TruyenFull.Me

Full Dm Abo Omega Vi Chanh Vua Chua Vua Ngot

Tình ý ngày một sâu -【Thiện cảm: 50%, Tình ý: 1......】

Editor: DiuTyn

Kỳ Trạch Dự nghe cậu nói bằng giọng điệu nhẹ bẫng, lại càng thấy xót xa. Trước đây anh không hiểu yêu là gì, chỉ nghĩ đến chuyện tìm một Omega có độ phù hợp cao với mình.

Giờ thì anh hiểu rồi-yêu là đau lòng, là đồng cảm tận sâu trong tim.

Tần Ninh ngẩng đầu, sững lại khi nhìn vào đôi mắt kia. Con ngươi của Alpha ửng đỏ, bên mắt phải nổi rõ tia máu, anh cau mày, ánh mắt đẫm hơi nước nhưng cố nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cậu đưa tay chạm nhẹ vào má anh, khẽ hỏi: "Anh sao vậy?"

"Không có gì đâu." Kỳ Trạch Dự cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác đồng cảm mạnh đến vậy, như thể tất cả những chuyện đau đớn kia từng xảy ra với chính bản thân anh.

"Buổi tối em muốn ăn gì không? Anh đi mua cho em, hoặc anh mua nguyên liệu, về nhà em nấu rồi mang lên."

Tần Ninh lắc đầu, đẩy anh ra một chút, rồi nằm xuống, nói nhỏ: "Tôi không có khẩu vị... anh về trước đi. Cảm ơn anh vì đã giúp tôi xử lý những kẻ từng bắt nạt tôi. Hôm nào mời anh ăn một bữa nhé. Chiều nay tôi tiêm thuốc ức chế rồi, giờ hơi buồn ngủ."

Kỳ Trạch Dự nghe vậy liền chuẩn bị rời đi, nhưng bước chân có phần chần chừ, anh quay lại, hỏi: "Có cần anh đánh dấu tạm không? Sẽ dễ chịu hơn một chút... chỉ là-xem em có muốn hay không."

Tần Ninh cụp mắt suy nghĩ, vẻ mặt lưỡng lự, cuối cùng vẫn lắc đầu. Alpha trước mặt thoáng thất vọng, xoay người chuẩn bị đi khỏi.

"Kỳ Trạch Dự."

Alpha vừa xuống đến chân cầu thang đã nghe tiếng gọi khẽ sau lưng.

Tần Ninh cúi đầu, chau mày, đầu óc như bốc hỏa, chỉ cảm thấy mỗi lần Kỳ Trạch Dự đến gần, cơ thể mình liền trở nên mát lạnh, dễ chịu hơn nhiều.

Tuyến thể cũng không còn đau như lúc nãy nữa. Một Omega đang trong kỳ phát tình, rất cần sự hiện diện của Alpha bên cạnh. Huống chi, người này từng đánh dấu cậu-mùi hương trên người anh khiến cậu không kiềm được mà muốn dựa dẫm thêm một chút.

"...Tôi... tôi thấy khó chịu."

Kỳ Trạch Dự ngồi xuống bên cạnh, tỏa ra pheromone mang tính an ủi, ôm cậu vào lòng: "Thế này được chưa?"

Dễ chịu hơn nhiều. Tần Ninh thấy tâm trạng mình cũng tốt lên, độ tương thích giữa hai người theo đó mà tăng cao. Cảm giác mát lạnh như bạc hà của Alpha ngày một rõ ràng, cậu vươn tay ra, khẽ kéo lấy anh, muốn nhiều hơn thế nữa.

"Anh... anh giúp tôi..."

Cảm giác trống rỗng trong cơ thể khiến cậu khổ sở. Mùi pheromone bên người lại quá dễ chịu, đến mức Tần Ninh chỉ muốn hòa tan chính mình vào mùi hương ấy. Đây chính là sức mạnh của độ tương thích cao sao?

Kỳ Trạch Dự biết cậu muốn gì. Một mùi hương chanh ngọt ngào tỏa ra từ cơ thể Omega, thời kỳ phát tình khiến cậu chẳng thể che giấu được nữa.

Anh đưa tay, vặn mở khóa ngầm trên vòng cổ của Omega trong lòng. Pheromone của hai người hòa vào nhau, càng thêm thân mật, quyện chặt lấy đối phương. Tần Ninh ngửa đầu thở gấp, đôi tay siết chặt lấy vạt áo anh.

"Lần này anh sẽ làm nhẹ thôi."

Kỳ Trạch Dự nói rồi cúi người, ôm lấy cậu, hôn lên làn da sau gáy, môi hé mở, nhẹ nhàng cắn xuống.

"Ưm-"

Tần Ninh khẽ vùng vẫy, nhưng lại bị anh giữ chặt bằng một tay. Pheromone của Alpha lần nữa tràn vào cơ thể, độ tương thích mạnh mẽ khiến nỗi đau của cậu dần dần tiêu tan.

Dễ chịu quá...

Ánh mắt Tần Ninh dần trở nên mơ màng, cuối cùng khép lại trong quá trình đánh dấu, bình yên ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.

Kỳ Trạch Dự đánh dấu xong, nhẹ nhàng vuốt ve dấu răng sau gáy cậu. Lần này không bị thương, chứ lần trước cắn đến bật máu, anh đã thấy xót lòng mất mấy ngày.

"Ninh Ninh..."

Alpha cúi đầu, đặt một nụ hôn lên trán cậu, khẽ nói "Anh thật sự rất thích em."

...

Sáng hôm sau.

Tần Ninh chưa bao giờ có một giấc ngủ nào thoải mái đến thế. Trước kia mỗi kỳ phát tình, cậu đều phải dựa vào thuốc ức chế. Nhưng kể từ khi pheromone biến dị, mỗi lần như vậy trong người lại rối loạn, đau đớn triền miên.

Nhưng lần này, nhờ có Alpha an ủi, giấc ngủ của cậu vô cùng an ổn.

Trước đây cậu phải mất ba đến bốn ngày mới có thể qua được kỳ phát tình, không ngờ hôm nay tỉnh dậy đã thấy cơ thể gần như hồi phục.

Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao Alpha và Omega phải ở bên nhau-pheromone của họ có thể xoa dịu những khổ sở của nhau vào những lúc yếu ớt nhất.

Tần Ninh từ trên lầu bước xuống, thấy dưới nhà có hai người đang ngồi, liền được gọi ngay:

"Tiểu Ninh, em dậy rồi à, mau lại ăn cơm thôi. Kỳ Tổng hôm nay mua nhiều món ngon lắm!"

Tiệm hoa không lớn, nên họ thường ăn cơm trong kho chứa hàng. Ở đó có một bàn ăn nhỏ, bên cạnh là cửa sổ, bật đèn lên là có thể thông gió, vừa đủ chỗ cho ba người ngồi.

Kỳ Trạch Dự gọi sáu món, mở ra đều là những món Tần Ninh thích.

"Lại đây, bọn anh đợi em nãy giờ rồi, đoán chắc em cũng sắp tỉnh. Thế nào? Còn khó chịu không?"

Tần Ninh lắc đầu, ngồi xuống bên cạnh anh. Kỳ Trạch Dự múc cơm, đưa đến tận tay cậu. Nào là sườn kho, thịt hấp, bò hầm khoai tây, tôm xào...

Được ăn cơm nóng sau khi tỉnh dậy, cảm giác ấy thật sự không gì sánh được.

Giang Nam vốn là người mặt dày, chẳng thấy mình làm kỳ đà cản mũi gì cả, ngồi cạnh cứ thế ăn ngon lành.

"Ăn nhiều thịt vào, gầy quá rồi." Kỳ Trạch Dự gắp hai miếng sườn cho cậu.

Tần Ninh cho vào miệng, vừa nhai vừa hài lòng gật đầu: "Ngon đấy. Hôm nay anh không đi làm à?"

"Không sao, anh xin nghỉ rồi, chiều mới đi. Muốn đợi em tỉnh để xem tình hình thế nào. Hôm qua nhìn em khó chịu suốt."

"Cũng ổn rồi."

"Chỗ tuyến thể còn đau không? Hôm qua anh cắn rất nhẹ rồi đấy."

"Ừm... không đau nữa."

Giang Nam cầm bát cơm khựng lại, xúc đại hai miếng đưa vào miệng, mặt mơ màng nhìn hai người - đây là thứ cậu có thể nghe à?

Cậu vội rút điện thoại ra, giả vờ không nghe thấy gì, vừa ăn vừa lướt Douyin.

"Tiểu Ninh, cậu thấy hot search trên Douyin chưa? Có vụ bạo lực học đường đang ầm ĩ lắm, nghe nói có một giáo viên Alpha bắt nạt học sinh Omega đấy! Cái xã hội này là sao vậy trời? Toàn là mấy đứa con nít mười mấy tuổi thôi mà, cái trường đó phải bị kiểm tra toàn diện mới được!"

Tần Ninh đang gắp một miếng khoai, nghe đến đây tay khựng lại, ánh mắt ngẩn ra, rồi lặng lẽ cúi đầu tiếp tục ăn.

Kỳ Trạch Dự lên tiếng: "Xã hội này chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nhiều nơi có bạo lực học đường, nhưng vì quyền lực quá lớn nên chẳng ai dám đụng đến, lại càng không có ai dám công khai. Để sau này anh làm thêm một dự án, thành lập bộ phận chuyên xử lý các vụ bắt nạt học đường, phối hợp với cảnh sát điều tra."

Tần Ninh không biết vì sao, chỉ nghe những lời ấy thôi, lòng đã cảm thấy dễ chịu hơn hẳn.

Bởi vì có những người, nhân danh quyền lực, đã gây ra quá nhiều chuyện tàn nhẫn.

Có người dùng quyền thế để trừng trị kẻ ác, tiêu tiền vào những nơi nên tiêu - khoảnh khắc ấy, cậu bỗng nhận ra rõ ràng, Kỳ Trạch Dự là một người đàn ông xuất sắc đến nhường nào.

【Tiểu E online, phát hiện thiện cảm: 20%】

Tần Ninh giật mình bởi âm thanh vang lên trong đầu.

Cùng lúc đó, Kỳ Trạch Dự cũng nghe thấy.

Lần trước chỉ là 2%, lần này lại tăng vọt đến 20%, ngay cả Tần Ninh cũng cảm thấy khó tin - chút tâm tư mơ hồ kia, lại bị công nghệ cao nhìn thấu đến vậy.

Kỳ Trạch Dự cúi đầu hỏi: "Ninh Ninh, em có thiện cảm với anh à?"

Tần Ninh đỏ ửng vành tai, cúi đầu thấp hơn nữa, cắm cúi xúc cơm: "Không có! Tôi đang ăn cơm, đừng nói nữa."

Tiểu E vốn là một "trợ lý mai mối", chuyên báo cáo chỉ số:

【Phát hiện Chỉ số hạnh phúc: 70%, Thiện cảm: 20%, Mức độ xấu hổ: 50%. Chính chủ Tần Ninh động tâm rồi, mau tấn công đi!】

Kỳ Trạch Dự bật cười khẽ, thỉnh thoảng cũng cảm thấy cái thứ này đúng là thú vị.

Tần Ninh càng lúc càng có cảm giác, cái thứ này chẳng khác gì một hệ thống đến để... "chiếm đóng" cậu.

"Em... em..." (Vì Tiểu Ninh bắt đầu rung động rồi, nên mình đổi xưng hô thành anh-em nhé)

Cậu không biết nên giải thích sao cho trọn - bởi Tiểu E là thứ thuộc về tuyến thể của cậu, được cấy vào cơ thể từ lâu, có thể cảm nhận cảm xúc, bảo vệ và hiểu cậu hơn bất kỳ ai.

Giang Nam đang gắp rau bỏ vào bát, bỗng đứng hình. Sau đó anh quả quyết cầm bát chạy ra ngoài, ngồi ở quầy thu ngân ăn tiếp, còn lôi điện thoại ra nhắn tin than vãn với thư ký Hạ.

Ăn xong, Tần Ninh im lặng không nói gì. Kỳ Trạch Dự cũng buông đũa, phụ dọn dẹp rác rồi nói: "Anh phải về công ty họp."

"Ừm."

Kỳ Trạch Dự bước lại gần, cúi người hỏi: "Ninh Ninh, bây giờ anh theo đuổi em được chưa? Không bị tính là... quấy rối nữa đúng không?"

Tần Ninh nghiêng đầu đáp: "Em chỉ có một chút xíu thiện cảm thôi, chưa đến mức thích. Giờ anh theo đuổi vẫn tính là... quấy rối."

"Được rồi." Kỳ Trạch Dự cụp mắt thở dài: "Vậy anh đi đây. Dạo này công ty đang phát triển sản phẩm công nghệ mới, sẽ hơi bận, chắc không có thời gian đến tìm em."

"Ừ, anh cứ đi làm việc đi."

Dọn dẹp xong xuôi, Trần Miên lái xe tới trước cửa tiệm hoa đợi Kỳ Trạch Dự lên xe. Anh vẫn còn một câu hỏi, nhưng mãi chẳng nhận được hồi âm.

Tần Ninh chỉ ngồi thừ bên quầy thu ngân, trầm mặc suy nghĩ. Kỳ Trạch Dự đứng ở cửa, mãi vẫn không thấy cậu ra tiễn.

Anh biết mình nói đúng - thiện cảm chỉ mới 20%, Tần Ninh lại vốn có tâm lý đề phòng Alpha, muốn cậu nhanh chóng mở lòng với mình... là điều không thể.

Kỳ Trạch Dự rời đi.

Lúc này Tần Ninh mới ngẩng đầu, đứng dậy rồi vội vàng chạy ra ngoài, nhìn thấy anh đã lên xe, nhất thời không biết phải mở lời thế nào.

Cậu sợ Alpha-vì luôn lo mùi pheromone của mình sẽ bị người khác ghét bỏ.

Nhưng Kỳ Trạch Dự thì không. Mỗi lần đến kỳ phát tình đều ở bên cạnh cậu, rõ ràng là một Alpha có thân phận tổng tài bá đạo, vậy mà tối qua lại nhẹ nhàng dịu dàng đến thế, khiến cậu không khỏi sinh lòng lưu luyến.

Cậu từng lo lắng, dù có yêu một Alpha đi chăng nữa, cũng sẽ bị bỏ rơi. Nhưng nhà họ Kỳ... dường như thật sự thích cậu.

Nếu không, đã chẳng cho nhiều tiền đến vậy để "mua chuộc" người nhà cậu-ngay cả khi họ còn chưa bắt đầu yêu đương, mà phụ huynh đôi bên đã sớm đồng ý rồi.

Đó là điều nằm ngoài dự tính của cậu.

Nút thắt trong lòng Tần Ninh, vẫn luôn bị giam trong thế giới của riêng mình. Chuyện từng bị một nhóm Alpha bắt nạt ấy, Kỳ Trạch Dự lại đoán ra, thậm chí còn âm thầm đi xử lý bọn chúng.

Cậu... có hơi rung động rồi.

Trần Miên lái xe đi xa, nhưng thông qua gương chiếu hậu, vẫn thấy Tần Ninh đứng ở cửa tiệm hoa, còn tổng tài nhà mình thì như có tâm sự, mặt trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ.

Là một trợ lý nhanh nhạy, Trần Miên lập tức quay đầu xe, chạy vòng lại, đỗ xe trước mặt Tần Ninh, hạ cửa kính xuống hỏi:

"Cậu Tần, thấy cậu vẫn chưa vào nhà, có chuyện gì muốn dặn dò thêm sao?"

Nghe vậy, Kỳ Trạch Dự lập tức hạ cửa kính xe.

Tần Ninh đứng ngẩn ra đó, không ngờ bọn họ sẽ quay lại. Khi ánh mắt hai người giao nhau, cậu không còn trốn tránh cảm xúc trong lòng nữa.

Mặt cậu hơi đỏ, tim đập loạn, lồng ngực phập phồng khẽ, hai tay siết chặt không tự chủ, lòng bàn tay đã đổ mồ hôi. Dù sao cũng chưa từng yêu đương, đối với chuyện tình cảm vẫn còn rất ngây ngô.

"Chuyện đó... Câu em nói trước đây, rằng sẽ không nghĩ đến chuyện kết hôn... có thể coi như chưa từng nghe cũng được."

"Dù hiện tại em vẫn chưa thích anh, nhưng có thể..."

"Có thể cho anh theo đuổi em. Biết đâu một ngày nào đó, em sẽ hiểu được tình cảm thật sự là gì."

Kỳ Trạch Dự nghe xong vui đến mức muốn bay lên, gục bên cửa kính nói ngay:

"Được!"

【Phát hiện thiện cảm: 50%, Tình ý: 10%】

"Tiểu E!!"

Tần Ninh vội che mặt, lập tức quay người chạy trốn, sợ cảm xúc trong lòng lại bị cái chương trình trí tuệ nhân tạo kia "bóc" ra-đến chút riêng tư cũng không có sao!

Nụ cười của Kỳ Trạch Dự rạng rỡ như nắng sớm đầuhè, vừa ấm áp vừa dịu dàng.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me