[END-Game] Con trai mấy anh chơi game đỉnh quá đi~
Chương 71~73
CON CHÁU TỰ CÓ PHÚC CỦA CON CHÁU, LÀM BỐ KHÔNG CẦN QUÁ QUAN TÂM
~71~
Mua webcam quả là một quyết định chính xác. Người ta hay bảo người không dễ bệnh một khi bị sẽ rất lâu khỏi. Sau khi Thiện Trúc trở lại Hồ Sóc, bệnh cảm của anh chẳng những không đỡ hơn mà còn ngày một nặng thêm, tiếng khàn khàn khi nói chuyện rất rõ, ai nghe cũng thấy đau lòng.Không phân tích trận đấu được thì chuyển qua chơi game, cũng may có webcam trấn an fan hâm mộ. Buổi livestream này được đề xuất trên trang chủ, người qua đường tò mò bấm vào xem thử thì thấy "Ủa? Sao streamer này không nói gì vậy? Theo dõi thôi!".Mang Thần bị bệnh làm nhóm fan bạn gái của anh lo lắng muốn chết, lúc thì ân cần hỏi han, lúc thì tặng quà xịn. Lăng Mông thậm chí còn thấy có người tặng anh sân chơi cho mèo chỉ để nhắn nhủ bốn chữ "Uống nhiều nước ấm".Bản thân Lăng Mông cũng rất lo lắng. Một là vì bệnh cảm của Thiện Trúc sao mãi vẫn chưa khỏi, hai là do thân phận bạn trai chính thức như cậu lại không làm được gì nhiều cho Thiện Trúc như nhóm fan bạn gái, tự nhiên có cảm giác hết sức nguy hiểm.Mẹ Lăng sốt ruột khi thấy sức ăn của con trai mình giảm từ ba bát xuống còn hai bát. Lăng Mông vốn đã gầy, cứ tiếp tục như thế sao mà chịu được.Thế là hai ngày sau, Thiện Trúc nhận được tin nhắn Wechat của Lăng Mông bảo anh ra mở cửa. Cửa vừa mở ra, anh đã giật mình vì thấy người yêu đang đứng ngay bên ngoài.- Sao em tìm được đến đây?- Em hỏi anh địa chỉ rồi còn gì.- Nhưng em chỉ nói là sẽ gửi thuốc đến cho anh thôi mà.- Thì đúng rồi. - Lăng Mông lấy gói bản lam căn* từ trong túi ra. - Giao hàng tận nơi.*Bản lam căn: hay rễ cây tùng lam, có tính hàn, vị đắng, giúp thanh nhiệt, giải độc, mát gan, tiêu viêm, chữa các chứng bệnh đau đầu, sốt cao, họng sưng rát...- Đúng là bệnh của anh chỉ có thuốc này mới trị được thôi. - Thiện Trúc cười kéo Lăng Mông vào nhà.Mẹ Thiện nghe có tiếng động nên đi ra: "A, đây là..."Không đợi Thiện Trúc lên tiếng, Lăng Mông đã cướp lời:- Con chào cô, con là đàn em của anh Thiện Trúc, nghe nói anh ấy bệnh nên con đến thăm ạ.Cậu không muốn vừa gặp mặt đã bị lộ thân phận, xấu hổ lắm!Thiện Trúc nhìn cậu bằng ánh mắt thông cảm. Mẹ Thiện ngây người một lát rồi lập tức đổi thành nhiệt tình chào hỏi:- Thằng bé này có lòng quá, mau vào nhà đi.- Sao chưa khai giảng mà mẹ em đã đồng ý cho em trở lại trường? Mấy hôm nay anh cũng đỡ nhiều rồi. - Thiện Trúc kéo tuột Lăng Mông vào phòng mình.- Em nói với mẹ là anh bị bệnh không nhúc nhích được, không có ai xoa bóp cơ bắp của anh sẽ teo tóp lại hết. - Lăng Mông đặt ba lô xuống. - Mẹ thấy em không thèm ăn uống nên chủ động gói ghém hành lý đày em đến Hồ Sóc.- Không thèm ăn uống? - Thiện Trúc bóp bóp cánh tay cậu. - Đúng là có ốm đi một chút.- Đúng rồi, sụt mất hai trăm gam, ngoài mẹ em cũng chỉ có anh nhận ra thôi.Thiện Trúc ôm cậu vào lòng. Cả hai đều không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ôm nhau, mãi đến khi Lăng Mông chọc chọc vào người Thiện Trúc: "Này..."- Hửm?Lăng Mông chỉ vào cửa phòng ngủ. Một tên nhóc chắc là học sinh trung học đang biếng nhác tựa vào cửa, nhìn hai người họ bằng ánh mắt vô cùng ghét bỏ.- Em của anh đây hả?Thiện Trúc buông Lăng Mông ra: "Thiện Tra*, chào anh Mông Mông đi."*Đồng âm với quả sơn tra aka táo gai.- Chào em, Thiện Tra.Thiện Tra nhếch miệng, không thèm để ý tới Lăng Mông: "Anh, ký tên cho em."- Ký cái gì?Thiện Tra giơ tờ giấy A4 đang cầm trên tay lên:- Đơn đồng ý tham gia trại huấn luyện Vegetable.Thiện Trúc từ chối: "Bố mẹ không đồng ý, anh ký cũng vô ích. Hơn nữa anh cũng không đồng ý, em chưa đủ tuổi."- Anh không ký em sẽ đi méc bố mẹ lúc nãy hai người ôm nhau.- Ái chà, mới mấy tuổi đầu, đúng là nhóc con tinh quái!Thiện Trúc nhún vai: "Méc thoải mái."Thiện Tra cũng cảm thấy lời uy hiếp này không có tác dụng gì với anh mình: "Được rồi, em sẽ nhờ anh Thiện Diệu ký."- Nếu em thấy có tác dụng thì cứ đi đi.- Khoan đã. - Lăng Mông gọi nó lại. - Anh nhớ em mới mười bốn tuổi thôi mà? Tham gia trại huấn luyện phải trên mười sáu đúng không?- Tuổi mụ của em đã mười lăm rồi, bốn xuống năm lên, làm tròn thành mười sáu.- Hả? Vậy anh mười chín tuổi bốn xuống năm lên là hai mươi rồi.- Anh? Mười chín? - Thiện Tra nhìn sang anh trai mình. - Anh ta khai gian tuổi thì được, sao em lại không được?Lăng Mông: ???- Anh không khai gian! Anh mười chín thật mà!Em của Thiện Trúc cũng là em của cậu, Lăng Mông bỗng dấy lên tinh thần trách nhiệm của người làm anh lớn trong nhà.- Em à, em đừng tưởng chơi chuyên nghiệp là đơn giản. Làm tuyển thủ chuyên nghiệp mệt hơn đi học rất nhiều, ngày nào cũng luyện tập mười mấy tiếng, thứ Bảy, Chủ nhật cũng không được nghỉ ngơi.- Em không sợ mệt.- Chỉ cố gắng thôi chưa đủ, đối thủ của em ai cũng là thiên tài, chỉ sợ ngay cả một streamer game ưu tú như anh em còn đánh không lại nữa là.Thiện Tra nhìn trời: "Chưa thử sao biết."- Dám solo ba ván không? Nếu em thắng, anh sẽ thừa nhận em có tiềm năng chơi chuyên nghiệp.Thiện Trúc nhìn cậu bằng ánh mắt thông cảm, Lăng Mông cứ có cảm giác hình như mình vừa gặp ánh mắt này cách đây không lâu.- Đừng lo, em sẽ nương tay với học sinh cấp hai mà. Có điều nếu lát nữa thằng bé bị đánh đến mức khóc bù lu bù loa, anh cũng không được trách em đâu đấy.Sau ba ván, Lăng Mông bị đánh đến khóc bù lu bù loa.- Sao anh không nói cho em biết là em anh chơi game đỉnh như vậy? Anh phản đối thằng bé chơi chuyên nghiệp còn gì?- Anh phản đối vì nó quá nhỏ chứ không phải vì nó chơi dở.- Thế này là thiên tài rồi còn gì. Gen nhà họ Thiện mấy người là cái thể loại gì thế không biết. Em mà là con gái, em sẽ lập tức gả vào nhà anh.- Em gả vào rồi đấy thôi. - Thiện Trúc cười rụt cả vai.- Bây giờ em được chơi chuyên nghiệp rồi đúng không? - Thiện Tra đi từ phòng của mình ra, cố tình nói lớn. - Đúng không, anh streamer game ưu tú Mông Mông?- Em chờ đã!Lăng Mông ghé sát tai Thiện Trúc thì thầm mấy câu, Thiện Trúc bán tín bán nghi:- Người ta có chịu không vậy?- Không biết, cứ thử xem.~72~
Đây là lần đầu tiên Thiện Tra đến trụ sở của chiến đội chuyên nghiệp, nhưng nhìn thằng nhóc cũng chẳng vui vẻ gì.- Em muốn đến Vegetable, anh dẫn em đến Fruit làm gì?- Em coi thường Fruit à? Người ta là quán quân hai mùa trước đấy. Nếu em được vào Vegetable thì sau này sẽ là đối thủ của người ta, dẫn em đến đây thăm dò tình hình quân địch còn không chịu hả? Con nít vẫn chỉ là con nít thôi.Thiện Tra liếc cậu: "Thế ai vừa bị con nít đập cho ba trận thua cả ba hả?"Lăng Mông: =_,=- Cho nhóc đắc ý một lần đấy, tí nữa thể nào cũng bị đánh đến khóc bù lu bù loa cho xem!- Hồi nãy anh cũng nói y như vậy.- Câm ngay.Ba người được dẫn lên phòng huấn luyện trên tầng hai. Các thành viên của Fruit đã lâu không gặp Lăng Mông, hôm nay gặp lại ai cũng tay bắt mặt mừng.- Bố Chanh! Cả mùa này chưa thấy ông livestream lần nào luôn!- Lâu rồi không gặp Dứa-chan, còn cả Ứng Đào, Lịch Trí, anh Ngưu Hữu Quốc* nữa... Mọi người nhớ tập trung thi đấu, bớt xem livestream đi.*Đồng âm với quả bơ (ngưu du quả) trong tiếng TrungHướng Giao vừa kết thúc một trận đấu xếp hạng, đang đứng dậy khỏi ghế một cách vô cùng chậm rãi.- Giới thiệu với mọi người, đây là em trai Mang Thần, Potato.Thiện Tra kháng nghị: "Potato? Ai là Potato?"- Sau này em vào Vegetable thì phải lấy nghệ danh kiểu này, nếu không người ta sẽ không nhận em đâu.- Em mặc kệ! Em là Hawthorn*!*Tên tiếng Anh của quả táo gai- Sao cũng được. Bên này là đối thủ cả đời của anh Thiện Diệu nhà em đó, đội trưởng đương nhiệm của Fruit - Banana.Thiện Tra "hừ" một tiếng: "Đương nhiên em biết đó là Banana."- Em thắng anh 3:0 chẳng là gì cả. Nếu trở thành game thủ chuyên nghiệp, em sẽ phải đối mặt với thiên tài như Banana. Đến cả anh Thiện Diệu của em cũng không phải đối thủ của người ta thì em thấy em có cửa không?- Thiên tài thì sao, anh thấy em có giống như đang quan tâm không? Chẳng phải anh ta cũng bỏ học chơi game đấy ư? Tại sao em lại không được? - Thiện Tra bặm môi.Từ nhỏ Thiện Tra đã có thói quen bặm môi mỗi khi căng thẳng, nhưng ở đây chỉ có Thiện Trúc biết chuyện này.- Vậy thì làm một ván đi. - Hướng Giao quay sang hỏi Lăng Mông. - Solo ba ván thật hả?- Ừ, cảm ơn cậu đã nhận lời.Hướng Giao lại chậm rãi ngồi xuống ghế:- Không có gì, dù sao hôm nay cũng được nghỉ. Chọn đại một máy đi.- Chọn tui đi, máy tui nà! - Bạc Lạc đẩy Thiện Tra lên trước máy mình. - Thiết bị ngoại vi bên máy tui xịn lắm!Lăng Mông nhướng mày nhìn Thiện Trúc như muốn nói: Thấy em đỉnh chưa?Thiện Trúc cũng không ngờ Hướng Giao lại đồng ý dễ dàng như vậy. Người muốn chơi chuyên nghiệp rất nhiều nhưng được solo 1v1 với cao thủ số một hiện nay thì không phải ai cũng có được vinh dự như Thiện Tra.- Quá đỉnh. - Thiện Trúc thì thầm. - Có điều anh cũng hơi ghen tỵ.Lăng Mông nhẹ nhàng thúc khuỷu tay vào người anh: "Cái đồ chanh thành tinh."- Ba ván lúc nãy anh chọn phe nào? - Hướng Giao hỏi bâng quơ, tay cầm chuột nhấp nhấp mấy cái trên màn hình.- Liên Bang, Đế Quốc, Dị Nhân, chơi cả ba phe luôn.- Ờ, vậy bảng kỹ năng thì sao?Lăng Mông miêu tả đại khái cho Hướng Giao một lần, sau đó hiểu ngay tại sao cậu ta lại hỏi như vậy. Bởi vì cậu ta đã dùng chiến thuật phát triển mà Lăng Mông từng dùng khi bị Thiện Tra đánh bại để đánh bại tên nhóc này.- Như vậy có ác quá không? - Lăng Mông hỏi nhỏ Thiện Trúc.- Không phải em nói là cần thức tỉnh mấy đứa trẻ trâu à?- Em không ngờ Hướng Thần lại ra tay tàn nhẫn như vậy. Eo ơi chiêu vừa rồi ác quá đi mất, đổi lại là em chắc sau này không dám chơi game nữa đâu.Thời gian đấu ba ván này còn ngắn hơn ba ván đấu với Lăng Mông khi nãy. Sau ba ván, Thiện Tra cắn chặt môi nhìn căn cứ đã nổ tan tành trên màn hình. Cậu nhóc không cam lòng siết tay thành nắm đấm, cố gắng kiềm chế để không rơi nước mắt.Nhìn thấy cảnh này, câu "Thế nào? Nhìn ra được sự chênh lệch giữa em và tuyển thủ chuyên nghiệp chưa?" mà Lăng Mông chuẩn bị sẵn từ nãy đến giờ bỗng nghẹn lại trong cổ họng, không thể nói ra.- Làm phiền cậu rồi Guava, bọn tôi không quấy rầy nữa...- Cậu có muốn chơi chuyên nghiệp không?Thiện Trúc: ?Thiện Tra: ??Lăng Mông: ???- Cậu chỉ biết hỏi mỗi câu này thôi hả? - Nếu không phải vì hai người vẫn chưa thân quen lắm thì Lăng Mông đã xông tới nắm lấy cổ áo cậu ta, vừa lắc vừa chất vấn: "Tui dẫn nó đến là để cậu thức tỉnh nó chứ không phải mời chào nó đâuuuuu!"- Chơi không tệ, tuy thua nhưng trình độ rất khá.- Chú cũng thấy không tệ. - Không biết huấn luyện viên chui ra từ chỗ nào làm Lăng Mông giật cả mình. - Nhóc mấy tuổi rồi?Lăng Mông trả lời: "Mười bốn."Thiện Tra sửa lại: "Tuổi mụ là mười lăm!"- Bốn xuống năm lên, làm tròn thành mười sáu chứ gì? Anh nói giúp em.- Chu choa, mười bốn tuổi mà ghê gớm vậy sao? Không ngờ luôn đấy! - Bạc Lạc bá vai Thiện Tra. - Nghe nói nhóc muốn gia nhập Vegetable hả? Đừng qua đó, đến Fruit của bọn anh đi, đội bọn anh tương thân tương ái lắm!- Chúng ta không nhận người dưới mười sáu tuổi. - Hướng Giao nói với gương mặt không cảm xúc. - Có điều nếu hai năm sau cậu vẫn duy trì được trình độ như bây giờ thì tôi có thể giới thiệu cậu vào trại huấn luyện.- Khó lắm mới thấy đội trưởng giới thiệu người mới đấy nhé. - Bạc Lạc phấn khích vỗ vai Thiện Tra. - Hy vọng hai năm sau anh có thể trông thấy nhóc ở đây.Nhìn lại Hướng Giao, cậu ta đang đánh thêm một trận xếp hạng nữa, như thể chuyện Thiện Tra có đến hay không cũng chẳng liên quan gì tới mình.- Không luyện tập đàng hoàng thì sau này chỉ có đường làm dự bị cho người mới thôi. - Hướng Giao nói mà không thèm quay đầu lại.- Gì? Huấn luyện viên, chú nhìn cậu ta đe dọa con kìa!- Chú thấy đội trưởng nói rất đúng.Vậy con cũng đi đấu xếp hạng đây!- Hai năm sau tôi sẽ không giậm chân ở trình độ này! - Thiện Tra nói với bóng lưng của Hướng Giao.Lăng Mông: Hả?- Hai năm sau tôi sẽ mạnh hơn so với bây giờ, tôi muốn đánh bại anh!Lăng Mông: Hớ?- Khoan khoan khoan khoan. - Lăng Mông kéo thằng nhóc kích động này lại. - Thế Vegetable bên kia thì sao?- Em đổi ý rồi, em không gia nhập Vegetable nữa, em phải đến Fruit! Em muốn đánh cho anh ta phải giải nghệ!Lăng Mông: →_→Thiện Trúc: ←_←Hướng Giao: "Ừm."Những thành viên khác của Fruit: Ngon!~73~
Ba người ra khỏi trụ sở của Fruit. Sắc mặt Thiện Tra trông rất tốt, Lăng Mông thì có vẻ phức tạp còn Thiện Trúc lại không tỏ vẻ gì.- Làm sao bây giờ? Em muốn cho nó biết khó mà lui thôi mà, sao giờ lại thành đẩy một phát cho nó đi lên con đường chuyên nghiệp vậy? - Lăng Mông vô cùng xoắn xuýt.- Được rồi, con cháu tự có phúc của con cháu, làm bố như em không cần quan tâm nhiều làm gì. - Thiện Trúc xoa đầu cậu.- Mà hình như em còn vô tình đập tan niềm hy vọng trong tương lai của Vegetable nữa. Em thấy có lỗi với Thiện Diệu lắm.Thiện Tra đang đi phía trước bỗng quay lại cười toe toét, lộ ra hàm răng be bé trắng trắng xinh xinh:- Anh Mông Mông.- Má ơi! - Lăng Mông tự ôm lấy tay mình. - Em làm anh nổi da gà da vịt luôn rồi này. Làm ơn khôi phục lại phiên bản lúc hai bọn mình mới gặp nhau ô kế?Thiện Tra: "Ừm →_→"Lăng Mông thở phào một cái với Thiện Trúc: "Đó, như vậy có thoải mái hơn không. À đúng rồi, tối nay em ở đâu? Gần nhà anh có khách sạn không?"Thiện Trúc thấy hơi hoang mang: "Sao lại phải ở khách sạn? Đương nhiên là ở nhà anh rồi."- Đàn em lần đầu đến nhà đàn anh mà ngủ lại hình như không được hay cho lắm thì phải?Thiện Trúc: "..."- Mông Mông.- Dạ?- Anh quên nói với em.- Hửm?- Mẹ anh xem anh livestream từ lâu rồi, thậm chí còn sớm hơn cả em, có điều không hiểu lắm nên không xem thường xuyên thôi.- Ừm... Hả???- Cho nên mẹ anh biết em từ lâu lắm rồi, ngày đầu tiên em livestream bà ấy cũng có xem, còn nói với anh là thằng bé này trông đáng yêu quá.Lăng Mông: ???- Còn nhớ kênh livestream của anh có một quản trị viên có ID là một dãy số không?- Nhớ chứ, em còn gọi người ta là Số Điện Thoại nữa.- Đó chính là mẹ anh.Lăng Mông: "..."- Tin tức quan trọng như vậy sao anh không nói sớm cho em biết?- Em vừa đến nhà đã cosplay đàn em của anh rồi, anh làm gì có cơ hội nói.- Đã thế cô còn phối hợp diễn với em nữa!- Chắc là vì thấy em thú vị.- Làm sao bây giờ? Em còn chưa chuẩn bị tốt công tác lấy lòng mẹ vợ nữa.- Loại công việc nặng nhọc này cứ giao cho anh, em không cần phải làm gì cả. Chỉ cần em ngồi nhìn thôi là đủ hạ gục các bà các mẹ rồi.- Thẻ VIP hội nịnh Chanh của anh hết hạn rồi mà.- Anh gia hạn rồi.Thiện Tra chê hai người bọn họ đi quá chậm, làm nhóc ta mất hết cả kiên nhẫn.- Hai người đi sau thì thầm to nhỏ cái gì đó?- Bọn anh đang thảo luận chuyện người lớn, con nít quan tâm làm gì.Con nít đến tuổi nổi loạn, không muốn nó quan tâm nó lại càng quan tâm.- Anh không cho em gọi là anh Mông Mông, vậy em gọi anh là gì bây giờ?- Tùy em.- Mông ngố.- Giề???- Làm sao anh thay đổi được tuổi trên chứng minh thư vậy? Dạy em đi, em cũng muốn đổi.- ??? Anh không có đổi.- Nhìn anh cũng đâu lớn hơn em bao nhiêu.- ?????? Anh lớn hơn em rất nhiều đấy nhé. Nói cho em biết, Banana là fan hâm mộ của anh, em mà còn nói hươu nói vượn, anh sẽ... anh sẽ bảo cậu ta không giới thiệu em vào đội nữa!Đan Tra cười nhạo: "Banana là fan của anh? Anh ta hâm mộ anh ở điểm nào, hâm mộ anh bị em đánh bại hả?"- Người bị đánh bại không có tư cách chế giễu người khác!- Bị tuyển thủ chuyên nghiệp đánh bại khác với bị học sinh cấp hai đánh bại, chúng ta không giống nhau*~~~*Chỗ này Thiện Tra hát câu "women bu yi yang" trong bài hát cùng tên.- Ha, còn bày đặt hát cơ đấy, đồ sửu nhi, gọi anh mau!- Mông ngố.- Gọi anh!!- Mông ngố.- Anh!!!- Haizz.===== Hết chương 71~73 =====
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me