TruyenFull.Me

Edit Dm Trieu Hoan Nguoi Choi Kien Thiet Dai Nguy

Editor: Bánh Crepe Sầu Riêng

Không ai ngờ được chuyện này lại xảy ra, kể cả người dân huyện Chiêu Nam ở phe phòng thủ và quân Hung Nô ở phe tấn công.

Nguyên nhân chính là vì không ai nghĩ tới lúc này lại có tặc tử dám to gan lẻn vào doanh trại địch để thực hiện việc trộm cắp, hơn nữa doanh trại lại không có người canh gác nên nhóm đạo tặc này mới đánh lén thành công.

Chờ đến khi quân Hung Nô phát hiện ra điều này, hầu hết trang bị trong doanh trại đã sớm bị đánh cắp. Hơn hai mươi con ngựa buộc ở phía sau cũng bị trộm đi, truy cũng không truy về được.

Nếu chỉ có vẻn vẻn như vậy thì cũng liền thôi. Tuy nhiên, vì để gây ra hỗn loạn để dễ chạy thoát, những tên đạo tặc đó đã thả một mồi lửa trong trại chứa lương thảo, khiến cho quân Hung Nô vốn đã thiếu lương thảo lại càng thêm khốn đốn!

Điêu Át suýt giận điên lên, ra lệnh bắt và giết chết bọn trộm ngay tại chỗ, không để một ai sống sót.

Tuy nhiên, mặc dù họ có số lượng người đông đảo và phản ứng nhanh, nhưng thời gian lại chênh lệch như vậy, cuối cùng nhóm đạo tặc hung hăng kia vẫn chạy thoát hơn nửa.

Quân Hung Nô vốn định trút giận lên trên người nhóm đạo tặc bị bắt được, nhưng ai ngờ những đạo tặc này không những không hề sợ hàn đao trong tay họ, trái lại trên khuôn mặt của mỗi người đều mang theo nụ cười, dáng vẻ hùng hồn chịu chết.

Càng khiến người sởn tóc gáy hơn là sau khi bị đao thương đâm xuyên ngực, họ còn dùng hết sức lực để hét lớn một câu "Chiến đấu vì Viêm Hoàng", sau đó ngửa đầu phun máu mà chết, tựa như đang thực hiện một nghi thức khủng bố nào đó.

Bởi vì cảnh tượng quá trái với lẽ thường này, quân Hung Nô không hề cảm thấy vui sướng dù đã giết chết những tên đạo tặc này. Trái lại còn bị khí thế của đối phương làm cho khiếp sợ, vô cùng hoảng hốt chật vật.

Nhìn những thi thể nằm đó, Điêu Át nhíu mày thật sâu.

Mặc dù không đọc nhiều sách, nhưng hắn cũng biết "Viêm Hoàng" trong miệng nhóm người này chính là thuỷ tổ Viêm đế* của người Hán.

*Viêm Đế (炎帝) hay Hỏa Đức Vương (火德王)là một vị vua cổ đại huyền thoại của Trung Quốc vào thời kỳ tiền triều đại.

Hai chữ "Viêm Hoàng" cổ đại chỉ các bộ lạc Trung Nguyên. Chiến đấu vì Viêm Hoàng tức là chiến đấu vì dân tộc. Chính vì hiểu rõ điều này nên hắn mới cảm thấy những người này càng đáng sợ hơn.

Trong mắt hắn, người Ngụy đều là một đám người hèn nhát nhu nhược, từ khi nào mà lại có dũng sĩ không sợ chết như vậy, đúng là khiến người kinh ngạc không thôi!

Nhưng chính vì thế, thân phận của nhóm người này nhất định không phải là những tên trộm ngựa thông thường. Có lẽ cũng giống như đám người điên quấy rối quân đội lúc trước, đều là sĩ tử do người Ngụy phái tới.

"Mai táng bọn họ cho cẩn thận!" Điêu Át dặn dò một câu, hắn không định trút cơn giận dữ của mình lên người đã chết.

*

Rút ra bài học từ trận tập kích vào doanh trại, Điêu Át luôn để lại ít nhất một trăm người canh gác doanh trại mỗi lần công thành.

Quả nhiên, sau đó lại có thêm vài đợt người kéo đến đánh lén, nhưng mục đích của họ không phải là để trộm ngựa nữa. Thay vào đó, một đám người vây tới liều mạng giết chết mấy tên thủ vệ, bỏ lại một vài thi thể làm vật che chắn, những người còn lại tức khắc rời đi.

Mặc dù phong cách chiến đấu chẳng cần mạng, giết địch tám trăm tự tổn hại một nghìn này khiến Hung Nô chán ghét sợ hãi, nhưng ít nhất bọn họ vẫn bảo vệ được doanh trại của mình, không xảy ra việc đốt cháy lương thảo nữa.

Nhưng xuất phát từ việc luôn phải chú ý đến tình huống ở phía sau, tại những lần công thành sau đó, quân Hung Nô luôn cảm thấy như thể họ đang bị bao bọc trong một tấm lưới vô hình, trở nên bó tay bó chân. Ngay cả tiến độ công thành cũng bị trì hoãn.

Hai ngày sau, đội cứu viện Tốn Dương cuối cùng đã đến huyện Chiêu Nam.

*

Qua diễn đàn, biết được quân Hung Nô vẫn luôn đóng quân ở bên ngoài cổng bắc của huyện Chiêu Nam, sau khi Khương Thư và Bộ Kinh Vân thương nghị, nhất trí cho rằng tốt nhất là không nên đối đầu trực diện với Hung Nô, hai người liền dẫn đội ngũ đi đường vòng qua cổng nam.

Chuyến đi này tốn thêm mấy canh giờ, chờ khi đến bên ngoài cổng nam thì sắc trời đã tối hẳn.

Cửa cổng nam cũng có binh sĩ canh gác. Khương Thư sai người chuyển bức thư của Khương Khác cho thủ vệ. Khoảng một phút sau, cửa thành mở ra, mấy thủ vệ cầm đuốc vây quanh một người ra cửa thành đón tiếp.

Lúc này, xe ngựa của Khương Thư đã di chuyển từ cuối đội ngũ lên phía trước.

Thấy vậy, y vén rèm xe lên, để đồng phó đỡ xuống xe.

Sau khi đi qua nhóm bộ khúc dọn đường, chỉ thấy phía trước đèn đuốc sáng choang, một thanh niên mặc tử y hoa mỹ đang đứng ở giữa.

Hắn đội ngọc quan, chân đi giày lụa, bên hông đeo mã não ngọc sức và túi thơm tử sa. Cho dù là ban đêm, toàn thân người nọ vẫn tỏa ra hào quang cao quý như ngọc bích sáng ngời.

Khương Thư lập tức nhận ra người nọ, đúng là vị con cháu Thôi thị Tương quận đức hạch trung hậu dưới ngòi bút của y, Thôi Cảnh Thanh.

Thôi Minh nhìn thấy Khương Thư liền chắp tay hành lễ: "Khương duyện tự mình hộ tống lương thảo võ bị đến đây giúp đỡ, Thôi mỗ thay mặt bá tánh Chiêu Nam cảm ơn chư vị."

"Huyện lệnh quá lời rồi, đây là trách nhiệm của ta." Khương Thư đầu tiên đáp lễ, sau đó nói: "Nơi này không tiện nói chuyện, trước tiên thỉnh Huyện lệnh cho mở cửa thành, để đoàn xe đi vào."

"Khương duyện nói đúng, mời các vị."

Sau khi đoàn xe vào thành, từng xe lương thảo quân tư được chuyển vào phủ kho, quận binh và dân công hộ tống vật tư cũng về chỗ của mình. Về phần Khương Thư, y dẫn Bộ Kinh Vân đến huyện phủ để thương lượng với Thôi Minh về sách lược kháng địch, coi thành.

"Thật không dám giấu diếm, võ bị trong kho đã tiêu hao hơn nửa trong trận chiến hai ngày qua. May mà Khương duyện đã đến kịp thời. Nếu đến trễ mấy ngày thì cổng thành sợ là sẽ không thủ được."

Trong hậu đường sở nha, sau khi ngồi xuống, Thôi Minh không chút do dự nói ra tình hình thực tế với Khương Thư.

Trong mấy ngày qua, để ổn định lòng dân, thân là Huyện lệnh, dù có bất an lo lắng thế nào thì hắn cũng không dám biểu hiện ra ngoài. Lúc này thấy người Tốn Dương đã đến, hắn như thấy được cứu tinh, cuối cùng cũng có thể thở ra một hơi.

"Mấy ngày qua Huyện lệnh vất vả rồi." Đối mặt với một nhân vật phụ nổi danh trong tác phẩm của mình, Khương Thư khó tránh khỏi mang chút tâm lý của một người cha già, an ủi: "Lần này Tốn Dương mang tới rất nhiều lương thảo võ bị, thừa đủ để chống đỡ hai tháng, Huyện lệnh có thể an tâm."

Thôi Minh gật đầu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: "Đúng rồi, còn có một chuyện rất kỳ lạ, không biết Khương duyện có biết nguyên nhân không."

"Mời Huyện lệnh nói."

"Trong trận thủ thành này còn có một nhóm người khác tham gia. Bọn họ luôn thừa dịp lúc Hung Nô tiến công để đánh lén doanh trại Hung Nô, có lần thậm chí còn đốt doanh trại lương thảo của Hung Nô. Khương duyện có biết là người phương nào gây nên không?"

Là người chơi vạn ác——Khương Thư thầm trả lời trong lòng.

"Việc Huyện lệnh nói ta cũng đã từng nghe đến. Nếu như ta đoán không sai, bọn họ hẳn là đến từ một tổ chức yêu nước mới nổi trong dân chúng gần đây, tên là Công đoàn Viêm Hoàng."

"Công đoàn Viêm Hoàng?"

"Đúng vậy." Khương Thư gật đầu, nửa thật nửa giả nói: "Phần lớn thành viên của công đoàn này đều là lưu dân từ biên giới phía bắc, quê hương bị xâm chiếm. Bọn họ căm hận Hồ tộc, bất chấp sống chết cũng muốn báo thù. Cho nên bọn họ tự thành lập một tổ chức phản Hồ, ủng hộ một người làm hội trưởng, thường dùng lối đánh du kích và đánh lén để quấy nhiễu bước tiến công của Hung Nô."

Thôi Minh đột nhiên hiểu ra: "Thì ra là vậy, chẳng trách bọn họ tấn công doanh trại Hung Nô nhiều lần như vậy."

Sau đó hắn nhẹ nhàng thở dài cảm khái: "Hai ngày thủ thành, số binh sĩ bị tổn thất rất ít, thiệt thòi nhiều hơn chính là những người đã anh dũng hi sinh vì nghĩa kia!"

Bộ Kinh Vân đứng sau Khương Thư giật giật môi, muốn nói lại thôi.

Nếu nói người chơi dũng cảm thì họ đúng là rất dũng cảm, nhưng nếu nói họ hy sinh vì nghĩa thì ngay cả Bộ Kinh Vân cũng có chút nghe không vô.

Mọi người đều là vì cướp đầu người và trang bị thôi. Phải biết là những con ngựa của Hung Nô bị Công đoàn Viêm Hoàng trộm được hiện đang được bán đấu giá với giá trên trời trên diễn đàn!

Khương Thư nhấp một ngụm trà, bình tĩnh đổi chủ đề: "Ta còn chưa giới thiệu với Thôi huynh, người sau lưng ta chính là tổng chỉ huy của tám trăm quận binh, tràng chủ Bộ Kinh Vân, hắn có chút kế sách muốn thương lượng với Thôi huynh về việc thủ thành."

"Ồ?" Thôi Minh nhướng mày, lập tức bảo hạ nhân mang thêm một chiếc đệm ngồi nữa tới đây: "Xin lỗi vì sự thất lễ vừa rồi. Mời Bộ tràng chủ ngồi xuống trò chuyện."

Bộ Kinh Vân gật đầu, ngồi xuống bên cạnh Khương Thư, nói thẳng vào vấn đề: "Mặc dù lần này vũ khí của chúng ta đủ dùng, nhưng ta cho rằng một mực phòng thủ không phải là sách lược tốt nhất."

Thôi Minh: "Lời ấy có ý gì?"

"Quân Hung Nô công thành có tổng là năm nghìn người. Sau nhiều ngày tiêu hao, bây giờ chỉ còn lại bốn nghìn người. Số lượng này chắc chắn không đủ để công thành. Bản thân người Hung Nô hẳn là biết rõ điều này."

Bộ Kinh Vân bình tĩnh phân tích tình hình, nói: "Theo lời của Khương duyện, bọn họ vốn định mở một cuộc tấn công nhanh chóng vào huyện Chiêu Nam trước khi tin tức thành Mật Dương thất thủ truyền đến Yến Kiệu, nhưng hiện tại kế hoạch rõ ràng đã bị phá sản. Huyện Chiêu Nam không chỉ chuẩn bị đầy đủ để thủ thành, mà hiện tại còn chờ được viện quân từ Tốn Dương. Vậy nên thử hỏi Huyện lệnh, nếu dưới tình huống trong lòng đã biết rõ không có cách nào để đánh hạ thành trì, tiếp đó quân địch sẽ có phản ứng như thế nào?"

Thôi Minh nhíu mày, thử trả lời: "Rút quân?"

Bộ Kinh Vân không gật đầu cũng không lắc đầu, tiếp tục nói: "Có hai khả năng. Thứ nhất, nếu ngày mai Hung Nô biết tin rồi lui quân, điều đó cho thấy bọn họ chuẩn bị tạm thời từ bỏ tấn công Chiêu Nam. Như vậy thì không bao lâu nữa, Bạch Lan Hình sẽ lần nữa tăng thêm quân địch, đại chiến động một cái là nổ."

"Thứ hai, nếu ngày mai Hung Nô bắt đầu ngừng công thành nhưng không rút quân, thì điều đó cho thấy bọn họ chuẩn bị gọi viện trợ. Khoảng bảy ngày hoặc nửa tháng sau, Thôi Huyện lệnh sẽ thấy mấy vạn đại quân tiến đến, tiến hành một cuộc tấn công dữ dội vào Chiêu Nam."

Thôi Minh cau mày. Chỉ chống lại mấy ngàn tên Hung Nô mà bọn họ đã cảm thấy cực kỳ cật lực. Nếu phải đối mặt với mấy vạn đại quân, huyện thành nhỏ bé này chỉ sợ sẽ không thể trụ được quá ba ngày.

Lo lắng cho an nguy sau này, hắn khiêm tốn hỏi: "Bộ trang chủ cho là, nên xử lý hai hướng này như thế nào?"

"Dù là hướng thứ nhất hay hướng thứ hai, ta kiến nghị chúng ta nên chủ động xuất kích, triệt để giữ chặt quân Hung Nô ở đây trước khi chúng rút lui hoặc cầu viện trợ!"

Bộ Kinh Vân chấn thiên động địa nói câu này, không chút nào cảm thấy ý tưởng chỉ dùng một nghìn binh lính để chống lại bốn ngàn kỵ binh của mình có vấn đề gì.

Thôi Minh hít một hơi thật sâu, lắc đầu nói: "Địch đông hơn chúng ta, kế hoạch này khá mạo hiểm."

"Chỉ cần kế hoạch chu toàn, mưu lược phù hợp thì dùng ít thắng nhiều không phải là điều khó." Bộ Kinh Vân tiếp tục khuyên bảo.

Thôi Minh liếc nhìn Khương Thư, thấy y không biểu lộ gì thì lại lần nữa nhìn đến tướng mạo chính trực đáng tin của Bộ Kinh Vân, đơn giản nói: "Bộ tràng chủ có ý nghĩ gì, đừng ngại nói thẳng."

Bộ Kinh Vân khẽ mỉm cười, sau đó nói: "Trước khi thảo luận về sách lược tác chiến, trước tiên ta sẽ giới thiệu với Huyện lệnh những võ bị chúng ta mang đến lần này, trong đó có một số là vũ khí mới được nghiên cứu phát minh..."

Khương Thư im lặng uống trà, yên lặng lắng nghe Bộ Kinh Vân trình bày kế hoạch tác chiến của mình với Thôi Minh.

Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Thôi Minh, y dường như nhìn thấy chính mình của một ngày trước.

Thật ra Bộ Kinh Vân còn có một ý tưởng điên rồ hơn mà hắn còn chưa nói ra. Giữ lại bốn ngàn quân Hung Nô là chuyện nhỏ, chuyện tiếp theo mà hắn muốn làm mới là chuyện kinh thiên động địa.

Trên đường tới đây, Khương Thư đã phân tích tình hình hiện tại mà Yến Kiệu đang phải đối mặt với Bộ Kinh Vân. Vốn là y muốn nghe vị đại lão này đàm luận về sách lược thủ thành, nhưng sau khi nghe xong, hắn chỉ nói với y một câu: "Trong tình hình thế này, chúng ta không thể tiếp tục phòng thủ được, chỉ có thể dựa vào cướp, dựa vào đoạt".

Lúc đầu Khương Thư còn rất ngạc nhiên, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, y cảm thấy lời đối phương nói rất có lý.

Xét theo bản đồ, muốn đánh Yến Kiệu từ phía bắc, hoặc là đánh từ Mật Dương ở Hưng quận rồi tiến thẳng đến huyện Chiêu Nam, hoặc là có thể đánh từ quận Đoan Môn rồi tiến đến Bạch Lan Hình.

Bạch Lan Hình là một nơi hiểm yếu. Một khi đã mất thì sẽ rất khó để chiếm lại, vì vậy tuyệt đối không thể sai sót. Bởi vậy, đội quân do Tuân Lăng chỉ huy chẳng khác nào sẽ bị kìm chân ở nơi đó, không thể nhúc nhích.

Bây giờ Mật Dương đã bị chiếm, quận Yến Kiệu đã có một lỗ hổng rất lớn. Chỉ cần Hung Nô đại quân áp trận, việc huyện Chiêu Nam bị đánh tan chỉ còn là vấn đề thời gian.

Chuyện đến nước này, mặc kệ thế nào, cách phá cuộc tốt nhất của bọn họ chỉ có một, đó là giành lại Mật Dương, đoạt lại Hưng quận!

Đây chính là điều mà Bộ Kinh Vân muốn làm.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me