Full Dm Abo Omega Vi Chanh Vua Chua Vua Ngot
Không thể kiểm soát – Một khi đã cắn xuống, sẽ không thể dừng lại...
Editor: DiuTynTần Ninh tiếp tục ăn bít tết, không nhịn được mà uống liền mấy ly rượu vang đỏ. Vị rượu đúng là ngon thật, mềm mượt, dư vị kéo dài khiến người ta lưu luyến—có tiền đúng là tốt.Kỳ Trạch Dự là kiểu người không bao giờ tin vào mệnh số. Nếu anh tay trắng, có lẽ sẽ không đủ tự tin, nhưng đã sở hữu tài sản hàng tỷ thì còn sợ theo đuổi không được Omega mình thích sao? Hơn nữa, anh cũng đâu đến nỗi xấu trai.Tần Ninh ăn sạch tất cả món trên bàn, chỉ còn lại nửa chiếc pizza, Kỳ Trạch Dự liền thay cậu giải quyết nốt.Cậu không ngờ rượu vang ủ lâu lại mạnh đến vậy. Lúc đứng dậy, trước mắt bỗng chốc tối sầm, cả người chao đảo ngã về phía sau, may mà Kỳ Trạch Dự nhanh tay đỡ kịp."Vừa rồi đã nhắc em đừng uống nhiều quá rồi mà, đồ mèo ham ăn."Tần Ninh lắc lắc đầu, cố giữ cho bản thân tỉnh táo:"Anh... anh nghe tôi nói này... Đừng tưởng mấy trò cỏn con này mà dụ được tôi lên giường... tôi thật ra... chưa say đâu..."Kỳ Trạch Dự cúi đầu nhìn Omega trong lòng, đỉnh đầu cậu tựa vào cằm anh, vừa vặn để anh thấy được làn da trắng mịn ở sau gáy, lờ mờ còn ngửi thấy hương chanh nhè nhẹ, hơi chua chua.Anh thản nhiên bế bổng người ta lên, bế ngang ra khỏi nhà hàng, bước đi oai phong khiến không ít ánh mắt dõi theo."Cậu Omega kia hình như say rồi phải không?""Cái anh Alpha đó trông có vẻ mờ ám ghê...""Hay tụi mình ra hỏi thử?""Thôi đi, nhìn cũng không giống người xấu mà."Lúc này, Trần Miên đang ngồi trong xe chơi điện thoại, vừa ngẩng đầu đã thấy Kỳ Trạch Dự bước ra từ nhà hàng, trong tay ôm chặt cậu Omega xinh đẹp kia, suýt nữa thì dụi mắt đến đỏ cả lên.Kỳ Tổng... thật sự định làm chuyện đó à?Dù là sếp, cũng đâu thể làm ra chuyện thế này—chuốc say người ta rồi bế đi?Sau khi lên xe, Kỳ Trạch Dự để Tần Ninh nằm trong lòng mình, để cậu dựa vào ngực mà ngủ: "Trần Miên, tới tiệm Lemon Flower."Trần Miên cúi đầu đáp khẽ: "Vâng."Tiệm Lemon Flower.Chiếc xe sang dừng lại trước cửa tiệm, trời đã tối hẳn, cửa tiệm cũng đóng rồi. Kỳ Trạch Dự cúi đầu lục lọi trên người cậu, tìm được chìa khóa, sau đó lại bế người xuống xe.Trần Miên thấy thế, lập tức nhảy xuống, sốt sắng nhắc:"Kỳ Tổng! Bây giờ là xã hội pháp trị, Omega là đối tượng được pháp luật bảo vệ, anh đừng để chuyện lớn thành chuyện to đấy nhé!"Khóe miệng Kỳ Trạch Dự khẽ co giật, liếc xéo cậu ta một cái, lạnh giọng: "Tôi là người đàng hoàng."Trần Miên xoa mũi, tỏ ra không mấy tin tưởng.Một Alpha trẻ độc thân, đến nay hai mươi lăm tuổi vẫn chưa từng ôm Omega nào, giờ lại có một tiểu O xinh đẹp nằm trong lòng—anh thật sự nhịn được chắc?Kỳ Trạch Dự đứng trước cửa, đặt người xuống đất rồi dùng một tay đỡ lấy cậu. Chìa khóa chỉ có hai cái, chắc là một cái mở cửa tiệm, cái còn lại mở phòng ngủ.Anh liếc qua đã đoán được cái nào là khóa cổng chính, mở cửa xong lại bế cậu lên lần nữa, đi thẳng lên phòng ngủ trên lầu.Căn hộ hai tầng có phần hơi dốc, phòng tuy nhỏ nhưng hướng sáng tốt, gió bên ngoài có thể thổi vào, mát mẻ dễ chịu. Rèm cửa bị gió lay nhẹ, đung đưa qua lại.Trong phòng có một chiếc sofa nhỏ và bàn làm việc, máy tính xách tay để trên quầy. Tủ quần áo được sắp xếp ngăn nắp, không gian sạch sẽ, phảng phất mùi chanh dịu nhẹ.Quần áo của cậu đều treo trên ban công nhỏ bên hông, chỗ đó chỉ vừa đủ để phơi đồ cho một người.Kỳ Trạch Dự đặt người xuống giường, ngồi bên mép giường nhìn cậu thật lâu. Tần Ninh một mình bươn chải nơi thành phố, tự mở cửa tiệm kiếm sống, còn kiêm cả việc quản lý nền tảng giao hàng, làm sổ sách, đến cả việc thuê được một cửa hàng hai tầng—đều do cậu tự gầy dựng.Cậu còn là một người thuộc thế hệ 2000, đến được mức này trong một thành phố lớn, thật sự không dễ.Tần Ninh khẽ kéo cổ áo, lẩm bẩm trong cơn mơ màng: "Ưm... nóng quá..."Nghe vậy, Kỳ Trạch Dự liền tìm điều khiển, bật điều hoà rồi thuận tay đóng luôn cửa sổ.Làn da Tần Ninh trắng mịn, khi nãy chưa đóng cửa sổ nên có khá nhiều muỗi mùa hè bay vào. Mới chỉ vài phút thôi, cậu đã bị đốt mấy nốt liền.Nhíu mày vì ngứa ngáy, Omega luống cuống gãi qua loa vài cái, sau cùng cuộn mình biến mất trong chiếc chăn, như thể đang tìm kiếm chút yên bình. "Đáng yêu thật."Kỳ Trạch Dự không nhịn được khẽ véo má cậu một cái. Cũng lạ—đám muỗi đó chẳng thèm đụng đến anh, chỉ bu đầy lên người Omega đang nằm trên giường mà đốt lấy đốt để.Tổng tài như Kỳ Trạch Dự mà cũng kiên nhẫn đến vậy — nghiêm túc đi bắt muỗi trong nhà người ta, vừa đập muỗi vừa nhẹ nhàng thoa nước hoa hồng chống muỗi lên cánh tay Tần Ninh.Động tác anh cẩn thận, dịu dàng như đang nâng niu một báu vật.Khi điều hòa bắt đầu mát hơn, căn phòng cũng yên ắng trở lại. Tần Ninh cuối cùng cũng rụt người khỏi chăn, ló ra cái đầu nhỏ.Cậu vẫn còn nhắm mắt, gương mặt ngủ say dịu dàng, môi hé mở, hàng mi dài khẽ cụp như cánh bướm đậu lên mí mắt. Gương mặt ấy mang theo chút ngây thơ, ngoan ngoãn, giống như một hoàng tử nhỏ bước ra từ trong tranh. Má cậu hơi ửng hồng, trên người vương chút hương ngọt của rượu vang và chanh, như thể giấc mơ mùa hè nhẹ nhàng đã ghé đến nơi này.Kỳ Trạch Dự cúi xuống, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm qua gò má cậu. Làn da ấy mềm mại, mịn màng, khiến lòng anh khẽ rung lên.Anh nín thở, như thể sợ đánh thức giấc mộng trước mắt, dè dặt gỡ miếng dán ức chế sau gáy Tần Ninh — một mảng da trắng mịn lộ ra, hơi ửng đỏ, mùi hương chanh ngọt ngào bắt đầu lan tỏa trong không khí.Hương vị của Tần Ninh, chua chua ngọt ngọt, khiến người ta muốn mãi ở bên cạnh không rời.Ánh mắt Kỳ Trạch Dự dịu dàng đến mức có thể tan chảy, anh cúi thấp xuống, kìm nén rung động trong lòng, chỉ nhẹ nhàng dụi mặt vào tóc cậu một chút.Thế nhưng giây tiếp theo, pheromone của Alpha lại không kiềm được mà tràn ra — mùi bạc hà mát lạnh hòa quyện cùng hương chanh dìu dịu, quấn quýt trong không khí như mật ngọt lan tỏa khắp phòng, lặng lẽ gợi nên một bầu không khí đầy mê hoặc."Ưm..."Tần Ninh khẽ cau mày, hình như bị ảnh hưởng, chóp mũi nhăn lại, miệng thì thào một tiếng mơ hồ.Cậu hé mắt ra, ánh nhìn còn lơ mơ, bàn tay yếu ớt nắm lấy vạt áo Kỳ Trạch Dự, giọng mềm mại, mơ màng: "Khó chịu quá... cứu tôi với..."Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim Kỳ Trạch Dự gần như tan chảy.Kỳ Trạch Dự nửa quỳ trên giường, cúi đầu nhìn cậu. Con chip trắng trong sợi dây chuyền trước cổ anh phát ra ánh sáng nhàn nhạt, khiến đôi mắt cay xè như sắp không thể mở nổi.Cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, cúi người áp sát người Omega, nhìn chằm chằm tuyến thể ngay trước mắt, miệng khẽ hé ra, nhưng lại siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế bản thân.Không được.Chỉ cần cắn xuống một cái, sẽ không thể dừng lại. Như vậy chẳng phải sẽ trở thành đúng kiểu người "vì sắc mà động lòng" như bọn họ nói sao?Tần Ninh uống say, đầu óc không tỉnh táo.Cậu toàn thân khó chịu, đột nhiên há miệng, cắn mạnh vào cánh tay Kỳ Trạch Dự."Haa——" Alpha hít sâu một hơi, bật ra tiếng rên đau.Ánh mắt Omega dần dần khôi phục thần trí, nhìn người đàn ông đang áp sát tuyến thể của mình, miếng dán ức chế cũng đã bị gỡ ra. Cậu bỗng bừng tỉnh."Kỳ Trạch Dự!"Cậu lập tức giơ chân lên, đầu gối thẳng một cú thật mạnh về phía trước—Alpha bị đá bay, cả người lăn khỏi giường, trông vô cùng thảm hại.Tần Ninh muốn báo cảnh sát.Cậu không thể ngờ được rằng Kỳ Trạch Dự lại thực sự chuốc say mình rồi có ý đồ xấu. May mà tỉnh lại kịp, nếu không suýt nữa đã bị đánh dấu, mất sạch tự do và danh dự.Cậu định tìm điện thoại, nhưng lại chẳng biết đã bị vứt ở đâu."Điện thoại của tôi... đâu rồi?"Kỳ Trạch Dự giống như một linh hồn lang thang bò dậy, nằm bò bên mép giường, nói: "Hình như ở trên xe... Ngày mai tôi lấy giúp cậu, cậu tìm điện thoại làm gì?"Tần Ninh nghiến răng nghiến lợi: "Báo cảnh sát."Kỳ Trạch Dự: "..."Không đến mức đó chứ.Anh có làm gì đâu, chỉ là... nhớ đến tư thế lúc nãy, lại còn gỡ miếng dán ức chế của cậu ấy... có phải bị hiểu lầm rồi không?"Tôi thấy miếng dán ức chế của em không dính chắc nữa, ban đêm dán vào cũng khó chịu nên mới tháo ra. Vừa rồi tôi phát tán pheromone là vì thấy thân thể em hấp dẫn quá, không kiềm được thôi." — Kỳ Trạch Dự thẳng thắn thừa nhận.Tần Ninh trừng mắt nhìn anh: "Anh còn dám nói?!"Dù có giải thích thế nào cũng không ổn. Trong phòng tràn ngập mùi pheromone khiến Kỳ Trạch Dự cũng cảm thấy khó chịu."Hay là... tôi đi bây giờ, em đừng sợ."Tần Ninh ngẩng đầu, nhìn Alpha trước mặt đứng dậy, chỉnh lại quần áo nhăn nhúm, rồi đẩy cửa đi xuống dưới lầu.Lúc này cậu mới thở phào, nằm lại lên giường, đầu đau như búa bổ, mơ mơ màng màng nhắm mắt lại.Kỳ Trạch Dự không yên tâm về Tần Ninh, một mình ngồi trên cầu thang, gọi điện cho Trần Miên."Cậu về trước đi, sáng mai quay lại đón tôi."Trần Miên lo lắng nói: "Kỳ Tổng ... thật sự anh muốn làm vậy sao? Anh làm thế là phạm pháp đấy, xin anh hãy suy nghĩ kỹ, nếu ngày mai Tần Ninh báo cảnh sát, tôi sẽ không làm chứng cho anh đâu."Cậu ta là người chính trực, không thể bao che cho sếp mình.Kỳ Trạch Dự xoa xoa huyệt thái dương: "Tôi có làm gì đâu!"Nói xong liền cúp máy.Alpha ngồi một mình thẫn thờ trong cầu thang, trầm tư suy nghĩ. Anh không mang theo thuốc lá, tâm trạng vô cùng bực bội và u sầu. Vốn là thiếu gia ngậm thìa vàng, tổng giám đốc tập đoàn Kỳ thị, tài sản kếch xù, cả đời này chưa từng phải ngủ ở cầu thang bao giờ.Vậy mà hôm nay, anh chuẩn bị ngủ luôn ở cầu thang.Nếu ban đêm Tần Ninh thấy khó chịu, anh còn có thể kịp thời đưa cậu đến bệnh viện. Cũng không biết pheromone Alpha vừa rồi có làm tổn thương đến cậu không.Ban đầu chỉ muốn dỗ dành cho người ta vui vẻ.Ai ngờ càng dỗ càng rối tung.Sáng sớm hôm sau.Tần Ninh bị lạnh đến tỉnh dậy, chăn đã rơi xuống đất. Cậu lần tìm chiếc điều khiển, tắt điều hòa trước, rồi mới bò dậy nhặt chăn."Khặc... Pheromone của Kỳ Trạch Dự đúng là muốn mạng người, còn có thể kích thích Omega nữa. Quả nhiên mức độ phù hợp càng thấp thì Omega càng bài xích mạnh. Trước đây Alpha ở trường học cũng đâu có mùi mạnh đến mức này."Cậu cúi đầu kiểm tra cơ thể mình, vẫn nguyên vẹn, tối qua anh chưa thực hiện được gì.Tên đàn ông này, quả nhiên không phải người tốt.Ngay giây tiếp theo——Tần Ninh bất ngờ sửng sốt. Cậu mặc quần áo xong, định xuống lầu vào nhà vệ sinh rửa mặt, lại không ngờ ở cầu thang có người.Alpha đang ngồi ở giữa bậc, tựa lưng vào tường, chống tay lên trán mà ngủ, yên lặng đến mức không có một chút động tĩnh nào.Có đôi lúc, Tần Ninh thật sự không đoán nổi——Anh rốt cuộc đang nghĩ cái quái gì."...Kỳ Trạch Dự."Kỳ Trạch Dự nghe gọi, ngẩng đầu mở mắt. Thấy Tần Ninh đang đứng trước mặt, anh lập tức đứng bật dậy. Nhưng ngủ trong cầu thang cả đêm khiến anh đau nhức khắp lưng, suýt nữa không đứng vững.Tần Ninh theo phản xạ đưa tay ra đỡ anh một cái."Anh ngủ ở đây làm gì vậy?"Kỳ Trạch Dự đáp: "Em không sao rồi chứ? Hôm qua nghe em kêu đau, tôi sợ ban đêm em sẽ có triệu chứng gì khác, nên ngồi đây trông."Ánh mắt Tần Ninh khựng lại, lặng lẽ nhìn anh, ngơ ngác nói: "Vậy là... anh ở đây ngủ cả đêm? Nhưng hôm qua anh còn..."Kỳ Trạch Dự vội vàng giải thích, giơ tay lên thề: "Tôi thề, tối qua tôi chỉ cúi xuống hít một cái mùi chanh thơm trên người em thôi, tuyệt đối không có ý đồ gì khác. Tôi là Alpha, đứng trước người mình thích, pheromone phản ứng mạnh là điều rất bình thường. Nhưng tôi không cố tình muốn khiến em khó chịu đâu."Tần Ninh đứng đờ tại chỗ.Nếu không tận mắt thấy anh là người của Kỳ thị, từng thấy xe sang anh lái, cậu thật sự sẽ nghĩ — người này chắc chắn không phải tổng tài thật.Trong truyện ngôn tình, tổng tài chẳng phải đều cao cao tại thượng, phong lưu hào hoa, một bụng mưu mô sao?Mà cái người trước mắt này... thú vị thật đấy.Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me