TruyenFull.Me

[FULL/ĐM/ABO] OMEGA VỊ CHANH - VỪA CHUA, VỪA NGỌT

CHƯƠNG 42

DiuTyn

Nguy cơ trùng trùng - "Em không muốn cứ ngồi đây mà chờ đợi như thế!"

Editor: DiuTyn

Vài ngày sau.

Sức khỏe của Tần Ninh đã gần như hồi phục hoàn toàn. Khoảng thời gian vừa rồi, cậu thật sự phải cảm ơn Giang Nam đã trông tiệm thay mình, để cậu - một ông chủ - sống nhàn hạ chưa từng thấy.

"Cho anh này."

Giang Nam đang nằm bò trên bàn chơi game, thấy Tần Ninh đưa phong bao đỏ qua thì hai mắt sáng rỡ, nhìn cậu đầy kinh ngạc: "Cho tôi thật à?"

"Ừ, tiền tăng ca dịp Quốc khánh, với cả lúc tôi xin nghỉ, may mà có anh trông tiệm giúp." Tần Ninh nói rất thật lòng.

Giang Nam lập tức nhận lấy phong bao, cười toe toét: "Có tiền là nói gì cũng dễ nghe, đây là việc tôi nên làm mà."

Tính anh chàng vốn thẳng thắn vô tư, nhận bao lì xì xong liền mở ra đếm luôn. Có ba nghìn tệ lận, chẳng trách cầm lên thấy dày thế. Tần Ninh từ khi nào lại hào phóng vậy chứ?

"Ông chủ nhỏ..."

Giang Nam ngờ vực hỏi: "Cái này... không phải tiền giả đấy chứ?"

"Anh đang muốn ăn đòn à?" Tần Ninh giơ tay định vỗ vào mặt anh.

Giang Nam lập tức né qua một bên, trêu chọc đầy ẩn ý: "Ồ ~~ tôi hiểu rồi, được Tổng Giám đốc Kỳ bao nuôi rồi chứ gì, nên mới phất lên như vậy đúng không? Tôi đã bảo rồi mà, anh ta tiêu tiền mạnh tay lắm, tùy tiện cho cậu tiền tiêu vặt, giờ tôi đến giúp một tay thôi mà tiền lương cũng hào phóng thế này..."

Tần Ninh đuổi theo, bắt lấy anh ta đánh một trận. Hai người giỡn loạn một hồi, đến khi nghe thấy chuông điện thoại reo mới chịu dừng lại.

Giang Nam bịt tai lại, thầm kêu khổ trong lòng - sao trước đây không phát hiện ra Tiểu Ninh khỏe thế chứ? Rõ ràng là một Omega, vậy mà một Beta như anh còn đánh không lại.

"A lô?"

"Vâng, khách sạn số 88 đường Khởi Nghiệp."

"Được, có thể mang lên tận phòng."

Tần Ninh cúp máy rồi nói: "Có một khách sạn đặt hai bó hoa hồng đỏ, hôm nay buôn bán cũng không đông lắm, nên tôi lười gọi ship. Mấy lần trước họ giao hoa chẳng chịu xếp ngay ngắn gì cả. Anh đi hay tôi đi?"

Giang Nam đang bóc gói đồ ăn vặt: "Cậu gói hoa đi, để tôi giao cho. Hôm nay tôi lái xe đến."

"Gì cơ? Anh mua xe rồi à?" - Tần Ninh ngạc nhiên hỏi.

Giang Nam rút chìa khóa xe ra, lắc lắc trong tay, tâm trạng cực tốt: "Ha ha, mới mua dịp Quốc khánh đấy. Hạ Bắc góp vốn cho tôi hai vạn, tổng cộng tầm mười lăm vạn, xe BYD. Này, cậu có bằng lái không? Nếu có thì sau này mình tự lái xe đi giao mấy đơn đặt hoa luôn cho tiện."

"Thư ký Hạ với anh quan hệ tốt thật đấy, cho hẳn hai vạn mua xe." - Tần Ninh cảm thấy khá bất ngờ. Trong ấn tượng của cậu, Hạ Bắc cũng là người có tiền, nghe nói là thư ký vàng của Kỳ Trạch Dự, lương tháng mười vạn, còn chia sẻ rất nhiều công việc giúp ông chủ.

"Đùa gì chứ, anh ấy là anh em tốt nhất của tôi." - Giang Nam đáp.

Tần Ninh lấy hoa mới trong kho ra, tìm giấy gói, cắt bớt phần gốc, chấm một ít đất giữ ẩm rồi bắt đầu gói hoa.

"Tôi có bằng lái, nhưng chưa chạy mấy lần. Sau này để Kỳ Trạch Dự dạy tôi lái." - Cậu nói.

Giang Nam cảm thấy công việc hiện tại thực sự rất tốt: kiếm được tiền, nuôi sống được bản thân, không bị sếp sai vặt, cũng chẳng phải nhìn sắc mặt ai.

Tần Ninh là người có cá tính, có khách hàng đến gây sự là dám phản đòn ngay. Cùng lắm là buôn bán kém đi chút, nhưng cậu ấy sống vui vẻ là được.

"Này, gói xong rồi, anh đi giao nhé."

"Okela~"

Giang Nam ghi lại địa chỉ và số điện thoại đặt hàng, đặt hoa vào ghế sau xe mình. Địa điểm chỉ cách đây ba cây số, chạy đi chạy về là mười phút là cùng.

Thế nhưng... xui xẻo là, lại gặp phải người bắt bẻ.

Tần Ninh nhận được điện thoại, nói hai bông hoa bị dập, ảnh hưởng đến việc tặng cho người yêu. Cậu bảo khách add WeChat, sau khi xem ảnh thì đúng là có hai bông bị đè, nhưng là cố ý hay vô tình thì không rõ.

Giang Nam tức tối nói: "Mẹ nó! Người đâu ra cái kiểu này, lúc tôi đưa cho còn nguyên vẹn rõ ràng. Hai người ở khách sạn làm gì mà cứ lén lút lấm lét."

Tần Ninh thì tỏ vẻ thản nhiên: "Giờ không có bằng chứng, nếu người ta muốn khiếu nại thì tôi mang một bó hoa khác sang. Loại người thế này tôi gặp nhiều rồi, muốn trắng trợn đòi thêm một bó. Mà hôm nay cũng rảnh."

"Được thôi, hay là để tôi đi?"

"Anh vừa mới đi rồi, mà anh cũng đâu xử lý được mấy đơn hàng khiếu nại kiểu này."

Giang Nam gãi đầu. Cậu là kiểu người nghĩ đơn giản, gặp chuyện thì chỉ muốn chửi cho xong, mà như thế có khi lại chọc giận đối phương, kéo theo thêm rắc rối.

Chủ yếu là-

Tần Ninh tuy có cá tính, nhưng đánh nhau thì không thua ai.

Còn anh thì chẳng đánh lại được ai cả.

Tần Ninh từng gặp không ít chuyện kiểu này, dù gì cũng là ông chủ, mấy khách hàng kỳ quặc đã gặp nhiều, nên chẳng để tâm lắm. Cậu đến khách sạn, đi thẳng lên tầng theo số phòng.

Cộc cộc cộc-

Người mở cửa là một gã đàn ông đeo khẩu trang. Bảo sao Giang Nam thấy kỳ lạ, hắn ho hai tiếng-à, hóa ra là bị cảm.

"Xin chào, tôi là chủ tiệm hoa Lemon Flower . Theo lý thì... những đơn đặt qua điện thoại đều là khách quen của tôi. Tôi thấy anh hơi lạ mặt. Đây, đây là bó hoa mới mang đến cho anh."

Người đàn ông đón lấy bó hoa, nói: "Trước đây tôi vẫn hay mua cho bạn gái, thường là cô ấy đặt hàng, hôm nay là tôi mua."

"Vậy à."

Tần Ninh nói: "Nhưng mà tôi sẽ kiểm tra lại camera. Nếu lúc giao hoa là nguyên vẹn, thì mọi chuyện sẽ thú vị lắm đấy."

Gương mặt người đàn ông khựng lại, sau đó mở rộng cửa nói: "Cậu có thể kiểm tra, thật sự không phải bọn tôi làm hỏng, có thể ảnh chụp không rõ, phần giữa của mấy bông hoa hình như bị héo rồi."

Tần Ninh mặt không biểu cảm bước vào. Bên cạnh còn có một người phụ nữ, giống như đang hẹn hò, ánh mắt dè dặt nép sang một bên. Hai người này đúng là khả nghi thật.

Cậu tiến lại gần, nhìn bó hoa hồng kia. Không hề có dấu hiệu héo úa gì, hoa vẫn còn tươi mới, rõ ràng là bị người ta cố tình ấn cho dập.

Cậu vừa định quay đi thì bất ngờ thấy sau gáy tê rát, một mũi kim tiêm đâm thẳng vào cổ, chất lỏng bị bơm vào trong cơ thể. Toàn thân cậu lập tức mềm nhũn, choáng váng, chỉ kịp loạng choạng vài bước mới nhận ra mình đã bị đánh lén.

Tần Ninh cố vùng vẫy, nhưng người đàn ông kia đã giữ chặt vai cậu đè xuống. Cậu chống tay vào bàn, định hét lên, lại bị hắn bịt chặt miệng.

"Ưm ưm...!"

Người phụ nữ kia cũng không còn giả vờ yếu đuối nữa, đeo khẩu trang lên, thấp giọng nói: "Khách sạn có camera khắp nơi, tôi đi phá camera ở hành lang trước. Anh đưa cậu ta xuống tầng hầm bằng thang máy."

Tần Ninh cố vùng ra, kiểm soát pheromone trong người rồi đột ngột phóng thích. Gã đàn ông lập tức bị mùi vị chua nồng nặc đó làm cho khó chịu, phải bịt mũi lại.

Cậu lập tức tung chân đá mạnh, gã kia bị hất văng ra xa. Vừa nằm dưới đất đã sững người kinh ngạc - sao còn cử động được?! Omega này đúng là mạnh thật!

"Anh... anh định làm gì..."

Tần Ninh vịn tường, đầu lắc lư, cố gắng bước ra ngoài. Nhưng thuốc ngấm ngày càng nặng, trước mắt bắt đầu tối sầm.

Vừa chạm tay vào cửa, cậu đã không đứng vững nổi, tựa vào tường rồi khuỵu gối xuống, ôm đầu, cơ thể hoàn toàn mất sức, ngã lăn ra sàn, bất tỉnh.

Gã đàn ông đứng dậy, phủi quần áo, vác cậu lên vai: "May mà có thuốc này, không thì để cậu ta chạy mất thật."

...

Lemon Flower.

Giang Nam chơi xong hai ván game mới nhận ra Tần Ninh vẫn chưa về. Anh ta liếc đồng hồ - hơn một tiếng rồi, đi đâu mất rồi?

Chẳng lẽ lại đụng trúng tổng giám đốc Kỳ, hai người hẹn hò rồi chăng?

Anh ta rút điện thoại gọi thử.

Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...

"Ể, thú vị thật đấy. Tiểu Ninh này, đi giao hoa mà cũng mất tích được hả."

Giang Nam tiếp tục chơi game, nghĩ bụng chắc là điện thoại hết pin.

Mười phút sau.

Đã hai giờ chiều rồi, người vẫn chưa quay lại, không nghe máy, không nhắn tin, cũng chẳng nói là đi đâu.

Anh ta nhớ lại lúc giao hoa, người đàn ông kia đeo khẩu trang, không cho mình vào, còn nhìn mình rất lâu mới chịu đóng cửa.

Sau đó lại cố ý gây chuyện, bắt giao lại bó khác.

Tần Ninh vừa đi là không thấy tăm hơi?

"Chẳng lẽ... xảy ra chuyện rồi?"

Giang Nam càng nghĩ càng thấy bất an. Đây là khách sạn mới mở, hệ thống an ninh kém, mà Tiểu Ninh thì xinh như vậy, lỡ như bị người ta bắt đi thì sao...

"Má... Chết tiệt thật!"

Anh ta lập tức rút điện thoại, gọi cho Kỳ Trạch Dự.

Trụ sở chính của Tập đoàn Kỳ thị

Kỳ Trạch Dự vẫn đang họp ở công ty, điện thoại để chế độ im lặng, nhưng anh thấy màn hình sáng lên.

Cuộc họp lần này là đại hội cổ đông. Nhận được cuộc gọi, anh không kìm được mà đập mạnh tay xuống bàn: "Ý gì đây? Mất tích rồi? Điện thoại tắt máy?"

Kỳ Mai Ý bị anh làm cho giật bắn mình, đá cho một cú: "Đang họp đấy!"

Kỳ Trạch Dự không để tâm đến ai, chẳng nói chẳng rằng kéo ghế ra, chẳng mang theo gì, lao thẳng ra ngoài. Cả phòng họp lập tức ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra.

Kỳ Mai Ý ngẫm lại mấy từ vừa rồi anh nói-mất tích, không liên lạc được-có thể khiến anh cuống đến mức này, thì chỉ có thể là...

Cô cũng đột ngột đứng dậy, đóng máy tính, cầm điện thoại trên bàn rồi rời đi, vừa đi vừa nói: "Họp xong rồi, giải tán."

Kỳ Trạch Dự và Giang Nam nhanh chóng đến khách sạn kiểm tra camera giám sát, phát hiện nhân viên cho biết toàn bộ camera ở hành lang, thang máy và ba khu vực trọng điểm đều hỏng, còn tầng hầm thì chưa kịp lắp đặt, chẳng tra được gì cả.

Điều duy nhất có thể xác nhận là: nhìn thấy Tần Ninh từng xuất hiện ở đây, sau đó camera bị hư, không rõ người đã đi đâu.

"Khốn kiếp!" Kỳ Trạch Dự đá văng ghế và bình hoa ở quầy lễ tân, tiếng đồ đổ vỡ loảng xoảng vang khắp sảnh, ngay cả Giang Nam-làm thư ký cho anh mấy năm-cũng bị dọa cho đứng hình, chưa bao giờ thấy tổng tài nhà mình nổi trận lôi đình đến vậy.

"Liên lạc với Hạ Bắc, điều động quỹ, thâu tóm khách sạn này! Dẹp nó đi cho tôi! Mức độ an toàn thấp như vậy, người lạ ra vào không cần đăng ký, camera dễ dàng bị phá hoại! Đây là cái khách sạn rác rưởi gì vậy?!"

Dứt lời, Kỳ Trạch Dự bước nhanh ra ngoài.

Kỳ Mai Ý chờ sẵn ở cửa, lập tức theo sau, trấn an: "Tiểu Dự! Em đừng sốt ruột, đã báo cảnh sát rồi, bên đó cũng đã phong tỏa toàn thành phố để tìm người. Chắc chắn không sao đâu."

Ông chủ khách sạn đã bị dọa đến ngây dại, gần như quỳ rạp xuống đất hối hận, đắc tội với nhân vật lớn thế này, sau này còn sống nổi nữa không...

Kỳ Trạch Dự lên xe ngồi vào ghế lái, Kỳ Mai Ý cũng theo lên, thấy anh tựa trán lên vô lăng, vẻ mặt mờ mịt-anh không biết nên đi đâu để tìm người nữa.

"Cái này là nhân viên dọn phòng trên lầu vừa nhặt được." Kỳ Mai Ý đưa điện thoại cho anh.

Viền mắt Kỳ Trạch Dự đỏ ửng, môi run lên, hai tay run rẩy nhận lấy điện thoại-là của Tần Ninh. Lòng anh như chìm xuống đáy, đến chức năng định vị GPS bây giờ cũng không thể dùng nữa.

"Thành phố Giang rộng thế này... em biết đi đâu để tìm cậu ấy..."

Kỳ Mai Ý vỗ nhẹ vai anh, an ủi: "Đừng lo, kẻ bắt cóc Tiểu Ninh chắc chắn là nhằm vào em. Người này sẽ chủ động liên hệ với chúng ta thôi."

"Em không muốn cứ thế chờ đợi!" Kỳ Trạch Dự ôm đầu, gục xuống vô-lăng, đầy hối hận. Tất cả là do anh, vì tính cách quá kiêu ngạo, đắc tội với quá nhiều người.

Tần Ninh chắc chắn không có kẻ thù.

Một chủ tiệm hoa nhỏ bé, bình thường như cậu ấy, ai lại đi bắt cóc chứ?

Kỳ Trạch Dự vì lo sợ mà mặt mày trắng bệch. Anh sợ những kẻ đó sẽ làm hại Tần Ninh, tổn thương cậu, nhất là khi trên người cậu có thứ có giá trị cực kỳ lớn.

Từng phút từng giây trôi qua.

Kỳ Trạch Dự ngày càng cuống quýt. Anh lái xe đi khắp nơi có lắp camera để hỏi thăm, còn liên hệ cả đội giao thông, nhưng vẫn không có bất cứ manh mối nào.

Kẻ bắt cóc này rõ ràng là một con cáo già, tínhtoán kỹ lưỡng, mọi đường lui đều chuẩn bị chu toàn.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me