TruyenFull.Me

Kepat Edit Tu Nhan

3.

Doãn Hạo Vũ cảm thấy bản thân cực kỳ xui xẻo.

Cha cậu là trùm buôn vũ khí, mối làm ăn trải rộng từ Thái sang Đức. Gần đây quân phiệt Trung Quốc giao tranh, ông quyết định tới Trung Quốc làm ăn kiếm lời, muốn ở đây phát triển sự nghiệp buôn bán vũ khí. Doãn Hạo Vũ là nhị thiếu gia du học nước Đức năm nay mới trở về. Cậu làm ầm ĩ với cha một trận, nói muốn theo ông tới Trung Quốc học hỏi. Cha Doãn Hạo Vũ yêu thương nhất là đứa con thứ này, thực sự nhịn không nổi cậu năm lần bảy lượt làm ầm lên, cuối cùng cũng đành đáp ứng cậu.

Trước khi đi ông còn mời thầy dạy tiếng Trung cho Doãn Hạo Vũ, như vậy ở trung Quốc cũng thuận tiện. Doãn Hạo Vũ rất thông minh, học một tháng đã có thể nghe hiểu đại khái một ít đối thoại thường nhật.

Vì thế bọn họ tới Bắc Bình.

Đi theo cha mấy ngày bàn chuyện làm ăn, cậu thực sự chán ghét những âm mưu giả dối như vậy, bèn nói lần sau bất luận là như thế nào cũng sẽ không đi theo nữa. Cha cậu không lay chuyển nổi, chỉ có thể bất đắc dĩ dặn dò cậu nhất định phải ở bên cạnh mình, không được đi xa. Doãn Hạo Vũ ngoài mặt tỏ vẻ nghe lời gật đầu, kì thực tâm trí không biết đã bay tới phương trời nào đó. Một người lớn như vậy còn có thể lạc đi đâu được, Doãn Hạo Vũ chẳng hề để tâm.

Nhưng bất hạnh thay, cậu thực sự đã lạc.

Doãn Hạo Vũ đi dọc theo đường cái Vương Phủ Tỉnh thì bị một tên cướp giật mất túi tiền. Cậu đuổi theo tên cướp đó, chẳng hiểu sao lại lạc tới tận khu rừng ở ngoại ô. Xui sao vừa lúc có một cái hố to dưới đất chẳng biết do tên khốn nào đào, chân cậu bước vào khoảng không rồi cứ như vậy mà rơi xuống. Xung quanh nơi này có chút vắng vẻ, cậu kêu nửa ngày trời cũng chẳng thấy ai đi qua. Doãn Hạo Vũ rơi xuống hố bị thương nặng, cả người chậm chạp không động đậy nổi. Chờ tới khi cậu bò được ra ngoài, mặt trăng cũng đã mọc trên lầu Tây. Toàn thân cậu lấm lem bùn đất, mặt mũi bẩn thỉu đến nỗi nhìn không ra dáng vẻ gì, chỉ sợ giờ cha cậu có đứng ngay đây cũng chẳng nhận ra được cậu.

Càng bất hạnh hơn, cậu bị rơi váng đầu hoa mắt, đã quên mất đường về.

Mùa thu Bắc Bình tiêu điều, lá rụng phủ dày trên mặt đất. Chạc cây trụi lủi phản chiếu ánh trăng cô quạnh, ngoại trừ tiếng "lộp bộp" khi giẫm lên lá vàng ra thì không còn âm thanh nào khác. Áo khoác bị cậu ném vào hố đất vừa rồi, hiện tại trên người cậu chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi mà khi nãy ở dưới đáy hố đã bị dày vò tới nỗi rách tung tóe. Doãn Hạo Vũ vừa đói vừa lạnh, nhìn qua rất giống một tên ăn mày.

Vất vả lắm mới trở về đến thành, cậu tìm bừa một cái ngõ nhỏ làm bạn với mấy kẻ ăn xin, trước tiên ngủ một giấc, nào biết còn chưa kịp nhìn thấy mặt trời ngày hôm sau đã bị thuộc hạ của Châu Kha Vũ bắt nhốt vào tù.

Ông cha nhất định nóng lòng muốn chết. Doãn Hạo Vũ bi ai nghĩ.

Kẻ kia thấy cậu là người nước ngoài liền muốn thử xem cậu có biết tiếng Trung hay không. Doãn Hạo Vũ thầm nghĩ, nếu hiện giờ để bọn họ biết cậu hiểu, cho rằng cậu nghe được cơ mật của bọn họ, giết người diệt khẩu thì phải làm sao bây giờ? Vì thế cậu liền giả bộ bày ra dáng vẻ ngu si, không chút nào để ý tới bọn bắt cóc đang cố gắng dùng tiếng Trung giao tiếp với cậu.

Lại sau đó, Doãn Hạo Vũ bị Châu Kha Vũ trói đem về nhà.

4.

Xe chạy được vài dặm, đoàn người xung quanh cũng dần dần thưa thớt. Thế nhưng Doãn Hạo Vũ là một tên mù đường, hơn nữa Bắc Bình đối với cậu cũng chẳng mấy quen thuộc, lo lắng nhớ đường hồi lâu cuối cùng đầu óc vẫn trống rỗng.

Lái đến một ngôi nhà gỗ bỏ hoang, xe dừng lại.

"Xuống xe." Người bên cạnh mở cửa.

Doãn hạo vũ nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này hẻo lánh vô cùng, hoang tàn vắng vẻ. Lẽ nào Châu gia muốn thực thi kế hoạch phạm tội của hắn ở chỗ này, tiền dâm hậu sát sao? Quả nhiên loại người diện mạo lịch sự văn nhã như vậy nội tâm đều biến thái. Doãn Hạo Vũ nghĩ mà lông tơ dựng ngược - mặc kệ thế nào, trên xe hẳn là an toàn hơn chút, bất luận ra sao cậu cũng không thể dễ dàng xuống xe được.

Lúc này Doãn Hạo Vũ mới nhớ ra bản thân hiện tại là một tên ăn mày ngoại quốc không biết tiếng Trung, đáng lý ra không thể hiểu hắn nói cái gì, vì thế dính chặt lấy xe bày ra biểu cảm vô tội, tỏ vẻ bản thân không biết gì hết. Cậu vốn định dang tay, chỉ tiếc hai tay đang bị trói chặt không gỡ ra nổi.

Tên thuộc hạ gãi gãi đầu. Gã nhận ra rằng nói tiếng Trung thì thằng nhóc này nghe không hiểu, liền muốn xuống tay kéo cậu ra khỏi xe. Nhưng bất hạnh là lão đại dường như coi trọng Doãn Hạo Vũ, nếu động tay động chân với người này, chẳng may lão đại không thuận mắt liền cho mình ăn một phát súng thì phải làm sao bây giờ? Tên thuộc hạ xui xẻo ngây ra đó đứng không được mà động cũng chẳng xong.

"Get off. (Xuống đi.)" Châu Kha Vũ quay đầu nhìn chằm chằm Doãn Hạo Vũ, mở miệng. Không ngờ tiếng Anh của hắn lại lưu loát vô cùng.

Châu Kha Vũ là quân phiệt, cha hắn cũng thế. Năm đó khi chưa lên nắm quyền mà chỉ là Châu đại thiếu gia, Châu Kha Vũ lúc ấy thực sự giống như một người quanh năm chỉ biết đọc sách. Cha Châu tuy rằng không được học hành gì, là một kẻ thô thiển, nhưng vẫn biết nhìn xa trông rộng. Nói một cách hoa mỹ là Châu gia muốn bồi dưỡng một người thừa kế "Văn võ song toàn, theo kịp thời đại". Vì thế cha Châu mời tới mấy thầy giáo, trong đó có cả thầy dạy tiếng nước ngoài, liên tiếp mấy năm thay phiên dạy dỗ hắn. Kể cả có ngu dốt đến mức nào đi chăng nữa cũng không thể không giỏi lên, huống chi là người trời sinh thông minh như Châu Kha Vũ.

Doãn Hạo Vũ căn bản không thể giả vờ bản thân ngay cả tiếng Anh cũng nghe không hiểu, chỉ có thể liều mạng lắc đầu, bày ra vẻ mặt sợ hãi.

"Just for another car. Don't be panic. (Chỉ là đổi xe thôi. Đừng sợ.)" Châu Kha Vũ thờ ơ mở miệng.

Doãn Hạo Vũ nhẹ nhõm thở phào, hóa ra không phải vội vã hại cậu. Nhưng mà hắn có thể lừa cậu không, nói thế nào thì đây vẫn là bọn bắt cóc. Chỉ là không nghĩ nhiều được như vậy, thái độ Châu gia hiện tại vẫn còn ôn hòa, nếu cậu không nghe lời chưa biết chừng lát nữa làm hắn phát điên lên. Nghĩ vậy Doãn Hạo Vũ bèn ngoan ngoãn gật đầu rồi đi xuống.

Nhìn cậu rời khỏi, Châu Kha Vũ đang ngồi trên xe cũng đẩy cửa bước xuống, một đôi chân dài dọa Doãn Hạo Vũ ngây ra.

Không ai để ý tên thuộc hạ đứng trợn mắt há mồm trong một góc. Gã không nghe lầm chứ? Gã chưa từng thấy Châu Kha Vũ nói chuyện với ai bằng giọng nói dịu dàng như vậy, huống chi đây chỉ là vì an ủi một tù nhân đang sợ hãi. Nếu đặt tình huống này ở thời điểm trước kia, hắn nhất định sẽ không giải thích nhiều, cũng lắm chỉ ra hiệu cho gã lôi người từ trong xe xuống. Không phải, bình thường có tù nhân nào được nói chuyện với lão đại đâu? Gã đột nhiên hiểu ra cái gọi là yêu phi hại nước trong mấy câu chuyện cổ. Xem ra về sau phải nịnh bợ chị dâu người ngoại quốc này thật nhiều, để lão đại có thể nghe gã nói mấy lời hay ý đẹp.

Châu Kha Vũ quay lưng về phía Doãn Hạo Vũ, gió thu lạnh lẽo thổi mái tóc hắn rối tung, bóng dáng cao gầy có vẻ đơn bạc. Doãn Hạo Vũ im lặng theo sau hắn, phía trước là một chiếc xe kéo thoạt nhìn đã chờ rất lâu rồi.

Sau khi yên vị trên xe, Châu Kha Vũ sai người dùng mảnh vải đen bịt kín hai mắt Doãn Hạo Vũ. Chẳng hiểu vì sao cậu lại cảm thấy bọn bắt cóc này không có ý xấu gì với cậu.

Thời đại chiến loạn ai cũng cảm thấy bất an. Thân là kẻ thống trị một góc Bắc Bình, Châu Kha Vũ đương nhiên càng phải chặt chẽ cẩn thận. Mỗi ngày đều có người mơ ước cái đầu trên cổ hắn, chỉ cần không để ý một chút thôi là có thể đi đời nhà ma giống như mấy vị kiêu hùng, trở thành một sợi khói nhẹ, chôn vùi bên trong loạn thế.

Bởi vậy dinh thự của hắn không thể để quá nhiều người biết được. Căn nhà hoang cũ nát này chính là trạm trung chuyển, những người đến thăm hỏi hắn đều phải tới nơi này đổi xe, tránh ai đó ác ý hay tò mò nhìn trộm. Người kéo xe đi lòng vòng khắp nơi, làm cho những ai bị bịt mắt cũng không cách nào thông qua thời gian và phương hướng để đoán ra vị trí dinh thự của Châu Kha Vũ được.

Đôi mắt Doãn Hạo Vũ lại chìm trong bóng tối, người ngồi bên cạnh chính là Châu Kha Vũ. Xe kéo không quá rộng, bọn họ dựa sát vào nhau. Áo khoác gió của hắn chạm vào áo sơ mi bẩn thỉu của Doãn Hạo Vũ, tiếng vải cọ xát vang lên sột soạt. Dọc đường đi đều vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng chim hót và tiếng thở dốc của người kéo xe, Doãn Hạo Vũ chỉ nghe tiếng Châu Kha Vũ hô hấp thật nhẹ, trong bóng đêm không thể nhìn thấy điểm cuối lại làm cậu cảm thấy an tâm lạ kỳ.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenFull.Me