TruyenFull.Me

Hoan Full Q1 Ma Vuong Nguyet Ha Tang



Bụng của chị lạnh ngắt, hơi nhô lên một chút.
Lông mi Kế Hoan khẽ run.

Cậu lấy chiếc váy hoa đã mua lúc chiều từ trong túi đồ được gói ghém cẩn thận, bước một bước dài rồi nhảy thẳng lên bàn lạnh lẽo của nhà xác. Quỳ xuống giữa hai chân chị, cậu dùng cơ thể mình để che chắn cho chị, rồi bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo bệnh nhân trên người chị – cúc thứ nhất, cúc thứ hai...

Dưới lớp áo bệnh nhân, cơ thể chị trông vô cùng thê thảm.

Nhưng lúc này, Kế Hoan không còn tâm trí để xót xa. Toàn bộ sự chú ý của cậu dồn vào bụng của chị.

Ngẩng đầu lên, Kế Hoan nhìn chị lần nữa.
Chị không thể mỉm cười với cậu nữa. Cơ thể chị cứng đờ, nằm bất động trên bàn lạnh, gương mặt tái nhợt, đôi môi tím ngắt, không còn chút sinh khí.

Kế Hoan nâng người chị lên, cẩn thận mặc chiếc váy hoa mà cậu đã mua bằng số tiền ông nội cho. Trong lúc mặc váy, cậu vô thức chạm vào bụng chị lần nữa.

Đúng lúc đó, ngay khi cậu đặt tay lên bụng chị, một lực mạnh bất ngờ đẩy bật lòng bàn tay cậu!

Có gì đó trong bụng chị!

Đôi mắt dài, khuất dưới lớp tóc mái của Kế Hoan, bỗng mở to.
Cậu lập tức rút tay lại, hoảng hốt nhìn xuống bụng chị – phần bụng vốn chỉ hơi nhô lên, giờ đây đang co giật dữ dội, như thể có thứ gì đó bên trong đang giãy giụa để chui ra!

Dù có gan đến đâu, Kế Hoan cũng bị cảnh tượng này làm cho kinh hãi. Theo phản xạ, cậu muốn nhảy khỏi bàn, nhưng ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Tiểu Hoa."

Giữa cơn hoảng loạn, Kế Hoan nhìn thấy chị đột nhiên ngồi bật dậy. Cứ thế, cứng đờ mà ngồi thẳng lên. Chị từ từ giơ tay phải lên, gập ba ngón giữa vào lòng bàn tay, ngón cái hướng lên, rồi đưa ngón trỏ lên môi, ra hiệu giữ im lặng. Sau đó, chị chỉ vào cơ thể mình.

Chính xác hơn... chị chỉ vào bụng mình.

Thứ chị muốn cậu mang đi, chính là thứ trong bụng chị!

Đúng rồi. Đây mới thực sự là điều mà "giấc mơ" đó muốn truyền tải.

Chiều nay, khi đứng bên giường bệnh nhìn chị lần cuối, Kế Hoan bỗng hiểu ra tất cả.

Cậu và chị lớn lên bên nhau, có một cách giao tiếp đặc biệt. Cậu luôn đoán đúng những ám hiệu của chị, lần này cũng không ngoại lệ. Dù không rõ vì sao chị dặn mình đừng tiết lộ, nhưng chị đã muốn vậy, cậu sẽ cố gắng làm theo. Nếu chị muốn cậu mang thứ trong bụng đi, thì...

Cắn chặt răng, Kế Hoan mạnh tay ấn xuống bụng chị!

Thứ kia dường như muốn phản kháng. Ngay khoảnh khắc cậu ấn xuống, cậu cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ. Lực đó lớn đến mức Kế Hoan chợt có ảo giác—nếu không giữ chặt, "thứ đó" sẽ phá bụng chị mà chui ra!

Ý nghĩ này quá đáng sợ. Bất giác, cậu càng ấn mạnh hơn.

Nhận ra không thể đi lên trên, "thứ đó" chuyển hướng xuống dưới.

Kế Hoan cảm nhận rõ ràng thứ kia đang di chuyển xuống dưới.

Trong khoảnh khắc đó, đầu óc cậu trống rỗng.

Dù có trưởng thành đến đâu, cao gần 1m80, dù bình thường trông như người lớn, cậu cũng chỉ mới 17 tuổi. Lần đầu đặt chân đến thành phố này đã phải đối mặt với cái chết của chị, trái tim cậu ngập tràn hoang mang. Những chuyện kỳ lạ nối tiếp nhau xảy ra suốt hai ngày qua đã vắt kiệt suy nghĩ của cậu.

Gặp quá nhiều chuyện quái dị, đến mức Kế Hoan bắt đầu tê liệt.

Giờ phút này, trong đầu cậu chỉ có hai ý niệm đơn giản: Một, phải lấy thứ mà chị bảo mang đi. Hai, không được để thứ đó xé rách bụng chị mà chui ra.

Không ý thức được bản thân đang làm gì, Kế Hoan liên tục ấn bụng và dạ dày chị, phong tỏa mọi lối thoát lên trên và ra ngoài. Thứ kia chỉ còn cách đi xuống.

Sau đó, Kế Hoan thấy đôi chân chị bất ngờ run lên.

Một cơn run rẩy kỳ lạ.

Như thể... có gì đó... đang đẩy chân chị ra...

Run rẩy, Kế Hoan vén váy chị lên, rồi—

Cậu nhìn thấy máu.

Máu đen.

Cùng với dòng máu đen ấy, một vật nhỏ, cũng màu đen, lăn ra từ giữa hai chân chị.

Thứ đó rất nhỏ, lại có màu giống hệt máu xung quanh, nên lúc đầu Kế Hoan không nhận ra.

Không... Không đúng...

Không phải "nó"... mà là "đưa bé".

Tay cậu run rẩy chạm vào. Đột nhiên, có thứ gì đó ẩm ướt, ấm nóng nắm lấy ngón tay cậu.

Rồi, cậu nghe thấy một tiếng khóc rất khẽ.

Tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

"Tiểu Hoa."

Gần như cùng lúc, Kế Hoan lại nghe thấy giọng của chị.

Cậu giật mình ngẩng đầu lên.

Chị vẫn nằm trên bàn lạnh, cứng đờ và lạnh lẽo như cũ. Nhưng khi vô tình nhìn xuống tay phải chị, đồng tử cậu co rút lại—

Bàn tay chị... đã trở lại tư thế mà cậu từng thấy trong giấc mơ!

"Tiểu Hoa, chạy đi! Mau chạy đi!"

Lại là giọng chị!

Sắc mặt tái mét, Kế Hoan lảo đảo lùi lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào chị. Rồi không chút do dự, cậu quay người, lao ra khỏi nhà xác!

Gượng gạo chào nhân viên quản lý, Kế Hoan bước nhanh ra ngoài, rời khỏi khu bệnh viện.

Vừa ra đến cổng, cậu nhìn thấy một chiếc xe dừng ngay trước cửa.

Là bọn người áo đen!

Nhận ra điều này, tim Kế Hoan thắt lại. Cậu lập tức rẽ phải, lẫn vào dòng người trên phố.

Cậu đi quá vội, không hề nhận ra thứ đang nằm trong túi mình vẫn đang nhỏ từng giọt máu.

Nhưng... như có ai đó lau sạch, những vệt máu ấy dần biến mất.

Khi đám người áo đen bước vào bệnh viện, toàn bộ dấu vết đã được xóa sạch, chỉ còn một chút vương lại quanh giường bệnh.

Tên cầm đầu tiến thẳng đến bàn lạnh, nơi đặt thi thể của chị Kế Hoan.

"Hừ, thật nực cười! Tủy xương của ả hợp với chúng ta, chúng ta đã đưa ra điều kiện quá tốt! Một cơ hội béo bở như vậy mà ả lại không biết điều mà từ chối!" Hắn đập mạnh tay xuống bàn.

Những thi thể im lặng, lặng lẽ đến rợn người.

"Nghe nói cô ta mang thai, không muốn vì chuyện đó mà ảnh hưởng đến đứa bé..." Một kẻ áo đen đột nhiên lên tiếng.

"Mang thai cái rắm! Kết quả kiểm tra cho thấy bụng cô ta hoàn toàn trống rỗng!" Tên cầm đầu tức giận quát, hoàn toàn không còn dáng vẻ lịch sự như khi đứng trước mặt Kế Hoan. Giờ đây, hắn trông như một con ác quỷ đang nổi cơn thịnh nộ: "Đã dặn khi tạo hiện trường tai nạn thì xuống tay nhẹ một chút, thế mà các người lại đâm cô ta đến mức này! Giờ muốn tận dụng phế liệu cũng chẳng còn cách nào!"

"Còn nữa, rốt cuộc ai đã báo tin cho thằng em trai cô ta? Lấy tủy xương thì cứ làm khi còn sống là được rồi, tự dưng nhảy ra một thằng người thân, làm rối tung kế hoạch của ông đây!"

Như một con khủng long bạo chúa đang phát điên, gã đàn ông đi vòng quanh bàn khám nghiệm tử thi. Rồi đột nhiên, hắn ngẩng phắt đầu lên: "Đúng rồi, cô ta có một thằng em trai! Tìm người dỗ dành nó đi xét nghiệm thử xem, biết đâu lại phù hợp..."

Nghĩ đến đây, đôi mắt tên cầm đầu lóe sáng, hắn phấn khích quay sang đồng bọn, nhưng biểu cảm của chúng lúc này lại khiến hắn cảm thấy kỳ lạ.

"Sao thế? Sao các người lại... nhìn ta ngây ngốc như vậy?" Hắn khó hiểu nhìn lũ thuộc hạ, giọng điệu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

"Đại ca... phía sau anh..." Tên áo đen vừa nãy còn nói chuyện giờ mặt mày tái mét, lắp bắp. Gã run rẩy giơ tay, chỉ về phía sau lưng hắn.

"Chỉ cái gì? Phía sau ta có ma... hả?" Người đàn ông nhíu mày, xoay đầu nhìn lại. Và ngay khoảnh khắc hắn thấy thứ ở phía sau, hắn lập tức câm bặt.

Ngay lúc này, có một người đàn ông không biết từ khi nào đã đứng phía sau hắn.

Bộ quần áo trên người kẻ đó rất quen thuộc – là trang phục bệnh viện dùng để mặc cho người chết. Gương mặt hắn ta cũng quen thuộc nốt.

Bởi vì hắn chính là người đã xui xẻo chết trong vụ tai nạn giao thông hôm đó – bạn trai của người phụ nữ mà bọn chúng đã cố tình đâm phải.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me