TruyenFull.Me

Gyuhao Du Cho Tan The Van Mai Yeu Em

Minh Hạo không nhìn thêm nữa, xoay lưng guồng chân chạy đi, băng qua lối đi nhỏ hẹp, dừng lại trước một cánh cửa khác, cậu đưa mắt quan sát xung quanh một lượt, đặt ba lô xuống rồi móc trong đó ra một máy thăm dò gắn lên trên cửa, lần lượt ấn vào mấy cái nút.

Máy thăm dò bắt đầu tít tít hiển thị, đây là sản phẩm điện tử của Tiến sĩ Ngụy ở khu số 6, có thể thăm dò toàn bộ sóng điện quanh đó.

Minh Hạo không muốn vừa mới bước vào đã trúng tia laser hoặc ăn đạn từ hệ thống phòng ngự.

Trong vách tường chôn khá nhiều dây điện, Minh Hạo men theo chân tường xem xét một lượt, đoạn dùng dao cạy một viên gạch lên, giữa vách tường đắp đất màu xám, cậu dễ dàng móc được một đoạn dây điện.

Minh Hạo kéo dây điện ra, đốt chảy hai đầu rồi chập hai lõi dây vào nhau khiến chúng bị chập, tiếp tục xác định cách dòng mạch xoay chiều hiển thị trên máy thăm dò, chỉ để lại mạch điện chiếu sáng, lúc này cậu mới lấy chiếc chìa khóa ra, mở cửa bước vào trong.

Phòng ngủ tối om như mực, Minh Hạo với tay mở đèn chiếu sáng, một giọng đàn ông cất lên nơi góc phòng: "Người Trung Quốc à?"

Trong tíc tắc, Minh Hạo bị giọng nói thình lình phát ra dọa cho mất vía, toàn thân lạnh toát, máu trong người như đông cứng lại.

"Phải, là người Trung Quốc." Minh Hạo đáp lời.

Giữa phòng đặt một chiếc giường lớn hoa lệ, tủ trưng bày kê bốn phía, bên trong bày biện không ít rượu quý và xì gà, ở góc phòng còn có một chiếc bàn ăn phủ vải nhung thiên nga, người đàn ông ngồi ngay sau bàn, trước mặt là một ly rượu whisky.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, vô số ý tưởng vụt lóe rồi biến mất trong đầu Minh Hạo. Đây chẳng phải là phòng ngủ của Andrey sao? Không phải gã đi rồi à? Thế sao lại có người ở đây được? Tên vệ sĩ bảo gã đang ở trong phòng làm việc cơ mà, nhưng chỗ này là phòng ngủ của gã, mà cửa còn khóa trái nữa... Người này chắc là tù nhân... bị nhốt trong phòng ngủ của Andrey?

Minh Hạo nói tiếp: "Tôi tới cứu ông đây, ông được tự do rồi."

"Tôi tự do à?" Người đàn ông kia đặt điếu xì gà xuống gạt tàn, đứng dậy bước ra trước bàn, nhàn nhạt hỏi: "Cậu biết tôi là ai chứ?"

Minh Hạo đứng đối mặt với người đàn ông đó, quan sát bộ quân phục thẳng thớm trên người anh ta.

Cơ thể anh ta gầy gò, mang vẻ ốm yếu bệnh tật, gương mặt hốc hác nhưng vô cùng đẹp, đôi mắt ánh lên màu lam của dòng máu lai Đông Âu, tựa như một viên ngọc bích trong nước, những lọn tóc xoăn màu nâu đậm lộ ra dưới vành mũ, bên vành tai trái đeo một chiếc hoa tai kim cương.

Minh Hạo nhìn thấy huy hiệu trên vai áo anh ta, chính là quân huy búa liềm của Liên Xô cũ, bên dưới còn có một ngôi sao vàng năm cánh.

"Ông là Nguyên soái Andrey?" Minh Hạo nheo mắt, lẩm bẩm: "Sao lại thế được? Ông bị thuộc hạ nhốt à?"

Andrey nói: "Ừm... Để tôi nghĩ xem, các cậu tới đây vì muốn cứu đồng bào của mình đúng không?"

Minh Hạo vừa rồi đã đoán nhầm, không dám nói nhiều để tránh lộ chuyện, vừa đề cao cảnh giác vừa hỏi vặn lại: "Ông đã làm gì với những người ở đây?"

Andrey nheo mắt, dường như cũng đang suy nghĩ về lai lịch của Minh Hạo, tạm thời không ai có động tĩnh gì.

Mãi hồi lâu sau, Andrey mới hỏi: "Sao cậu tìm được chỗ này?"

Tiếng Trung của Andrey tuy hơi ngọng nhưng Minh Hạo vẫn hiểu được, lúc này cậu chỉ thầm mong bọn Mẫn Khuê nhanh chóng giải quyết đám lâu la ngoài kia rồi chạy vào giúp đỡ, đàn em cấp dưới đã lợi hại thế rồi, gã Nguyên soái này nếu muốn giết mình thì dễ như trở bàn tay.

Minh Hạo dằn sự lo lắng trong bụng xuống, hỏi: "Cái gì?"

Andrey dường như không nhận ra cậu đang cố kéo dài thời gian, lặp lại câu hỏi một lần nữa.

Minh Hạo đáp: "Nhà sinh học bị ông nhốt đã phát tín hiệu cầu cứu, căn cứ Trung Quốc tại vùng biển quốc tế phái một đại đội tới đây để nghĩ cách cứu viện."

Andrey cười khẩy: "Cậu nói dối." Dứt lời liền trở tay rút súng!

Minh Hạo đã có phòng bị từ trước, cùng lúc với tiếng súng nổ cậu đã xoay người nhảy lên, lăn người núp vào gầm giường, Andrey bóp cò không chút nương tay, đạn bay tứ phía, bình hoa đặt đầu giường vỡ tung, lỗ đạn kéo từ trên tường xuống giường, Minh Hạo hai tay ôm đầu trốn dưới gầm giường.

Tiếng súng của Andrey vừa dứt, Minh Hạo với tay túm lấy tấm khăn trải bàn rũ bên cạnh giường nghiến răng giật mạnh, chiếc bàn theo lực kéo đổ rầm xuống, khăn trải bàn rớt xuống thảm trải sàn, tiếng súng lại nổi lên!

Luồng đạn gần như sượt qua da đầu Minh Hạo, vết đạn mỗi lúc một nhiều thêm, Andrey chầm chậm áp sát, Minh Hạo giật mạnh khăn khiến Andrey lảo đảo, mất đi đích ngắm. Cậu nhanh chóng nhào ra khỏi gầm giường, tung chân đạp văng gã.

Khẩu súng lục bay lên rơi cộp xuống thảm, hai người đồng thời xoay người, Andrey vươn hai tay chụp, Minh Hạo vung chân đá khẩu súng văng ra xa hơn. Gã gầm lên giận dữ chuyển hướng vồ tới cậu.

Cậu vớ ngay cái ghế táng thẳng vào đầu Andrey, tiếp theo lại hất ngã toàn bộ tủ kệ trưng bày, khiến chai rượu, gạt tàn, phù điêu rơi đầy đất, Andrey phải lùi lại tránh né, Minh Hạo nắm chai Vodka vung lên một đường vô cùng đẹp mắt, quát: "Quỳ xuống cho tao!"

Dứt lời đã sải tay đập chai rượu vào thái dương của Andrey, chai Vodka vỡ choang, Andrey toác đầu chảy máu, ngất lăn ra đất.

Minh Hạo vứt nửa chai rượu kia đi, mệt lả thở dồn.

Andrey sao lại yếu xìu thế này? Minh Hạo lấy lại bình tĩnh, thầm nhủ Nguy hiểm thật.

Phải rồi, nom dáng vẻ thì gã không tiêm thứ kỳ quái gì vào người nên khác với bọn tay sai, nhưng...

Tại sao gã lại tự nhốt mình ở cái chốn quỷ quái này?

Những nghi vấn trong lòng Minh Hạo phút chốc đã sáng tỏ, gã vừa mới tiêm vắc xin!

Nhưng vắc xin ở đâu? Minh Hạo nhìn trái ngó phải, phát hiện Andrey không giống dáng vẻ mệt mỏi sau khi được tiêm vắc xin mà cậu từng thấy, hình như có chỗ nào đó khác biệt.

Cậu cúi người ấn lên động mạch chủ của Andrey, vẫn còn sống, nhưng nhịp thở càng lúc càng chậm.

Bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, Minh Hạo vội vàng nép mình sau tường, Mẫn Khuê dắt theo những người còn lại xông vào.

Minh Hạo thở phào, giới thiệu: "Đây là trùm cuối của phó bản lần này, Nguyên soái Andrey."

Mẫn Khuê: "..."

Mẫn Khuê không tin nổi hét lên: "Không thể nào! Tay không mà em đánh trùm cuối bẹp dí thế này á?! Thế mặt mũi của bọn anh biết giấu vào đâu?!"

Minh Hạo khiêm tốn: "Quá khen, thật ra em còn xài một chai rượu nữa, đều là công lao của chai rượu đó."

Trác Dư Hàng: "Đây là rượu Vodka năm 1986."

Lý Thạc Mẫn xử gọn cô ả tóc vàng ngoài kia, lôi Hà Kỳ Huy lao như bay vào, khóe miệng anh ta giật giật: "Cậu điên rồi sao Minh Hạo."

Mọi người đứng vây quanh phòng ngủ, Bạch Hiểu Đông hỏi: "Giờ làm sao?"

Lý Thạc Mẫn: "Trói lại, đập gã tỉnh dậy để hỏi chuyện. Cậu quen người này không, Tiểu Hà?"

Hà Kỳ Huy hướng ánh mắt sợ sệt về phía Andrey, gật đầu lia lịa bảo: "Ông ấy... chính là Nguyên soái Andrey. Các anh dám..."

Minh Hạo nói: "Gã này yếu như sên ấy, vốn không giống quân nhân chút nào, chắc gã chẳng giống bọn đàn em của mình, tiêm thuốc biến dị gì đó vào."

Hà Kỳ Huy hoảng hốt: "Sao thế được! Tôi đã tận mắt chứng kiến ông ta dùng tay không... bóp nát đầu của một người!"

Mọi người: "..."

Khóe miệng Mẫn Khuê giật giật, nhìn Minh Hạo với ánh mắt hết sức phức tạp.

Minh Hạo: "À, chắc là thế, có thể gã... Ừm, nói chung gã không phải đối thủ của tôi. Mẫn Khuê, giờ anh đã thấy sự lợi hại của em chưa."

Trác Dư Hàng khom người giật thử sợi dây trói, rồi dò hơi thở của gã, đoạn nói: "Gã chết rồi."

Minh Hạo chau mày: "Vô lý! Tôi chỉ dùng bình rượu đập đầu gã thôi mà!"

Bạch Hiểu Đông cũng nằm áp vào ngực nghe nhịp tim của gã, bảo: "Không nghe thấy tim đập, cũng không còn hơi thở nữa."

Minh Hạo nhủ rắc rối rồi, lúc nãy cậu chạm vào rõ ràng gã vẫn còn sống, sao mới đó mà đã ngỏm rồi?

Mẫn Khuê nói: "Những kẻ ngoài kia chẳng biết là thể loại gì, vẫn giữ lại ý thức, nhưng thân thể đã hóa thành thây ma, biết đâu gã này còn biến dị được thì sao?"

"Có thể lắm." Minh Hạo rùng mình: "Chờ thêm lát nữa, xem thử sau khi chết gã có biến dị hay không?"

Lý Thạc Mẫn lên tiếng: "Thế này rất liều lĩnh, tôi hết hơi mới dẹp được cô ả kia, không đáng đâu."

Lý Thạc Mẫn nã cho Andrey một phát súng, bắn nát đầu gã, nói: "Nhiệm vụ của chúng ta gần như đã hoàn thành rồi, chuyện còn lại đều do vùng biển quốc tế xử lý, không thể lấy tính mạng của đội viên ra mạo hiểm được.

Tiếp theo chỉ cần tìm mấy nhà sinh vật học người Mỹ kia rồi dẫn đồng bào mình đến nơi chờ cứu viện là xong việc."

Mẫn Khuê gật đầu, liếc mắt nhìn tay phiên dịch.

Hà Kỳ Huy nói: "Nhà sinh vật học... tôi... không biết, những gì tôi biết... chỉ có nhiêu đó thôi."

Lý Thạc Mẫn nhìn sang Minh Hạo, hỏi: "Cậu vào đây lâu nhất, có manh mối gì không? Nếu không có thì chúng ta lên mặt đất trước, lần lượt hỏi thăm người Nga và đồng bào người Hoa, kiểu gì cũng có tin tức."

Minh Hạo nói: "Tôi nghĩ phòng thí nghiệm sinh hóa chắc nằm ngay trong hầm này."

Lý Thạc Mẫn gật đầu, Minh Hạo kể lại việc bắt gặp dấu hiệu hình đầu lâu ở nhà máy điện, rồi tiếp: "Có lẽ cái nút đó chính là công tắc nguồn điện của phòng thí nghiệm, nhưng sao nó lại bị đóng? Vì lý do gì? Trước khi đi tôi đã bật nó lên rồi."

Lý Thạc Mẫn trầm ngâm một lát, sau đó nói: "Có lý, hai quả bom còn lại từ từ hẵng nổ, chúng ta chia nhau ra tìm nhé?"

Minh Hạo nhớ ra đây là một hầm mỏ, vội bảo: "Chờ đã, hồi nãy trên đường tới đây tôi thấy máy thăm dò tia β, dùng trong việc khai thác mỏ và dò tìm quặng mỏ, các anh giúp tôi lấy một cái tới đây."

Minh Hạo miêu tả hình dáng của cái máy đó, Lý Thạc Mẫn chủ động đi tìm, những người còn lại đều ở trong phòng ngủ nghỉ ngơi tạm thời hồi phục thể lực.

Người nào người nấy đều sứt đầu mẻ trán, lôi thôi lếch thếch.

Bạch Hiểu Đông kiểm tra thương tích cho các đội viên, may mà không có gì nghiêm trọng, Mẫn Khuê được cầm máu đơn giản với băng vải quấn trên tay, Minh Hạo bắt đầu lục lọi tìm kiếm trong đống đổ nát.

Bạch Hiểu Đông cảm thán: "Cái giường này êm thật, ha ha."

Bạch Hiểu Đông ngồi bên giường nhún một cái, cả người lấm lem máu me bụi bặm cứ thế nằm vật ra, lấy một cái gối vải nhung thiên nga mềm mại kê dưới đầu, nói: "Kỹ sư cũng chợp mắt một lát đi, vất vả nhiều rồi."

Trác Dư Hàng vặn mở một chai rượu trong bộ sưu tập của Nguyên soái Andrey, nốc vài hớp, khà một hơi đầy sảng khoái. Anh ta xem xét tỉ mỉ Trác Dư Hàng vặn mở một chai rượu trong bộ sưu tập của Nguyên soái Andrey, nốc vài hớp, khà một hơi đầy sảng khoái. Anh ta xem xét tỉ mỉ nhãn hiệu chai rượu rồi bảo: "Đều là rượu quý cả, cái này này."

"Mấy tên ngốc các người..." Minh Hạo ngán ngẩm nói.

"Không lấy cũng phí, cưng à." Mẫn Khuê vơ mấy hộp xì gà nhét vào ba lô, toàn hàng xịn, đoạn quay sang cự nự với Hà Kỳ Huy đang lui cui tìm đồ vật quý giá: "Làm gì đấy! Ra ngoài mau! Không ai bảo anh quét nhà đâu!"

"Dạ dạ dạ... Tôi ra ngoài ngay đây." Hà Kỳ Huy đã kịp thó được một cái đồng hồ vàng và kha khá thứ ngon lành khác, rối rít nói rồi gập người chạy biến.

Mẫn Khuê móc vài điếu xì gà chia cho Trác Dư Hàng.

"Tôi... không hút thuốc." Bạch Hiểu Đông khoát tay từ chối.

Minh Hạo kiểm tra mọi ngóc ngách trong phòng, chẳng thấy có gì quan trọng nên cũng mặc kệ. Cậu ngồi xuống giường, gối đầu lên cánh tay của Bạch Hiểu Đông, thoải mái nói: "Anh có thể xách vài hộp về, biếu cho ông ba mặt gỗ của mình."

Mẫn Khuê tìm diêm, cùng với Trác Dư Hàng đốt xì gà hút rồi bước tới bên giường, Trác Dư Hàng đưa rượu cho Bạch Hiểu Đông, bốn anh chàng nằm xoài trên một chiếc giường lớn, cùng nhau uống rượu, hút thuốc, thư giãn, chém gió.

Lý Thạc Mẫn thở hồng hộc đẩy một chiếc máy thăm dò tia β cỡ lớn đi vào, tới nơi thì cái máy mắc kẹt ở ngoài cửa, trông thấy bọn cấp dưới nuốt mây nhả khói, chén tạc chén thù, điên tiết quát lên: "Mấy người làm trò gì đấy! Đội phó! Lại là cậu đầu têu!"

Minh Hạo ngồi dậy điều chỉnh máy móc. Lý Thạc Mẫn nhảy qua cái máy tiến vào phòng ngủ, thả người nằm phịch xuống chỗ trống của Minh Hạo, mình mẩy dính đầy máu và bụi, thở hắt ra: "Nằm nghỉ chút... Đồng chí tiểu Bạch, cho tôi ngụm rượu xem nào. Có gì ăn được không? Mọi người ăn chút gì bổ sung thể lực đi, đừng uống rượu nhiều quá, ảnh hưởng tới khả năng phán đoán."

Lý Thạc Mẫn chỉ uống một ngụm Vodka là bỏ chai xuống, Mẫn Khuê phân phát ít lương khô, cả bọn chia nhau ăn, ai nấy đều mệt lử cả rồi.

Lý Thạc Mẫn nói: "Mẫn Khuê và anh Trác không thể uống rượu được, lát nữa chúng ta phân ra hành động, anh Trác dẫn Hiểu Đông ra ngoài bảo vệ đồng bào đi lên mặt đất, đám Tây mũi lõ dám động tay động chân thì giết thẳng tay, nếu bằng lòng đến vùng biển quốc tế thì tiếp nhận họ, xong việc hẵng trở lại đây. Minh Hạo, Mẫn Khuê và tôi đi tìm phòng thí nghiệm sinh hóa."

Minh Hạo rút dây điện ở góc tường ra, kéo phích cắm của máy thăm dò năng lượng nối dây vào.

Điện áp của máy thăm dò ổn định, bắt đầu vận hành, Minh Hạo cài đặt phạm vi sóng rà quét toàn bộ phòng ngủ, tít tít tít, màn hình hiển thị bản đồ đan xen ngang dọc của tầng ngầm bên trong.

"Có lối đi bí mật à?" Lý Thạc Mẫn nhả ra làn khói xì gà, hai chân bắt chéo nhịp nhịp khoan khoái.

"Không có lối đi ngầm, nhưng có tủ âm tường." Minh Hạo nói: "Trong phòng ngủ chỉ có một hộc tủ âm tường rất nhỏ."

"Xem nào?" Mẫn Khuê nhảy khỏi giường, ghé tới xem xét.

Minh Hạo tiếp: "Chắc là một két sắt... ở đó. Đi, Hiểu Đông tìm cho tôi ít dung dịch H2SO4 hoặc nước cường toan tới đây, những mỏ luyện kim chắc chắn phải có mấy thứ đó, cứ tìm mấy cái thùng có đánh dấu nguy hiểm ấy, một lọ là đủ rồi... Mà thôi, để tôi tự đi tìm."

Lý Thạc Mẫn và Trác Dư Hàng kéo cái giường ra chỗ khác, Bạch Hiểu Đông đã hơi say, lảm nhảm: "Tôi bảo vệ anh..." Cậu ta lảo đà lảo đảo bò qua cái máy, theo chân Minh Hạo đi ra cửa.

Minh Hạo đút hai tay trong túi áo, trở lại giữa hầm mỏ, băng qua mớ máy móc lộn xộn chất đầy đất, tìm kiếm rương gỗ chứa chất nguy hiểm. Mỏ vàng ở bờ sông này vẫn còn dùng cách luyện kim bằng dung dịch H2SO4 có từ thời xưa, nên ở đây có khá nhiều axit này.

Bạch Hiểu Đông uống tới mức ngật ngưỡng, nheo mắt lờ đờ nhìn Minh Hạo, bất ngờ Minh Hạo quay đầu hô lên: "Cẩn thận!"

Cái xác bị nổ mất một phần gáy lại còn bị đạn bắn thủng trán của ả tóc vàng nhẽ ra phải nằm xoài ở một góc, nay chầm chậm đứng dậy, ngoác rộng miệng nhào về phía Minh Hạo.

Minh Hạo lập tức lùi ra sau, vặn mở bình chứa dung dịch H2SO4, Bạch Hiểu Đông lại thụp đầu xuống hét: "Có có có kẻ địch."

Minh Hạo hét lớn: "Xin trợ giúp! Lý Thạc Mẫn! Mẫn Khuê!!"

Cô ả tóc vàng kia rõ ràng vẫn chưa chết hẳn, xoay người vồ Bạch Hiểu Đông. Cậu ta lảo đảo, chân nam đá chân chiêu, thủ thế: "Hây a!"

Ả tóc vàng nhanh như chớp vung một tay định chộp vào mặt Bạch Hiểu Đông, cậu ta lắc lư, bước chéo lên trước, liêu xiêu chực ngã, vươn hai tay khóa lấy cánh tay cô ta rồi xoay mình, theo đà kéo cô ả quay một góc 1800, tung chân đá ả bay thẳng ra xa.

"Tay... tay là hai cánh cửa, toàn nhờ... cước đá người." Bạch Hiểu Đông múa Túy Quyền, cô ả thây ma trợn mắt tiếp tục nhào đến. Bạch Hiểu Đông chợt ngã ngửa xuống đất, hai chân vung lên trước, kẹp lấy bắp chân ả quẳng mạnh, ả thây ma lại tiếp tục bay đi.

Minh Hạo nghiêng người lách tới, ném bình H2SO4 đập vào vách đá khiến dung dịch axit bắn tung tóe, mùi tanh tưởi lập tức bốc lên kèm theo tiếng xèo xèo của thịt cháy, trên đầu thây ma bốc lên khói trắng, cháy khô.

Lý Thạc Mẫn và Mẫn Khuê lao tới, trông thấy Bạch Hiểu Đông rũ hai tay đứng liêu xiêu, Minh Hạo mặt co giật, bị một phen sợ bóng sợ gió.

"Không sao rồi..." Minh Hạo dở khóc dở cười: "Hiểu Đông đang đánh Túy Quyền đấy."

Minh Hạo cầm một bình H2SO4 đi vào, làm tan chảy khóa của két sắt, Trác Dư Hàng lấy báng súng cạy cửa két.

Bên trong có một thiết bị điện tử hình tròn và một ống tiêm trống rỗng.

"Đây là gì?" Mẫn Khuê đeo găng tay hở ngón, lấy dụng cụ điện tử đó ra, đặt vào tay mới thấy nó chưa lớn bằng lòng bàn tay: "Quả tim nhân tạo của Iron Man à?"

Mẫn Khuê cầm vật hình tròn đó làm bộ áp lên ngực trái, Minh Hạo giật lấy, thử xoay tròn cái hộp rồi bảo: "Là một chìa khóa, có lẽ là vật quan trọng dùng để khởi động thứ gì đó, cần phải tìm được cái hốc khớp với thứ này."

Lý Thạc Mẫn lấy cái ống tiêm trống không kia ra, bên trong vẫn còn sót lại ít dung dịch màu xanh nhạt, Lý Thạc Mẫn đựng nó trong một túi nhựa trong suốt, cất vào hộp sắt: "Lấy cái này về cho khu số 7 xét nghiệm, đi thôi."

Họ ra khỏi hầm mỏ, Minh Hạo lại bật máy thăm dò lên, nói: "Sóng β hiển thị cho thấy, có một không gian ngầm còn thấp hơn chỗ này, lối vào ngay tại đầu khe rãnh, sóng âm đúng là không thăm dò được nơi này, diện tích chưa tới một ngàn mét vuông."

"Chắc là ở đây rồi." Lý Thạc Mẫn nói: "Giờ bắt đầu chia nhau ra hành động... Đồng chí Tiểu Bạch ổn chứ, không uống rượu được thì đừng có uống, khi trở về anh sẽ báo cáo phê bình chú mày đấy."

Bạch Hiểu Đông gật đầu.

Trác Dư Hàng và Bạch Hiểu Đông dắt theo gã phiên dịch đi lên mặt đất, Lý Thạc Mẫn, Mẫn Khuê và Minh Hạo nhanh chóng chỉnh đốn trang bị, tiếp tục tiến sâu vào địa điểm cuối cùng của nhiệm vụ.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me