Edited Chanbaek Ma Phuong Nhan Co Phong Huyen Huyen He
Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền không ở lại ma giới lâu, sang ngày thứ hai sau khi nghỉ ngơi và hồi phục sức lực liền quay trở về nhân giới.Lộ trình xa xôi, mặc dù tốc độ Dạ Huyến rất nhanh thế nhưng đến được thành Lạc Dương cũng phải mất ba ngày, còn là suốt dọc đường không dừng chân lấy một khắc.Biên Bá Hiền nắm giữ lộc giác, Phác Xán Liệt phía sau vịn ở hông cậu, chẳng biết nghĩ gì, y nhìn tay phải của mình rồi ngước mắt nhìn tay cậu, rất nhanh, y đưa tay ra trước nắm gọn cả tay cậu và lộc giác.Biên Bá Hiền có chút giật mình, không hiểu chuyện gì quay đầu nhìn người phía sau, Phác Xán Liệt chỉ đối với cậu mỉm cười, đem tay còn lại đan chặt với tay cậu. Vậy là ý đồ sáng tỏ, cậu khẽ cười, thân thể hơi ngã về sau tựa vào lòng y, mặt ửng đỏ.Làm gì có ai nghĩ tới được chuyện này khi mà hai người vốn dĩ chẳng liên quan gì nhau, nếu định mệnh ngày hôm đó không xảy ra, tay họ không trói buộc cùng một chỗ, khả năng cuộc đời này sẽ vẫn chỉ là hai kẻ xa lạ lướt qua nhau. Hiện tại tay cả hai đã được giải khai rồi, lại nguyện ý cùng nhau kinh qua lục giới.Hai người lúc này yên bình cảm nhận thời khắc bên nhau, hoàn toàn không chú ý đến tiền phương, may mắn còn có Dạ Huyến đánh hơi được nguy hiểm nên tức tốc dừng bước.Phác Xán Liệt và Biên Bá Hiền vì hành động của Dạ Huyến mà cau mày.Khách quen tìm tới, trước mắt bọn họ chính là con mãng xà từng giao đấu ở rừng cây ngoài thành Lạc Dương lần trước, thế nhưng lần này có hơi khác, đầu nó lớn hơn, ở phía trên còn có một người.Biên Bá Hiền đoán không sai, con mãng xà này có chủ nhân, hơn nữa chủ nhân là ai cũng đã đoán đúng, chính là bạch y nhân từng đoạt lấy lệnh bài của Phác Xán Liệt.Tình cảnh bây giờ xem ra không phải trộm nữa, mà là muốn cướp.Song phương căng thẳng một hồi, Phác Xán Liệt không chịu nổi đành lên tiếng trước."Ngươi lấy lệnh bài của ta để làm gì?! Lẽ nào ngươi không có sao?"Lời này vừa nói ra, bạch y nhân liền bật cười, nhưng y đeo mặt nạ, hoàn toàn không thể nhìn ra toàn bộ biểu cảm."Vật kia nếu là lệnh bài bình thường nhất định sẽ không cướp, ta chỉ lấy lại thứ vốn thuộc về ta mà thôi! Khuyên ngươi không nên ngăn cản ta nữa, bằng không ta thực sự không khách khí!"Phác Xán Liệt tập trung suy nghĩ, quả nhiên không phải lệnh bài bình thường...Phác Xán Liệt có thể cảm giác được người này kỳ thực không có ác ý, chỉ đơn giản muốn đoạt lấy lệnh bài, thế nhưng mọi chuyện ngay từ đầu vốn không đơn giản, hơn nữa không có lệnh bài y làm sao tự do ra vào giới được."Xem ra ý của ngươi vẫn là không tránh đường? Vậy thứ lỗi tại hạ mạo phạm!"Dứt lời, người nọ liền nhảy xuống, mãng xà phối hợp phun xà tín tử, hướng phía địch công kích, tốc độ cực nhanh hoàn toàn không để đối phương phản ứng kịp.Tuy nhiên mãng xà còn chưa chạm được tới trước mặt Biên Bá Hiền, Dạ Huyến đã ré dài một tiếng, chân trước giơ lên thật cao, hung hăng đạp đầu mãng xà, lực mạnh đến nỗi ngay cả Biên Bá Hiền đang nắm chặt lộc giác cũng cảm thấy hoảng loạn, còn Phác Xán Liệt thì bị động tác của Dạ Huyến mà té xuống ngã nhào trên đất.Mãng xà bởi vì một kích kia hai mắt muốn nổ đom đóm, trượt một đường sau đó ngất đi.Bạch y nhân đứng ở đằng kia cũng đang hết sức sửng sốt, xem ra con bạch lộc này, tu vi chỉ sợ không dưới hai ngàn năm.Dạ Huyến phát ra năng lực mạnh mẽ, Biên Bá Hiền đương nhiên không tránh khỏi tác động, đại não oang oang một trận, nhất thời có chút choáng váng.Bạch y nhân nhìn mãng xà nằm sóng soài trên đất, sau đó rút kiếm bên hông mình, Phác Xán Liệt rất nhanh nhìn thấy được, vội đứng dậy tay trái dụng pháp biến hóa ra một thanh kiếm đen, chính diện tiến lên đỡ đòn.Tuy nói pháp lực của Phác Xán Liệt cao hơn, nhưng đối phương lại dường như có nhiều kinh nghiệm, hai người đánh nhau một hồi vẫn giằng co hết sức kịch liệt.Chưa kể đối phương trên tay cầm pháp khí, còn y căn bản không phải kiếm thật.Biên Bá Hiền bên này đưa tay xoa huyệt thái dương, muốn trấn định cơn choáng một chút, lại vô tình làm tay áo trượt xuống, lộ ra cổ tay mình.Bạch y nhân liếc mắt nhìn thấy, trong phút chốc đứng hình tạo cơ hội cho Phác Xán Liệt tung một kích, may mắn phản ứng kịp, nhưng vẫn là chịu lực lui về phía sau mấy bước."Chờ đã!"Phác Xán Liệt đang muốn tiếp tục công kích lại nghe thấy kẻ địch lên tiếng xin dừng. Vậy là thật sự dừng tay.Bạch y nhân thu kiếm, sau đó cởi mặt nạ, lộ ra diện mạo một nam tử độ chừng bốn mươi tuổi. Y mỉm cười, kéo tay áo lên, để lộ cổ tay.Phác Xán Liệt cả kinh, hoa văn quyển thanh sắc cùng lộ tuyến uốn lượn! Người Tê Vu tộc!Phác Xán Liệt quay đầu nhìn Biên Bá Hiền ở trên lưng Dạ Huyến, hoa văn quyển của cậu và người này giống y như đúc, nhưng vẫn cảm giác có gì đó khác biệt.Biên Bá Hiền sau khi dần ổn định thần trí, phát hiện hai người đằng kia đang nhìn mình chằm chằm, mất thời gian không lâu cũng liền thấy được trọng điểm nơi cổ tay bạch y nhân.
...
"Ngươi là cháu trai của tộc trưởng?"Đêm hôm đó, ba người tùy tiện tìm một thạch động đốt lửa hàn huyên, Biên Bá Hiền đem lời mẫu thân căn dặn nếu gặp được người Tê Vu tộc lập tức khai báo mình là cháu trai Biên Dương Ngạn nói ra.Vị bạch y nhân này tên gọi Giang Thịnh, nhận được cái gật đầu từ Biên Bá Hiền thì hết sức vui mừng, đưa tay xoa đầu cậu."Đã lớn như vậy rồi.""Ta từ nhỏ nhận được chiếu cố từ tộc trưởng, sau cuộc chiến nhân-ma hai trăm năm trước, tộc trưởng mang theo người nhà và tộc nhân chạy tới yêu giới lẩn trốn, Bạch Hổ yêu vương thu nhận bọn ta, ta và phụ thân ngươi không lâu sau đó ra đời. Khi tộc trưởng đã hơn một trăm ba mươi tuổi, người Tê Vu tộc thọ mệnh tối đa hai trăm năm, nhưng tộc trưởng vốn phải đối mặt thời gian chiến tranh không tránh khỏi bệnh nặng, trước khi qua đời, tộc trưởng muốn phụ mẫu ngươi rời khỏi yêu giới quay về nhân giới, thời điểm đó bọn họ chỉ mới mười tám tuổi, còn ta được giao cho trọng trách tìm lại minh ngọc.""Minh ngọc?"Giang Thịnh gật đầu."Chính là lệnh bài trong tay ngươi."Phác Xán Liệt sửng sốt, xuất ra lệnh bài đưa cho Giang Thịnh.Giang Thịnh tiếp nhận, sau đó bắt đầu thi pháp, hắc khí từ bên trong lệnh bài dần dần tuôn ra, cuối cùng hắc sắc trên lệnh bài cũng từng điểm từng điểm rút bỏ. Cổ hắc khí tụ lại thành hình tròn bao quanh bàn tay Giang Thịnh, hắn vung lên, một chưởng hướng đến tảng đá bên cạnh, tảng đá kia liền trong nháy mắt bể nát.Lệnh bài bây giờ biến thành vật thể bạch sắc, mặt trên có khắc một đóa hoa tiên chi kiều diễm."Ta nghĩ ngươi cũng biết, Minh Hồn trước khi biến mất là do Tê Vu tộc bảo quản, cho nên người Tê Vu tộc nhờ vào Minh Hồn mà tạo ra cái này, một mặt, nó có khả năng áp chế Minh Hồn phát tán tà khí, mặt thứ hai chính là giữ lấy chút ít sức mạnh của Minh Hồn, nếu như Minh Hồn phát sinh năng lượng, nó sẽ nảy sinh cộng minh, đồng thời xác định vị trí của Minh Hồn. Nhờ cái này, Tê Vu tộc khi xưa mới có thể thời thời khắc khắc theo dõi phòng ngừa Minh Hồn đả thương người khác."Phác Xán Liệt cau mày, nói như vậy, vật này và chuyện Mạch Thương Khung truyền cho y năng lượng Minh Hồn có dụng ý không sai biệt lắm."Giang thúc, ta nghĩ mình cần phải nói cho người biết một chuyện. Mẫu thân đã dặn ta nếu như gặp được người Tê Vu tộc liền đem bí mật này nói với người đó, mong muốn bọn họ có khả năng nghĩ ra đối sách."Giang Thịnh đầy nghi hoặc, "Chuyện gì?"Biên Bá Hiền cười cười, nhìn về phía Phác Xán Liệt."Cũng là thời gian thích hợp nói cho ngươi biết."Sau đó, Biên Bá Hiền tay trái đặt lên mắt trái của mình, nhẹ nhàng xóa bỏ pháp thuật ảo ảnh, làm lộ ra đồng tử đỏ tươi, cứ như vậy phơi bày ở trước mắt hai người.Phác Xán Liệt hết sức kinh ngạc, không phải bởi vì ánh mắt của Biên Bá Hiền quá mức kinh khủng, mà là bởi vì năm xưa hắn không cẩn thận chạy khỏi ma giới đã nhìn thấy đứa trẻ kia có đồng tử giống hệt cậu bây giờ.Như vậy không lẽ, cùng một người sao?Biên Bá Hiền vừa công khai lộ diện đồng tử, minh ngọc trong tay Giang Thịnh cũng chấn động khiến ba người đồng loạt giật mình.Giang Thịnh sau đó chỉ nở nụ cười."Ta quả thực đã mơ hồ đoán được điều này ngay khi nhìn thấy hoa văn quyển ở cổ tay ngươi."Biên Bá Hiền nghe vậy thì kéo tay áo, Giang Thịnh cũng duỗi thẳng tay mình."Nhìn xem có thấy sự bất đồng không?"Biên Bá Hiền tỉ mỉ quan sát hoa văn quyển của cả hai, trước đây không hề chú ý, hiện tại nhìn lại quả thật có điểm bất đồng."Lá cây... lớn hơn một chút."Giang Thịnh lại cười."Không sai, còn có điểm này, hoa trên hoa văn quyển của ngươi không phải sơn chi, đây là mạn đà la!"Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt nhất thời kinh sợ! Sao lại là mạn đà la?!"Không thể như thế được! Nói như vậy ta..."Mạn đà la không phải biểu thị cho ma giới sao?!"Đúng vậy, ngươi không hoàn toàn là người nhân giới, huyết mạch chảy trong người ngươi có máu của ma giới.""Nhưng phụ mẫu ta đều là hoa văn quyển thanh sắc."Giang Thịnh như trước tươi cười."Mẫu thân ngươi không liên quan, nhưng phụ thân ngươi thì có, nói đúng ra là bởi vì gia gia của ngươi. Đợi ta tế giảng ngươi sẽ hiểu.""Phụ thân ngươi là nửa người nửa ma, mà bởi vì phụ thân ngươi cùng nữ nhân thuần Tê Vu tộc kết nghĩa vợ chồng, cho nên ma huyết của ngươi không nhiều lắm. Bao nhiêu đây đã rõ chưa? Tổ mẫu của ngươi chính là người ma giới.""Năm đó giai đoạn chiến tranh nhân ma, Mạch Thương Khung phái tổ mẫu của ngươi đến Tê Vu tộc làm nội ứng, lại không khéo bị gia gia ngươi phát hiện, tuy nhiên gia gia ngươi đã không trừng trị bà ấy mà tiếp tục để bà ấy ở lại, bởi nếu trừ khử, chắc chắn sẽ có người khác thay thế vị trí. Chuyện về sau rất rõ ràng, bọn họ yêu nhau, tổ mẫu ngươi trở thành nội ứng của gia gia ngươi, theo dõi động tĩnh của Mạch Thương Khung, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn cản nhân ma đánh nhau một trận.""Tình thế khi ấy thật sự rất nghiêm trọng, Tê Vu tộc lại tuyệt đối không thể để cho Mạch Thương Khung cướp được Minh Hồn, cho nên tổ mẫu ngươi đến thần giới trộm được kim châm, lúc Mạch Thương Khung chạm tay vào Minh Hồn thì bị kim châm quất tới, cả minh ngọc trong tay hắn cũng nhận lấy công kích, ở giữa minh ngọc có một lỗ nhỏ chính là do kim châm gây ra, hệ lụy khiến minh ngọc hiện giờ căn bản vô pháp xác định được năng lượng Minh Hồn nếu tà khí này ở quá xa."Phác Xán Liệt nghe đến đây thì ngây người, chờ một chút!"Khoan đã Giang thúc! Ngươi vừa nói, tổ mẫu của Bá Hiền là người gây trở ngại khiến Mạch Thương Khung không thể cướp được Minh Hồn?"Giang Thịnh gật đầu."Đúng! Nếu không phải nhờ một kích của bà ấy, Mạch Thương Khung đã sớm lấy được."Lúc này, Phác Xán Liệt triệt để sửng sốt."Mạch Thương Khung nói với ta, tổ mẫu của ta... mới là người ngăn cản hắn cướp Minh Hồn."Biên Bá Hiền nghe xong cũng nghiêm trọng kinh hách, nếu vậy... tổ mẫu của bọn họ, là cùng một người ư!!"Điều này sao có thể, Mạch Thương Khung lừa gạt ngươi đúng không...""Không phải không có khả năng này!"Giang Thịnh lên tiếng."Tổ mẫu của ngươi dù sao cũng là người ma giới, thọ mệnh lên đến tám ngàn năm, thời điểm gia gia ngươi qua đời, tổ mẫu ngươi cũng mới chỉ hai trăm tuổi, còn rất trẻ, trước đó gia gia ngươi lâm bệnh nặng, cứ như vậy nhắm mắt nhìn tổ mẫu ngươi bị bắt về ma giới, rất có thể bởi vì nguyên nhân này nên..."Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt đưa mắt nhìn nhau, thật trùng hợp, rời giới gặp nhau, tay vướng vào trói buộc, bên cạnh yêu nhau, hiện tại còn có chút quan hệ máu mủ cơ đấy..."Đừng quá bận tâm chuyện này, nghe ta nói đã, đồng tử của Bá Hiền là vì khi đó tổ mẫu ngươi công kích trực tiếp Minh Hồn nên bị phản phệ, trong cơ thể bà ấy lưu lại năng lượng tà khí tương đối nhiều, hạ sinh phụ thân ngươi cổ lực kia cũng được truyền sang nhưng không phát triển trên cơ thể y, bọn ta vì thế mới không nói cho y biết. Theo thời gian dần trôi, ta nghĩ, khi mẫu thân ngươi hạ sinh ngươi, cổ lực lần nữa được truyền sang người ngươi, lúc này mới chính thức phát triển ở đồng tử.""Sở dĩ vừa rồi ngươi bày ra đồng tử liền cộng minh cùng minh ngọc, nguyên nhân một là do cự ly gần, hai là do bên trong cơ thể ngươi có tồn tại năng lượng Minh Hồn rất mạnh.""Bá Hiền ngươi lần trước đau mắt có phải vì vậy không?!"Phác Xán Liệt hỏi câu này, rốt cuộc mới khiến Biên Bá Hiền phản ứng."Giang thúc, khi còn bé ta ở trong rừng thấy qua một con tử điểu, lúc nó mở cánh mắt ta liền vô cùng đau đớn, cách đây không lâu lại bị một lần nữa sau khi nhìn thấy một tia tử quang."Tử quang? Phác Xán Liệt cau mày, lần trước khi nảy sinh cộng minh y cũng đã thấy qua thứ ánh sáng này."Có thể con tử điểu kia chính là Minh Hồn, mắt ngươi cảm thấy đau nguyên nhân bởi nó muốn thu hồi năng lượng bên trong cơ thể ngươi.""Cho nên ta mới muốn có minh ngọc là để tìm cho ra Minh hồn, cổ vật tà khí này quá nguy hiểm, lưu lạc ngoài dương gian càng lâu càng dễ gây nên chuyện khó lường."Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me