TruyenFull.Me

Jjk Pjm The Dr

Jeon Jungkook, trong tư thế nửa cúi nửa nghiêng như đang thực hiện một thủ thuật y tế mơ hồ, bất động hoàn toàn.

Nếu ai đó chụp lại khoảnh khắc này và đưa vào đề thi tình huống lâm sàng, hẳn tiêu đề sẽ là: 

"Phản xạ khi bị bắt quả tang hành vi vượt quá phạm vi chuyên môn."

Toàn bộ hệ thần kinh trung ương của hắn như bị ngắt điện. Cột sống co rút căng cứng, một dạng phản xạ Babinski không chính thống, nhưng chắc chắn dương tính đến mức có thể viết thành case report.

Nhịp tim?

Đoán chừng đang ở tầm 160–170, dao động tự do như ECG trong một ca rung thất trước sốc điện.

Hắn nghe rõ tiếng thình thịch trong tai mình. Không biết là tiếng tim, tiếng máu dội vào màng nhĩ, hay tiếng tự tát bản thân trong cơn hoảng loạn nội tâm.

"Tôi đang kiểm tra nhịp thở."

Jungkook lùi ra phía sau một chút, không quá nhanh, không quá chậm, cố gắng duy trì tư thế của một bác sĩ trưởng khoa đang xử lý tình huống khẩn cấp với sự điềm tĩnh giả tạo.

Giọng hắn cất lên nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại cố ép cho đều như đang báo cáo chỉ số SpO₂ và tần số hô hấp với điều dưỡng trưởng trong giờ giao ban ca đêm.

Tuy nhiên, nội dung lại vô lý đến mức ngay cả máy theo dõi sinh tồn cũng muốn bật loa phản bác.

Park Jimin, trái lại, không phản ứng ngay lập tức.
Cậu chỉ chớp mắt vài lần, hàng mi còn dính nhẹ với nhau vì cơn ngủ chưa tan hẳn. Đôi mắt nâu ươn ướt nhìn Jungkook chằm chằm, long lanh và dửng dưng như thể đang dùng kính lúp nội soi tâm lý học lâm sàng để phân tích mục đích thật sự phía sau hành vi kiểm tra nhịp thở bằng môi.

Không khí giữa hai người bỗng dưng căng như màn trùm phòng mổ đang sắp bị kéo lệch.

Rồi cậu từ tốn ngồi thẳng dậy. Chuyển động nhẹ đến mức từng sợi tóc cũng không xô lệch, nhưng đủ khiến Jungkook cảm thấy như đang chứng kiến một bệnh nhân từ trạng thái hôn mê tự dưng bật dậy không báo trước.

Chiếc áo blouse trắng trượt khỏi vai, rơi xuống đùi một cách chậm rãi, như có chủ đích, như một màn tháo băng sau ca phẫu thuật, để lộ vùng vai mảnh mai, đầy dấu tích của một giấc ngủ yên lành lẫn tội lỗi tiềm ẩn.

Jimin giơ tay lên, ngón trỏ lướt nhẹ trên má phải, ngay vị trí suýt bị hôn trộm, động tác như thể đang kiểm tra mình có vừa trải qua sốc phản vệ hay không. Chuyển động chậm rãi, mơn trớn ấy khiến tim Jungkook co thắt thêm một nhịp. Lần này có thể chẩn đoán là cơn đau ngực không điển hình.

Sau đó, cậu ngẩng đầu lên. Mái tóc rối nhẹ, đôi mắt nửa tỉnh nửa say, giọng khàn mềm mang âm sắc của buổi sớm nhưng lại sắc bén như một lưỡi dao mổ được mài tinh vi.

"Anh kiểm tra…"

Cậu hơi ngừng lại, cúi đầu nhìn vào khoảng không giữa hai người như để tính lại khoảng cách sai số.

"bằng môi luôn hả, giáo sư?"

Câu hỏi rơi xuống không gian như một cú shock điện ngực, chỉ thiếu mỗi tiếng "CLEAR" trước khi đặt paddles.

Jungkook cứng người, gân cổ nổi nhẹ như đang nuốt viên paracetamol khổng lồ không có nước.
Hắn không rõ mình nên phản ứng ra sao. Nên cúi đầu nhận tội? Chối? Hay đăng ký học lại khóa giao tiếp lâm sàng ngay tức thì?

Mặt hắn đỏ như bị chẩn đoán viêm da tiếp xúc độ nhẹ sau khi đeo khẩu trang y tế cả đêm.

"Thì…"

Hắn bắt đầu, nhưng rồi không biết nên kết thúc thế nào cho hợp đạo đức ngành y.

Jeon Jungkook muốn độn thổ. Không, nói chính xác hơn, hắn muốn được chẩn đoán hạ đường huyết cấp độ II, sau đó được đẩy lên băng ca, truyền glucose tĩnh mạch tốc độ cao và lập tức chuyển thẳng vào ICU, nơi không ai có thể truy hỏi, không ai dám hỏi, và không ai nhìn hắn bằng ánh mắt như vừa chứng kiến toàn bộ quá trình phạm tội chưa thành của một bác sĩ ngoại khoa mất kiểm soát.

Nhưng đáng buồn thay, mọi chỉ số sinh tồn của hắn đều ổn định đáng ngờ. Ý thức tỉnh táo, mạch không chỉ đều mà còn tăng nhẹ, đạt chuẩn tachycardia mức độ nhẹ, hoàn toàn phù hợp với tình trạng lúng túng tình cảm hơn là cấp cứu nội khoa.

Hắn nuốt nước bọt, khô khốc như cổ họng của bệnh nhân nhịn ăn 8 giờ trước nội soi.

"Cũng tùy loại bệnh nhân"

Jungkook nói, giọng khàn và nhỏ đến mức ống nghe Littmann cũng phải điều chỉnh âm lượng. Ngay sau đó, hắn ho khẽ một tiếng, không phải để làm sạch họng, mà để câu giờ. Một kiểu phòng vệ ngôn ngữ dành riêng cho người sắp nói sai mà vẫn không muốn im lặng.

Hắn quay mặt đi, lục lọi hộc bàn trực một cách hoàn toàn không cần thiết. Ở đó chẳng có gì ngoài vài cuốn sổ tay y khoa, một hộp khẩu trang dự phòng và vài gói cà phê tan đã hết hạn. Nhưng Jungkook vẫn giả vờ như đang tìm thứ quan trọng lắm, cứ như thể câu trả lời cho tất cả những gì vừa xảy ra nằm trong ngăn kéo đó.

Phía sau hắn, Jimin vẫn không dịch chuyển. Ánh nhìn của cậu dõi theo từng cử động nhỏ nhất của Jungkook, kiên định và âm ỉ, giống hệt cách một bác sĩ nội soi đang dò tìm điểm loét trên thành tá tràng, bền bỉ, không nao núng. Khoé môi cậu khẽ nhếch, ánh cười nửa mê nửa tỉnh như bệnh nhân biết rõ mình bị đau bụng do ăn lẩu siêu cay lúc nửa đêm mà vẫn một mực khăng khăng đổ lỗi cho sữa chua hết hạn.

Giọng Jimin vang lên nhẹ như tiếng máy đo huyết áp vừa kết thúc chu kỳ bơm hơi.

"Vậy em là loại cần kiểm tra thêm à?"

Jungkook quay phắt lại như thể vừa nghe thấy còi báo cháy. Hai tai đỏ bừng lên không kiểm soát, đỏ tới mức có thể phân loại là mẩn đỏ khu trú độ I, trong khi khuôn mặt vẫn cố giữ nét nghiêm túc một cách tội nghiệp. Biểu cảm của hắn giống như bác sĩ vừa bị bắt gặp xem phim hành động tình cảm trong phòng hội chẩn. Rõ ràng sai trái, nhưng cố tỏ ra mình chỉ đang nghiên cứu cảm xúc lâm sàng.

"Cậu không nên ngủ giữa ca trực"

Jungkook cất lời, rõ ràng là đang cố chuyển hướng, giống một bác sĩ cấp cứu đang né tránh câu hỏi khó bằng cách đột ngột hỏi.

"Bệnh nhân có tiền sử dị ứng gì không?"

Nhưng Jimin không để bị đánh lạc hướng. Cậu vẫn ngồi đó, tay nắm lấy mép áo blouse đắp hờ trên đùi như thể đang giữ lại một bí mật quý giá, hay ít nhất là giữ lại chút thể diện cuối cùng cho cả hai. Đôi mắt lấp lánh như phản chiếu ánh sáng từ máy monitor đầu giường, nhưng ánh nhìn lại dịu dàng, có chút nghịch ngợm, và cực kỳ sát thương cao.

"Còn anh…"

Jimin nói, chậm rãi, như đang định lượng từng từ trong đơn thuốc.

"…không nên hôn người khác lúc họ ngủ."

Một câu nói nhẹ nhàng như thì thầm trước khi gây mê, nhưng dư âm là một cơn co thắt thần kinh số X toàn thân. Jungkook như bị chọc trúng điểm huyệt. Hắn ngồi yên, không dám trả lời, không dám nhúc nhích.

Không khí giữa họ đặc quánh như dịch truyền bị tắc kim luồn.

Rồi im lặng kéo dài. Không ai nói gì thêm trong vài phút ngắn ngủi mà như dài cả ca trực đêm. Chỉ có tiếng mưa rơi ngoài hành lang, lộp độp từng nhịp, như tiếng máu nhỏ giọt từ bơm tiêm điện trong một phòng hồi sức nào đó đang say ngủ. Đèn quầy trực vẫn sáng âm ỉ, ánh sáng vàng dịu len qua khe cửa kính mờ, đổ bóng hai người xuống sàn như thể chính bóng tối cũng đang nghe lén đoạn hội thoại khó xử kia.

Giữa những thiết bị y tế im lặng và hơi thở nửa vời, một điều gì đó đang thay đổi, chậm rãi, âm thầm, nhưng rõ ràng như tiếng monitor báo chỉ số cảm xúc vừa vượt ngưỡng an toàn.

Im lặng kéo dài như thời gian chờ kết quả cấy máu, dài, nặng nề và không ai biết trước được điều gì sẽ đến. Jungkook vẫn đứng đó, hoàn toàn bất động, như bệnh nhân đang chờ chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối nhưng bác sĩ lại bị rớt mạng giữa phiên trực tuyến.

Tim hắn vẫn đập, nhưng không còn tuân theo bất kỳ quy luật sinh lý học nào. Nếu lúc nãy là rối loạn nhịp thất, thì giờ đây đã chuyển sang trạng thái fibrillation tâm trí toàn phần. Mỗi suy nghĩ đều như làn sóng điện tâm đồ nhảy loạn không có hình P rõ ràng.

Và rồi, như một mũi tiêm atropin cắt ngang cơn chậm nhịp, Jimin lên tiếng.

Giọng cậu vang lên nhẹ nhàng, êm ái đến mức người ta có thể nhầm là đang nghe tiếng đọc kết quả MRI từ bác sĩ hình ảnh học, đều đều, khách quan, nhưng lại có sức sát thương đáng kể.

"Nếu lần sau anh muốn 'kiểm tra' gì đó"

Jimin nói, đầu hơi nghiêng, ánh nhìn thoáng tinh quái.

"nhớ chọn chỗ ít camera hơn."

Một câu đơn giản, nhưng như tiếng chuông báo động vang lên trong đầu Jungkook.

Hắn lập tức rà lại bản đồ camera trong khu trực, hệ thống giám sát nội bộ, góc quay mù, và tất cả những dữ liệu an ninh mà một bác sĩ trưởng khoa không nên quan tâm đến quá mức. Vấn đề là, hắn nhớ quá rõ. Ở đây có tới ba góc máy.

Ba.

Một đối diện quầy trực, một bên hành lang, và một gắn trần ngay trên đầu hắn. Vừa đủ để ghi lại toàn bộ khoảnh khắc không nên xuất hiện trong bất kỳ bản báo cáo chuyên môn nào.

Jimin thì vẫn bình thản như thể vừa kê một đơn thuốc cảm cúm, sau đó đóng bút máy lại và đứng dậy.

Áo blouse trắng trượt nhẹ khỏi đùi khi cậu cử động, lộ ra phần đường may đồng phục xanh nhạt, nhăn nheo sau giấc ngủ chớp nhoáng mà giờ đây đã biến thành vật chứng hiện trường.
Cậu bước chậm rãi về phía phòng nghỉ, dáng điềm nhiên như đang dạo bước trong khu điều trị sau giờ khám bệnh, để lại một vệt hương bạc hà thoảng nhẹ, thứ mùi mà Jungkook hay dùng cho nước súc miệng nhưng lúc này lại khiến hắn mất hoàn toàn năng lực nhận định lâm sàng.

Chưa kịp hoàn hồn, Jungkook cúi xuống.
Áo blouse trắng của cậu, chiếc vừa rồi vắt hờ lên đùi giờ đây đã bị bỏ lại trên tay hắn.

Không phải vứt lung tung, không phải vô ý đánh rơi. Mà là đặt lại, một cách rất có chủ đích.

Một chiếc áo trắng.

Một vết gấp ngang.

Một dấu hiệu đầu tiên của sự thất thủ tinh thần.

Hắn không biết mình nên làm gì với thứ tang vật ấy. Gấp lại, treo lên, hay đem đi phân tích PCR tìm dấu hiệu tình cảm không rõ ràng?

Chỉ biết rằng Jungkook vẫn đứng đó, trái tim đập như gõ code Morse, mặt nóng ran như vừa truyền adrenaline nội tĩnh mạch, và tay nắm lấy chiếc áo blouse, lén giữ lại như thể nó là chiến lợi phẩm đầu tiên trong một cuộc chiến mà hắn không hề chuẩn bị nhưng vẫn bị đánh bại toàn diện.

Jeon Jungkook đứng dậy, dáng người cao lớn lặng lẽ tách mình khỏi bóng tối như một mảng u ám vừa rút lui khỏi vùng sáng tạm bợ nơi hành lang trực. Ánh đèn huỳnh quang trên cao phản chiếu lên kính mắt, làm ánh nhìn của hắn vừa lạnh lùng vừa trầm lặng, như một buổi hội chẩn chuyên môn trong đêm mưa. Ít lời, nhưng từng ánh mắt đều chứa chẩn đoán ngầm.

Hắn vươn vai, động tác nhẹ đến mức không làm xáo trộn bất cứ thứ gì ngoài không khí và tâm trí của chính hắn.

Tiếng gọi khẽ dành cho bác sĩ nội trú trực ca kế vang lên, âm lượng không lớn, nhưng rõ ràng đến từng nhịp thở. Như thể mỗi âm tiết phát ra đều đã được căn chỉnh trong buồng thanh âm học lâm sàng, chỉn chu đến mức có thể được in thẳng vào sách hướng dẫn giao ban.

"Cách thông báo thay ca không làm tổn thương lòng tự trọng của người trực trước."

Nhưng điều không thể in vào giáo trình là ánh mắt của hắn khi nhìn về phía Jimin. Một ánh nhìn không còn là công cụ quan sát bệnh lý, mà là một loại xét nghiệm hình ảnh không xâm lấn, đủ để phơi bày mọi rối loạn nội tiết đang âm ỉ trong lòng ngực hắn.

Không ai nói gì thêm. Chỉ còn tiếng bước chân rơi đều trên mặt sàn đá granite, thứ chất liệu lạnh lẽo thường được dùng cho những hành lang bệnh viện vốn đã thiếu hơi người, nay lại trở nên quá đỗi thân quen.

Jimin đi phía trước, bóng cậu đổ dài trên nền sáng, từng nhịp bước như đang diễn giải một đồ thị điện tâm đồ đều đặn. Jeon Jungkook lặng lẽ theo sau, cách nửa nhịp chân, như một mạch đập ổn định đang cố gắng tránh lỡ nhịp vì tác nhân kích thích ngoại lai mà thật ra lại là tác nhân nội sinh có tên khoa học: Park Jimin.

Có lẽ nếu lúc đó có một bác sĩ tim mạch bước ngang, họ sẽ phải nhíu mày vì đoán sai kiểu rối loạn: Không phải nhịp chậm. Không phải block dẫn truyền. Mà là một cơn ngoại tâm thu nhĩ đơn độc, xuất hiện chỉ vì hình ảnh trước mắt quá mức gây rung động.

Jungkook liếc nhìn chiếc áo blouse mỏng vắt trên tay cậu, một dấu tích mờ nhạt của ca trực, hoặc một lời thách thức không phát âm. Môi hắn mím lại, cố che đi biểu cảm đang bùng cháy bên dưới lớp da vốn vẫn được khen là trưởng khoa nhìn nghiêm nhưng da đẹp.

Mỗi bước chân như chồng lên nhịp tim. Không gian giữa hai người tuy không gần, nhưng lại khiến người ta cảm giác như đang bị kéo dần vào một từ trường không rõ nguồn gốc, một loại liên kết ion tinh thần chưa được ngành y phân loại, nhưng rõ ràng có nguy cơ lây nhiễm cảm xúc cao nếu không đeo khẩu trang phòng ngừa.

Cả hai dừng lại trước phòng nghỉ chung ở cuối hành lang, nơi bảng tên mờ nhòe đã không còn đọc rõ từ tháng trước, và tay nắm cửa thì luôn phát ra một âm thanh lạch cạch khẽ khàng như đang ho cố để không làm phiền giấc ngủ của ai đó.

Không cần nhìn lên camera, không cần quẹt thẻ từ. Jeon Jungkook và Park Jimin đều đã quen với nơi này đến mức có thể bước vào ngay cả khi mắt nhắm, tai vẫn còn đang phân tích âm sắc tiếng thở khò khè của một bệnh nhân COPD ở phòng bên cạnh. Họ biết từng khe cửa hơi kẹt về bên trái, từng tiếng bản lề nghiến lên khi nhiệt độ xuống dưới 20 độ C. 

Và quan trọng hơn cả, họ đều nhớ rõ, nơi này từng là nhân chứng câm lặng cho vô số ca trực kéo dài mệt mỏi, những giấc ngủ ngắn hơn cả thời gian truyền một chai NaCl, và một lần kiểm tra hô hấp thiếu chỉ định y khoa nhưng thừa cảm xúc sinh học.

Cánh cửa cuối cùng cũng khép lại sau lưng họ, phát ra một tiếng cạch trầm trầm. Một loại âm thanh mà trong từ điển cảm xúc của Jeon Jungkook lúc này, tương đương với khóa ngoài thế giới hoặc cách ly tình nguyện. Ánh sáng vàng dịu của chiếc đèn bàn duy nhất trong phòng lặng lẽ hắt lên trần nhà, tạo nên một vùng sáng mờ không rõ ranh giới, như chính cảm xúc của họ lúc này. Không rõ nên lui hay tiến, không biết có đang phạm quy hay đang tìm đúng liều lượng.

Ánh sáng ấy tắm lên nửa khuôn mặt của Jimin, làn da trắng xanh như sương sớm đọng trên ống nghe để quên ngoài trời, đôi mắt đen lấp lánh như hai điểm sáng phản chiếu từ monitor đo SpO₂. Gương mặt đó vừa có vẻ e dè, vừa như thách thức.

"Anh dám làm gì, nếu không còn nội quy để bấu víu?"

Jeon Jungkook, người mà chỉ vài giờ trước còn nghiêm nghị gắt lên vì một bệnh án thiếu chữ ký, giờ lại thấy môi mình khô hơn sa mạc nội tiết. Tay hắn lóng ngóng lần tìm công tắc đèn phụ, không phải để tắt nó đi, mà như một cái cớ vô hại để thoát khỏi ánh nhìn kia, một ánh nhìn có chỉ số áp lực tâm lý vượt quá giới hạn an toàn lâm sàng.

Không còn camera. Không còn những bước chân y tá vội vã chạy qua gọi bác sĩ nội khoa lúc 3 giờ sáng. Cũng không còn quy chế nào giữa hai người có thể làm lá chắn. Không lịch trực, không ranh giới tuổi tác, không cả lý trí từng tự hào là bằng chứng khoa học.

Chỉ còn lại hai con người. Một người không biết từ khi nào đã chấp nhận để cảm xúc vượt ngưỡng sinh lý bình thường. Và một người đang giữ kín trong tay chiếc áo blouse không còn mùi nước xịt sát khuẩn, mà mang mùi của một đêm cũ không rõ bắt đầu từ đâu.

Căn phòng nhỏ bỗng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít vào ngập ngừng, tiếng thở ra đứt quãng. Như thể không khí cũng đang chờ đợi một lệnh y lệnh, không phải truyền dịch, mà là truyền thẳng một lời thú nhận.

"Trong phòng không có camera đâu."

Giọng Jeon Jungkook cất lên rất khẽ, gần như chỉ là một luồng hơi mang theo thanh âm lướt nhẹ qua không khí ấm áp trong căn phòng nghỉ nhỏ. Chất giọng trầm ấy không hề mang vẻ đe dọa, lại càng không có dấu hiệu ra lệnh. Nó mềm mại, êm dịu như tiếng thì thầm của một bác sĩ gây mê trước khi tiêm thuốc vào ống truyền.

Nhưng hiệu quả thì hoàn toàn ngược lại. 

Thay vì rơi vào trạng thái thư giãn, Jimin cảm giác cả hệ thần kinh giao cảm của mình như bị chọc thẳng vào trung tâm phản xạ. Tim cậu giật bắn lên, nhịp đập tăng vọt đột ngột như bệnh nhân vừa bị tiêm test adrenaline dưới da để kiểm tra phản ứng sốc phản vệ. Nếu lúc này đeo máy đo điện tâm đồ, rất có thể biểu đồ sẽ ghi lại được ít nhất ba ngoại tâm thu liên tiếp.

Jimin nghiêng đầu nhìn Jungkook, ánh mắt pha giữa đề phòng và mơ hồ, như thể không chắc có phải mình vừa nghe thấy thứ mình nghĩ đã nghe hay không. Nhưng người đàn ông kia vẫn đứng đó, tay đã rời khỏi ổ khóa cửa, lưng tựa nhẹ vào tường như thể chính là bệnh nhân đang đợi gọi vào phòng khám.

Hắn không tiến thêm bước nào, nhưng khí chất lại như đang từng nhịp áp sát, như kiểu aura tự phát tán ra theo đường khuếch tán nhiệt. Jimin nuốt khan một cái, cố gắng kéo lại chút bình tĩnh đang trôi dạt đâu đó giữa tuyến tụy và vùng hạ đồi.

"Anh nói vậy có ý gì?"

Cậu lẩm bẩm, cố gắng giữ giọng bình thản. Nhưng phản xạ co nhẹ của ngón tay, và việc cậu vô thức lùi về sau một bước đã tố cáo hết mọi nỗ lực.

Jungkook khẽ cười. Không phải kiểu cười bật thành tiếng, mà là một nụ cười gần như sinh học
 Chỉ hé ra ở khóe môi, nhẹ đến mức có thể nhầm lẫn với một cơ co giật thoáng qua, nếu không kèm theo ánh mắt kia.

Ánh mắt không hề mang vẻ chiếm hữu. Nó mang một loại tập trung như đang chẩn đoán triệu chứng hiếm gặp. Một ánh nhìn khám phá, tôn trọng nhưng cũng khiến người ta có cảm giác như mình là tiêu bản sống trên bàn kính hiển vi của hắn.

Trong một giây, Jimin tự hỏi có phải mình nên chạy ra ngoài không hoặc ít nhất là yêu cầu một hộp thuốc an thần liều thấp.

Nhưng rồi, chính cậu lại là người không rời mắt khỏi Jungkook. Vì ở đâu đó, giữa nhịp thở đều đặn, giữa sự tĩnh lặng không camera, giữa ánh đèn bàn vàng dịu phản chiếu lên xương hàm người kia, có một phần trong tim cậu đang run lên vì một cảm giác không tên. Một thứ cảm xúc vừa bất an vừa lặng lẽ trào dâng, giống như thứ hoóc môn tiết ra khi một người ngồi trực suốt 36 tiếng được ai đó đưa cho một cốc cà phê nóng.

Cậu chưa kịp phản ứng gì thì Jeon Jungkook đã dịch bước. Khoảng cách giữa họ thu hẹp nhanh như thời gian bán hủy của lidocaine trong máu. Từ an toàn chuyển sang nguy hiểm chỉ trong vài giây ngắn ngủi.

Chỉ còn chưa đầy một gang tay.

Và khoảng cách ấy, với Jimin, đột nhiên trở nên quá mức chật chội. Không phải vì bị đe dọa, mà vì bị bao phủ bởi mùi hương quen thuộc đến mức não bộ cậu tự động gắn nhãn. Nước khử khuẩn loại không cồn mùi thảo mộc, loại thường dùng trong ICU để tránh khô tay khi phải sát khuẩn nhiều lần. Xen lẫn vào đó là chút bạc hà vương trên cổ áo blouse chưa kịp thay, có thể là từ kẹo ngậm ho hoặc kem dưỡng môi không màu, thứ mà Jungkook hay dùng sau mỗi ca phẫu thuật dài.

Mùi hương đó khiến Jimin như bị đánh úp bởi một ký ức xúc giác đã lâu không nhắc lại.

Cậu khựng lại đúng nửa giây.

Chỉ nửa giây thôi, nhưng đủ để hệ thần kinh trung ương phân tích và tái hiện lại toàn bộ trận chạm môi ngoài ý muốn hôm trước. 

Lần đó cậu say. Say đến mức không phân biệt nổi đâu là xúc giác thật, đâu là ảo ảnh thần kinh. Say đến mức tưởng nhầm cơn choáng vì thiếu oxy là nhịp tim lỡ một nhịp vì hắn. Say đến mức đã để yên cho bàn tay lạnh hơn nhiệt độ bình thường lướt lên gáy mình như một cử chỉ dỗ dành dịu dàng nhất trong đời trực.

Nhưng lần này thì khác.

Không còn cồn trong máu. Không còn nhầm lẫn nào cả. Jimin rất tỉnh táo. Tỉnh táo đến mức cảm nhận được từng phản xạ thần kinh nhỏ nhất như đang tự đánh giá bản thân qua bài kiểm tra Glasgow Coma Scale.

Tỉnh táo đến nỗi cậu nghe rõ âm thanh khẽ khàng của sợi tóc cọ vào cổ áo blouse, cảm nhận được áp lực thay đổi khi ai đó tiến gần. Như thể toàn bộ vi mao động trong tai giữa đều đang rung nhẹ vì luồng hơi ấm phả ra từ kẽ môi người đàn ông hơn mình 14 tuổi đang ở cách mình chỉ vài đơn vị centimet.

"Giáo sư?" 

Cậu hỏi, nhưng giọng lại không mang vẻ cảnh giác như dự định ban đầu. Nó nhỏ, mềm và không chắc chắn, giống một phản xạ vận động vừa ngượng nghịu vừa kìm nén.

Và rồi, như thể mỗi chuyển động đều được lập trình sẵn trong một quy trình chăm sóc bệnh nhân nội trú tinh vi mà không ai từng học trong giáo trình y khoa, Jeon Jungkook nghiêng đầu.

Không vội vàng, không mang theo mệnh lệnh, chỉ là một động tác chậm rãi và tỉ mỉ như thể hắn đang lắng nghe âm phế bào ở một vùng khu trú nhạy cảm nhất trên cơ thể người trước mặt.

Nhưng thay vì ống nghe lạnh buốt được khử trùng trong cốc cồn 70 độ, thứ chạm vào da Jimin lại là đôi môi nóng ấm, mềm mại hơn bất kỳ vật liệu y tế nào cậu từng biết. Một điểm tiếp xúc bất ngờ, dịu dàng nhưng đủ khiến thần kinh cảm giác của cậu hoạt động quá tải.

Vành tai mỏng vốn đã ửng đỏ vì nhiệt độ môi trường giờ càng trở nên đỏ hơn, một phản ứng giãn mạch ngoại vi rất dễ nhận thấy, nhất là ở bệnh nhân trẻ tuổi với chỉ số adrenaline vừa tăng vọt.

Jimin đứng bất động, như một tiêu bản đang bị soi dưới kính hiển vi, chỉ khác là từng thớ cơ, từng đơn vị da trên người cậu đang phải gồng mình chống lại cảm giác tê dại dễ chịu đến mức vô lý.

Jungkook không dừng lại ở đó.

Hắn rướn nhẹ, như một bác sĩ vừa tìm thấy tín hiệu bất thường trên phim X quang và cần xác nhận thêm lần nữa. Đầu mũi hắn lướt qua da cậu, không rõ là vô tình hay cố ý nhưng nhẹ đến mức như đang thăm dò một khu vực sinh học chưa từng được khai thác, nhưng đầy hứa hẹn.

Không gian phòng nghỉ bỗng trở nên quá chật. Ánh sáng đèn bàn hắt lên tường trông mờ hơn mọi khi, và nếu ai đó vô tình bước vào lúc này với một máy đo huyết áp tự động, chắc chắn sẽ thu được chỉ số dao động bất thường ở cả hai. Huyết áp tâm thu cao hơn 140 mmHg, mạch nhanh, và một biểu hiện mặt đỏ nhè nhẹ nhưng không do dị ứng hay tăng thân nhiệt.

Một khoảnh khắc lặng yên, dài bằng ba nhịp tim.

Rồi Jungkook lên tiếng.

Giọng hắn trầm, đều, và thấp hơn cả tiếng máy đo huyết áp đang hoạt động trong đêm trực yên ắng. Mỗi âm tiết như trượt qua dây thanh quản với sự kiềm chế đầy chủ đích, mang theo dư chấn của xúc cảm vừa chạm da thịt, vừa chạm đến điểm yếu mềm trong lòng ai đó.

"Hiện tại tôi có thể kiểm tra không?"

Một câu hỏi đơn giản, chỉ vài từ, không chủ ngữ rõ ràng, không mệnh lệnh, thậm chí còn nhẹ hơn cả tiếng đẩy xi lanh ra khỏi bao vô trùng. Vậy mà lại khiến Jimin cảm thấy như toàn bộ cơ thể mình vừa được đưa vào trạng thái cảnh báo y khoa cấp độ đỏ. Hội chứng ngăn tỏa.

Không phải là tắc nghẽn mạch máu hay dập cơ do chấn thương thể chất, mà là một thứ cảm xúc đang sưng phù, âm ỉ trong khoang kín của tim và trí não, không có đường thoát. Và Jeon Jungkook với đôi mắt kia, với giọng nói ấy, với bàn tay từng đặt rất chuẩn xác lên vùng chẩm sau gáy cậu trong một ca trực mơ hồ là người duy nhất có đủ kỹ thuật lẫn gan để thực hiện một vết rạch giải áp đúng chỗ.

Không quá sâu để gây tổn thương. Không quá nông để vô nghĩa. Mà vừa đủ để khiến Jimin thở ra thành tiếng mà vẫn giữ được tim trong lồng ngực.

Cậu không trả lời ngay. Chỉ đứng đó, hít một hơi chậm đến mức từng phế nang trong phổi cũng như căng giãn theo từng milimet.

Đôi mắt của Jimin dần chuyển màu, như thủy tinh thể vừa được làm sạch bằng vài giọt nước muối sinh lý ấm áp. Mí mắt không cụp xuống như né tránh, mà ngẩng lên, lấp lánh và kiên định, như ánh nhìn của một bệnh nhân tỉnh táo trước khi gây mê toàn thân, biết sẽ mất kiểm soát, nhưng vẫn tự nguyện.

Ánh mắt ấy khiến Jungkook khựng lại đúng nửa giây. 

Cậu nghiêng đầu, chậm, rất chậm, như thể đang chờ tín hiệu từ bác sĩ trưởng kíp trước khi rạch vết đầu tiên vào vùng bụng đang căng phồng vì máu tụ. Không vội. Nhưng chắc chắn.

"Vậy giáo sư kiểm tra luôn đi"

Jimin thì thầm, giọng nhẹ hơn cả tiếng xé găng y tế mới.

Một nhịp tim lặng thinh. Rồi cậu nhếch khóe môi. Một độ cong rất nhỏ nhưng mang tính khiêu khích lặng lẽ. Như cậu vừa đặt một ống thông vào tĩnh mạch trung tâm của ai đó mà không gây đau.

"Giờ nghỉ không nhiều"

Cậu nói thêm, đôi mắt long lanh với tia nghịch ngợm lẫn trêu đùa, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt như thể đang kiểm tra khả năng tự kiềm chế của một bác sĩ già đời cả về tay ngề và tuổi tác dưới tác động của một liều dopamine nội sinh được tiết ra từ chính cậu.

Lời nói ngắn ngủi, nhưng là liều kích thích đủ mạnh để làm rối loạn toàn bộ hệ thần kinh giao cảm của bất kỳ ai có chức năng sinh lý lành mạnh.

Jeon Jungkook thoáng ngây người.

Đây rõ ràng không phải lần đầu hắn đối diện với những tình huống căng thẳng. Hắn đã từng đỡ những ca mổ phức tạp vào lúc 3 giờ sáng, khi bệnh viện chỉ còn lại tiếng thở máy đều đều và ánh đèn mổ trắng bệch soi rọi lên những nhịp tim mỏng manh. Hắn từng luồn ống dẫn lưu khi đồng hồ sinh học đã lạc nhịp, từng xử lý máu chảy xối xả như mở vòi mà vẫn giữ được giọng nói bình tĩnh để điều phối kíp trực.

Nhưng lúc này, chỉ có một nụ cười. Một cái nhếch môi nhẹ đến mức không đủ để gọi là chủ động, nhưng dư sức khiến lồng ngực Jungkook co lại như vừa bị rút hết oxy. Hắn cảm giác được chính mình đang bước vào trạng thái tụt huyết áp cấp, da tái, mồ hôi rịn trên lưng, tim đập nhanh nhưng không đều, như thể baroreceptor trong động mạch cảnh vừa bị Jimin vô tình bóp nhẹ bằng ánh mắt ấy.

Bản năng chuyên môn lập tức báo động. Bệnh nhân đang có dấu hiệu mất bù tuần hoàn nhẹ đến trung bình.

Phác đồ xử lý khẩn cấp? Truyền nhanh 500ml NaCl 0.9%, đặt bệnh nhân nằm đầu thấp, theo dõi chỉ số sinh tồn mỗi 5 phút, gọi hỗ trợ nếu cần.

Nhưng làm gì có dung dịch nào truyền nổi vào lòng bàn tay hắn lúc này, khi thứ đang chạy trong tĩnh mạch chỉ còn lại là hình ảnh Jimin nghiêng đầu, môi cong nhẹ, ánh mắt sáng long lanh như vừa phản chiếu ánh đèn nội soi.

Jungkook nuốt khan. Một phản xạ hoàn toàn không tự chủ, như thể thanh quản vừa bị co nhẹ vì kích thích đột ngột từ hệ giao cảm.

"Em biết là nụ cười kiểu đó có thể bị xếp vào hành vi gây rối nhịp tim không?"

Hắn hỏi, giọng khàn khàn, cố giữ vẻ điềm đạm y như đang đọc kết quả điện tâm đồ lúc 2 giờ sáng.

Jimin không trả lời. Chỉ nghiêng đầu thêm chút nữa, đủ để cổ áo blouse hé ra một góc da mịn không che chắn, và mùi nước sát khuẩn quen thuộc pha lẫn bạc hà lại luẩn quẩn trong không khí như một loại pheromone chỉ mình hắn cảm nhận được.

"Em đang đùa với một người từng xử lý sốc phản vệ đấy."

Jungkook lẩm bẩm, lần này không rõ là nói với cậu, hay tự nhắc nhở chính mình.

Nhưng rốt cuộc thì, hắn đâu còn tỉnh táo để phân biệt lời nói với tiếng thở. Đâu còn thời gian để lập phác đồ điều trị cho một tình trạng hoàn toàn không có mã ICD chính thức: rối loạn sinh lý do ánh mắt bệnh nhân gây ra.

Và điều khiến hắn ngạc nhiên nhất không phải là sự dao động trong huyết áp hay tim mạch, mà là việc hắn không hề muốn được cấp cứu. Không muốn hồi phục ngay. Hắn sẵn sàng trôi bồng bềnh trong tình trạng tiền ngất ấy, nếu người đẩy hắn vào đó là Jimin.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me