Guong Quay Duc Vong Season 5 Chu Trung O Re
Căn phòng dần chìm vào im lặng sau cơn sóng trào đê mê, chỉ còn tiếng thở nặng nề và nhịp tim vang lên giữa làn da kề sát. Trung nằm ngửa trên giường, mồ hôi còn đọng thành vệt mảnh trên ngực, cây hàng cậu vẫn còn cương cứng sau lần xuất đầu tiên, đỏ hồng, bóng ướt.Bên cạnh, Thành nằm xoay nghiêng, thở gấp, ánh mắt chưa dứt khỏi cơn ngây dại. Người đàn ông ấy, bao năm sống trong nghĩa vụ, trong vai trò một trụ cột, giờ lại như vừa được trút bỏ lớp áo vô hình, được đón nhận, được thở như một người đàn ông thật sự.Trung quay mặt sang, giọng trầm nhẹ, khẽ cười:"Anh có thể ngồi lên tôi được không?"Thành quay đầu, ánh mắt còn mơ hồ."Hử?"Trung giơ tay, chạm nhẹ vào ngực anh – từng múi cơ lớn, nóng rực, rắn chắc vì làm ruộng cả đời:"Tôi muốn nhìn anh ở trên. Chủ động. Mạnh mẽ. Như cái cách anh đi cày dưới nắng. Như người đàn ông không cúi đầu trước ai."Câu nói ấy không chỉ là lời khêu gợi – nó như chạm đến cốt lõi trong Thành. Một lời công nhận. Một lời mời. Một cơ hội để anh không chỉ là người được yêu mà còn là người được chọn để yêu.Thành nuốt khan một cái. Ánh mắt anh dần biến đổi – từ e dè sang mãnh liệt. Anh chống tay ngồi dậy, thân hình trần trụi cao to hừng hực sát khí nam tính, cây hàng đã mềm giờ lại từ từ cứng lên lần nữa.Không nói gì, Thành nhấc chân, từ từ trèo qua hông Trung. Cặp đùi to rắn đặt hai bên người cậu, lỗ nhỏ phía sau vẫn còn ướt nóng, hơi co rút theo nhịp thở. Trung chống tay sau đầu, ngước nhìn cảnh tượng trước mắt bằng ánh mắt đầy thỏa mãn."Đó... Đúng là khí chất đàn ông đồng ruộng rồi..." – Trung nói khẽ, giọng nghèn nghẹt vì hứng.Thành nắm lấy cây hàng của Trung, vừa cứng vừa nóng, đầu khấc đỏ tấy. Tay anh run nhẹ nhưng ánh mắt thì vững vàng, như thể lần này chính anh là người làm chủ.Anh kê miệng lỗ nhỏ vào đầu khấc, hạ mông chậm."Phạch..."Cảm giác thân trụ trượt vào cơ thể mình lần nữa khiến Thành cong nhẹ lưng, đầu khẽ ngửa ra sau, tiếng rên trầm bật ra từ cổ họng:"Ư... a... nóng... căng quá..."Trung rên khẽ. Cậu nhìn từ dưới lên, thấy mông Thành thít chặt lấy cây hàng mình, từng phân một bị nuốt chậm rãi. Cơ mông co bóp, da sẫm màu ánh bóng mồ hôi, gân tay anh nổi rõ khi bám vào đùi cậu giữ thăng bằng."Tốt... đúng rồi... ngồi hết xuống đi..."Thành làm theo."Phạch... bạch..."Toàn bộ thân trụ đã chìm trọn, lỗ nhỏ siết chặt như không muốn buông ra. Thành thở mạnh, hai tay đặt lên ngực Trung, hông bắt đầu nhấp nhịp nhẹ."Phạch... phạch... chụt... bạch..."Tiếng da thịt chạm nhau bắt đầu vang lên. Trung nhắm mắt, cảm giác thân thể mạnh mẽ kia đang nhún trên người mình, từng cú nhấp nặng nề mà gấp gáp khiến bụng cậu co rút:"Ưm... đúng rồi anh... nhún mạnh thêm nữa..."Thành chống tay lên ngực cậu, bắt đầu nhấn hông sâu hơn."Bạch... bạch... bạch bạch..."Giường kẽo kẹt, lò xo rung nhẹ theo từng cú ngồi xuống của Thành. Mỗi lần mông chạm hông Trung, âm thanh lại vang lên ướt át:"Phạch... bạch... chóp chép... chụt..."Mồ hôi nhỏ từng giọt từ cằm Thành xuống ngực Trung. Hai người đàn ông – một người nằm ngửa, một người cưỡi lên – hòa tan vào nhau, trần trụi, đắm đuối.Trung mở mắt, ngước nhìn cơ bụng siết chặt của Thành, cặp vú nở, gân tay nổi rõ, và ánh mắt nửa mê nửa đau. Cậu rướn lên, ngậm lấy một bên nhũ to, cắn nhẹ:"Chụt... chụt... a..."Thành gầm nhẹ, mông nhấn mạnh hơn."Bạch! Bạch! Bạch bạch bạch!"Cây hàng Trung bên trong như bị bóp nghẹt, căng tức đến cùng cực. Thành bắt đầu rên to:"A... ư... Trung... Tôi... tôi ra...!""Ra đi... Anh ra đi..."Một cú ngồi sâu đến tận gốc."Phạch!"Toàn thân Thành siết cứng – rồi bắn."A—!!"Dòng tinh trùng nóng hổi phụt lên ngực Trung, cổ, rồi cằm. Thành cong lưng, tay run lên, cơ thể bắn từng đợt trong khi bên trong vẫn siết chặt lấy cây hàng Trung.Trung rên to:"A... a... sướng... tôi cũng..."Cậu giật người, bắn mạnh sâu vào bên trong lần nữa. Tinh dịch nóng tràn, lỗ nhỏ siết lại như níu giữ.Cả hai kiệt sức, người đổ lên nhau, thở gấp, tim đập như trống làng.----------Sáng sớm, ánh nắng còn nhẹ, sương vẫn chưa tan hẳn khỏi rìa mái tranh và những khóm rau sau vườn. Tiếng chim hót ríu rít trên tán cây trước sân, không khí vùng quê sau mưa trong lành và yên bình lạ thường.Trung mở mắt. Căn phòng đơn giản vẫn còn vương hơi ấm của đêm qua, mùi mồ hôi, mùi đất, mùi thân thể đàn ông vẫn còn phảng phất đâu đó. Bên cạnh cậu, khoảng giường đã trống. Thành đã dậy từ sớm.Cậu mặc áo thun, khoác nhẹ áo sơ mi mỏng bên ngoài rồi ra hiên.Thành đang ngồi trước hiên nhà, lưng quay về phía trong. Anh trông như đang suy nghĩ điều gì đó, một tay cầm ly trà, mắt nhìn ra khoảng sân trước nhưng tâm trí rõ ràng không hiện diện nơi đó.Trung bước nhẹ ra, ngồi xuống cạnh. Cậu im lặng một chút, rồi mới đưa tay rót trà vào ly đất nhỏ, đẩy về phía Thành.Anh nhận lấy. Gật nhẹ đầu. Không nói gì.Uống xong, Thành lặng lẽ đứng lên, nói khẽ một câu "Ra ruộng trước" rồi đi.Trung nhìn theo bóng lưng anh – to lớn, sạm màu nắng, nhưng bước đi có chút gấp gáp như tránh né. Cậu không bất ngờ. Dẫu sao, với người đàn ông từng gồng gánh, từng kiềm nén như Thành, đêm qua không phải điều dễ tiêu hóa. Trung hiểu. Lần đầu luôn là điều chấn động, đặc biệt với người chưa từng nghĩ đến nó.Cậu thở dài nhẹ, rồi quay lại uống nốt chén trà. Một lúc sau, ông Út từ phía sau bếp bước ra, tay cầm quạt mo."Dậy sớm quá ha chú Trung."Trung cười khẽ, gật đầu:"Dạ, quen dậy sớm rồi bác..."Hai người ngồi cạnh nhau, nhấp trà. Ông Út đưa mắt nhìn ra ruộng, nơi Thành đang lom khom bên mấy luống cây. Ông không nói gì, chỉ vuốt nhẹ râu rồi gật gù một cái đầy ẩn ý. Trung biết, nhưng cũng không nói thêm. Không cần phải vội, tất cả sẽ từ từ tự nhiên như đất trời nơi đây.Gần trưa.Nắng bắt đầu gắt. Mặt trời lên cao, ánh sáng phản chiếu lấp lánh trên mặt ruộng ướt và giàn bầu dây leo rậm rạp. Trung xách theo một bình nước inox, đi ngang qua những luống đất, men theo lối mòn ra cánh ruộng nơi Thành đang cặm cụi.Cậu đứng nơi mép bóng cây, gọi:"Anh Thành, nghỉ tay chút, uống nước đi anh."Tiếng gọi vang lên trong trưa vắng.Thành ngẩng đầu. Ánh nắng đổ lên gương mặt anh – đỏ ửng, lấm tấm mồ hôi. Ánh mắt khựng lại trong một giây khi thấy Trung đứng đó, áo sơ mi vắt nhẹ qua vai, tay cầm bình nước lạnh.Ánh mắt Thành khẽ cụp xuống.Anh tiến lại gần, không nói gì, nhận lấy bình nước, ngửa cổ uống từng ngụm. Mồ hôi chảy dọc từ cằm xuống cổ, lấp lánh ánh nắng.Uống xong, anh trả bình lại. Định quay đi thì Trung vỗ vỗ xuống khoảng đất trống nơi gốc cây lớn sát bờ ruộng."Ngồi nghỉ chút đi. Trưa rồi."Thành lưỡng lự. Nhưng rồi cũng ngồi xuống, vai kề vai với Trung, cùng nhìn ra ruộng. Gió nhẹ thổi qua, lá cây xào xạc.Im lặng một lúc."Tôi... sáng nay dậy sớm... không phải vì gì đâu." – Thành khẽ nói, giọng hơi khàn vì nắng và im lặng quá lâu – "Chỉ là... quen giờ rồi..."Trung không đáp liền. Cậu nghiêng đầu nhìn anh một cái, rồi nhẹ nhàng nói:"Tôi không ép anh phải hiểu rõ điều gì hết. Tôi chỉ muốn anh biết... là tôi không hối hận."Gió thổi qua tóc hai người. Không ai nói gì nữa. Nhưng cũng chẳng cần thêm lời.Trong cái im lặng ấy, có một thứ đang lặng lẽ hình thành – không còn là đam mê nhất thời nữa, mà là sự đồng cảm. Là một điều gì đó rất chậm, rất sâu... như đất ruộng, như mạch nước ngầm, như tình cảm của những người đàn ông vốn quen sống cam chịu.-----------Hai người đàn ông ngồi dưới bóng cây, trước mặt là ruộng đồng lặng gió, phía xa thấp thoáng tiếng bò kêu và tiếng xào xạc của lá chuối quệt vào nhau. Trung và Thành không nhìn nhau, nhưng hai thân người to lớn, vai gần như chạm, lại đang chia nhau một khoảng không đặc biệt – vừa im lặng, vừa lắng đọng.Trung lên tiếng, giọng trầm, đều và đầy thấu cảm:"Anh Thành... tôi nghĩ, sống làm người đàn ông gồng gánh cả gia đình suốt mấy chục năm, cũng mệt lắm rồi phải không?"Thành không đáp. Nhưng ngực anh khẽ phập phồng. Ánh mắt vẫn hướng về mảnh ruộng trước mặt, nơi đất vừa được cày xới, còn in rõ những dấu chân thô ráp.Trung nói tiếp, ánh mắt vẫn dịu dàng như thường lệ:"Tôi không nghĩ tối qua là điều gì sai... Cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Mạnh mẽ suốt đời... đôi khi cũng nên yếu đuối một chút. Cho chính mình được tựa vào ai đó. Dù chỉ là một đêm."Một nhịp gió thổi qua. Áo sơ mi của Trung phập phồng theo làn gió, để lộ một góc xương quai xanh mảnh và phần cổ rịn mồ hôi dưới nắng. Thành liếc sang – chỉ thoáng thôi – nhưng cũng đủ để sống mũi anh cay xè.Trung quay sang, nhìn thẳng vào mắt anh. Giọng cậu mềm lại như một tấm lụa nhẹ vắt lên bờ vai đã chai sạn của người đối diện:"Nếu anh không thấy đó là sai lầm... thì tối nay, cứ ghé phòng tôi. Nếu... anh khó ngủ."Nói rồi, Trung đứng dậy, phủi nhẹ bụi đất dính nơi mông quần, rồi đưa tay ra trước mặt Thành:"Trưa rồi. Về đi. Vào tắm, ăn trưa thôi."Thành ngước lên. Trong nắng, gương mặt anh rám đỏ, mồ hôi túa đầy trên trán. Nhưng đôi mắt – đôi mắt từng chất chứa bao nhẫn nại, nay lại ánh lên thứ gì đó khác lạ.Anh không nói gì, chỉ lẳng lặng đưa tay ra – to, ấm và thô ráp – đặt vào tay Trung.Bàn tay ấy nắm lấy nhau. Chặt. Nhưng không vội.Rồi cả hai cùng đứng lên, lặng lẽ bước về phía nhà, bóng đổ dài trên con đường đất loang loáng nước ruộng – nơi lần đầu họ đã gặp nhau, nhưng chẳng thể ngờ, hôm nay họ lại cùng nhau bước qua một ranh giới khác.------------Trời quê về đêm vắng và sâu như một mặt giếng cũ. Tiếng côn trùng rả rích vọng từ mấy bờ ruộng xa xa, hoà cùng tiếng gió nhẹ quét qua những rặng tre phía sau nhà tạo nên âm thanh yên ả mà cũng lặng lẽ đến lạ.Trên chiếc ghế gỗ ngoài hiên nhà, Thành ngồi cởi trần, thân hình vạm vỡ in bóng dưới ánh trăng xiên qua mái lá. Trên tay là điếu thuốc cháy dở, ánh lửa nhỏ lập lòe nơi đầu ngón tay, chốc chốc lại lập lòe theo nhịp suy nghĩ đang rối rắm trong đầu anh.Anh rít một hơi, khói tỏa ra mỏng và nhanh chóng tan vào đêm. Ánh mắt anh hướng lên trời, nơi sao lấp lánh nhưng lặng lẽ – như chính con người anh suốt bao năm qua: trầm mặc, cô độc và cam chịu.Lời Trung nói ban trưa như một vết gõ dịu dàng vào lớp vỏ cứng rắn anh tự khoác lên mình:"Nếu anh không thấy đó là sai lầm... thì tối nay, cứ ghé phòng tôi. Nếu... anh khó ngủ."Thành nhắm mắt lại một lát. Gương mặt Trung hiện ra trong tâm trí – ánh mắt dịu, nụ cười hiền, và cả cảm giác khi được vòng tay đó ôm lấy trong đêm mưa hôm nào. Cảm giác được làm người – một người đàn ông thật sự, có thể thở, có thể yếu lòng, có thể để ai đó chạm đến phần mềm nhất bên trong.Điếu thuốc tàn. Thành dụi nó vào thành gỗ, ngồi thêm một lúc, rồi đứng dậy. Anh không mang áo, chỉ mặc chiếc quần thun cũ. Bước chân anh nặng mà chắc. Không vội, không chần chừ.Anh lặng lẽ đi dọc hành lang vắng. Nhà quê ban đêm chỉ còn ánh sáng vàng nhạt hắt ra từ bếp, và một căn phòng... nơi có người đang đợi.Cửa phòng Trung khép hờ. Ánh đèn dầu trong phòng hắt ra một vệt sáng nhỏ.Thành đứng trước cửa. Một thoáng do dự. Rồi anh giơ tay đẩy nhẹ.Cạch...Cửa mở. Trung đang ngồi tựa lưng vào giường, đọc quyển sách cũ, áo thun mỏng dính vào người vì hơi nóng đêm hè. Nghe tiếng cửa, cậu ngẩng lên, mắt chạm mắt Thành, rồi nhẹ nhàng đặt sách xuống.Không ai nói gì.Trung chỉ hơi nhích người sang bên, tạo khoảng trống trên giường. Một động tác rất nhỏ, nhưng trong đêm, nó vang hơn mọi lời mời.Thành bước vào. Cánh cửa khép lại phía sau.Ngoài hiên, gió vẫn thổi qua giàn mướp già, lay nhẹ tiếng lá. Nhưng trong căn phòng nhỏ ấy, cả không gian như lặng đi – chỉ còn tiếng tim đập, tiếng thở, và hai người đàn ông... một người từng dè dặt, một người từng giấu mình – giờ đã ngồi cạnh nhau, và không còn gì phải che giấu.------------Cửa phòng khép lại sau lưng.Không gian trong phòng yên ắng, chỉ còn ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt nhẹ lên tường, in bóng Thành loang lổ và chênh vênh như chính lòng anh lúc này.Trung ngồi dựa lưng vào vách, hai chân duỗi nhẹ trên giường, ánh mắt không hỏi, không vồn vã, chỉ lặng lẽ dõi theo từng chuyển động của người đàn ông trước mặt.Thành vẫn đứng yên vài giây. Ngực anh phập phồng nhẹ, mồ hôi sau lưng lấm tấm, một phần vì trời nóng, một phần vì cảm giác khó gọi tên đang trào lên trong người – lạ lẫm mà kích thích, bối rối nhưng không muốn rút lui.Cuối cùng, anh bước tới. Chậm, thận trọng, như thể sợ phá vỡ một điều gì đó mong manh mà anh không thể định nghĩa.Trung nhích nhẹ, tạo khoảng trống. Thành ngồi xuống. Giường lún xuống một chút, cả hai chạm vai nhau. Thành ngồi nghiêng, hai tay đặt lên đùi, cơ tay nổi gân, căng như những đường đất nứt trong hạn."Tôi... không giỏi mấy chuyện này." – Anh nói, giọng trầm khàn, mắt vẫn nhìn xuống chân.Trung đưa tay, nhẹ chạm vào đùi anh. Cử chỉ không áp đặt, chỉ như nhắc: "Tôi ở đây."
Cậu khẽ đáp:"Không ai giỏi từ lần đầu. Cũng chẳng có gì cần phải giỏi. Chỉ cần thật lòng."Thành quay sang. Gương mặt anh đỏ nhẹ dưới ánh đèn, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Trung ngước mắt lên nhìn, không cười – chỉ chờ đợi.Thành rướn người, từ từ cúi xuống.
Đôi môi khô ráp chạm nhẹ vào môi Trung.Chạm...Nụ hôn đầu của đêm ấy không vội. Vụng về. Lúng túng. Môi anh cứng, hơi thở nặng, nhưng trong sự va chạm ấy, Trung cảm nhận được toàn bộ xúc cảm mà Thành không thể diễn tả bằng lời: sự khát khao, dè dặt, và cả tin tưởng.Trung nghiêng đầu, đáp lại – môi cậu mềm, ướt, dẫn dắt anh.Chụt... mmm...
Tiếng môi chạm nhau dần rõ ràng hơn.Tay Thành run nhẹ khi đặt lên vai Trung. Lần mò. Rồi đặt hẳn lên ngực.
Một bên ngực trần rắn rỏi, nóng, nhịp tim đập rõ dưới lòng bàn tay.Trung đặt tay lên tay anh, giữ lại."Cứ chạm đi, không cần phải sợ."Thành rướn người thêm, bàn tay lớn lần xuống eo Trung, rồi lên lưng.
Đầu anh tì lên hõm cổ cậu, thở khẽ."Hơ... a... Trung..."Hơi thở nóng rực quét qua da. Trung siết nhẹ cánh tay, cảm nhận ngực to của Thành dán vào mình.
Một cảm giác rất thật – mạnh mẽ, nam tính, nhưng cũng run rẩy và ngập ngừng.Cậu đẩy nhẹ người ra sau, nằm xuống, kéo Thành nằm theo.
Thành nằm đè nửa người lên, cánh tay chống xuống nệm, mắt nhìn thẳng Trung:"Tôi làm được không?"Cậu gật. Một cái gật như chìa khóa. Mọi thứ trong Thành dường như bật ra khỏi giới hạn.Anh cúi xuống, môi tìm đến cổ Trung – vụng về, nhưng dứt khoát.Chụt... chụt... a...Lưỡi anh quét nhẹ theo đường xương quai xanh. Trung rên khẽ.
Cậu cảm nhận được tay Thành – lần này đã can đảm hơn – đang luồn vào trong thun quần.Đụng phải lớp lông mềm, rồi đến thân trụ nóng rực.Thành nuốt khan. Tay siết nhẹ.
Cậu không nói, chỉ nhắm mắt đón lấy.
Một tay khác của Trung vươn lên, kéo anh sát hơn. Ngực chạm ngực. Cơ bụng chạm cơ bụng.Rồi... họ nằm đó. Cọ sát. Từng chuyển động nhẹ. Từng tiếng rên bị nén lại:"Ưm... a... Thành... cứ thế..."Lần thứ hai. Vẫn là người đàn ông ấy, nhưng giờ đây không còn là sự bị động, mà là một bước đi thật sự – dù chậm, dù còn ngập ngừng.Trên chiếc giường gỗ đơn sơ ấy, trong căn phòng giữa vùng quê yên ả, có hai con người đang học cách chạm đến nhau – bằng thân thể, bằng lòng tin, và bằng những lần đầu không trọn vẹn nhưng chân thật đến lạ.--------------Đêm ấy, trời oi.
Bóng tối không còn là nơi để ẩn mình, mà là nơi để hai thân thể cùng tỏa sáng qua mồ hôi, hơi thở và sự khao khát thuần túy.Tấm nệm dưới lưng Trung trũng xuống dưới sức nặng của Thành, nhưng không phải cảm giác bị đè ép – mà là cảm giác được lấp đầy.
Cánh tay thô ráp của anh luồn dưới gáy cậu, giữ chặt, không cho né tránh.Phập...
Ưm... a...Tiếng thở va vào nhau, ẩm nóng, không còn rụt rè.
Trung không cần dẫn dắt. Thành không cần hỏi. Mọi thứ giờ đây chảy theo bản năng – thứ bản năng đàn ông đã bị kìm nén quá lâu trong anh.Đùi Thành rắn, siết chặt vào hông Trung.
Từng cú thúc – chậm, chắc, có lực. Mỗi cú như đẩy cả thế giới nội tâm đang đóng kín trong Trung mở toang ra."Hơ... mạnh... thêm chút nữa..."Mồ hôi của Thành nhỏ xuống xương ngực Trung – mằn mặn, nóng hổi.
Cậu vòng tay lên lưng anh, móng tay cào nhẹ lên làn da rám nắng đã chai bởi nắng gió.Một tiếng rên bật ra từ cổ họng Thành – khàn đặc.
Lần đầu, Trung nghe thấy anh thở không kìm nén. Không dè chừng.Bạch... bạch... bạch...Âm thanh của chuyển động bắt đầu đều đặn, rõ nhịp, như nhịp cày của trâu dưới ruộng – mạnh nhưng kiên trì, sâu nhưng không gấp gáp.
Mỗi lần vào – Trung đều rướn cong người lên như đón lấy cả tâm hồn thô ráp mà nồng nàn của người đàn ông ấy."Thành... anh... đừng ngừng..."Thành cúi xuống, cắn nhẹ lên hõm cổ cậu. Răng anh bập vào da, để lại vệt hằn đỏ, nhưng thay vì đau, Trung lại thấy cả người tê dại.Chụt... chụt...
Ưm... ưm... ha...Trung chồm lên, lật người. Giờ thì cậu trên, Thành dưới. Nhưng ánh nhìn không đổi – không phải để điều khiển, mà là để trao đi.Hai cơ thể cứ thế cuộn vào nhau – không phân trên dưới, không phân vai trò. Chỉ có cơ bắp dán vào cơ bắp, hơi thở cuộn vào hơi thở, ánh mắt không rời nhau lấy nửa nhịp.Trung nghiêng đầu, đặt trán lên trán Thành. Cảm nhận trán ướt mồ hôi của anh run nhẹ theo từng nhịp thúc từ hông.Phập... phập... bạch... bạch...Cao trào đến không ồn ào – nó đến từ sự cộng hưởng tuyệt đối giữa hai cơ thể.Thành gồng người, ghì Trung lại. Cơ bụng siết chặt.
Trung rên lớn, ngón tay cào mạnh vào vai anh."A... a... Thành... tôi...!"Rồi họ tan vào nhau. Một nhịp rung khẽ xuyên suốt từ đầu ngón chân đến tận đáy lòng.Khi mọi thứ dịu lại, Trung vẫn nằm trên ngực Thành, tay vẽ vờ lên cơ ngực đang phập phồng.
Tim anh đập rất mạnh. Mạnh như nhịp sống vừa được đánh thức sau nhiều năm.Cậu mỉm cười, thì thầm:"Tôi nói rồi mà... có gì đâu phải sợ. Thì ra... đàn ông làm ruộng, cũng đưa người ta lên thiên đường được."Thành cười khẽ – nụ cười thật đầu tiên không còn kèm ngượng nghịu."Tôi chỉ biết làm theo tim mình. Còn... cậu là người đầu tiên để tôi làm điều đó."------------Sáng hôm sau.
Ánh nắng sớm tràn vào phòng theo khe cửa gỗ, vàng nhạt và mỏng như tấm vải mùng bay trong gió.Trung trở mình tỉnh dậy đầu tiên. Cơ thể vẫn còn cảm giác âm ỉ nơi những chỗ tiếp xúc suốt đêm qua. Anh nằm nghiêng, nhìn người đàn ông bên cạnh. Thành nằm nghiêng về phía Trung, một tay vắt ngang hông cậu, ngực trần phập phồng nhịp thở đều.
Ánh nắng lướt qua cơ bắp dày, làn da rám nắng, gương mặt vững chãi.Trung ngắm anh một lát, môi khẽ cong lên. Không phải vì những lời mật ngọt – vốn chẳng hề có, mà vì cách anh nằm cạnh không rút tay lại, cách tay nắm vẫn giữ, không buông. Những điều ấy, với một người như Thành, đã là cách biểu lộ cảm xúc lớn nhất rồi.Chừng vài phút sau, Thành chớp mắt tỉnh dậy. Anh nhíu mày vì ánh sáng, rồi quay sang – bắt gặp ánh mắt Trung đang nhìn mình.
Họ không nói gì ngay. Chỉ là một khoảnh khắc nhìn nhau – không ngượng, không giấu."Tỉnh sớm dữ." – Thành nói, giọng khàn sau giấc ngủ, nhưng vẫn đều, trầm, chất đàn ông quê đặc sệt.Trung nhướn mày trêu nhẹ:"Tôi ngắm anh chứ làm gì."Thành cười khẽ, nhưng không nói gì thêm. Cánh tay vẫn giữ nguyên trên người Trung, ngón tay cái khẽ vuốt nhẹ dọc eo cậu – động tác rất nhỏ, nhưng Trung cảm được cả sự ấm áp trong đó."Dậy đi. Hôm nay tôi cày thửa đất mới, cậu theo nổi thì theo." – Thành nói, vừa ngồi dậy, vươn vai, lưng uốn cong khiến các cơ lưng nổi rõ, lấp lánh mồ hôi nhẹ.Trung bật cười. Vẫn là cái kiểu nói chuyện không mấy ngọt ngào, nhưng đầy ẩn ý rủ rê."Ý anh là... sau một đêm mệt rã rời, giờ còn phải đi cày nữa hả?"
"Cày ruộng." – Thành sửa lại, tay vỗ nhẹ vào mông Trung một cái rồi bước xuống giường.
"Còn... chuyện tối qua... thì không phải ruộng, mà là mảnh đất riêng tôi giữ kỹ mười mấy năm."Trung khựng người, rồi khẽ cười.
Một câu ngắn gọn, mộc mạc – nhưng với người như Thành, đó là tuyên bố rất thật lòng.Lúc ăn sáng, không ai trong nhà nói gì khác thường.
Chỉ là khi Trung vừa bước ra bếp, tay vừa với cái tô, thì Thành từ phía sau lặng lẽ đỡ giúp, rồi đặt cái tô trước mặt cậu.Ông Út nhấp ngụm trà, ánh mắt thoáng liếc, không nói.
Đạt vẫn cắm cúi ăn, nhưng lỗ tai thì hơi đỏ.Thành ngồi vào mâm, chấm miếng trứng, giọng trầm:"Ăn nhiều vô, lát ra đồng phụ tôi. Không theo kịp thì đừng trách."Trung vừa nhai vừa gật:"Không theo kịp thì đừng trách tôi ở nhà nấu cơm cho anh."Cả hai nhìn nhau, không cười lớn, nhưng môi ai cũng khẽ nhếch – kiểu hai người đàn ông đã ngầm hiểu nhau, và giờ không cần che giấu thêm điều gì.------------Trưa trời chang chang.
Nắng từ trên cao trút xuống như lửa. Cả cánh đồng sau nhà lấp lóa ánh vàng, từng thửa ruộng như bốc hơi mỏng manh.Giữa nền nắng ấy, hai thân hình đàn ông nổi bật giữa ruộng bùn.Trung xắn ống quần, áo đã tháo từ lâu, mồ hôi lấm tấm dọc sống lưng. Mỗi bước đi trong bùn đều lún sâu, nhấc lên nặng nhọc. Nhưng anh không than, chỉ thở mạnh, rồi đưa tay kéo cây cuốc lùi về phía mình theo hướng Thành chỉ dẫn.Thành đi trước, vai gánh cái thùng nước, áo ba lỗ ướt nhẹp dính sát da. Một lúc sau, anh cũng gỡ luôn áo, vắt qua vai.
Cơ bắp rắn chắc rám nắng lộ rõ, bả vai rộng, cánh tay nổi gân, lưng dày, bụng phẳng mà rắn như khối đất nén chặt.Trung nhìn theo – dù quen rồi, vẫn không khỏi thấy nóng trong người."Anh mà không phải người thì chắc là tượng đồng ngoài viện bảo tàng." – Trung nói đùa, vừa chống cuốc thở.Thành quay sang, cau mày nhẹ."Tượng gì, tôi là người sống nhăn răng. Mệt thì nghỉ đi, đừng có ráng."Trung cười, quệt mồ hôi:"Đang muốn ráng đó. Có anh cởi trần trước mặt thì sức tôi chưa cạn được đâu."Thành không nói gì, chỉ liếc nhìn, rồi quay lưng, tiếp tục bước. Nhưng tai anh hơi đỏ.Từ xa, trên hiên nhà, ông Út ngồi im bên bộ trà nhỏ, bóng cây râm mát che quá nửa người.
Tách trà trên tay nóng, nhưng đôi mắt ông còn nóng hơn – ánh nhìn không rời khỏi hai bóng người đang cuốc đất ngoài ruộng.Gió thổi nhẹ, làm áo ông Út lay động, tóc bạc lòa xòa trước trán. Nhưng ông không chỉnh, vẫn ngồi bất động.Khi thấy Thành quay lại nhìn Trung – không nói gì nhưng đứng chờ, rồi giơ tay ra kéo cái thùng nước giúp Trung – thì một nụ cười nhẹ thoáng qua môi ông.Không ai thấy. Nhưng cái cách ông khẽ gật đầu, rồi đặt tách trà xuống, rót thêm – cũng đủ để hiểu rằng ông đã thấy hết, hiểu hết."Chú ở rể... giờ thì đúng nghĩa rồi hả mậy..." – Ông khẽ nói một mình, không trách, không buồn – mà như thở ra một tiếng nhẹ.Chiều đó, Trung ngồi bên bờ ruộng, tay chống cằm, nhìn Thành cúi người nhổ cỏ từng bụi một. Ánh nắng chiều chiếu xiên khiến tấm lưng trần anh ánh lên màu đồng hun.Cậu cầm chai nước, lắc lắc, rồi gọi:"Ê, trai quê, uống miếng nước rồi lại đây ngồi chút!"Thành ngẩng lên, quệt mồ hôi, rồi bước tới. Cậu đưa chai nước, Thành uống, giọt nước trượt dọc theo cổ anh, lăn xuống ngực.
Trung nhìn theo, không giấu nổi sự thích thú.Lúc đó, cả hai không biết rằng – phía mái hiên, ánh mắt ông Út vẫn còn ở đó, như một cái bóng già nhìn từ xa.------------
Cậu khẽ đáp:"Không ai giỏi từ lần đầu. Cũng chẳng có gì cần phải giỏi. Chỉ cần thật lòng."Thành quay sang. Gương mặt anh đỏ nhẹ dưới ánh đèn, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Trung ngước mắt lên nhìn, không cười – chỉ chờ đợi.Thành rướn người, từ từ cúi xuống.
Đôi môi khô ráp chạm nhẹ vào môi Trung.Chạm...Nụ hôn đầu của đêm ấy không vội. Vụng về. Lúng túng. Môi anh cứng, hơi thở nặng, nhưng trong sự va chạm ấy, Trung cảm nhận được toàn bộ xúc cảm mà Thành không thể diễn tả bằng lời: sự khát khao, dè dặt, và cả tin tưởng.Trung nghiêng đầu, đáp lại – môi cậu mềm, ướt, dẫn dắt anh.Chụt... mmm...
Tiếng môi chạm nhau dần rõ ràng hơn.Tay Thành run nhẹ khi đặt lên vai Trung. Lần mò. Rồi đặt hẳn lên ngực.
Một bên ngực trần rắn rỏi, nóng, nhịp tim đập rõ dưới lòng bàn tay.Trung đặt tay lên tay anh, giữ lại."Cứ chạm đi, không cần phải sợ."Thành rướn người thêm, bàn tay lớn lần xuống eo Trung, rồi lên lưng.
Đầu anh tì lên hõm cổ cậu, thở khẽ."Hơ... a... Trung..."Hơi thở nóng rực quét qua da. Trung siết nhẹ cánh tay, cảm nhận ngực to của Thành dán vào mình.
Một cảm giác rất thật – mạnh mẽ, nam tính, nhưng cũng run rẩy và ngập ngừng.Cậu đẩy nhẹ người ra sau, nằm xuống, kéo Thành nằm theo.
Thành nằm đè nửa người lên, cánh tay chống xuống nệm, mắt nhìn thẳng Trung:"Tôi làm được không?"Cậu gật. Một cái gật như chìa khóa. Mọi thứ trong Thành dường như bật ra khỏi giới hạn.Anh cúi xuống, môi tìm đến cổ Trung – vụng về, nhưng dứt khoát.Chụt... chụt... a...Lưỡi anh quét nhẹ theo đường xương quai xanh. Trung rên khẽ.
Cậu cảm nhận được tay Thành – lần này đã can đảm hơn – đang luồn vào trong thun quần.Đụng phải lớp lông mềm, rồi đến thân trụ nóng rực.Thành nuốt khan. Tay siết nhẹ.
Cậu không nói, chỉ nhắm mắt đón lấy.
Một tay khác của Trung vươn lên, kéo anh sát hơn. Ngực chạm ngực. Cơ bụng chạm cơ bụng.Rồi... họ nằm đó. Cọ sát. Từng chuyển động nhẹ. Từng tiếng rên bị nén lại:"Ưm... a... Thành... cứ thế..."Lần thứ hai. Vẫn là người đàn ông ấy, nhưng giờ đây không còn là sự bị động, mà là một bước đi thật sự – dù chậm, dù còn ngập ngừng.Trên chiếc giường gỗ đơn sơ ấy, trong căn phòng giữa vùng quê yên ả, có hai con người đang học cách chạm đến nhau – bằng thân thể, bằng lòng tin, và bằng những lần đầu không trọn vẹn nhưng chân thật đến lạ.--------------Đêm ấy, trời oi.
Bóng tối không còn là nơi để ẩn mình, mà là nơi để hai thân thể cùng tỏa sáng qua mồ hôi, hơi thở và sự khao khát thuần túy.Tấm nệm dưới lưng Trung trũng xuống dưới sức nặng của Thành, nhưng không phải cảm giác bị đè ép – mà là cảm giác được lấp đầy.
Cánh tay thô ráp của anh luồn dưới gáy cậu, giữ chặt, không cho né tránh.Phập...
Ưm... a...Tiếng thở va vào nhau, ẩm nóng, không còn rụt rè.
Trung không cần dẫn dắt. Thành không cần hỏi. Mọi thứ giờ đây chảy theo bản năng – thứ bản năng đàn ông đã bị kìm nén quá lâu trong anh.Đùi Thành rắn, siết chặt vào hông Trung.
Từng cú thúc – chậm, chắc, có lực. Mỗi cú như đẩy cả thế giới nội tâm đang đóng kín trong Trung mở toang ra."Hơ... mạnh... thêm chút nữa..."Mồ hôi của Thành nhỏ xuống xương ngực Trung – mằn mặn, nóng hổi.
Cậu vòng tay lên lưng anh, móng tay cào nhẹ lên làn da rám nắng đã chai bởi nắng gió.Một tiếng rên bật ra từ cổ họng Thành – khàn đặc.
Lần đầu, Trung nghe thấy anh thở không kìm nén. Không dè chừng.Bạch... bạch... bạch...Âm thanh của chuyển động bắt đầu đều đặn, rõ nhịp, như nhịp cày của trâu dưới ruộng – mạnh nhưng kiên trì, sâu nhưng không gấp gáp.
Mỗi lần vào – Trung đều rướn cong người lên như đón lấy cả tâm hồn thô ráp mà nồng nàn của người đàn ông ấy."Thành... anh... đừng ngừng..."Thành cúi xuống, cắn nhẹ lên hõm cổ cậu. Răng anh bập vào da, để lại vệt hằn đỏ, nhưng thay vì đau, Trung lại thấy cả người tê dại.Chụt... chụt...
Ưm... ưm... ha...Trung chồm lên, lật người. Giờ thì cậu trên, Thành dưới. Nhưng ánh nhìn không đổi – không phải để điều khiển, mà là để trao đi.Hai cơ thể cứ thế cuộn vào nhau – không phân trên dưới, không phân vai trò. Chỉ có cơ bắp dán vào cơ bắp, hơi thở cuộn vào hơi thở, ánh mắt không rời nhau lấy nửa nhịp.Trung nghiêng đầu, đặt trán lên trán Thành. Cảm nhận trán ướt mồ hôi của anh run nhẹ theo từng nhịp thúc từ hông.Phập... phập... bạch... bạch...Cao trào đến không ồn ào – nó đến từ sự cộng hưởng tuyệt đối giữa hai cơ thể.Thành gồng người, ghì Trung lại. Cơ bụng siết chặt.
Trung rên lớn, ngón tay cào mạnh vào vai anh."A... a... Thành... tôi...!"Rồi họ tan vào nhau. Một nhịp rung khẽ xuyên suốt từ đầu ngón chân đến tận đáy lòng.Khi mọi thứ dịu lại, Trung vẫn nằm trên ngực Thành, tay vẽ vờ lên cơ ngực đang phập phồng.
Tim anh đập rất mạnh. Mạnh như nhịp sống vừa được đánh thức sau nhiều năm.Cậu mỉm cười, thì thầm:"Tôi nói rồi mà... có gì đâu phải sợ. Thì ra... đàn ông làm ruộng, cũng đưa người ta lên thiên đường được."Thành cười khẽ – nụ cười thật đầu tiên không còn kèm ngượng nghịu."Tôi chỉ biết làm theo tim mình. Còn... cậu là người đầu tiên để tôi làm điều đó."------------Sáng hôm sau.
Ánh nắng sớm tràn vào phòng theo khe cửa gỗ, vàng nhạt và mỏng như tấm vải mùng bay trong gió.Trung trở mình tỉnh dậy đầu tiên. Cơ thể vẫn còn cảm giác âm ỉ nơi những chỗ tiếp xúc suốt đêm qua. Anh nằm nghiêng, nhìn người đàn ông bên cạnh. Thành nằm nghiêng về phía Trung, một tay vắt ngang hông cậu, ngực trần phập phồng nhịp thở đều.
Ánh nắng lướt qua cơ bắp dày, làn da rám nắng, gương mặt vững chãi.Trung ngắm anh một lát, môi khẽ cong lên. Không phải vì những lời mật ngọt – vốn chẳng hề có, mà vì cách anh nằm cạnh không rút tay lại, cách tay nắm vẫn giữ, không buông. Những điều ấy, với một người như Thành, đã là cách biểu lộ cảm xúc lớn nhất rồi.Chừng vài phút sau, Thành chớp mắt tỉnh dậy. Anh nhíu mày vì ánh sáng, rồi quay sang – bắt gặp ánh mắt Trung đang nhìn mình.
Họ không nói gì ngay. Chỉ là một khoảnh khắc nhìn nhau – không ngượng, không giấu."Tỉnh sớm dữ." – Thành nói, giọng khàn sau giấc ngủ, nhưng vẫn đều, trầm, chất đàn ông quê đặc sệt.Trung nhướn mày trêu nhẹ:"Tôi ngắm anh chứ làm gì."Thành cười khẽ, nhưng không nói gì thêm. Cánh tay vẫn giữ nguyên trên người Trung, ngón tay cái khẽ vuốt nhẹ dọc eo cậu – động tác rất nhỏ, nhưng Trung cảm được cả sự ấm áp trong đó."Dậy đi. Hôm nay tôi cày thửa đất mới, cậu theo nổi thì theo." – Thành nói, vừa ngồi dậy, vươn vai, lưng uốn cong khiến các cơ lưng nổi rõ, lấp lánh mồ hôi nhẹ.Trung bật cười. Vẫn là cái kiểu nói chuyện không mấy ngọt ngào, nhưng đầy ẩn ý rủ rê."Ý anh là... sau một đêm mệt rã rời, giờ còn phải đi cày nữa hả?"
"Cày ruộng." – Thành sửa lại, tay vỗ nhẹ vào mông Trung một cái rồi bước xuống giường.
"Còn... chuyện tối qua... thì không phải ruộng, mà là mảnh đất riêng tôi giữ kỹ mười mấy năm."Trung khựng người, rồi khẽ cười.
Một câu ngắn gọn, mộc mạc – nhưng với người như Thành, đó là tuyên bố rất thật lòng.Lúc ăn sáng, không ai trong nhà nói gì khác thường.
Chỉ là khi Trung vừa bước ra bếp, tay vừa với cái tô, thì Thành từ phía sau lặng lẽ đỡ giúp, rồi đặt cái tô trước mặt cậu.Ông Út nhấp ngụm trà, ánh mắt thoáng liếc, không nói.
Đạt vẫn cắm cúi ăn, nhưng lỗ tai thì hơi đỏ.Thành ngồi vào mâm, chấm miếng trứng, giọng trầm:"Ăn nhiều vô, lát ra đồng phụ tôi. Không theo kịp thì đừng trách."Trung vừa nhai vừa gật:"Không theo kịp thì đừng trách tôi ở nhà nấu cơm cho anh."Cả hai nhìn nhau, không cười lớn, nhưng môi ai cũng khẽ nhếch – kiểu hai người đàn ông đã ngầm hiểu nhau, và giờ không cần che giấu thêm điều gì.------------Trưa trời chang chang.
Nắng từ trên cao trút xuống như lửa. Cả cánh đồng sau nhà lấp lóa ánh vàng, từng thửa ruộng như bốc hơi mỏng manh.Giữa nền nắng ấy, hai thân hình đàn ông nổi bật giữa ruộng bùn.Trung xắn ống quần, áo đã tháo từ lâu, mồ hôi lấm tấm dọc sống lưng. Mỗi bước đi trong bùn đều lún sâu, nhấc lên nặng nhọc. Nhưng anh không than, chỉ thở mạnh, rồi đưa tay kéo cây cuốc lùi về phía mình theo hướng Thành chỉ dẫn.Thành đi trước, vai gánh cái thùng nước, áo ba lỗ ướt nhẹp dính sát da. Một lúc sau, anh cũng gỡ luôn áo, vắt qua vai.
Cơ bắp rắn chắc rám nắng lộ rõ, bả vai rộng, cánh tay nổi gân, lưng dày, bụng phẳng mà rắn như khối đất nén chặt.Trung nhìn theo – dù quen rồi, vẫn không khỏi thấy nóng trong người."Anh mà không phải người thì chắc là tượng đồng ngoài viện bảo tàng." – Trung nói đùa, vừa chống cuốc thở.Thành quay sang, cau mày nhẹ."Tượng gì, tôi là người sống nhăn răng. Mệt thì nghỉ đi, đừng có ráng."Trung cười, quệt mồ hôi:"Đang muốn ráng đó. Có anh cởi trần trước mặt thì sức tôi chưa cạn được đâu."Thành không nói gì, chỉ liếc nhìn, rồi quay lưng, tiếp tục bước. Nhưng tai anh hơi đỏ.Từ xa, trên hiên nhà, ông Út ngồi im bên bộ trà nhỏ, bóng cây râm mát che quá nửa người.
Tách trà trên tay nóng, nhưng đôi mắt ông còn nóng hơn – ánh nhìn không rời khỏi hai bóng người đang cuốc đất ngoài ruộng.Gió thổi nhẹ, làm áo ông Út lay động, tóc bạc lòa xòa trước trán. Nhưng ông không chỉnh, vẫn ngồi bất động.Khi thấy Thành quay lại nhìn Trung – không nói gì nhưng đứng chờ, rồi giơ tay ra kéo cái thùng nước giúp Trung – thì một nụ cười nhẹ thoáng qua môi ông.Không ai thấy. Nhưng cái cách ông khẽ gật đầu, rồi đặt tách trà xuống, rót thêm – cũng đủ để hiểu rằng ông đã thấy hết, hiểu hết."Chú ở rể... giờ thì đúng nghĩa rồi hả mậy..." – Ông khẽ nói một mình, không trách, không buồn – mà như thở ra một tiếng nhẹ.Chiều đó, Trung ngồi bên bờ ruộng, tay chống cằm, nhìn Thành cúi người nhổ cỏ từng bụi một. Ánh nắng chiều chiếu xiên khiến tấm lưng trần anh ánh lên màu đồng hun.Cậu cầm chai nước, lắc lắc, rồi gọi:"Ê, trai quê, uống miếng nước rồi lại đây ngồi chút!"Thành ngẩng lên, quệt mồ hôi, rồi bước tới. Cậu đưa chai nước, Thành uống, giọt nước trượt dọc theo cổ anh, lăn xuống ngực.
Trung nhìn theo, không giấu nổi sự thích thú.Lúc đó, cả hai không biết rằng – phía mái hiên, ánh mắt ông Út vẫn còn ở đó, như một cái bóng già nhìn từ xa.------------
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me