[END-Game] Con trai mấy anh chơi game đỉnh quá đi~
Chương 58
CẢM ƠN NGƯỜI CHƠI KHẮP TINH HÀ
CHƠI LÂU NHƯ VẬY RỒI VẪN NHÂN TỪ KHÔNG ĐẬP CHẾT TÔI
Người không biết từ lúc nào đã được thăng cấp thành hot streamer của Truyền Thuyết Tinh Hà, cũng chính là Lăng Mông cậu đây, hoàn toàn không ngờ mình sẽ nhận được thư mời tham dự lễ khai mạc của giải đấu Tinh Hà chuyên nghiệp. Ban tổ chức muốn tăng tính giải trí cho mùa giải này nên đã lên kế hoạch tổ chức một trận thi đấu biểu diễn* giữa tuyển thủ chuyên nghiệp và streamer game vào đúng ngày khai mạc, cả Thiện Trúc và Lăng Mông đều có tên trong danh sách khách mời.*Thi đấu biểu diễn: trận đấu mà người chơi chủ yếu phô diễn những kỹ thuật đặc sắc, không quan trọng thắng thua.Đây là lần đầu tiên cậu tham gia một cuộc thi có quy mô lớn thế này, cũng là lần đầu tiên đối mặt trực tiếp với nhiều người xem như vậy. Ánh đèn flash lóe lên liên tục khiến nụ cười trên gương mặt cậu trở nên vô cùng gượng gạo.- Em thấy hơi hồi hộp, làm sao bây giờ? - Lăng Mông hạ giọng hỏi Thiện Trúc.- Em cứ trò chuyện vui vẻ như lúc livestream với mấy trăm ngàn khán giả là được, ở đây có mấy ngàn người thì nhằm nhò gì.Được Thiện Trúc trấn an, Lăng Mông cảm thấy yên tâm hơn hẳn. Bỗng nhiên, hội trường vang lên tiếng hú hét ầm trời, camera vốn đang hướng về phía hai người họ cũng quay ngoắt sang hướng khác. Dưới ánh đèn sân khấu, năm thanh niên trẻ tuổi mặc đồng phục chiến đội hăng hái tiến vào hội trường.- Nhìn kìa! - Lăng Mông kích động kéo tay áo Thiện Trúc. - Là Fruit!Vì biết trước đối thủ của hai người hôm nay sẽ là Fruit, quán quân mùa giải trước, nên Lăng Mông đã đặc biệt lên mạng tìm hiểu thêm thông tin về họ. Nhờ đó cậu biết được thiếu niên với khuôn mặt lạnh lùng đang đi đầu chính là Hướng Giao* - đội trưởng vị thành niên trong truyền thuyết. Dù khoảng cách hai bên còn khá xa nhưng Lăng Mông vẫn cảm nhận được khí chất sắc bén khác hẳn người thường toát ra từ cậu ta.*Hướng Giao đồng âm với quả chuối (bên Trung gọi là hương tiêu).Tranh thủ lúc ống kính không nhắm đến hai người họ, Lăng Mông với Thiện Trúc âm thầm chụm đầu chém gió.- Gần đây em xem rất nhiều video thi đấu của Fruit. Bọn họ đỉnh thật đấy, nhất là đội trưởng Banana. Lần trước bọn mình thắng người ta chắc chỉ do may mắn thôi.- Cũng không hẳn là may mắn. - Thiện Trúc nhắc cho cậu nhớ. - Đừng quên đội mình còn có thanh niên Guava bí ẩn.- Cũng đúng, Guava cũng là tuyển thủ chuyên nghiệp, chẳng biết hôm nay cậu ta có đến hay không. - Lăng Mông nhìn Đông ngó Tây như muốn tìm xem trong hội trường có người nào trông giống Guava hay không.Lăng Mông không tìm được Guava, ánh mắt lại chạm phải Hướng Giao. Cậu ta chắp tay sau lưng, vừa nhìn đã biết là vị tướng lão làng với kinh nghiệm đầy mình, không hề coi cả ngàn khán giả trong hội trường là vấn đề gì to tát. Ánh mắt sắc bén của cậu ta trực tiếp nhìn thẳng vào Lăng Mông.Lăng Mông lặng lẽ nhích sang trái mấy centimet rồi lại lùi về bên phải mấy centimet, sau đó khẳng định chuyện bị ánh mắt của Hướng Giao khóa chặt không phải ảo tưởng của bản thân.MC bắt đầu giới thiệu tuyển thủ hai đội, ánh mắt của Hướng Giao vẫn không rời đi nơi khác. Bị Hướng Giao nhìn chằm chằm như gai đâm phập sau lưng, Lăng Mông tự hỏi không biết mình đã đắc tội vị đội trưởng thiên tài này lúc nào. Hay là trong quá trình trưởng thành, cậu ta từng bất hạnh nhận lấy lời bố dặn trước lúc con đi của mình chăng?Suy xét đến thực lực của đối phương rồi tự ngẫm lại trình độ của bản thân, Lăng Mông nghĩ, giả sử hai người có gặp nhau trong Tinh Hà thật thì khả năng cậu thắng cũng cực kỳ nhỏ bé.Người đầu tiên được MC giới thiệu chính là đội trưởng chiến đội Fruit - Banana. Gương mặt ngàn năm vô cảm của Hướng Giao xuất hiện trên màn hình lớn, lúc tên mình được xướng lên cũng chỉ gật nhẹ một cái.Nhưng chỉ một động tác như vậy thôi cũng đủ làm cả hội trường hú hét vang trời. Chuyện Hướng Giao nổi tiếng thì Lăng Mông biết lâu rồi, nhưng cậu không ngờ lại nổi đến mức này. Phóng tầm mắt nhìn khắp hội trường, đâu đâu cũng có bảng đèn LED ghi tên Banana, trong đó hơn nửa khán giả cầm bảng là con gái.Được giới thiệu tiếp theo là bốn thành viên còn lại của chiến đội Fruit. Mặc dù tiếng hoan hô không nhỏ nhưng rõ ràng vẫn yếu hơn rất nhiều so với của Hướng Giao. Lăng Mông lần lượt nhìn thấy Cherry, Litchi và Pineapple đã từng giao chiến với cậu trước đó, còn cả Avocado chưa từng xuất hiện nữa. Nhìn bề ngoài, họ cũng chỉ là những cậu trai thích ru rú trong nhà như Lăng Mông, nhưng từng người trong số họ đều đã nâng cúp quán quân không chỉ một lần.Sau khi giới thiệu chiến đội chuyên nghiệp xong, MC xoay người tiếp tục giới thiệu về đội streamer game.- Đầu tiên, xin hãy chào đón Mang Thần, streamer số một Tinh Hà - Mangosteen!Khi gương mặt đẹp trai của Thiện Trúc được camera phóng to lên gấp mấy lần, Lăng Mông gần như đã bị tiếng hét chói tai của các cô gái trong hội trường làm thủng màng nhĩ.MC thấy thế cũng trêu Thiện Trúc:- Mang Thần, nghe đồn Tinh Hà có mười người chơi nữ thì hết mười một người là fan bạn gái của cậu, trong đó có một người vốn không hề chơi game. Xin hỏi có thật không?Thiện Trúc trả lời cực kỳ ra dáng:- Nếu nhờ xem livestream của tôi mà các bạn nữ bình thường không chơi game dần dần thấy hứng thú với Tinh Hà thì tôi rất lấy làm vinh hạnh.Lăng Mông âm thầm xỉa xói trong lòng: Đào đâu ra hứng thú với Tinh Hà, có mà hứng thú với anh thì có.- Mặc dù cậu không tham gia thi đấu chuyên nghiệp nhưng lại được công nhận là có trình độ của tuyển thủ chuyên nghiệp. Xin hỏi cậu đã từng cân nhắc đến việc đi theo con đường của tuyển thủ chuyên nghiệp chưa?- Tuổi của tôi đã không cách nào cho phép tôi luyện tập với cường độ mười mấy tiếng một ngày nữa rồi. Tuyển thủ chuyên nghiệp nào cũng rất vất vả, tôi rất khâm phục họ. Nếu có cơ hội, tôi hy vọng sẽ được tham gia các trận đấu chuyên nghiệp bằng một hình thức khác, phát huy phần nào khả năng của mình.- Ví dụ như làm bình luận viên chuyên nghiệp chăng?- Cái này có thể cân nhắc.- Tôi thấy cậu mà tham gia bình luận thì thể nào trận hôm đó cũng không lo ế vé. - MC nói đùa, Thiện Trúc cười cười, khán giả lại hú hét lần nữa.- Tiếp theo cũng là một người chúng ta hết sức quen thuộc. - MC lấy tố chất chuyên nghiệp để cố gắng không bật cười thành tiếng. - Sự kiên trì không ngừng nghỉ của cậu ấy chính là lý do khiến rất nhiều người chơi chuyển từ anti-fan thành fan. Cậu ấy là người mới thăng cấp lên thành hot streamer nổi tiếng khắp Tinh Hà bằng một cách vô cùng đặc biệt. Chúng ta nên gọi cậu ấy là gì đây? Lemon hay là... bố Chanh?- Bố Chanh! Bố Chanh! - Hội fan dưới khán đài giơ cao bảng đèn LED ghi tên Lemon, dõng dạc hô vừa to vừa đều tăm tắp một cách đáng kinh ngạc.Lăng Mông ngại ngùng nghe mọi người hú hét tên mình, xấu hổ vẫy vẫy tay:- Chào mọi người, tôi là Lemon.- Chẳng phải những lúc thế này, cậu thường nói là "bố đến rồi đây" sao? - MC không có ý định bỏ qua cho cậu.Trong bầu không khí ồn ào huyên náo, Lăng Mông đỏ mặt nói: "Cảm ơn người chơi khắp Tinh Hà vì chơi lâu như vậy rồi vẫn nhân từ không đập chết tôi. Hôm nay tôi có thể toàn thây đứng ở đây đúng là một chuyện đáng kinh ngạc..."- Ha ha ha ha... - Tiếng cười vang khắp hội trường.- Khai thật đi, lần đầu chiến thắng rồi để lại lời bố dặn trước lúc con đi, cậu có từng nghĩ rằng bản thân sẽ được mọi người đón nhận như ngày hôm nay không?- Chưa bao giờ nghĩ tới. - Lăng Mông thành thực đáp. - Lúc ấy em chỉ nói chơi thôi, không có ác ý gì cả.- Cậu từng bị chửi vì chuyện đó bao giờ chưa?- Nhiều lắm ạ, lúc đầu nhiều người chửi em lắm. Nhưng em nghĩ có chửi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến mình, dù sao cũng không chui ra đánh em được.- Ha ha ha ha.... - Tiếng cười lại vang lên.- Nếu bây giờ cho làm lại từ đầu, cậu vẫn quyết tâm làm bố Chanh chứ?- Bây giờ? Bây giờ thì đương nhiên là không rồi, ở đây nhiều người như vậy, em sẽ bị đánh hội đồng mất...- Ha ha ha ha...- Lúc nãy khi giới thiệu Mang Thần, tôi thấy cậu bịt tai lại. Có thể tò mò hỏi cậu một câu được không? Cậu nhìn nhận thế nào về nhóm fan bạn gái của cậu ấy?Mẹ ơi, MC này cũng là dân thích hóng drama à, Lăng Mông vừa chửi thầm trong lòng vừa trả lời:- Nhìn nhận thế nào ư? Nhìn bằng ánh mắt ghen tỵ chăng? Em nghĩ con trai bình thường ai cũng sẽ ghen tỵ với bất kỳ tên nào có nhiều fan nữ nhỉ?- Con trai bọn anh đúng là sẽ ghen tỵ với cậu trai nào có nhiều fan nữ đấy.Lăng Mông: "..."- Ha ha ha ha...- Lén lút phỏng vấn Mang Thần một câu, bố Chanh có để bụng chuyện cậu có nhiều fan bạn gái không?Thiện Trúc tỉnh bơ đáp:- Nhiều fan bạn gái không có nghĩa là nhiều bạn gái. Nếu không chẳng lẽ nhiều fan mẹ thì cả thế giới đều là mẹ của mình sao?Lăng Mông: "..."- Ha ha ha ha...Thời gian phỏng vấn Lăng Mông đã vượt quá thời lượng, MC thấy đủ rồi nên không ham hố nữa.- Bố Chanh còn lời gì muốn nói với khán giả nữa không?- Em chỉ muốn nói, vừa rồi cái "cách vô cùng đặc biệt" của em mà anh MC có nhắc đến thực ra không phải tấm gương tốt gì, mong quý vị khán giả đang ngồi ở đây đừng làm theo. Hy vọng mọi người có thể chơi game một cách văn minh, cảm ơn mọi người. - Lăng Mông cúi chào, nhận được tiếng vỗ tay như sấm từ khán giả.Sau phần giới thiệu, thành viên của hai đội đi đến bắt tay nhau. Lúc Hướng Giao đứng trước mặt mình, Lăng Mông chủ động đưa tay ra, vậy mà cậu ta lại không hề bắt lại.Bàn tay bị ngó lơ, cứng đờ trong không trung làm Lăng Mông có chút xấu hổ. Bây giờ cậu phải ngẫm thật kỹ xem có khi nào mình từng dặn dò trước lúc con đi với người ta rồi không.- Ừm...Ngay lúc Lăng Mông đang băn khoăn thì Hướng Giao đã nắm lấy tay cậu, lắc lắc mấy cái rồi buông ra, toàn bộ quá trình chưa đến hai giây. Sau khi cậu ta đi, Lăng Mông lặng lẽ giấu tay ra sau, canh chỗ nào máy quay không lia tới mà điên cuồng xoa tay. Bắt tay thôi mà, có cần nắm chặt vậy không?Tuyển thủ hai bên ngồi vào vị trí thi đấu, máy tính bên đội Lăng Mông do ban tổ chức chuẩn bị đồng bộ, bên Fruit thì mỗi người tự mang bàn phím với chuột của mình, trông có vẻ rất chuyên nghiệp.- Nhìn mà thấy ghen tỵ thật đấy. - Trong thời gian chờ đội bên kia thử thiết bị, Lăng Mông tỏ ra ao ước với sự chuyên nghiệp của các tuyển thủ.- Bọn mình không tự mang theo thiết bị là đúng. - Thiện Trúc bảo.- Sao lại thế?- Vì bọn mình không thể thắng đội chuyên nghiệp được, đây vốn chỉ là một trận đấu biểu diễn mang tính giải trí thôi. Nếu cố tình mang theo thiết bị của mình thì làm màu quá.Lăng Mông nghĩ kỹ thấy cũng đúng. Nếu nghiêm túc mà vẫn thua thê thảm thì đúng là mất mặt thật.- Yên tâm, người ta chắc chắn sẽ có chừng mực, bọn mình chỉ cần đánh trận này sao cho có nhiều drama nhất là được.Chờ đợi thế này có hơi chán, Lăng Mông lấy điện thoại ra tra thông tin về Hướng Giao trên Baidu.- Anh biết không, lúc nãy đội trưởng bên đó cứ nhìn em chằm chằm, mà còn làm vẻ mặt u ám kinh khủng như thể em đắc tội với cậu ta vậy.- Cái này cũng khó nói, dù sao trong game em cũng đắc tội với quá nhiều người rồi.- Anh thấy em có đủ trình dặn dò trước lúc con đi với người ta không? Người ta không dặn dò em là may rồi. - Lăng Mông không tin.- Anh xem này. - Cậu cúi đầu thuật lại "tiểu sử" của Hướng Giao. - Banana bắt đầu bước vào giới eSports chuyên nghiệp từ năm mười lăm tuổi, mười sáu tuổi đã cầm cúp vô địch thế giới. Vô địch thế giới đấy, đó là khái niệm như thế nào chứ, mà lúc đó cậu ta mới chơi có một năm ngắn ngủi thôi.- Vậy sao cậu ta không chơi tiếp tựa game mình từng chơi nữa?- Trên đây nói là do công ty sản xuất không tập trung phát triển thị trường quốc nội khiến game đó không được nhiều người trong nước chú ý đến. Thế là cả chiến đội quyết định nhảy sang Truyền Thuyết Tinh Hà, chỉ trong một năm đã giành được quán quân toàn quốc, trong đó không thể không nhắc đến công lao của Banana.- Nghe đồn Tinh Hà sắp vươn ra thị trường quốc tế, đội đó quyết định nhảy sang máng khác là đúng.- Còn nữa, có người thống kê tổng số tiền thưởng mà Banana nhận được kể từ khi ra mắt, tổng cộng là...Lăng Mông đếm từng hàng, từng hàng chữ số, đến hàng cuối cùng còn nghĩ là mình tính sai bèn quay về đếm lại từ đầu.- ... Những bốn mươi triệu, nhiều vậy luôn hả?! - Lăng Mông khó lòng tin nổi, thốt lên đầy kinh ngạc.- Còn là đô la Mỹ nữa. - Thiện Trúc nhắc cậu.Lăng Mông há hốc miệng to đến nỗi có thể nhét vừa một quả chanh: "Một tên nhóc vị thành niên có khối tài sản lên đến mấy trăm triệu tệ?"- Không chỉ dừng lại ở đó đâu. Mười bảy tuổi chính là thời kỳ hoàng kim của tuyển thủ eSports chuyên nghiệp. Giả sử cậu ta có đánh tới hai mươi lăm tuổi rồi giải nghệ thì vẫn còn một đống hợp đồng làm streamer lương một năm mấy chục triệu tệ đang chờ cậu ta nữa kìa.Lăng Mông ngậm ngùi từ tận đáy lòng: "Mười bảy tuổi mà sao người ta có thể chênh lệch lớn đến thế cơ chứ?"Nhưng người có thiên phú như thế cũng hiếm thấy như lông phượng sừng lân, rất khó tìm ra được người thứ hai trong giới eSports, giống như em vậy.- Giống em ư? - Lăng Mông chỉ vào mũi mình.- Giống như lúc nãy em nói ấy. Sau khi em nổi tiếng thì bắt đầu có một số người bắt chước theo. Dù sao đi nữa, chuyện tự xưng bố cũng chẳng cần kỹ thuật cao siêu gì, ai cũng có thể bắt chước.Lăng Mông ảo não, xấu hổ nói:- Nhưng em mới là người đầu tiên làm thế, hơn nữa em hơn người ta ở chỗ em biết kiên trì!- Không sai, chính bởi vì em là người khai sáng còn bọn họ chỉ là phường bắt chước nên cái họ nhận được mãi mãi cũng chỉ là sự cười nhạo và khinh bỉ, không bao giờ có người thứ hai nổi tiếng với cùng một cách thức. Về mặt này thì em với Hướng Giao giống nhau, thành công của hai người đều là điều không ai có thể bắt chước.Được người yêu khen ngợi, Lăng Mông xấu hổ cúi đầu giả vờ xem điện thoại, càng xem càng thấy có mấy con số nào đó nhìn rất quen mắt.- Ế? Anh xem, sinh nhật của Hướng Giao nhìn quen lắm đúng không, chẳng phải là hôm nay luôn sao?- Hình như đúng thế.Lăng Mông bỗng nhiên ngộ ra: "Thì ra hôm nay cậu ta vừa tròn mười tám tuổi, đội trưởng của Fruit trưởng thành rồi."===== Hết chương 58 =====
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me