Inazuma Eleven X Readers Moi Nguoi Mot Cau Chuyen
Duyên Địch Phận Phu Thê*: Nghĩa trên mặt chữ :))) Đây vốn là tên truyện của một bộ đồng nhân Đấu La Đại Lục, giờ toy tìm không có thấy nữa.Trả request bạn Chou trước vì toy chưa kịp cày lại mấy tập Saru xuất hiện :DTiếp tục với một chapter mang màu sắc cổ trang :> Lần này không có bối cảnh hiện đại nữa dou :)Lần này chơi thú nhân luôn cho máu ha =))))Gian xảo hồ ly chín đuôi x Ngây thơ thiếu nữ khuyển tộc :)))) Hồ ly với khuyển, thiên địch ngàn năm nha :))• Yoshiya Tanizaki x Readers (Y/N) •Cảnh báo: OOC._________________"Cái gì? Ta không cưới!"Ta khó tin nhìn quản gia nhà mình, ông quản gia vẫn từ tốn lên tiếng."Tiểu thư, một cuộc hôn nhân đổi hiệp ước hoà bình 1000 năm giữa hai tộc. Đây là vì đại nghĩa gia tộc."Ta trợn mắt nhìn ông."Có 1000 năm hoà bình mà bắt ta phải chấp nhận cưới? Mơ đẹp nhỉ? Mơ tiếp đi!"Ta cười lạnh."Nói với bọn họ hôn nhân của thiếu tộc trưởng ta đây không lấy được nhiều hơn 2000 năm hoà bình thì ta chắc chắn sẽ không cưới!!"Nhìn ông quản gia thần sắc bối rối, ta lập tức sử dụng yêu lực rời đi.Ở một nơi nào đó."Thi... thiếu gia..."Nam nhân tóc trắng với đôi mắt đỏ rực yêu mị nằm trên ghế quý phi, vệt vằn đỏ dưới hai mắt càng điểm tô cho khí chất dụ hoặc chúng sinh của hắn."Sao nhỉ? Các ngươi muốn ép cưới bản thiếu?"Chín cái đuôi hồ ly được hắn xoã tung sau lưng. Môi hắn nở nụ cười ôn nhu, nhưng đôi mắt lại lạnh băng khiến cho quản gia không rét mà run."Không, không phải thưa thiếu gia... Chỉ là... Khuyển tộc bên kia muốn kéo thời gian đình chiến lên 2000 năm. Có vẻ như họ đang muốn kéo dài thời gian..."Hắn híp mắt lại, trên môi vẫn là nụ cười ôn nhu ấy."Vậy thì cứ để bọn họ kéo dài đi.""Thiếu gia?""Hửm?""... thần đã rõ."Về phía nhân vật chính của chapter này."Hừ, ta vẫn còn nhỏ mà lại ép ta kết hôn. Còn lâu ta mới làm theo!!"Ta là Y/N L/N, là thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc. Tộc ta ước định với thiên địch - Hồ tộc sẽ đình chiến 1000 năm nếu như thiếu tộc trưởng hai tộc liên hôn.Nghĩ gì chứ!!! Giá trị cuộc hôn nhân của thiếu tộc trưởng này chỉ đáng giá 1000 năm đình chiến thôi á? Nằm mơ đi!! Như vậy tương đối nhanh!Còn nữa, ta vẫn còn rất nhỏ mà! Mới 200 năm tuổi thôi chứ mấy. Trong giới yêu quái 200 năm tuổi thì ta vẫn còn là một thiếu nữ chưa đủ tuổi trưởng thành đó (ノ`Д´)ノ彡┻━┻Đi một lúc, ta bắt gặp một con phố nhỏ của nhân loại. Khá ồn ào, có vẻ bọn hắn đang tổ chức lễ hội."Tiểu cô nương, muốn mua kẹo hồ lô không?"Nhìn nhân loại già nua vừa lên tiếng, tuy đồ ăn của nhân loại có nhiều tạp chất đối với yêu quái, nhưng về hương vị thì tương đối thơm ngon."Lão bà, cho ta ba cây đi."Đưa cho lão bà một ít bạc vụn, lão bà hơi ngạc nhiên nói."Cô nương, ba xiên hồ lô không đáng tiền như vậy đâu."Ta vừa ăn kẹo hồ lô vừa nói."Lão bà, bà cứ giữ đi. Coi như ta ủng hộ gian kẹo của bà.""Cảm ơn tiểu cô nương."Sau khi xử lý xong ba xiên hồ lô, ta bắt đầu hoà vào trong lễ hội của nhân loại. Tuy nhân loại yếu ớt nhưng bọn hắn có khả năng sáng tạo ra không ít thứ thú vị.Ta đi tới một gian hàng bày bán mặt nạ."Lão bản, cái mặt nạ Khuyển/ Hồ ly này hết bao nhiêu?"Có người lên tiếng cùng lúc với ta. Ta ngửi thấy mùi yêu quái, còn là cái mùi hồ ly trên người hắn, lập tức bày ra vẻ mặt ghét bỏ. Thế mà hắn lại nhìn ta bằng ánh mắt kì quái hết sức."Cô nương cùng công tử đây, mặt nạ hết 10 văn tiền."Sờ soạng trên người, ta chợt nhận ra lúc nãy đã dùng hết bạc vụn để mua đồ ăn trên con phố này rồi. Nhưng mặt nạ này rất hợp mắt ta, bỏ cũng không được. Trong đầu ta chợt loé một suy nghĩ. Ta tháo một viên ngọc trai đỏ trên chùm khuyên tai của ta xuống đưa cho ông lão."Thứ này thay tiền được không? Ta hết bạc vụn mất rồi."Ông lão này cũng là người có mắt, chỉ nhìn một lúc đã nhận ra viên ngọc trên tay ta là ngọc trai đỏ."Cô nương, thứ này quá trân quý, thật ra chiếc mặt nạ này để lão hủ tặng cho cô nương cũng được."Thật ra viên ngọc trai đỏ này cũng chẳng có gì quý giá. Chỗ quý của nó là được hình thành từ yêu lực của yêu quái trai ngọc ngàn năm dưới đáy biển sâu. Viên ngọc này chẳng qua chỉ là viên ngọc có phẩm chất thấp nhất trong đống ngọc trai trên chùm khuyên tai của ta."Vậy đi, ta mua toàn bộ những chiếc mặt nạ lão đang bày bán. Vậy hẳn là đủ chứ?""Cô nương à..."Ta đưa viên ngọc trai đỏ cho ông lão."Coi như là ta đổ vốn cho lão làm ăn tốt hơn, vậy được chứ?"Ta vừa nói vừa ốm hết đống mặt nạ lên, đột nhiên nhìn thấy một chiếc mặt nạ hồ ly, ta ngay lập tức ném nó cho tên hồ ly bên cạnh."Cầm. Ngươi muốn nó, vừa hay ta ghét hồ ly!"Ta nhanh chân rời khỏi khu phố tấp nập của nhân loại, đợi đến chỗ vắng vẻ. Ta ngay lập tức sử dụng yêu lực thu đống mặt nạ vào không gian rồi trở về tộc.
Chỉ là một tiểu khuyển yêu 200 tuổi thôi mà có tính tình lớn đến thế? Sau khi nhìn thấy chùm khuyên tai ngọc trai đỏ của nữ yêu đó, ta mới nhận ra nữ yêu này chính là thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc. Ngọc trai đỏ tự mang theo linh hồn của yêu quái trai ngọc một nghìn năm mới có một viên. Tự thân linh ngọc có thể tạo ra rất nhiều viên ngọc trai đỏ. Mà viên linh ngọc đó lại nằm trong tay của thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc.Bảo sao tính tình lớn như vậy, thì ra nàng là thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc. Nhìn ngắm chiếc mặt nạ hồ ly trong tay, ta cười khẽ."Cuộc hôn nhân này thật sự cũng không tồi..."
Đúng dịp lành an,
Cao lương điểm...Mặc trên người bộ đồ tân nương màu đỏ, ta vô hồn trùm khăn hỉ lên đầu, bước lên kiệu hoa tới Hồ tộc.Khoác lên hồng trang,
Oán ân nặng mang,
Tay vội cắt...Hôm nay là ngày đẹp nhất trong năm, cũng là ngày vui nhất của Khuyển tộc cùng Hồ tộc.Bước chân rời đi,
Chẳng thế hồi quy,
Hé đôi môi cười...Bước chân ra khỏi kiệu hoa, ta được hồng nương đưa cho quả cầu màu đỏ.Phách âm dịu dàng,
Nói nghe nhẹ nhàng,
Đúng thực nan giải..Tiếng kèn trống liên miên, cùng với đó là tiếng trẻ con nô đùa.Ta được dắt vào trước mặt phụ mẫu và tộc trưởng Hồ tộc. Đứng cạnh ta là thiếu tộc trưởng Hồ tộc."Nhất Bái Thiên Địa!""Nhị Bái Cao Đường!""Phu Thê Giao Bái!"Ta được đưa vào phòng, ngồi một mạch đến tối.Cạch!Có người bước vào, đứng trước mặt ta. Hắn mặc đồ đỏ, tân lang. Là thiếu tộc trưởng Hồ tộc.Giọng hắn vang lên, vô cùng quen thuộc."Nàng thật sự không muốn gả cho ta sao, Y/N?"Ta còn đang đắm chìm trong đống suy nghĩ, hắn đã dùng gậy như ý vén khăn hỉ của ta lên.Nhìn khuôn mặt quá đỗi quen thuộc trước mắt, bao nhiêu uất ức bộc lộ hết ra.Ta nhào vào người hắn, cắn chặt vai hắn đến mức bật máu, hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ về ta.Ta nhả vai hắn ra, gục đầu xuống nức nở nói."Hức... ta đã rất lo cho chàng... con hồ ly chết tiệt này..."Ta nghe thấy tiếng hắn cười, hắn nói."Ta xin lỗi, đã làm nàng buồn rồi. Nhưng ta thật sự không biết làm sao nếu nàng không gả cho ta. Nếu nàng chưa hết giận thì cứ cắn ta thêm vài cái nữa."Ta lắc đầu, ôm chặt lấy hắn."Sau này không cho phép chàng lừa ta nữa."Hắn gật đầu đáp ứng."Được, sau này tuyệt đối sẽ không lừa nàng nữa."_____Hậu trường_____"Ta giận rồi, không thèm để ý tới chàng nữa!"Hắn nhẹ giọng dỗ dành ta."Được, được. Lỗi ta, để ta tạ tội. Phu nhân muốn ăn gì, ta sẽ làm cho nàng ăn. Kẹo hồ lô được không? Hay là gà quay?"Ta liếc hắn một cái sau đó quay qua."Ta muốn hết!""Được, cho nàng hết."Ngay lúc ta đang vui vẻ, hắn hôn một ngụm lên môi ta. Ta xù hết lông lên trừng hắn."Chàng làm cái gì!!!"Hắn cười ôn nhu nói."Vi phu lấy phần thưởng trước."Con hồ ly chết tiệt!!!!__________Hết__________Chapter này nó cứ bị lạ lạ nhỉ =))))Chap sau là Saryuu Evan nhé 👁️👄👁️💅
Đổi sang góc nhìn của Yoshiya
Ta là Yoshiya Tanizaki, là thiếu tộc trưởng của Hồ tộc, 500 năm tuổi.Mấy năm gần đây, những hồ ly mạnh mẽ trong tộc nối đuôi nhau đi bế quan. Mấy lão hồ ly già sợ kẻ địch tập kích Hồ tộc nên đưa ra một biện pháp hết sức nhảm nhí. Đó là ép ta cưới thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc, thiên địch của hồ ly.Kẻ địch chung sống với nhau, mấy lão già đó không sợ ăn no căng bụng à? Còn đang suy nghĩ nên kéo dài cuộc hôn nhân này như thế nào, không ngờ thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc lại cho ta một bất ngờ lớn. Cô ta tự mình đề xuất nếu thời gian đình chiến thấp hơn 2000 năm thì kiên quyết không cưới không gả.Giờ thì mấy lão già trong tộc có muốn liên hôn thì cũng phải suy xét kĩ.Ta đột nhiên nổi hứng muốn tới thế giới của nhân loại, sau đó nhìn trúng một chiếc mặt lạ hồ ly. Ai ngờ lại gặp phải một nữ khuyển yêu. Nữ yêu có vẻ nhận ra ta thuộc Hồ tộc nên ghét ta ra mặt. Bình thường khuyển yêu gặp ta cũng thu liễm mấy phần tính tình mà nữ yêu này lại không hề cố kỵ mà tỏ ra chán ghét ta hết sức rõ ràng.Chỉ là một tiểu khuyển yêu 200 tuổi thôi mà có tính tình lớn đến thế? Sau khi nhìn thấy chùm khuyên tai ngọc trai đỏ của nữ yêu đó, ta mới nhận ra nữ yêu này chính là thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc. Ngọc trai đỏ tự mang theo linh hồn của yêu quái trai ngọc một nghìn năm mới có một viên. Tự thân linh ngọc có thể tạo ra rất nhiều viên ngọc trai đỏ. Mà viên linh ngọc đó lại nằm trong tay của thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc.Bảo sao tính tình lớn như vậy, thì ra nàng là thiếu tộc trưởng của Khuyển tộc. Nhìn ngắm chiếc mặt nạ hồ ly trong tay, ta cười khẽ."Cuộc hôn nhân này thật sự cũng không tồi..."
Về góc nhìn của Y/N
"Gì? Hắn đáp ứng?""Y/N, con có gì không vừa lòng sao? Trong lớp trẻ, hắn chính là yêu quái mà mọi nữ yêu đều nhắm tới. Cuộc hôn nhân thật sự không tồi đâu."Ta nhìn phụ mẫu mình ra sức chào hàng cho con hồ ly chết tiệt kia. Rốt cuộc hắn bỏ cái thứ bùa mê thuốc lú gì cho họ mà họ lại cam tâm tình nguyện gả con gái mình cho thiên địch thế?"Không tồi cái nồi ấy. Hai người nhẫn tâm gả con cho con hồ ly chết tiệt đây ư? Hồ ly là thiên địch của Khuyên tộc đó. Hai người nỡ gả con đi sao?"Phụ mẫu ta nhìn nhau một cái rồi nói."Nỡ!""..."Ta câm nín nhìn phụ mẫu mình.Một chữ.Vô cùng dứt khoát.Đây là con rơi con rớt con nhặt từ bãi rác gì chứ không phải con đẻ rồi.Ta uất ức chạy ra khỏi Khuyển tộc, tới một bờ sông đùa nghịch một tiểu thụ yêu."Thiếu tộc trưởng, ngài tha ta a!"Ta nhìn tiểu thụ yêu la hét, cuối cùng lại tha cho nó rồi bĩu môi."Ta tha ngươi vậy ai tha cho ta?"Tiểu thụ yêu nói."Thiếu tộc trưởng không thích Yoshiya đại nhân sao?""Thích một nam yêu chưa từng gặp mặt, ta đâu có điên."Tiểu thụ yêu nghiêng đầu đáp lại ta."Nhưng ta nghe nói Yoshiya đại nhân là yêu quái tốt nhất trong những nam yêu. Những yêu dù từng gặp ngài ấy hay chưa thì đều muốn gả cho ngài ấy. Còn ngài thì sao? Vì sao ngài không muốn gả cho Yoshiya đại nhân?""Ta sẽ không gả cho một kẻ chưa từng gặp. Ta sẽ không thích thiên địch của mình. Ta cũng không muốn cuộc đời của mình bị sắp xếp.""Ngài ái tự do ư?""Hẳn là."Sột! Soạt!"Kẻ nào!"Một nam yêu đi ra từ trong rừng cây."Ai nha, bị phát hiện mất rồi."Ta nhìn hắn, thấy hơi quen quen."Ngươi là tên hồ ly hôm đó?!!""Rất vinh hạnh khi được thiếu tộc trưởng nhớ tới."Hắn híp mắt cười. Rõ ràng là một thân tóc trắng tựa như trích tiên. Đến hắn lại bị một đôi mắt xinh đẹp đỏ như máu cùng vệt vằn đỏ dưới hai mắt biến khí chất toàn thân trở nên yêu nghiệt.Đúng dịp lành an,
Cao lương điểm...Mặc trên người bộ đồ tân nương màu đỏ, ta vô hồn trùm khăn hỉ lên đầu, bước lên kiệu hoa tới Hồ tộc.Khoác lên hồng trang,
Oán ân nặng mang,
Tay vội cắt...Hôm nay là ngày đẹp nhất trong năm, cũng là ngày vui nhất của Khuyển tộc cùng Hồ tộc.Bước chân rời đi,
Chẳng thế hồi quy,
Hé đôi môi cười...Bước chân ra khỏi kiệu hoa, ta được hồng nương đưa cho quả cầu màu đỏ.Phách âm dịu dàng,
Nói nghe nhẹ nhàng,
Đúng thực nan giải..Tiếng kèn trống liên miên, cùng với đó là tiếng trẻ con nô đùa.Ta được dắt vào trước mặt phụ mẫu và tộc trưởng Hồ tộc. Đứng cạnh ta là thiếu tộc trưởng Hồ tộc."Nhất Bái Thiên Địa!""Nhị Bái Cao Đường!""Phu Thê Giao Bái!"Ta được đưa vào phòng, ngồi một mạch đến tối.Cạch!Có người bước vào, đứng trước mặt ta. Hắn mặc đồ đỏ, tân lang. Là thiếu tộc trưởng Hồ tộc.Giọng hắn vang lên, vô cùng quen thuộc."Nàng thật sự không muốn gả cho ta sao, Y/N?"Ta còn đang đắm chìm trong đống suy nghĩ, hắn đã dùng gậy như ý vén khăn hỉ của ta lên.Nhìn khuôn mặt quá đỗi quen thuộc trước mắt, bao nhiêu uất ức bộc lộ hết ra.Ta nhào vào người hắn, cắn chặt vai hắn đến mức bật máu, hắn chỉ nhẹ nhàng vỗ về ta.Ta nhả vai hắn ra, gục đầu xuống nức nở nói."Hức... ta đã rất lo cho chàng... con hồ ly chết tiệt này..."Ta nghe thấy tiếng hắn cười, hắn nói."Ta xin lỗi, đã làm nàng buồn rồi. Nhưng ta thật sự không biết làm sao nếu nàng không gả cho ta. Nếu nàng chưa hết giận thì cứ cắn ta thêm vài cái nữa."Ta lắc đầu, ôm chặt lấy hắn."Sau này không cho phép chàng lừa ta nữa."Hắn gật đầu đáp ứng."Được, sau này tuyệt đối sẽ không lừa nàng nữa."_____Hậu trường_____"Ta giận rồi, không thèm để ý tới chàng nữa!"Hắn nhẹ giọng dỗ dành ta."Được, được. Lỗi ta, để ta tạ tội. Phu nhân muốn ăn gì, ta sẽ làm cho nàng ăn. Kẹo hồ lô được không? Hay là gà quay?"Ta liếc hắn một cái sau đó quay qua."Ta muốn hết!""Được, cho nàng hết."Ngay lúc ta đang vui vẻ, hắn hôn một ngụm lên môi ta. Ta xù hết lông lên trừng hắn."Chàng làm cái gì!!!"Hắn cười ôn nhu nói."Vi phu lấy phần thưởng trước."Con hồ ly chết tiệt!!!!__________Hết__________Chapter này nó cứ bị lạ lạ nhỉ =))))Chap sau là Saryuu Evan nhé 👁️👄👁️💅
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me