tử. Hắn gật đầu, trầm giọng đáp:

“Cứ vậy đi.”

Ngoài trời, nắng chiều đổ xuống từng vạt vàng rực trên mặt đất, hòa lẫn sắc bụi đỏ quyện theo gió. Cánh cửa lớn từ từ mở ra, một hàng người bước ra như rẽ gió mà đi, dẫn đầu là thân ảnh khoác áo choàng đen tuyền, dáng lưng thẳng tắp như gươm, trầm lặng như đá núi, khí thế không cần lên tiếng cũng đủ khiến người khác bất giác dè chừng.

Chẳng ai trong dân chúng đoán được rằng, vị Chúa Thượng từng là nỗi sợ trong lòng họ, hôm nay lại tự mình rời khỏi điện phủ, đặt chân xuống giữa cuộc sống nhọc nhằn của bá tánh.

Những tiếng hô vang dội đột ngột nổ ra như cơn sóng lan khắp khu phát lương thực khi đoàn người vừa đến gần.

“Chúa Thượng!”

“Cảm tạ Chúa Thượng!”

“Đa tạ ân huệ của người!”

Từng lời lẽ cất lên không còn run rẩy, sợ hãi như trước, mà đong đầy sự thành tâm và biết ơn. Dân chúng không còn cúi gằm mặt như né tránh, mà đồng loạt chắp tay cúi chào, mắt ngước nhìn vị Chúa Thượng đang ngồi trên lưng ngựa, thần thái uy nghi giữa vầng nắng chiều đang rọi xuống vai áo choàng đen thẫm của hắn.

Một đứa trẻ con chạy đến, hai tay nâng một nhành hoa dại, run run đưa lên.

“Cho người đó!” - nó nói lí nhí, mắt sáng lấp lánh.

Khương Thái Hiển khựng lại, hàng lông mày nhíu nhẹ. Hắn cúi người, chậm rãi đưa tay đón lấy nhành hoa nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn.

Đứng cách đó không xa, Thôi Phạm Khuê lặng lẽ nhìn, khóe môi cong lên một đường thật nhẹ. Không cần một lời nào, vì y biết bách tính đã bắt đầu thay lòng. Và người kia, có lẽ, cũng đang dần thay đổi.

Chợt ánh mắt Khương Thái Hiển quét qua đám đông và dừng lại nơi góc xa, nơi có bóng người đứng lặng.

Giữa cảnh náo nhiệt reo hò, cái nhìn ấy như một mũi tên sắc bén bắn trúng tim y, khiến y hơi giật mình. Nhưng rất nhanh, y lấy lại vẻ điềm tĩnh, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhã nhặn.

Y nhẹ nhàng gật đầu với hắn một cái đủ để kính cẩn rồi y thu lại ánh mắt, như chưa từng có gì xảy ra.

“Đáng sợ quá…” Thôi Phạm Khuê thầm nghĩ, lòng vẫn chưa nguôi cơn bối rối sau ánh nhìn vừa rồi.

Mãi đến khi cảm nhận được một luồng khí áp nhẹ nhàng lan đến, y mới nhận ra, Khương Thái Hiển đã từ lúc nào tiến gần về phía mình.

Tiếng bước chân không lớn, nhưng đủ khiến tim y đập nhanh hơn một nhịp. Thôi Phạm Khuê siết chặt tay áo, ánh mắt như đang chăm chú quan sát dân chúng phía trước nhưng lòng thì đang dậy sóng.

“Hắn lại muốn gì đây?” y nghĩ thầm, rồi tự dặn mình giữ vững gương mặt ôn hòa như nước.

Khương Thái Hiển đứng sát sau lưng, hơi thở hắn lướt nhẹ bên tai Thôi Phạm Khuê, mang theo chút lạnh lẽo như gió cuối thu:

“Chuyện ngươi nói tốt về ta cho bách tính gần đây, ta đều biết rõ.”

Giọng hắn trầm xuống, không rõ là khen ngợi hay dò xét. Thôi Phạm Khuê nghiêng đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ ôn hòa, nhàn nhạt như nước trong. Y không hề tỏ ra lúng túng, chỉ mỉm cười đáp lại, điềm đạm.

“Vậy sao? Thiếp chỉ nói sự thật thôi. Dân chúng nên biết về lòng tốt của Chúa Thượng mà.” Nụ cười của y mềm mại, lời nói không có lấy một kẽ hở.

Ánh mắt Khương Thái Hiển bất chợt dừng lại nơi vết thương hằn đỏ trên tay Thôi Phạm Khuê. Dưới lớp tay áo mỏng, làn da trắng muốt loang màu đất lại càng nổi bật vết xước dài, mảnh như vết roi nhẹ.

Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay ra nắm lấy cổ tay y, chậm rãi nâng lên. Ngón tay thô ráp mang theo khí lạnh chiến trường chạm vào làn da mảnh mai ấy, đối lập đến lạ lùng. Đôi mắt hắn chăm chú, như thể đang đọc một đoạn kinh văn phức tạp, không đơn thuần chỉ là nhìn một vết thương nhỏ.

Thôi Phạm Khuê thoáng giật mình, nhưng y nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng nhẹ như gió thoảng:

“Thần thiếp không sao. Bị quẹt trúng trong lúc làm ruộng thôi.”

Y nói xong không đợi thêm, liền rút tay lại, động tác chậm rãi mà dứt khoát, không để lộ chút căng thẳng nào.

Khương Thái Hiển không đáp lại lời giải thích. Hắn chỉ nhìn Thôi Phạm Khuê thêm một thoáng nữa, ánh mắt thẫm lại như đáy nước mùa đông, rồi khẽ hừ lạnh một tiếng.

Không buông thêm một lời, hắn xoay người, áo choàng đen phất mạnh theo gió như vết mực quét ngang trời. Bóng hắn cao lớn, thẳng tắp, bước chân dứt khoát leo lên lưng ngựa. Trong thoáng chốc, vó ngựa lộc cộc vang lên, cuốn theo bụi mù cùng cơn gió lạnh đầu đông, bỏ lại sau lưng một khoảng trống tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Thôi Phạm Khuê đứng yên tại chỗ, ánh mắt vẫn còn lưu lại nơi Khương Thái Hiển vừa rời đi. Y cau mày, hơi nghiêng đầu như đang tự hỏi:

“Hắn lại làm sao nữa vậy?”

Tối đến, trong ánh lửa leo lét và hơi thở ấm áp của ngọn nến, Thôi Phạm Khuê vẫn miệt mài bên bàn làm việc. Y cặm cụi ghi chép từng con số, từng kế hoạch còn dang dở, đôi mắt không ngừng lướt qua những trang sách binh pháp cũ kỹ. Mỗi dòng chữ như một lời chỉ dẫn, mỗi bản đồ như một bức tranh chiến lược đang dần hình thành trong tâm trí y.

Bàn tay thon thả lia nhanh trên mặt giấy, những nét bút dứt khoát nhưng cũng đầy tỉ mỉ, như đang dệt nên một mạng lưới mưu lược bao trùm khắp vùng đất Tân Kỳ. Trong cái tĩnh lặng của đêm, âm thanh duy nhất là tiếng giấy cọ xát và tiếng thở đều đều của y. Âm thanh của một người đang khắc khoải không ngừng vì một sứ mệnh lớn lao.

Ánh đèn dầu nhảy múa theo từng cử động, chiếu lên khuôn mặt trầm tư, lộ rõ vẻ quyết tâm và khát khao. Từng giờ trôi qua, Thôi Phạm Khuê càng thêm kiên định rằng, chỉ có sự thấu hiểu và khéo léo mới có thể khiến lòng dân một lòng hướng về Khương Thái Hiển, và biến những ngọn lửa nhỏ thành biển lửa không thể dập tắt.

Trong bóng tối sâu thẳm, y lặng lẽ vun đắp cho giấc mơ hòa bình.

Đột nhiên cánh cửa khép mở, Tiểu Ngọc bước vào với dáng điệu nhẹ nhàng, tay nàng đặt xuống bàn một bát canh nghi ngút khói cùng một lọ thuốc nhỏ xinh bằng gốm men xanh lam. Thôi Phạm Khuê ngẩng đầu, ánh mắt đượm vẻ tò mò khi nhìn lọ thuốc tinh xảo ấy.

“Lọ thuốc này từ đâu mà có vậy?” y hỏi.

Tiểu Ngọc cúi đầu thưa: “Là Chúa Thượng sai người đem đến. Dặn là bôi lên vết thương trên tay người.”

Thôi Phạm Khuê chợt nhớ về khoảnh khắc sáng nay, khi Khương Thái Hiển tinh ý phát hiện vết thương trên tay y. Trong ánh mắt hắn thoáng hiện một tia quan tâm hiếm hoi, dịu dàng đến bất ngờ. Hóa ra vì lẽ đó mà bây giờ y nhận được lọ thuốc gửi đến.

Thế nhưng, dù lòng có phần ấm áp, y vẫn không thể vì chút ân tình đó mà buông lỏng cảnh giác trước Khương Thái Hiển. Cuộc chơi quyền lực này không cho phép sự mềm yếu, và trong từng cử chỉ, từng ánh nhìn, y đều phải giữ vững sự tỉnh táo tuyệt đối.

“Nói với họ là ta cảm ơn.” - y điềm đạm trả lời.

“Dạ.” Tiểu Ngọc mỉm cười đáp.

Khi Tiểu Ngọc rời đi, Thôi Phạm Khuê đặt cuốn sách xuống bàn, ánh mắt dừng lại trên chiếc lọ thuốc. Y với tay lấy lọ thuốc, nhẹ nhàng mở nắp rồi thoa một ít lên vết thương trên tay mình. Cảm giác mát lạnh lan tỏa, dịu dàng như lời an ủi thầm lặng giữa những ngày gian khó.

“Cũng tốt đó chứ.” Thôi Phạm Khuê thầm nghĩ.

___________

Qua những ngày tiếp nối, công cuộc xây dựng Tân Kỳ dần trôi chảy, mọi khó khăn dần tan biến như sương sớm dưới ánh mặt trời. Người dân không còn dè dặt hay ngờ vực trước lòng thiện chí của Khương Thái Hiển. Từ đó, giữa quân và dân chúng xuất hiện một sợi dây liên kết bền chặt, như dòng suối mát thấm sâu vào lòng đất khô cằn, mang theo niềm tin và hy vọng, thắp sáng lại một vùng quê từng chìm trong bóng tối hỗn loạn.

Thôi Phạm Khuê cảm thấy nhẹ lòng hơn phần nào khi Khương Thái Hiển tạm thời ngừng gây khó dễ trong mấy ngày qua. Nhưng y hiểu rõ, sự yên ả này chỉ như làn sương mỏng manh thoảng qua buổi sáng, dễ dàng tan biến dưới ánh mặt trời của quyền lực và mưu toan. Hiện tại, yên ổn được ngày nào thì hay ngày đó.

Mặc dù Tân Kỳ hiện tại đã bớt đi những mối lo trước đó, nhưng Thôi Phạm Khuê vẫn không dám buông lỏng cảnh giác. Việc đào kênh tuy đã tiến triển, nhưng vẫn chưa hoàn tất, và sự giám sát chặt chẽ vẫn phải duy trì trong vài ngày tới. Chỉ khi dòng nước thực sự chảy vào kênh, mạch sống của vùng đất mới thực sự được hồi sinh, y mới có thể thở phào nhẹ nhõm hoàn toàn. 

Thôi Phạm Khuê khẽ liếc mắt sang bên kia con đê, nơi Khương Thái Hiển đang đứng giữa hàng binh sĩ, y phục giáp nhẹ đơn sắc, tay chắp sau lưng, ánh mắt nghiêm nghị dõi theo từng chuyển động của dân chúng cùng binh lính đang đào kênh. Nét mặt hắn không gợn sóng, nhưng lại toát lên vẻ trầm lặng và dốc lòng. Từng câu chỉ đạo ngắn gọn, từng bước đi dọc theo bờ đất, tất cả đều cho thấy một con người đang toàn tâm toàn ý vào việc giúp dân, không chút sáo rỗng.

Dáng vẻ ấy khiến Thôi Phạm Khuê thoáng ngẩn người.

Đây là Khương Thái Hiển, người từng buông lời lạnh lẽo bên tai y, từng để ánh mắt như đao kiếm áp xuống đầu y trong im lặng. Là người luôn khiến y phải dè chừng từng bước, từng hơi thở. Nhưng hiện tại, hắn lại như một tướng quân thực thụ dốc lòng với thiên hạ, chẳng màng thân phận đế vương cao quý.

Thôi Phạm Khuê mím môi, ánh mắt hơi dịu lại. Trong lòng y dâng lên một cảm xúc rất lạ, nửa hoang mang, nửa tán thưởng, như thể đang nhìn thấy một góc khác của một con người tưởng chừng y đã đoán biết từ lâu.

“Hoá ra hắn cũng biết nghĩ cho dân.”

Ý nghĩ đó đến bất chợt như cơn gió cuối thu, thoảng qua tâm trí y nhưng để lại một vệt dư âm thật dài.

Bất chợt, ánh mắt Thôi Phạm Khuê khựng lại nơi một bóng người lẩn khuất giữa đám đông. Gã nam nhân áo quần tả tơi, dáng vẻ khả nghi, đang lén lút tiến về phía Khương Thái Hiển. Một cảm giác bất an chợt dâng lên trong lòng y có điều gì đó không ổn.

Và rồi, trong tích tắc, gã đàn ông ấy rút dao từ trong áo, lao thẳng đến chỗ Khương Thái Hiển như một bóng đen giáng xuống.

Không kịp suy nghĩ, Thôi Phạm Khuê bật người lên theo bản năng, lao đến chắn ngang trước mặt hắn.

“Quân hầu, cẩn thận!”

Y lao tới như một làn khói nhẹ, không một chút chần chừ. Tấm thân mảnh mai quét ngang trước mặt Khương Thái Hiển, chắn thẳng đường đi của lưỡi dao. Mọi âm thanh như bị bóp nghẹt lại, chỉ còn tiếng tim đập dồn dập, gót chân xoay trên nền đất khô, tiếng gió xoáy giữa luồng động loạn.

Khương Thái Hiển giật mình quay lại. Hắn chỉ thấy thân ảnh áo lụa trắng quen thuộc đã chắn ngay trước mặt mình, bóng y in trên nền đất giữa bóng râm và ánh sáng, run lên nhè nhẹ vì gió và vì thứ nguy hiểm đang kề sát lưng.

Lưỡi dao đã kề sát, nhưng cũng trong giây khắc đó, binh lính phía sau đồng loạt phản ứng. Một tên đã vung trường thương, tên thích khách bị đánh văng sang bên, lăn mấy vòng trên đất, dao tuột khỏi tay, kêu loảng xoảng.

Mọi người ồ lên kinh hãi.

Khương Thái Hiển đưa tay đỡ lấy Thôi Phạm Khuê đang lảo đảo vì đà chạy. Hắn nhìn y với đôi mắt sửng sốt, lần đầu tiên không giấu nổi xúc cảm trong ánh nhìn.

Y thở dốc, sống mũi ửng hồng vì hơi lạnh và vì cơn hãi. Nhưng trong mắt Thôi Phạm Khuê vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh cố hữu, cùng một tia sáng lặng lẽ, như thể hành động vừa rồi là điều đương nhiên mà không cần lời giải thích.

“To gan thật! Dám mưu hại Chúa Thượng, ngươi chán sống rồi sao?!” - Khương Bảo giận dữ quát, ánh mắt rực lửa như muốn thiêu rụi kẻ to gan kia ngay tại chỗ.

Dưới ánh chiều rực đỏ như nhuộm máu, tên thích khách bị binh sĩ đè xuống đất. Gã giãy giụa, đôi mắt đỏ ngầu vẫn trừng trừng nhìn về phía Khương Thái Hiển như muốn xuyên thủng da thịt hắn.

“Chết ta cũng không tiếc! Đại Khương của các ngươi chỉ là lũ cường quyền giẫm đạp lên dân đen mà thôi!” - tên thích khách gào lên, giọng khản đặc.

Một cú đấm giáng xuống mặt hắn khiến hắn ngậm miệng. Khương Bảo còn định động thủ thêm, nhưng Khương Thái Hiển đã giơ tay ra hiệu ngăn lại.

Hắn không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn xuống Thôi Phạm Khuê. Người lúc này vẫn còn đứng đó, ngực phập phồng vì hoảng loạn. Y không bị thương, nhưng bàn tay run nhẹ, vẫn còn vương bụi đất khi vội lao ra chắn trước hắn.

Ánh mắt Khương Thái Hiển trầm xuống. Trong khoảnh khắc, hắn không phân định được cảm xúc trong lòng là bực bội, cảm kích, hay một thứ gì đó sâu hơn.

Hắn thấp giọng: “Ngươi có biết hành động vừa rồi là ngu xuẩn đến mức nào không?”

Thôi Phạm Khuê ngẩng đầu, mỉm cười rất nhạt: “Nhưng nếu thiếp không làm, có lẽ giờ này Chúa Thượng đã bị thương rồi.”

Gió thổi nhẹ qua, cuốn lấy tà áo của cả hai người, khiến khoảng cách giữa họ như thu hẹp chỉ còn một cái chạm tay.

Khương Thái Hiển bất giác nắm lấy cổ tay y - nơi lúc trước có một vết thương mờ. Hắn siết chặt, nhưng không quá mạnh rồi buông ra.

“Về phủ đi. Ở đây đã không còn chuyện của ngươi.”

Nhưng trước khi Thôi Phạm Khuê kịp rời bước, một giọt máu đỏ sẫm rơi từ vai áo y xuống mặt đất. Máu thấm qua lớp áo mỏng, chảy dọc theo cánh tay Thôi Phạm Khuê. Y cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện lưỡi dao của tên thích khách tuy không đâm trúng tim Khương Thái Hiển, nhưng lại xẹt ngang vai y một đường sâu sắc.

Cả Khương Thái Hiển và binh sĩ đều biến sắc.

“Gọi ngự y!” – Khương Tường quát lớn, lập tức có người phi ngựa lao về phía doanh trại.

“Thôi Phạm Khuê…” – Khương Thái Hiển nắm lấy vai y, giọng nói thoáng run. Máu thấm ra bàn tay hắn, nóng rực như lửa đốt.

Y mím môi, mặt trắng bệch, nhưng vẫn cố giữ vững: “Chỉ là vết thương nhỏ.”

Nhưng ngay lúc đó, trong cơn hỗn loạn, một tiếng gào khác vang lên từ phía xa. Một đám người từ trong ngõ lao ra, tay cầm gậy gộc, dao phay thô sơ. Một kẻ hét lớn:

“Giết chó Khương Hầu!”

“Vì người nhà của ta! Vì dân Trường Viễn bị sát hại!”

Mũi tên xé gió lao tới. Một binh sĩ ngã xuống, máu bắn tung trên mặt đất. Tiếng hò hét, tiếng sắt thép va chạm bùng lên như bạo loạn đã được ủ rất lâu giờ mới vỡ tung.

“Bảo vệ Chúa Thượng!” - Khương Ngạn rút kiếm, ra lệnh dàn binh bao quanh.

Khương Thái Hiển lập tức kéo Thôi Phạm Khuê vào vòng bảo hộ, hai người đứng phía sau lớp khiên binh sĩ dựng thành.

“Đây không phải là thích khách đơn lẻ…” - Khương Thái Hiển lẩm bẩm, ánh mắt tối sầm lại.

Hắn quay sang Khương Bảo, ra hiệu: “Đóng cổng nam. Lục soát toàn bộ dân cư khu chợ. Ai không có giấy thông hành, bắt giữ điều tra. Không để bất kỳ ai chạy thoát.”

Máu, khói bụi, tiếng gào, tất cả trộn lẫn vào nhau như một cơn giông đen phủ xuống Tân Kỳ.

Mà ở giữa cơn giông đó, Thôi Phạm Khuê với một bên vai máu ướt đẫm vẫn gượng dậy, ánh mắt nhìn về phía đám đông bạo loạn.

“Quân hầu, thiếp nghĩ đám người này là người thì phương khác đến. Không phải Trường Viễn.”

Khương Thái Hiển nghiêng đầu nhìn sang Thôi Phạm Khuê. Ánh mắt hắn không giấu được một tia ngạc nhiên pha lẫn hứng thú.

Y trầm giọng tiếp lời, ngón tay khẽ lướt qua một dòng chữ trên bản khẩu cung: “Cách hành thích của bọn chúng không giống dân Trường Viễn. Người Trường Viễn có võ pháp đặc thù, ra tay nhanh gọn, chủ yếu dùng tiễn hoặc độc. Nhưng đám này hành động liều lĩnh, thô bạo, giống như muốn dùng máu để tạo ra hỗn loạn hơn là thật sự muốn giết Chúa Thượng.”

Khương Tường chau mày: “Ý người là có kẻ cố tình gài người để giá hoạ cho Trường Viễn?”

Thôi Phạm Khuê khẽ lắc đầu: “Không hẳn. Ta cho rằng đây là một tầng cờ khác. Có thể là người từ phương Nam vùng biên cương Lộc Châu. Những năm gần đây loạn dân ở đó thường được thế lực lạ tài trợ. Mà xem cách bọn này đột nhập, hành tung rải rác, rất giống kiểu đánh tráo thân phận thường thấy trong tổ chức.”

Y ngẩng lên, mắt nhìn Khương Thái Hiển đầy ẩn ý: “Thiếp e, đây không chỉ là một vụ ám sát đơn thuần. Có thể là khởi đầu của một mưu đồ lớn hơn. Nhắm vào Chúa Thượng, nhưng đâm thẳng vào uy tín và lòng dân Đại Khương.”

Trong trướng im phăng phắc. Gió bên ngoài khẽ rít qua mái ngói, như thở dài báo hiệu một cơn giông sắp kéo tới.

“Tạm thời về phủ chữa trị vết thương trước đã. Chuyện đó ta tự có cách lo toan.” Khương Thái Hiển nói.

Ánh mắt hắn lướt qua cánh tay vẫn còn vết máu chưa khô của Thôi Phạm Khuê, thoáng dừng lại trong một nhịp im lặng ngắn ngủi. Rồi không nói thêm lời nào, hắn xoay người, bóng áo choàng đen thẫm theo gót bước dứt khoát mà lạnh lùng.

Thôi Phạm Khuê chỉ cúi đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng ấy, giữa trong lòng lặng lẽ dâng lên một cảm giác khó gọi tên.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me