Gl Nhien Uyen Mot Nua Linh Hon Toi La Nguoi Tu
Buổi đêm trong tầng hầm không có thật. Không có ánh trăng, không có gió, không có sự chuyển động của thời gian. Nhưng Mạn Nhiên biết mình đang mơ — không phải vì có cái gì đó kỳ lạ, mà vì... lần đầu tiên, cô thấy ánh sáng.Một căn phòng nhỏ. Rèm trắng đung đưa. Bàn tay ai đó đang chạm nhẹ vào cổ tay cô — ấm áp, mềm mại, đầy kiên nhẫn. Không phải bàn tay đeo găng của kẻ tra tấn, cũng không phải đôi tay lạnh ngắt của bác sĩ thí nghiệm. Bàn tay ấy có nốt ruồi son nơi xương ngón, có vết chai nhẹ nơi ngón trỏ — rất thật.Cô nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình."Mạn Nhiên."Là giọng Tĩnh Uyên. Nhưng khác.Không hề mang chất kim loại.Không hề rít lên trong cơn đau.Mà là... một thứ dịu dàng đến vô lý.Cô quay đầu. Trên giường bệnh, Tĩnh Uyên nằm đó, trên vai có một vết thương sâu hoắm, máu vẫn chảy, và mắt nhắm nghiền. Nhưng tay cô vẫn nắm lấy tay Mạn Nhiên. Không rời. Không siết mạnh. Chỉ giữ.Gió lướt qua tấm rèm."Mình từng hứa... nếu em không còn là người, chị cũng sẽ không rời bỏ."Một hình ảnh rạch ngang ý thức cô. Vết thương rách sâu trên vai Tĩnh Uyên. Máu đổ xuống bùn. Một nơi khác, một thời khác.Ký ức hay ảo giác?Mạn Nhiên bỗng thấy cổ họng nghẹn lại, như thể có một sợi xích vô hình đang siết dần quanh khí quản — không phải tay ai bóp cổ, mà là thứ gì đó còn dữ dội hơn: một hồi ức từng bị chôn sống. Nó không ập đến như cơn sóng mà trườn qua như rắn độc, luồn sâu vào xương sống, rút tủy từng đoạn. Cảm giác ấy khiến đầu cô choáng váng, tim lỡ một nhịp, rồi đập dồn dập đến phát nôn. Nỗi đau này — cô từng biết, từng nếm, từng chết trong nó. Quen thuộc đến mức ám ảnh. Quen thuộc đến mức chỉ muốn tự móc tim mình ra để chấm dứt nó ngay lập tức.Cô bật dậy.Buồng giam tối đen như mực. Không còn căn phòng trắng. Không còn bàn tay nắm lấy tay cô.Chỉ có tiếng gió ù ù từ hệ thống lọc khí lỗi nhịp.Và..."Cô biết mình đang nhớ lại, đúng không?" — một giọng nói trượt vào như lưỡi dao mỏng, rít qua sát tai cô. Âm thanh ấy không mang tiếng động rõ ràng, mà như được tạo ra từ chính nhịp tim đang đập lệch của cô, trộn lẫn tiếng gió rít, tiếng thở và tiếng máu chạy trong mạch. Nó vừa giống Tĩnh Uyên... vừa không. Như một phiên bản bị méo mó, trộn giữa dịu dàng và cay nghiệt, giữa yêu thương và kết án. Không gian xung quanh cô bỗng lạnh đi, từng hơi thở ngưng tụ thành sương mỏng — và ngay cả bóng tối cũng trở nên đặc quánh, như thể có thứ gì đó đang tiến đến, không phải bằng chân... mà bằng ký ức.Mạn Nhiên đông cứng. Cô quay ngoắt lại.Không có ai.Chỉ có một chiếc gương nhỏ dựng trong góc buồng giam — thứ chưa từng tồn tại.Trong gương, cô thấy mình. Nhưng ánh mắt trong đó... không phải của cô.Là Tĩnh Uyên.Ánh mắt ấy — khóc.Mạn Nhiên lùi lại, va vào tường, tim đập dồn như trống trận. Bức tường sau lưng lạnh toát, nhưng lòng bàn tay cô lại nóng ran — như thể đang nắm phải ký ức vừa bùng cháy. Trong gương, ánh mắt Tĩnh Uyên nhòe đi, rồi nứt vỡ. Một tiếng vỡ khô khốc vang lên trong đầu cô. Tấm gương nứt toác, và từ vết nứt ấy, máu bắt đầu rỉ ra, từng dòng đỏ thẫm, như máu từ chính tim cô đang chảy xuyên qua lớp thủy tinh.Một bàn tay bất chợt trồi ra từ trong mặt gương, chạm khẽ vào má cô. Da thịt lạnh buốt."Em vẫn còn nhớ," giọng Tĩnh Uyên — hay đúng hơn, một bóng ký ức méo mó mang giọng cô — thì thầm bằng thứ âm thanh như vọng lên từ đáy huyệt. Nó không chỉ đơn giản là lời nói, mà là một luồng âm cảm lùa thẳng vào tai giữa những tầng ký ức vỡ nát. Giọng nói ấy thấm vào da thịt như nọc độc, ngấm dần từng tế bào, từng đoạn tủy sống, buộc Mạn Nhiên phải nhớ. Không phải nhớ một gương mặt, mà là cảm giác: cảm giác ngón tay ai đó từng vuốt tóc cô trong đêm lạnh, từng siết lấy tay cô lúc máu vẫn đang tuôn, từng thì thầm "chị không buông" trong hơi thở cuối cùng... trước khi bàn tay ấy trở thành công cụ tra khảo, và giọng nói ấy trở thành dao mổ tâm hồn."Em vẫn còn nhớ." Không phải câu hỏi. Là một tiếng chuông tử vong, vang lên trong tâm trí như lời phán quyết cuối cùng từ tòa án ký ức. Nó gõ thẳng vào hộp sọ cô, từng chữ như búa gõ lên xương sống, khiến toàn bộ cơ thể Mạn Nhiên như vỡ ra thành trăm mảnh. Đó không còn là giọng nói, mà là hình dạng cụ thể của tội lỗi — một thực thể sống, biết len lỏi, biết thì thầm, biết cào xé và bám riết không tha. "Em vẫn còn nhớ." Là một vết chém không cầm máu. Là khoảnh khắc mà kẻ bị giam giữ phải thừa nhận: mình đã từng yêu chính người tra tấn mình. Và tình yêu ấy... vẫn chưa chết.Mạn Nhiên thét lên — không thành tiếng. Miệng há ra, nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt bởi một sức nặng vô hình. Không khí trong buồng giam bỗng đặc sệt như chất lỏng, ngột ngạt và buốt giá. Cô lảo đảo ngã quỵ, tay ôm đầu, ánh nhìn trong gương biến mất, chỉ còn chính cô — run rẩy và rách nát.hết chương 3.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me