Guria Vi Do La Em
Ngoài giờ học, lớp nhốn nháo ầm ĩ, bỗng lớp phó học tập gầy tong teo chạy vọt vào với vẻ mặt kinh ngạc, chiếc kính cận trượt hăn xuống mũi.Cậu ta vội vã đeo lại kính, thông báo tin động trời cho các bạn lớp mình: "Học sinh mới, lớp chúng ta có học sinh mới chuyển tới!"
Lớp học càng thêm ồn ào hẳn vì thông tin này, có người hỏi:"Alpha hay Omega?"
"Là Beta!" Lớp phó học tập hô to."Xì..." Bầu không khí đang cao trào trong lớp bỗng chốc xìu xuống: "Nghe nói lớp A5 có một người đẹp Omega mới chuyển tới, đó mới gọi là thú vị.""Nhưng... nhưng..." Lớp phó học tập nói lắp cả buổi trời, cuối cùng cũng thốt ra được nửa câu tiếp theo: "Nhưng cậu Beta mới đã giành hạng nhất đợt thi tháng lần này đó!"Mọi người: "..."
Mọi người: "???"Không phải chứ, chẳng phải nhất khối luôn là...Tất cả đồng loạt quay đầu nhìn chàng trai đang ngồi ở góc cuối lớp. Người nọ có thân hình dong dỏng cao, chân dài, bàn học gần như không đủ chỗ cho đôi chân dài miên man nọ.Hắn dựa lên lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, mày kiếm khẽ chau lại , sườn mặt nghiêng trông hoàn hảo biết nhường nào. Cảm nhận được tầm mắt xung quanh, hắn mở mắt, ngẩng đầu, nhìn lướt qua với vẻ lạnh lùng.Mọi người tức tốc rời mắt về, vây quanh lớp phó học tập, hạ giọng hóng hớt: "'Sao như vậy được, cậu có nhìn nhầm không?""Người thi giỏi hơn Lee Minhyung thật sự ra đời rồi sao!"
"Nếu còn giỏi hơn cả Minhyung, thế chẳng lẽ cũng phải gọi cậu ta là bố?"Lớp phó học tập câm cuộn băng keo trong đứng trên bục giảng, đoạn lấy thêm một tờ giấy trong túi, dùng băng keo trong dán tờ giấy nọ lên bảng đen.Bảng xếp hạng! Mắt mọi người sáng rõ, xúm vào xem. Thánh học Lee Minhyung tiếng tăm lừng lẫy mà họ quen biết bấy giờ đang đứng hạng hai khối, tên một người khác chễm chệ trên vị trí hạng nhất với ưu thế chỉ hơn một điểm.Ryu Minseok .Rốt cuộc đây là thần thánh phương nào?Chuông vào tiết vang lên, lớp học đang ầm ĩ dần yên tĩnh trở lại, mọi người cùng chờ đợi thầy Ngũ văn kiêm chủ nhiệm lớp đến.Thầy chủ nhiệm vào lớp đúng giờ, sau lưng ông có thêm một người.Đây chính là người hạng nhất khối đã đẩy Minhyung tuột hạng đó sao? Mọi người nghễn cổ hóng hớt, chờ được diện kiến mặt mũi người nọ.Họ chỉ đơn giản là tò mò về dáng vẻ của người nọ thôi, chứ không để tâm đến nhan sắc cho lắm.Có câu nói rất đúng, mặt mũi nhân tài thế nào không quan trọng, dù có giống con tinh tinh chăng nữa thì cũng là bố thôi.Không có bất kỳ chuẩn bị tâm lý nào, thế nên khoảnh khắc trông thấy người nọ, cả lớp im ắng một cách khác thường, sau đó nhốn nháo hắn lên. Minseok đứng trên bục, nghe thấy hai Alpha cao to ngồi hàng đầu đang lén lút thảo luận với nhau:"Sao gọi bố được đây, tôi là fan mẹ! Mẹ yêu con."
"Mốc xì, cậu đẻ đâu ra đứa con trai đẹp vậy hả."Minseok: "...."Mấy lời thì thầm của họ thực sự rất lớn.
"Nào, trật tự, trật tự!" Thầy chủ nhiệm gõ lên bài giáo viên, cười vui vẻ rằng: "Lớp chúng ta có bạn mới chuyển tới, xem ra mọi người đều chào đón nhỉ. Bạn mới giỏi lắm, nhất khối trong cuộc thi lần này đấy."Minseok tự giới thiệu về mình, thầy chủ nhiệm nói tiếp: "Lúc trước hỏi em, em nói thích ngồi chỗ phía sau, vậy em cứ ngồi..."
Thầy chủ nhiệm giơ tay chỉ: "Em cứ ngồi trước mặt Minhyung đi, thành tích của hai em đều tốt, có thể giúp đỡ nhau trong học tập."Các bạn trong lớp hít sâu bàng hoàng, lần nữa đồng loạt nhìn về góc cuối cùng. Minhyung cụp mắt khoanh tay, hàng lông mày hơi nhíu lại, trên mặt chẳng hề mang vẻ mừng rỡ khi có bạn mới ngồi ở đằng trước mình..... Giúp đỡ nhau học tập á, hay là đánh cho bạn mới nhừ tử ngay tại chỗ?Trước ánh mắt thương xót của các bạn trong lớp, Minseok đi đến chỗ ngồi mới, ngồi xuống, bắt đầu tiết học ngày mới.Tan tiết, thầy chủ nhiệm rời đi, Minseok lập tức được các bạn học đon đả vây quanh. Trước đây Minseok cũng thường được bạn bè xúm lại như thế, nhưng lần này, những lời hỏi han ân cần mà cậu nghe khác hẳn khi xưa."Chào cậu, cậu có học quyền Anh không?"
Minseok: "...Không.""Vậy cậu biết Taekwondo không?"
Minseok: "...Cũng không.""Trời ơi, vậy cậu phải chạy nhanh vào, cậu chạy có nhanh không?"
Minseok: "...."Hoàn cảnh sinh tồn của cậu khó khăn đến thế sao, cậu vào đây học chứ đâu phải tham gia vào show sống còn? Ánh mắt những bạn xung quanh chan chứa sự chân thành và xót thương, khiến Minseok cảm thấy mình sống không được bao lâu nữa.Cậu bạn đang nói đột nhiên im bặt, quay đầu lại như cảm nhận được điều gì. Không biết từ khi nào, Minhyung vốn đã ra khỏi lớp bấy giờ đang quay về và đang đứng ngay sau lưng cậu ta, do vóc dáng cao lớn nên hắn phải cụp mắt xuống để nhìn họ, phối hợp với khuôn mặt sắc bén lờ mờ tạo nên một luồng sát khí."Àm ĩ cái gì?" Minhyung hỏi giọng lạnh lùng. Những bạn vây quanh Minseok giải tán ngay tắp lự, bốn phia trống rỗng,Minseok trực tiếp rơi vào tầm mắt của Minhyung.Minhyung vẫn hơi nhíu mày, hắn quan sát Minseok một lúc rồi rời đi, im lặng ngồi về chỗ của mình.Chuông vào tiết lại vang, hiếm khi Minseok thấy ngẩn người trong giờ học. Cậu đã hỏi thăm rồi, từ khi đặt chân vào trường đến nay, Minhyung luôn đứng nhất khối, chưa bao giờ bị tụt hạng.Ý thức lãnh địa của Alpha rất mạnh, Lee Minhyung ngồi trên vị trí này lâu thế, e là đã xem thứ hạng này như một lãnh địa của mình.
Nay hạng nhất bị cậu cướp mất, nếu bảo ấn tượng đầu tiên của Minhyung về cậu khá tốt thì đúng là đi ngược với bản tính của giống loài.Cậu không cố ý thi điểm thấp cũng để thử xem năng lực của hai người, không ngờ quả thật chỉ thắng với vỏn vẹn một điểm..... Một Alpha có ấn tượng không tốt về cậu như vậy, cậu nên giữ khoảng cách thì hay hơn.
Tan học, Minseok làm xong bài tập ngày hôm nay trên lớp, bấy giờ mới dọn đẹp sách vở ra ngoài. Cậu đã tra trước tuyến đường, từ trường về nhà cần nửa tiếng, dù sao cậu không vội về, muộn chút cũng chẳng sao .Người trong trường đã trở nên thưa thớt, không còn cảm giác đông nghẹt chen chúc nữa, chỉ có vài nhân viên trong trường hay học sinh ở lại trường chơi bóng.Minseok bước rất chậm, ra đến cổng, rẽ vào một con hẻm nhỏ theo hướng chỉ dẫn đường. Minseok đi tiếp, rẽ thêm một lần nữa, nhìn thấy có vài người đang ngồi xổm trong đó hút thuốc.Người thì khoác áo đồng phục trên vai, kẻ thì buộc quanh eo, trông chẳng tử tế chút nào. Nghe tiếng động, đám người nọ ngước đầu nhìn sang, sau khi nhìn rõ mặt Minseok, một kẻ trong ấy huýt sáo.Cậu từng gặp kẻ từng huýt sáo, là chàng trai đầu đinh bị Minhyung nắm đầu đánh trong phòng vệ sinh mà không còn chút sức lực phản kháng nào vào hôm đi thi."'Nghe nói có Beta xinh đẹp mới chuyển tới, là cậu à?" Ánh mắt chàng trai đầu đinh như muốn 'liếm láp' khắp cả người Minseok, nhếch một bên mép trông cực kì hư hỏng: "Gặp nhau là duyên, cậu thấy đúng chứ?"Minseok không đáp, cậu lặng lẽ đút tay vào túi, cầm bình xịt hơi cay bên trong.Mẹ kế nói cậu chỉ là một Beta thôi, không gặp phiền phức gì đâu, nhưng bản thân cậu cũng rõ, những phiền phức mà cậu có thể gặp phải sẽ rất nhiều, thế nên đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ.Nhưng chỉ với vài người cậu mới đối phó được."Đừng căng thẳng, bọn này không làm gì cậu đâu." Mấy người đang ngồi xổm bỗng đứng dậy, khóe môi vẫn giữ nụ cười xấu xa, họ đánh giá Minseok, khen ngợi: "Beta tốt đấy, bọn này thích chơi với Beta."Có ý đồ xấu với một Omega, nhỡ không kiểm soát được đánh dấu Omega đó, dù chỉ đánh dấu tạm thời cũng phải chịu hình phạt rất nặng.Nhưng Beta lại khác, Beta không bị đánh dấu, có cắn lên cố lên gáy Beta, truyền một lượng lớn pheromone vào trong cũng sẽ không thể đánh dấu được họ, hoặc để lại mùi pheromone của mình đi chăng nữa, nó cũng sẽ tan biến trong thời gian ngắn thôi.Thách người đó báo cảnh sát đấy, không có vết thương thực tế, chỉ dựa vào chỗ da bị cắn trầy thì chưa đủ để khiến kẻ kia phải chịu hình phạt nặng nề, quả là hoàn hảo."Mấy anh đây biết yêu chiều lắm, cậu theo bọn này sẽ không thiệt thòi đâu." Đám lưu manh lại huýt sáo, họ nhìn chòng chọc vào cần cổ thon thả, bờ vai thon gọn, đã bắt đầu tưởng tượng xem nên dùng bài tay nào để bóp lấy vòng eo nhỏ nhắn kia, làm thế nào để truyền pheromone của mình vào.Đám lưu manh áp sát tới, Minseok nhìn họ với ánh mắt lạnh lùng, suy nghĩ xem đâu là thời gian ra tay tốt nhất, thì chợt thấy họ đứng sững lại, vẻ mặt sượng cứng. Tiếng phanh gấp chói tai vang lên sau lưng, Minseok quay đầu, nhìn thấy người lẽ ra không nên ở đây.Lee Minhyung mặc đồ chơi bóng, tóc mái trước trán còn ướt, đường cong cơ bắp trên cánh tay đang cầm lái của hắn hiện lên vô cùng rõ rệt. Hắn dừng xe chống một chân xuống đất, nhíu mày nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt."Lee...Lee Minhyung! Hôm nay anh về nhà à? Chàng trai đầu đinh ngắc ngứ hỏi thăm: "Giờ này đúng lúc ghê, vừa hay về ăn cơm luôn ha ha ha." Chàng trai đầu đinh ra hiệu, những người khác chấm chậm dựa sát tường đứng nghiêm, chừa ra một con đường lớn rộng rãi cho Minhyung, chờ hắn rời đi.Để phòng hờ Minseok nhân cơ hội bỏ chạy, chúng còn cố ý để hai người đứng bên cạnh Minseok. Trừ khi Minhyung dẫn Minseok rời đi, không thì Minseok có mọc cánh cũng khó thoát.Nhưng sao Lee Minhyung lại cứu Minseok được cơ chứ, ngôi vị hạng nhất của hắn bị Minseok cướp, e là bản thân hắn cũng muốn dạy cho Minseok một bài học kia kìa, hoặc mong chúng sẽ xuống tay ác độc một chút.Minseok cũng nghĩ thế, nên lúc thấy Minhyung giẫm bàn đạp đi tiếp, trong lòng cậu chẳng có chút cảm xúc gì cả. Lee Minhyung đi ngang đám người họ, lần nữa dừng lại ở chỗ cách Minseok chừng một mét.Minhyung nhíu mày quay đầu, nhìn chằm chẳm Minseok trong một thoáng, cứ như đang thắc mắc tại sao Minseok không đi theo mình, sau đó nói ngắn gọn: "Đi."Minseok sững sờ: "...?""À không, ý anh là sao?" Chàng trai đầu đinh tức thì hô lên:
"Cậu ta là của bọn này... bọn em trả thù trút giận giúp anh, anh còn muốn dẫn cậu ta đi thì không hay lắm nhỉ?""Trả thù giúp tao?" Như nghe thấy chuyện hài thế kỷ,Minhyung hạ giọng cười châm chọc, đanh mặt: "Đối thủ của tao, cần bọn bây giải quyết giúp tao?""À, không phải..." Chàng trai đầu đinh nhận thấy tình thế không ổn, muốn giải thích, nhưng Minhyung không hề nghe lời giải thích của cậu ta.Pheromone hoang dại lần nữa về tới, Minseok không ngửi được mùi pheromone, nhưng cậu nhìn thấy đám người kia bụm chặt mũi tháo chạy thục mạng.Xung quanh yên ắng trở lại, chỉ còn cậu và Minhyung."Cảm..." Chưa nói hết hai chữ cảm ơn, Minhyung đã nhấc chân giẫm bàn đạp bỏ đi với vẻ mặt hờ hững, dường như không hề có ý định nói chuyện với cậu.Minseok: "..." Vậy để mai trước khi vào học thì cảm ơn Minhyung vậy.Minseok đi tiếp, con hẻm này ngoẵn ngoèo hơn cậu nghĩ, cậu cần cảnh giác mọi lúc mọi nơi, xem phía trước có còn kẻ xấu rắp tâm hại người nữa hay không Minseok đi tiếp, con hẻm này ngoắn ngoèo hơn cậu nghĩ, cậu cần cảnh giác mọi lúc mọi nơi, xem phía trước có còn kẻ xấu rắp tâm hại người nữa hay không.Minseok rẽ sang, không có ai ngoài Minhyung hẳn đã mất hút bấy giờ lại đang đậu giữa đường, một tay đút túi, tay kia cầm điện thoại.Chờ Minseok tới gần, dường như vừa trò chuyện xong, Minhyung lại nhét điện thoại về, một lần nữa đạp xe rời khỏi.Lần đầu tiên, Minseok tưởng là trùng hợp, nhưng vào lần thứ ba vừa rẽ ngoặt nhìn thấy Minhyung, cuối cùng cậu đã hiểu.... Chẳng lẽ Minhyung cố ý chờ cậu, đưa cậu rời khỏi con hẻm này?Minseok ngẫm nghĩ, thế là không đi tiếp nữa, cậu lấy quyển vở Toán trong cặp ra, đứng tại chỗ xem.Không bao lâu sau, Minseok nghe thấy tiếng xe đạp lăn bánh, ngay sau đó, Minhyung quay lại chỗ mà cậu nhìn thấy. Thấy rõ cảnh tượng trước mặt, Minhyung cố gắng lắm mới nhịn được, đanh mặt mắng: "Cậu điên à? Đang đi đường mà ôn bài gì?"Với tính cách của Minhyung, có thể hắn sẽ còn châm chọc thêm vài câu, bảo rằng có cố gắng bao nhiêu thì kết quả thi cũng chẳng tốt hơn đâu. Nhưng nghĩ tới chuyện điểm thi của Minseok còn cao hơn mình, Minhyung đành xụ mặt nén xuống. Chẳng lẽ chính vì vậy nên cậu ta mới thi được điểm cao?"Tự dưng tôi nhớ ra một đề giải." Minseok ung dung gấp vở để vào cặp, mặt mày ôn hòa: "Cảm ơn cậu đã nhắc nhở. Cậu này, cậu làm rơi gì ở đây sao, tôi tìm giúp cậu nhé?"Minhyung có cảm giác mình vừa vung nắm đấm lên bông gòn, nỗi giận thì không được, mà không nổi giận thì ấm ức, thế là giở thái độ: "Để tôi tự tìm."Dứt lời, Minhyung không cho Minseok nói thêm câu nào đã quay đầu xe đạp đi một mạch.Minseok men theo con hẻm, lần này không còn thấy Minhyung nữa.Cho tới khi hoàn toàn ra khỏi hẻm rồi, cậu mới thấy Minhyung đang đậu xe dưới gốc cây cách đó mười mấy mét, bấy giờ đang cầm điện thoại chơi game.Thính giác của Alpha rất nhạy bén, Minseok còn cố ý đi mạnh, quả nhiên cậu thấy Minhyung nhét điện thoại vào túi, giấm bàn đạp, lần này hắn thật sự đi xa.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me