Gia Dinh Phep Thuat The Gioi Cua Em Va Anh
"NHẤT TRÍ" Cả ba đồng thanh. "Mọi người làm gì ở đây vậy?" Ngọc Yến từ đâu chui ra làm cả ba được một phen hú hồn. "Trời ơi Ngọc Yến con làm mẹ hết hồn" "Con mới xuống thì thấy mọi người đứng tụ tập ở đây, có chuyện gì vậy ạ?" "Không có gì, mọi người chỉ đang nói chuyện thôi, ủa hôm nay con không đi học à?( Ngọc Yến lớp 6 rồi nha )" "Dạ hôm nay trường con bắt đầu cho nghỉ tết rồi". "Vậy thôi con đi chơi đi, để mẹ đi vào nấu cơm" "Dạ" "À chị sẵn mình vào làm bánh luôn nha" "Cũng được đó, lúc ở nước ngoài cũng lâu rồi chưa làm bánh" Trên lầu "Nè Pungun, lần này trở lại thế giới loài người con còn định vẽ truyện tranh hay đi tìm một cái phòng tranh nào không?" "Dạ con cũng nghĩ là mình nên đi tìm phòng tranh, mà ba cứ yên tâm con đã tìm hiểu về những loại tranh đang phổ biến ở đây với lại con nghĩ con sẽ vẽ về thế giới phép thuật, nó cũng là một chủ đề có thể thu hút người mua tranh đó ba" "Wow, công nhận vẽ tranh là nghề sinh ra dành cho con luôn đó Pungun" Chú Mây cũng phải cảm thán trước tài năng của Pungun "Mà nè Mây, tôi nghe nói là cô giáo Trúc đi du học rồi, mấy năm nay không có liên lạc gì với chú hết hả?" Ông Baram khá hối hận về câu nói mình vừa nói ra nhưng đã muộn. "Haizz, không một lời nhắn, không một lời chào tạm biệt mỗi lần nghĩ tới là em cứ buồn sao ấy". "Mà nè, tôi thấy con bé Yeye nó nói đúng đó có thể là chú với cô giáo Trúc không hợp nhau nên mới không đến được thôi có gì đâu mà chú phải buồn, mà tôi thấy chú với Hoa Hồng đen chênh lệch tuổi tác đâu có bao nhiêu đâu hỏng ấy chú với Hoa Hồng Đen thử.....tìm..hiểu nhau coi xem sao" Chú Mây từ nãy giờ đã bị moi hết những nỗi buồn mà mình đã giấu từ những năm qua, tâm tình đã không còn chút vui vẻ nào. "NÈ ANH BARAM, anh quá đáng quá nha anh biết em với Hoa Hồng Đen đâu có thích nhau đâu tự nhiên anh bắt em đi tìm hiểu cái người mà em không có cảm xúc là sao anh Baram?" "Con thấy ba con nói đúng mà chú, bây giờ chú cử thử tìm hiểu xem sao có khi hai người còn đến với nhau không chừng" "Mệt quá, không nói chuyện với hai người nữa em đi ra ngoài đây"Trong phòng SuriHoàng Lan từ đâu bước vào thì thấy Suri đang ngồi ở bàn đọc sách thì một ý tưởng trêu đùa hiện lên trong đầu cô. Lợi dụng lúc chàng trai đang mải mê đọc sách cô liền không ngần ngại mà chụp nào vai anh một cái với mong muốn là sẽ nhìn được bộ mặt hoảng sợ của Suri. Và đúng như đã nghĩ, Suri bị hù sợ đến nỗi mà quăng luôn cuốn sách xuống dưới đất xém xíu là té ghế, nhưng không vì thế mà giận cô vẫn cố gắng định hồn lại hỏi. "Trời Hoàng Lan, bạn làm mình hết hồn" "Hihi, mình xin lỗi tại mình tính chọc bạn cho vui thôi ai dè đâu bạn sợ quá trời" "Giỡn zui ghê....."(nghĩ) "Mà bạn vô phòng mình có gì không?" "À, lúc nãy mình có gọi điện cho Thu Hà để báo là mình về nước, Thu Hà nói có gì thì cả nhóm tụ tập đi ăn mình muốn hỏi bạn là ngày mai có rảnh không ấy mà" "Yên tâm, mình rảnh mà vậy bạn rủ Thu Hà chiều mai 5h nha nhớ gọi Thái Hồ, Ngọc Vân nữa nha" "Um mình biết rồi, mình sẽ cố gắng mấy ngày còn ở đây sẽ dành thời gian cho mấy bạn" "Hihi, được vậy thì tốt rồi" "Mà nè lúc nãy khi mà đang đi mua đồ với bạn mình cứ cảm thấy chúng ta đang bị theo dõi ấy" "Thật à?" "Mình có cảm giác không được an toàn, bầu trời thì tối đen lại mình thấy như bị đông cứng lại còn hơi lạnh sống lưng nữa" "Bạn nghe nè Hoàng Lan sau này nếu như bạn muốn đi ra ngoài thì phải gọi mình đi cùng, bạn không được đi một mình đâu đó" "Tại sao?" "Hiện tại thì mình không thể nói cho bạn được, nhưng rồi bạn cũng sẽ hiểu thôi" "Ừm, mình biết rồi vậy thôi bạn làm gì thì làm đi, mình đi xuống nhà đây" "Bai"Dưới bếp Trong bếp có hai người phụ nữ mặc tạp dề làm bánh với đầy những nguyên liệu trên bàn. Mai Phương thì tách lòng đỏ trứng gà và đánh lòng trắng trứng thành kem. Chini thì trộn bột ngô với đường. Chia hỗn hợp đường làm 3 phần rồi cho lần lượt từng phần vào trong lúc đánh trứng, Chini tiếp tục đánh đều cho đến khi đường tan hết. Tiếp theo các cô ấy cho một chút giấm vào hỗn hợp kèm theo đó cho thêm 10g bột cacao *Nếu làm như vậy thì bột sẽ thơm hơn* và đánh cho đến khi hỗn hợp mịn lại. Mai Phương làm nóng lò nướng lên ở 140 độ C và sau đó cho bánh vào nướng. Sau khi bánh đã nướng xong thì Chini thoa đều phần kem tươi lên mặt bánh cho phủ kín hết. Cuối cùng, cắt dâu tây ra thành từng lát và trang trí lên mặt bánh cùng với việt quất và các loại trái cây khác đã chuẩn bị. Cuối cùng theo lời yêu cầu của Ngọc Yến thì chiếc bánh được rắc lên một chút chocolate cắt vụn -món yêu thích của cô bé-. Chiếc bánh Pavlova xinh xẻo đã được hoàn thành và đang chờ để mọi người trong nhà thưởng thức. "Xong rồi, tôi nhìn mà thèm quá trời luôn tôi sợ là một cái này chắc là không đủ cho mấy cha con nó đâu á" Mai Phương vừa nói vừa dọn dẹp lại "chiến trường sau khi thực hiện công cuộc kết hợp đường và trứng" "Nếu vậy thì coi như tài nghệ làm bánh của tôi với chị đạt đến mức 'trợ lý của PIERRE HERMÉ' rồi" Chini cũng bắt tay vào việc rửa khay và dụng cụ làm bánh. Nếu các bạn nghĩ đến đây là xong thì các bạn đã lầm rồi. Tôi có thể nói là phải tốn thêm cả mấy lần đánh máy nữa mới có thể kết thúc công việc làm bếp của hai người phụ nữ này. Lúc nãy chỉ mới là món tráng miệng thôi, bây giờ mới là phần của các món ăn chính. Nhưng tôi sẽ làm ngắn gọn vì để mà viết chi tiết thì đây sẽ trở thành truyện về món ăn mất. Mai Phương tiếp tục làm các món: chả giò, bánh xèo, gỏi cuốn, thịt bò xào. Còn Chini thì chỉ dám phụ bếp thôi vì các món ăn chính không phải là sở trường của cô. "Để tôi lên lầu gọi mọi người xuống ăn, chị dọn đồ ăn ra dùm tôi nha". "Ừm, để tôi làm cho chị lên đi". Xong rồi thì Mai Phương lên lầu "triệu tập" mọi người. Buổi tối Mọi người cùng nhau ăn tối và thưởng thức món bánh mà Mai Phương và Chini đã cùng nhau làm. Đúng như dự đoán, Ngọc Yến quất hơn một nửa cái bánh, cô bé còn tính dành luôn nửa cái còn lại nhưng có sự "can thiệp" của mẹ Mai Phương nên may mắn điều đó đã không xảy ra. Hoàng Lan thì hôm nay ăn rất nhiều, do ở nước ngoài đồ ăn không hợp khẩu vị với cô cho lắm nên cô thường ăn rất ít và vì thường hay trực ở bệnh viện nên cô chỉ ăn cho qua loa nhưng đồ ăn ở nhà vẫn là nhất cộng thêm cái không khí náo nhiệt với thành phần chủ yếu là người ba Tấn Trung thì không ăn nhiều mới sợ. Suri thì lâu rồi mới cảm nhận được bầu không khí mà lâu rồi mình mới cảm nhận lại được, quay qua thì vô tình nhìn thấy một nụ cười mặc dù chỉ là thoáng qua nhưng cái hình ảnh đó đúng là rất đẹp làm cho anh được một phen đứng hình. Không biết là đã nhìn cô bao lâu rồi nữa nhưng anh mong thời gian trôi chậm lại để hình ảnh này được khắc sâu trong trí nhớ của anh. Cô cảm thấy như có ánh mắt đang nhìn mình, quay qua thì thấy anh. Bốn con mắt nhìn nhau. Thấy mình bị phát hiện anh vội vàng thu ánh mắt lại, mặt có chút đỏ. "Bạn làm sao vậy?" Hoàng Lan khó hiểu khi đó giờ đâu có thấy Suri nhìn mình bằng ánh mắt như thế. "À..ừm...đâu có gì đâu, tại lâu rồi mình mới thấy bạn cười" "Hihi, không khí nhà mình lúc nào cũng vui như thế" Khi nhìn thấy Suri không có miếng bánh nào trên bàn thì cô bèn lấy miếng bánh cuối cùng trên dĩa rồi đưa cho anh. "Bạn ăn đi, bánh mẹ mình làm ngon lắm đó" "Ừm cảm ơn bạn mà bạn ăn chưa" "Mình chưa" "Vậy thôi mình ăn chung đi dù sao cũng chỉ còn có một miếng này thôi à mà mình ăn cũng không hết" Nói rồi đẩy cái dĩa qua chính giữa. "Bạn ăn đi" Khi nghe anh nói vây cô có chút ngại ngùng, hai người ăn chung một cái bánh sao? Mọi người còn đang trên bàn ăn mà thấy cảnh này thì mọi người sẽ nghĩ gì? Thấy cô cứ chần chừ mãi mà không đụng tới miếng bánh thì anh nói "Bạn cứ ăn đi không sao đâu, không ăn được miếng bánh ngon này là bạn hối hận đó" Nghe anh nói thế thì cô cũng chịu ăn, hai người cứ thế chọc cái nĩa vào miếng bánh cho đến khi cái dĩa trống không. "Đúng là ngon thật" Lâu rồi cô mới được ăn bánh mẹ làm, mà lần này lại còn ăn chung với Suri nữa nên mùi vị của cái bánh còn ngon hơn cả trăm lần. Khi ăn bữa tối xong các người trẻ lên phòng còn các người lớn thì tụ họp lại phòng khách. Từ nãy đến giờ mọi người đã chứng kiến một màn khá tình cảm của đôi bạn trẻ, nào là cắt bánh cho bạn rồi ăn chung một miếng bánh, những hành động khiến mọi người không thể rời mắt. Tấn Trung là người háo hức nhất luôn nhìn rồi cười nhưng mà là với một âm lượng nhỏ để không làm hỏng chuyện của đôi bạn trẻ "Chời đất ơii, hai đứa này nay còn ăn chung nữa chớ, hồi sáng còn nắm tay nhau nữa" "Nhưng mà hai đứa này nó có bao giờ chịu yêu đâu, hai tụi nó bao lâu nay cứ coi nhau như là bạn thì chúng ta đâu có làm gì được" Bà Sương tất nhiên là muốn hai đứa thành đôi nhưng thực tế thì hai bạn nhỏ chưa bào giờ mở lòng cả. "Con với Chini muốn ghép đôi cho hai đứa nó chịu mở lòng với nhau chứ như vậy thì không biết tới lúc Hoàng Lan về lại nước ngoài luôn không biết là có gì chưa nữa!" "Theo ba thì chúng ta đừng xen vào chuyện của hai đứa nó, nếu chúng ta mà xen vào thì hai đứa nó sẽ ngại lắm, cứ để cho hai tụi nó tìm hiểu nhau chúng ta chỉ giúp khi nào mà hai đứa nó gặp trở ngại thôi" Ông Baram đúng là một người rất thông thái, ông luôn nhìn nhận các vấn đề một cách chính xác. "Nếu như anh nói vậy thì em cũng theo anh" "Thôi tối rồi mọi người về phòng đi" "Ông ngủ ngon nha" "À..ừm..bà cũng ngủ ngon nha" Phòng Hoàng Lan- Ngọc Yến Ngọc Yến thì sau khi thưởng thức nửa cái bánh kem thì lăn ra ngủ ngon lành. Còn trên bàn làm việc thì có một người con gái cắm cúi viết gì đó vào một cuốn sổ sọc màu xanh.------------------------------------------------------------------------------------------------Hello mụi ngườiSorry vì mấy tháng rồi mình mới ra chương mới, một phần vì làm biếng và một phần không có ý tưởng để viết mong mọi người thông cảm, mình sẽ cố gắng ra chương.Và mình muốn nói 1 điều là truyện này mình viết về nhân vật Suri và Hoàng Lan KHÔNG PHẢI Gia Kỳ và Cẩm Tuyền nên mong mọi người sẽ không hiểu lầm. Vì mình biết đây là otp đời đầu của khá là nhiều bạn nên mình mới viết ra truyện này để cho các bạn xem. À mà Gia Kỳ vừa mới tham gia hoạt động tình nguyện tại Lào, cậu bé Suri năm nào bây giờ đã là bác sĩ rùii Bonus cho mí bạn zài tấm nhoaa
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me