TruyenFull.Me

[Edit] (DC x HSR) Cuộc sống thám tử của Aventurine

Chương 28 : Thật khó xử, có chút không thích ứng

Vaelrius_Noir

"Cảnh sát Date, tôi cam đoan từng lời tôi đều là thật," Aventurine được buông ra liền trốn sau lưng Date Wataru, nắm vạt áo của anh cảnh sát ra vẻ nhỏ yếu, bất lực và đáng thương. "Mọi người ở đây đều có thể làm chứng cho tôi..."

Mọi người ở đó trầm tư...

Tên tóc đỏ có chặn Aventurine lại và chửi mắng không?

Đúng là có chửi.

Sau khi thấy Aventurine trúng giải lớn, thắng được bi thép, còn ra tay muốn đánh Aventurine đúng không?

Cái này cũng đúng là như vậy...

Mỗi chữ Aventurine nói đều là thật, nhưng sao lại có chỗ nào đó không ổn nhỉ?! Việc bỏ qua những chi tiết then chốt thực sự không thành vấn đề sao?

Yoshino Koutarou: "Khụ khụ."

Không thành vấn đề, vậy đương nhiên không thành vấn đề!

"Đúng vậy, vị tiên sinh này không nói dối," mọi người xôn xao mở miệng làm chứng. "Takeshi chỉ là không chịu thua nổi, cái tính xấu đó của cậu ta ai mà chẳng biết rõ... Cậu ta chính là cố ý gây sự..."

Mỗi người một câu, thiếu chút nữa là miêu tả tên tóc đỏ thành một kẻ cực ác, tội ác chồng chất không thể tha thứ, còn Aventurine thì chỉ là nạn nhân vô tội nhất.

Date Wataru nhận ra Yoshino Koutarou, cũng hiểu lời nói của mấy người ở đây có bao nhiêu giả dối, anh tiếp tục hỏi Aventurine. "Vậy ai đã đánh anh ta?"

"Yoshino tiên sinh..." Aventurine lập tức đáp. "Nhưng cũng không tính là anh ấy đánh. Yoshino tiên sinh là người tốt bụng hăng hái làm việc nghĩa, không có sự giúp đỡ của anh ấy thì người bị đánh chính là tôi."

"Còn về vết thương trên đầu... là tự Takeshi tiên sinh làm ra, sau khi được Yoshino tiên sinh tận tình khuyên bảo, cuối cùng anh ta đã nhận ra lỗi lầm của mình, vô cùng đau khổ, thành kính hối cải, nhất quyết phải cúi đầu xin lỗi!"

"Tận tình khuyên bảo", "Người tốt bụng hăng hái làm việc nghĩa"... Tay Yoshino Koutarou đang móc thuốc lá khựng lại, thần sắc phức tạp nhìn về phía Aventurine – gã không nhìn lầm người, thằng nhóc này thật sự có thể làm được, là nhân tài làm nên chuyện lớn.

Cả đời gã cũng chưa từng nghĩ tới, có một ngày những từ này sẽ được đặt lên đầu mình.

Tên tóc đỏ như cha mẹ chết, "Đúng vậy đúng vậy, là tôi nhất quyết phải cúi đầu, cảm ơn đại ca Yoshino và Aventurine đại..."

Aventurine ở sau lưng Date Wataru, âm trầm trừng mắt nhìn tên tóc đỏ một cái.

"A, không phải, là Aventurine tiên sinh," tên tóc đỏ còn coi như lanh lợi vội vàng sửa lời. "Cảm ơn Aventurine tiên sinh đã nguyện ý cho tôi cơ hội hối cải để làm người! Vết thương nhỏ trên đầu này không phiền cảnh sát tiên sinh bận, bận tâm!"

Date Wataru quay đầu, mặt Aventurine lập tức biến thành Q-Q.

Date Wataru tiếp tục nhìn chằm chằm Aventurine: Tôi trông rất giống thằng ngốc sao, dễ lừa gạt đến vậy?

Aventurine: QAQ~

Date Wataru: ... Cậu thắng.

"Không cần gây sự là được," Date Wataru xoa xoa trán. Cửa hàng Pachinko thuộc vùng xám, Yoshino Koutarou lại đang ở đây. Nếu người bị thương không truy cứu, cảnh sát bọn họ không thích hợp nhúng tay vào chuyện nội bộ của giới xã hội đen.

Hơn nữa tình hình đại khái cũng là tên tóc đỏ tự làm tự chịu. Cũng chính là nhờ mấy năm tu thân dưỡng tính, Date Wataru đã thay đổi, nếu là lúc còn ở học viện cảnh sát, nói không chừng Date Wataru còn muốn nhân lúc hỗn loạn mà đá cho tên tóc đỏ mấy cái ấy chứ.

Lớp trưởng đại nhân có thể quản được bốn thằng nhóc quậy phá cùng khóa, lẽ nào bản thân lại không phải là một tên quậy phá sao?

"Tên nhóc này tôi đưa đi trước."

"Chậm một chút chậm một chút," Aventurine bị Date Wataru túm đi, trước khi đi còn không quên cong mắt với tên tóc đỏ, ác ý ẩn sâu dưới da. "Xin lỗi nha, tôi vừa rồi quên đếm hết rồi. Anh giúp tôi nhớ nhé, lần sau gặp mặt chúng ta lại đếm lại!"

Mặt tên tóc đỏ ngay lập tức xám như tro tàn, tim cũng hoàn toàn chết lặng – hai vạn cái cúi đầu.

Lần sau gặp mặt, một cái cũng không thể thiếu.

"Đếm hết cái gì?"

Date Wataru hỏi.

"Số bi thép đó!" Aventurine vung vẩy thẻ ngọc kẹp giữa các ngón tay. "Vừa nãy còn có một ván tôi quên cắm thẻ, chưa đếm hết, nên nhờ anh ta giúp tôi giữ lại, lần sau lại thêm vào."

"Nghĩ gì thế, thẻ ngọc chỉ dùng được mỗi một lần, chỉ có hiệu lực trong ngày." Date Wataru dở khóc dở cười, về điểm này thì hoàn toàn tin rằng đây là lần đầu Aventurine tiên đến cửa hàng bắn bi chơi.

"Hơn nữa... cậu còn muốn có lần tiếp theo?"

Là một người giám hộ cảnh sát, bộ anh không có chút mặt mũi sao?

"Vậy sao," Aventurine thất vọng tùy tiện ném thẻ ngọc vào thùng rác ven đường. "Vậy được rồi, lần sau không đi nữa. Tôi chỉ là cảm thấy hơi nhàm chán thôi, khụ khụ... Chỗ đó cũng không thú vị như tôi tưởng."

"Có thể nghĩ như vậy là tốt rồi." Date Wataru rất vui mừng vì Aventurine không bị nghiện cái đó, hơn nữa cũng không tính nói cho Aventurine biết số bi thép đó còn có thể đổi quà tặng hoặc đổi tiền.

Ừm, sự thật thì Aventurine cho rằng thứ này... giới hạn trên thấp, kiếm ít tiền, lãng phí thời gian, thật sự không thú vị.

"Nè nè cảnh sát Date, anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?"

"Đưa cậu về nhà," Date Wataru gửi tin nhắn cho đồng nghiệp đi cùng. "Vừa lúc tôi muốn đi tuần tra bên đó, tiện đường."

Ừm, xét theo thâm niên của Date Wataru mà nói, vốn dĩ anh không cần làm những công việc tuần tra thêm như này.

"Nhanh như vậy đã phải quay về sao..." Aventurine còn muốn đi tiệm vé số dạo chơi, hôm nay tiền còn chưa kiếm được, thật sự sắp biến thành kẻ nghèo rồi.

"Cậu không phải bị cảm sao?" Date Wataru nói một cách hiển nhiên. "Tự nghe một chút đi... Giọng cậu sắp khàn đặc như vịt kêu rồi, không về nhà nghỉ ngơi còn muốn đi đâu?"

"......"

Thật sự chú ý đến rồi sao, Aventurine bàng hoàng trong chớp mắt, nhưng dường như cũng không vui vẻ như dự đoán, tâm trạng hơitrùng xuống.

Aventurine im lặng nghe Date Wataru thì thầm suốt dọc đường. "Cảm thấy không khỏe không muốn nói chuyện, vậy thì nghe tôi nói... Mấy ngày nay mặc thêm quần áo ấm, không phải nói bộ đồ này của cậu xấu, chỉ là có chút... lọt gió. Ăn ít đồ lạnh và các loại trái cây họ cam quýt."

"Buổi tối rèn luyện vừa phải, đừng quá sức. À đúng rồi, trong nhà có nhiệt kế không? Gật đầu hay lắc đầu."

Aventurine lắc đầu. Date Wataru nhìn trái nhìn phải. "Đi cùng tôi." Nói rồi đưa Aventurine đến một tiệm thuốc gần đó, một bên lấy thuốc vừa nói nên uống khi nào, còn có các loại chú ý khác.

"Tôi lấy loại súng đo nhiệt độ, tiện lợi hơn một chút, buổi tối đo nhiệt độ thường xuyên. Dưới 38.5 thì đừng uống thuốc hạ sốt, thuốc cảm pha nước uống về nhà nhớ uống nhé. Gần đến 39 độ thì gọi điện cho tôi, còn nữa..."

Giọng Date Wataru ở ngay bên tai, nhưng Aventurine lại cảm thấy âm thanh đó ngày càng xa.

Vì sao vậy?

"Cảnh sát Date," Aventurine không nhịn được hỏi. "Anh không tiếp tục... À, mắng? Không đúng, hung dữ? Tóm lại, anh không truy cứu chuyện tôi chơi trò đó sao?"

Trước đó không phải đã lặp đi lặp lại nhấn mạnh không cho hắn chạm vào mấy thứ này sao, sao lần này... Lại chỉ đơn giản hỏi hắn hai câu rồi bỏ qua?

Aventurine còn tưởng Date Wataru sẽ rất tức giận, cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để biện minh, nhưng kết quả Date Wataru trừ lúc ban đầu bắt được hắn có hơi tức giận, thì cảm xúc đó biến mất rất nhanh.

Là không kiên nhẫn với hắn sao? Nhưng Date Wataru vẫn rất kiên nhẫn mà cùng hắn đi dạo tiệm thuốc; vậy thì là thất vọng vì hắn không nghe lời, bây giờ chỉ đang làm tròn nghĩa vụ của một cảnh sát? Nhưng Aventurine cảm thấy Date Wataru vẫn đối xử với hắn tốt như trước, lo lắng như một người cha già...

Khó xử quá, Aventurine có chút không thích ứng.

"Còn có Yoshino tiên sinh..."

Chắc chắn Date Wataru nhìn ra được chuyện trước đó còn có che ẩn tình, Aventurine nghĩ anh sẽ tìm lúc không có người ngoài để hỏi hắn, nhưng hiện tại Date Wataru hình như cũng không định truy cứu những chuyện đó nữa.

"Thấy cậu đột nhiên mất tinh thần, hóa ra là đang suy nghĩ chuyện này à," Date Wataru nhìn miếng băng dán trên cổ Aventurine rồi lại cầm thêm một hộp băng cá nhân thoáng khí tốt hơn đặt vào giỏ mua sắm. "Tuổi không lớn, tâm tư lại nặng."

"Tôi không nhỏ..."

"Tôi đều sắp ba mươi rồi, nhóc con, cậu cũng chưa thành niên được bao lâu đâu."

"Cảnh sát Date, anh đừng có mà đánh trống lảng."

"Ha ha ha, bị phát hiện rồi," Date Wataru sờ sờ cằm. "Để tôi nghĩ xem, tôi nên nói với cậu thế nào... À có rồi,"

"Tôi chấp nhận sương gió phong trần, ánh trăng lốm đốm, tôi cũng chấp nhận cậu không hoàn hảo."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me