Hoan Bhtt Tan Lang Cua Ta Co Mach Nu Nhan Tieu Thao Duc Phi
Sau khi hai người tiến cung, Tào Mục dập đầu trước long án, đem toàn bộ chân tướng năm đó bẩm tấu với hoàng thượng – rằng Trình Vãn Tịch năm ấy chưa chết nơi biên cương, mà được Trần chỉ huy liều mình cứu về, nuôi dưỡng suốt hơn hai mươi năm, mãi đến gần đây mới để Tào Mục tìm được tung tích.Còn về thân phận nữ tử – theo như yêu cầu của Trình Vãn Tịch – Tào Mục không hé nửa chữ.Hoàng đế sau khi nghe xong thì đỏ mắt, bước xuống đỡ lấy tay nàng, xúc động đến nghẹn lời. Hôm sau vừa đến buổi thiết triều, liền hạ chỉ khôi phục thân phận:"Tuyên Thành Vương tử Nghiêm Vãn Tịch – nối phụ nghiệp, phò trợ quốc chính, đặc chuẩn phong Tuyên Thành Vương, truyền lĩnh vương ấn, giữ nguyên phong địa, thay phụ vương quản lý phủ sự, hộ quốc an dân."Một buổi tối của bốn tháng sau, ở phủ Tuyên Thành Vương. Tào Mục và ba thuộc hạ thân tín nhất ngồi ở thư phòng cùng Trình Vãn Tịch. Trình Vãn Tịch ngồi lặng trước bàn. Vai đã gầy đến mức gần như gió thổi là té ngã. Gương mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc nào, đôi mắt trầm lặng như mặt nước đóng băng. Bàn tay phải chậm rãi vuốt ve miếng ngọc bội đeo trước ngực.Tào Mục nhìn mà trong lòng đau như dao cứa, thấp giọng khuyên:"Chủ... chủ nhân, người dù có xử lý vương vụ cũng phải chú ý thân thể mới được..."Trình Vãn Tịch không đáp, trầm mặt hỏi:"Việc các ngươi điều tra đến đâu rồi?"Nam tử tên Tiết Hàm ngồi cạnh Tào Mục nghe vậy thì đứng lên hành lễ, sau đó nói:"Hồi chủ nhân. Thuộc hạ được phái đi theo dõi, xác thực được Trấn Nam Vương âm thầm nhận lễ vật từ sứ thần Đông Dực Quốc, trong đó không chỉ có vàng bạc châu báu, mà còn bao gồm bản đồ quan ải và danh sách sĩ tử trẻ tuổi tại kinh thành.""Ngoài ra, có thư tay do chính sứ giả Đông Dực Quốc gửi cho Trấn Nam Vương. Với số chứng cứ này... đủ cấu thành tội mưu nghịch cấu kết ngoại bang, thưa chủ nhân."Trình Vãn Tịch lại quay đầu về phía một nam tử khác tên Dư Phong, chậm rãi hỏi:"Phía Nhị hoàng tử thì thế nào?"Dư Phong nghe hỏi thì đứng dậy hành lễ, sau đó nói:"Hồi chủ nhân, Nhị hoàng tử Nghiêm Duật Lâm cùng Lễ bộ Thượng thư Lư Tề Xương đều thu được lợi từ những lễ vật của Đông Dực Quốc, nhưng không trực tiếp, mà là qua tay Trấn Nam Vương.""Ngoài ra, thuộc hạ còn thu được thư từ mưu đàm hạ độc toàn kinh thành năm ngoái. Trấn Nam Vương muốn lợi dụng hỗn loạn để phân tán binh lực, tạo thời cơ cho Đông Dực Quốc đánh thẳng vào biên giới. Chỉ đáng tiếc, kế hoạch đã bị Vân... Vân quận chúa ngăn lại kịp thời."Trình Vãn Tịch nghe xong thì bàn tay nắm miếng ngọc bội treo trước ngực cũng siết lại. Những mảnh vụn còn thiếu của bức tranh... cuối cùng cũng đã khớp lại rồi.Mấy người Tào Mục đều nín thở, đồng loạt trừng lớn mắt — tội danh ấy đâu chỉ lớn... mà là đủ để khiến toàn bộ vương triều rung chuyển, quân thần nghi kỵ, thậm chí dẫn tới đại loạn.Tào Mục lúc này hướng Trình Vãn Tịch hỏi:"Chủ nhân, làm sao người biết được Trấn Nam Vương có liên quan đến cái chết của Vương gia và Vương phi?"Trình Vãn Tịch nhìn hắn, rồi chậm rãi nói:"Lúc trước ta sai các ngươi điều tra toàn bộ những người từng thân cận với phụ vương, là có nguyên nhân. Người kia rõ ràng rất hận phụ vương, đến mức hơn hai mươi năm trôi qua, vừa nghe ta còn sống đã lập tức phái người tới sát hại. Mà người đáp ứng được điều này, và đến nay vẫn còn sống thì chỉ có hai người: một là bệ hạ, hai là Trấn Nam Vương. Chuyện năm ấy, Tào Mục từng nói, đám ám sát trong doanh trại không nói tiếng Đại Nghiêu. Nếu vậy, lý ra chúng phải giết cả Tiền doanh lẫn Trung doanh mới có lợi. Nhưng chúng lại chỉ hạ độc một mình Trung doanh, nơi phụ vương trấn giữ — nghĩa là mục tiêu ban đầu... vốn chỉ có một người.Bằng vào mức độ oán thù ấy, kẻ hạ thủ không thể là người ngoài. Mà bệ hạ lúc ấy mới đăng cơ, mục tiêu là bình định biên cương, ổn định triều cục. Một người đặt 'an bang' lên hàng đầu... sẽ không ngu ngốc đến mức cấu kết ngoại tộc để giết người đang thay mình trấn thủ biên cương. Cho nên, chỉ còn lại Trấn Nam Vương là đáng nghi nhất."Tào Mục cùng ba người còn lại nhất thời im phăng phắc. Giờ bọn họ mới hiểu vì sao Trình Vãn Tịch đã cho người đi tìm lại từng mối liên hệ cũ của cựu vương gia trong suốt hai tháng.Tào Mục khẽ mấp máy môi, giọng hơi run:"Nhưng nếu chỉ tâu chuyện cấu kết ngoại bang lên bệ hạ... nhiều lắm cũng chỉ kết tội mưu phản. Như vậy... vẫn không thể rửa sạch oan khuất cho Vương gia, Vương phi cùng một nghìn quân đã chết năm đó..."Trình Vãn Tịch nghe vậy thì chỉ bình thản nói:"Ngày mai, tập hợp toàn bộ chứng cứ đem dâng bệ hạ. Sau đó ta sẽ tiến hành bước tiếp theo."Suốt một tháng sau đó, triều đình Đại Nghiêu như một đám ong bị ném vào chảo dầu sôi, vì chuyện Trấn Nam Vương Nghiêm Dận Đức, Nhị hoàng tử Nghiêm Duật Lâm, Lễ bộ thượng thư Lư Tề Xương, cấu kết với Đông Dực Quốc lẫn Tây Lặc Quốc.Hoàng đế nổi trận lôi đình, lập tức hạ chiếu tước bỏ vương vị, phong địa bị thu hồi, phủ đệ bị niêm phong, Trấn Nam Vương bị nhốt vào Đại Lao chờ xét xử, đồng thời xử trạm toàn bộ thuộc hạ của Trấn Nam Vương.Nhị hoàng tử Nghiêm Duật Lâm bị phế bỏ hoàng tịch, giam lỏng vĩnh viễn tại Tông Nhân phủ. Lễ bộ Thượng thư Lư Tề Xương bị tước quan, cả nhà họ Lư bị đày đến biên cương, gia sản sung công.Sau khi Trấn Nam Vương bị giam vào đại lao, thì từ kinh thành cho đến khắp các huyện trên nước Đại Nghiêu, bắt đầu lưu truyền một câu nói:"Trấn Nam Vương phản tặc bán nước, sẽ bị xử trảm làm gương. Còn án năm xưa của Tuyên Thành Vương - Nghiêm Kính Trạch, nay bệ hạ đã chính thức lệnh điều tra.Kẻ nào biết chút manh mối, hãy đến Tuyên Thành Vương phủ bẩm báo, sẽ được thưởng ngàn lượng vàng, bảo hộ như quý nhân."Từ trong tửu lâu cho đến đầu đường xó chợ, thậm chí cả đám ăn mày cũng tranh nhau nhắc lại câu này.Một tháng sau, có một nam tử trung niên tên Lý Kính gõ cửa phủ Tuyên Thành Vương. Người này mang tới một bức thư tay có ấn ký của Trấn Nam Vương — và chính hắn cũng là nhân chứng còn sống duy nhất. Năm ấy Lý Kính là một trong một trăm thị vệ được cử đi hộ tống tiểu quận chúa hồi kinh, nhưng... trong số đó có hơn năm mươi người là người của Trấn Nam Vương. Giữa đường, hơn năm mươi người kia bất ngờ trở mặt, giết sạch toàn bộ thị vệ còn lại cùng Trần chỉ huy. Sau trận thảm chiến thì Trần chỉ huy ôm tiểu quận chúa chạy thoát. Lý Kính cùng mười thị vệ khác thuộc phe Trấn Nam Vương đã thống nhất với nhau sẽ báo với Trấn Nam Vương là 'đã giết được tiểu quận chúa'. Nhưng sau khi báo tin, đám người của Trấn Nam Vương lập tức giết sạch bọn họ để diệt khẩu – chỉ để lại một người đưa tin trở về kinh. Lý Kính là kẻ duy nhất bị chém nhưng bị nhầm là đã chết... nên may mắn trốn thoát.Trình Vãn Tịch và Tào Mục lập tức dâng vật chứng và nhân chứng lên triều, đồng thời thỉnh cầu đặc cách vào đại lao gặp Trấn Nam Vương, và được hoàng đế chuẩn tấu.Xe ngựa lăn bánh trên đường đá xanh dẫn tới Thiên Lao. Tào Mục vuốt ống tay áo, nhìn ra ngoài rồi quay sang người bên cạnh. Trình Vãn Tịch ngồi dựa vào vách xe, mắt hạ xuống, đầu ngón tay chậm rãi vuốt ve miếng ngọc bội màu lục nhạt trên ngực.Tào Mục ngập ngừng lên tiếng:"Chủ nhân, làm sao người biết lần này... nhất định sẽ có người còn giữ vật chứng?"Trình Vãn Tịch không ngoảnh đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp:"Ta chỉ đoán rằng, trong trăm thị vệ năm ấy... hoặc là một nửa là người của Trấn Nam Vương, hoặc là toàn bộ đều là người của hắn. Nhưng chuyện có người còn sống, ta chỉ cầu may thôi. Nếu không có người còn sống, thì ta sẽ dùng cách khác. Dao Dao từng nói việc lôi sự thật ra ánh sáng sẽ luôn khó khăn hơn chúng ta tưởng. Nhưng miễn chúng ta không quên đi mục đích của mình thì chúng ta sẽ không bị lạc lối. "Tào Mục nghe xong thì hơi ngẩn ra. Hắn cúi đầu, sau khi do dự một lát, lại thấp giọng hỏi:"Vậy... vì sao người không dùng cách này sớm, mà đợi đến khi Trấn Nam Vương bị nhốt rồi mới bắt đầu?"Trình Vãn Tịch khẽ cụp mắt, giọng nhẹ như gió lướt qua mặt nước:"Kẻ đó lẩn trốn nhiều năm, tất nhiên trong lòng rất sợ Trấn Nam Vương. Nhưng một khi biết Trấn Nam Vương đã bị nhốt, thuộc hạ của hắn cũng chết sạch... thì hắn sẽ không cần sợ nữa."Ngón tay nàng nhẹ nhàng vuốt dọc miếng ngọc bội trước ngực — giọng nói bình thản:"Nếu đổi lại là ngươi, liệu ngươi có cam tâm bỏ qua một ngàn lượng vàng dễ dàng như vậy không?"Tào Mục nghe mà cả người run lên, trong mắt hiện lên một tia chấn động khó che giấu. Hắn ban đầu cũng không đặt quá nhiều hi vọng vào Trình Vãn Tịch, vì dù sao nàng cũng chỉ là nữ tử. Nhưng không ngờ...Một khắc sau, xe ngựa dừng trước Đại lao Tây Nhai. Gió lạnh thổi dọc hành lang lát đá, ánh đèn dầu thưa thớt treo trên tường chỉ đủ soi ra một màu ẩm mốc lạnh lẽo, như thể đang bước xuống tầng sâu nhất của địa ngục.Nơi cuối của hành lang, sau tầng tầng song sắt, Trấn Nam Vương Nghiêm Dận Đức bị nhốt bên trong. Tóc bạc rối bù, áo tù rách nát, cổ tay bị khóa bằng xích sắt nặng trịch, cả người dựa vào góc tường như một khối đá mục. Ánh đèn hắt lên gương mặt khô khốc của hắn, tạo thành từng nếp nhăn hằn sâu như rãnh đá.Khi Trình Vãn Tịch bước vào, hắn chỉ liếc một cái rồi hờ hững quay mặt đi.Tào Mục giận dữ quát:"Ngươi thấy Tuyên Thành Vương giá lâm còn không biết hành lễ?!"Trình Vãn Tịch nhẹ nhàng giơ tay ngăn hắn lại, bản thân thì kéo ghế gỗ gần đó, ngồi xuống. Nàng nhìn hắn mà trầm mặt một lúc lâu, lâu đến mức Nghiêm Dận Đức phải quay đầu sang nhìn nàng, lúc này nàng mới chậm rãi mở miệng:"Theo ta điều tra thì có vẻ tình cảm của ngươi và phụ thân ta rất tốt. Tại sao ngươi muốn giết phụ thân?"
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me